Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 19  ·  63.2%
Đoạt Kiều
Chương 12
22/10/2025 14:37· 3,089 từ

Bảo Châu cứ tưởng nắm được thóp của Quy Nghiên rồi thì hắn ngoan ngoãn cụp đuôi làm người. ngờ hắn lại chẳng đếm xỉa thể diện, trời vừa sẩm là lập tức vác đến dạy bổ túc cho lại còn lôi lời mẫu nói ra dọa nàng, khiến nàng không dám hé răng.

Bấc đèn bên trong đèn lưu ly bát mạ vàng chiếu ra ánh vàng ấm dìu dịu, kéo dài song cửa sổ trong tiếng gió vi vu.

Thẩm Bảo Châu nằm ra bàn, tức giận cán bút. Tại sao ban nàng đã học ở Quốc Tử rồi mà tối về vẫn phải tiếp? Chẳng phải như vậy bất công với nàng sao?

“Bảo Châu học hữu, làm bài thì phải tâm.” Thẩm Quy Nghiên kéo ghế ngồi xuống. Thấy nàng ngọ như giòi bèn đứng dậy đi gần, giọng điệu dường như chứa đôi phần bất dĩ: “Có câu nào ngươi biết làm à?”

Đã hơn nửa canh trôi qua, Thẩm Quy cho rằng ít ra nàng phải làm được mấy câu rồi, nhưng thực tế cho thấy hắn đánh giá nàng quá cao.

Trên trang giấy mới ngoài vết mực nhỏ khi nàng cắn cán bút thì chẳng còn gì khác.

“Ngươi khỏi giở trò khóc chuột, cười nhạo đi.” Thẩm Bảo Châu thẹn hóa giận, đưa bàn tay che giấy trắng trơn lại.

Nếu không phải tại thì giờ nàng đã trên giường, sung sướng đọc thoại bản mà mình mua được, đâu phải vò đầu bứt tai con khỉ thế này.

Thẩm Quy Nghiên nắm bàn tay Thẩm Bảo giữ cán bút từ phía cầm tay nàng viết “Dĩ ngũ phòng vạn dân chi ngụy, nhi chi trung, dĩ lục nhạc vạn dân chi tình, giáo chi hòa”*. Hơi thở áp của hắn vừa khéo vào tai nàng: “Chẳng lẽ ngươi mò vì sao đại ca xin phong ngươi làm Quận chúa

*Một câu trong “Chu nghĩa là “Dùng ngũ để ngăn ngừa sự giả của muôn dân và dạy họ trung dung. Dùng lục nhạc để tiết tình cảm của muôn và dạy họ đạo hợp”. Ngũ lễ bao gồm lễ (tế tự), Hung lễ lễ), Tân lễ (tiếp đãi), Quân (quân sự) và Gia lễ (hôn sinh hoạt thường ngày). Lục nhạc sáu loại nhạc cổ được nhà dùng trong các nghi quan trọng là Vân Môn, Quyển, Đại Thiều, Đại Hạ, Hoạ, Đại Vũ.

Năm xưa đại ca Bảo Châu từng là thiên tài, ngay cả thầy Thẩm Quy Nghiên cũng khen y thể làm tới Nội các ở tuổi nhi lập*. Thế nhưng, một lần tham gia hội đi săn mùa xuân, cứu bệ hạ mà từ y bị tàn phế.

*Tuổi nhi lập: tuổi mươi.

Vĩnh Tuyên Đế hổ với y nên đã sẽ chấp thuận một nguyện của y, bất kể là thăng tiến tước, phong hầu bái tướng thành thân với Công chúa được. Chẳng ai ngờ rằng, y lại đổi lời của Đế vương lấy tước Quận chúa cho Thẩm Bảo Châu.

Tình cảm của vị ca mà Thẩm Quy chưa từng gặp mặt dành muội muội Thẩm Bảo Châu thật hề tầm thường.

Thẩm Bảo Châu không nhận thấy tư thế tại của hai người có kỳ lạ. Nàng trừng mắt nhìn Quy Nghiên, ngẩng mặt lên, tỏ khoe khoang, tự đắc: “Đương là vì đại ca ta rồi. Cho nên ngươi thức thời một chút, mau rời khỏi nhà bọn ta đi.”

Sau đó, không ra được chuyện gì Thẩm Bảo Châu lại tức nghiến răng, đập bàn: “Hay lắm, biết ngay ngươi là hạng tiểu tồi tệ, vô liêm sỉ, hiểm, xảo trá mà! nói cho ngươi biết, tình của ta và đại ca sức tốt đẹp, ngươi đừng mơ thể châm ngòi ly gián quan của bọn ta!”

Thẩm Quy Nghiên cười hắn không phủ nhận chỉ buông tay Thẩm Bảo ra, lơ đãng nhìn chiếc trâm dao mã não trên búi tóc nàng, nhếch môi nhận xét: trâm bộ dao này hợp với ngươi.”

Thực ra điều Quy Nghiên thực sự hỏi Thẩm Bảo Châu là có còn nhớ tiểu nam hài An Ấp mà nàng gặp vào đông lúc năm tuổi hay

Ý nghĩ này làm Quy Nghiên thấy buồn Với hắn, khoảng thời gian tựa như một giấc mộng đẹp mình ăn trộm được, cũng là mà hắn luôn trân trọng tưởng mỗi lần nửa tỉnh giấc. Thế nhưng, có với Thẩm Bảo Châu, đó là ác mộng, nếu không thì đó nàng đã không bị sốt

Thẩm Bảo Châu không sao đang nói nọ mà Thẩm Quy Nghiên xọ sang chuyện kia, chỉ cho hắn nói luyên thuyên. Nghĩ tới hắn là kẻ mưu mô quyệt, nàng lập tức giác: “Ta nói cho ngươi đừng tưởng là ngươi nói câu lấy lòng bổn Quận chúa bổn Quận chúa sẽ thay đổi nhìn về ngươi.”

“Vậy ta phải làm thì Quận chúa mới đổi cái nhìn về ta?” mắt Thẩm Quy Nghiên cực kỳ thành, như thể hắn thực tâm biết câu trả lời.

Nghe hắn hỏi vậy, Bảo Châu lập tức thầm, nhưng nét mặt vẫn dè dặt: “Đương nhiên là hãy khỏi Thẩm gia, vĩnh viễn không lại đây, càng không được công khai chuyện hồi chúng ta bị đánh tráo.”

Chỉ cần Thẩm Quy rời khỏi Thẩm gia, có cả trăm cách để không bao giờ có thể quay đây được nữa.

Thẩm Quy Nghiên gập tay thon dài, gõ xuống mặt bàn. Thấy dáng ngông cuồng, tiểu nhân đắc chí nàng, hắn chợt rất muốn trêu một chút: “Chẳng lẽ Bảo học hữu không tò tại sao ta lại quay Thẩm gia à?”

“Tại sao bổn Quận phải đoán? Mà không, dựa vào đâu mà bắt Quận chúa phải đoán?” Thẩm Bảo lờ mờ nghi ngờ là do đầu nêu mọi người ức hắn nên hắn mới vậy. Thế nhưng tính nàng một ưu điểm, đó là làm rồi thì tuyệt đối không hận.

“Hơn nữa, bổn Quận không hề muốn đoán, không hề muốn biết vì ngươi lại quay về Thẩm gia.”

Thẩm Quy Nghiên chủ nói tiếp: “Thực ra đầu khi mẫu thân tới ta, muốn ta nhận tổ quy ta không hề đồng ý. Họ đón ta về chẳng qua do ta mang họ máu trong người ta là mạch của Thẩm gia, cho bọn họ không hề có bất tình cảm gì với ta, thậm vốn không hề quen biết ta. cũng biết mười mấy năm qua, Châu học hữu bị tráo thân phận với ta, luôn thay ta hiếu kính, sóc phụ mẫu.”

“Ngươi biết thế thì Cuối cùng Thẩm Bảo cũng thấy Thẩm Quy Nghiên được một câu giống tiếng người. ra hắn cũng không quá đáng

“Nhưng Bảo Châu muội sốt sắng muốn nhận làm người thân, còn làm chuyện để thu hút sự chú của ca ca đây, ta là ca ca, sao có thể lại thiện ý của Châu muội muội được?”

???

Thẩm Bảo Châu không hắn lại vô liêm tới thế. Nàng tức giận cây bút lông sói với phần được làm từ trúc tía về hắn, gương mặt xinh đẹp đỏ: “Nói bậy! Ai thu hút sự chú ý ngươi chứ? Cả người ngươi đầu tới chân có cái gì để ta phải thu hút sự ý của ngươi?”

Không rõ nghĩ tới mà Thẩm Bảo lại đứng dậy, hất cằm, vòng quanh, quan sát Thẩm Quy Chân dài, vai rộng, da trắng, dáng gầy như thân trúc, là biết ngay thư đâu có điểm nào sánh Tấn Vương ca ca cao của nàng.

Không, hắn làm cách được so Tấn Vương ca ca!

Thẩm Quy Nghiên để Thẩm Bảo Châu quan mình thoải mái, hàng mày hắn ánh lên niềm nghi hoặc, thể gặp phải câu hỏi khó tìm được câu trả lời: không phải vậy thì sao Bảo Châu lại dẫn bạn của ngươi tới chào Ta nhớ trước đây chúng ta học một học đường nhưng không quen biết nhau.”

Từ khi các vị tiên phá tan thế quyền về học thức của quý tộc, sáng lập nên Quốc Giám, Quốc Tử Giám vẫn luôn theo phương châm “bình đẳng giáo dục”, nhưng việc tranh giữa giới quý tộc hàn môn đâu thể nào thúc. Phải biết rằng, từ xưa nay, công huân vọng tộc chẳng giờ phải sầu não, quan nhân phẩm cũng chưa bao giờ biết chế.

Có một điều Quy Nghiên chưa nói tính từ khi hắn nhập Quốc Tử Giám đến giờ cũng mới được hơn một tháng mà

“Ai bảo là bọn tới chào ngươi, rõ là bọn ta tới bắt ngươi đó chứ?” Má Thẩm Bảo ửng hồng, nàng tức giận đến từng chữ nàng nói như rít ra từ kẽ nàng hoài nghi không rõ Quy Nghiên ngốc thật hay ngốc.

Hắn tưởng là nàng bạn tới chào hắn Đúng là giỏi mơ hão đấy!

Thẩm Quy Nghiên giấu cười trên môi đi, mày bối rối và ngây “Tại sao Bảo Châu học hữu muốn ức hiếp ta?”

“Đương nhiên là dám giỏi hơn Tấn ca ca, hại huynh ấy học sĩ mắng.” Sau này Tấn ca ca sẽ là Hoàng thượng, nàng sẽ là Hoàng hậu lai nên đương nhiên phải đòi lại danh dự Tấn Vương ca ca.

Nếu không tại Thẩm Nghiên thì hôm đó học, nàng đã có thể cùng Tấn Vương ca ca rồi. đáng ghét!

Thẩm Quy Nghiên trầm một lát, thu được kết luận khiến hắn chẳng cười thật lòng nổi: “Bảo Châu vị Tấn Vương kia.”

Tuy hắn thường chê khờ nhưng nếu như thực sự thích gã Tấn chỉ được cái mã bề ngoài nhìn mà thực ra đầu óc tuếch, vô dụng đó thì chỉ đơn giản là mà nàng còn mù nữa.

“Đương nhiên rồi!” Bảo quay đầu lại, chẳng cụng trán vào cằm của Quy Nghiên.

Da Thẩm Quy Nghiên trắng trẻo nên chẳng chốc, trên cằm của hắn xuất hiện một vết đỏ, còn Bảo Châu thì lảo đảo, giơ lên che đầu, đau đến mặt nhăn mày nhó: ăn gì mà cằm cứng hả? Nói mau, có phải giấu sắt trong đó, cố ý hại bổn Quận chúa không?”

Rõ ràng là tự mắc lỗi nhưng nàng lập tức đổ tội cho Quy Nghiên Thẩm Quy Nghiên xoa không thèm chấp nàng: “Khuya lắm đấy.”

Thẩm Bảo Châu lập quên cả che đầu, đầu lia lịa: “Đúng đúng khuya lắm rồi, chắc chắn không thể viết xong đống bài này được đâu. Hay là mai làm sau đi, đảm bảo mai mình sẽ xong.”

“Bảo Châu học hữu viết nhanh lên đi, không e là phải thức đêm để làm bài tập đấy.” Quy Nghiên vỗ vai Thẩm Bảo cười rõ xấu xa: “Thức không tốt cho sức đâu.”

“Cút!”

Hiện giờ đã gần tháng tư, hoa hạnh rộ trên cành, hoa anh khoe sắc thắm khiến người ta nhớ. Không ít người yêu cái đã đổi từ y phục xuân sang mùa hè.

Thẩm Bảo Châu phải bài tập thâu đêm, giận dồn nén trong lòng, thấy Khúc Hồng Anh đang ngồi lăn mà vẫn bị bắt phải học, nàng chợt thấy dễ hơn. Quả nhiên khi gặp xui xẻo mà thấy khác còn xui xẻo hơn thì sẽ bất giác thấy thoải hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=12]

“Sao ngươi bị thương không ở nhà nghỉ còn tới Quốc Tử Giám gì?” Nếu như chân Thẩm Bảo bị thương thì ít ra nàng nằm trên giường một tháng.

Nhắc tới chuyện này, Hồng Anh tức giận độ đấm ngực dậm chân: cả là tại ông nội ta người Khúc gia dù chết cũng chết trên chiến trường, hy mạng sống để bảo tổ quốc, coi cái chết tựa lông hồng. Ta là gái nhà tướng, chỉ bị ngã chân thôi mà đã nghỉ, không Quốc Tử Giám học thì còn thể thống gì. Ngươi nghe mà sao một con người thể nói ra những lời như vậy chứ?”

Thẩm Bảo Châu gật cực kỳ đồng cảm Khúc Hồng Anh, đồng thời quên vỗ ngực tự lấy làm mắn vì mình không bị nhà tướng bế nhầm, nếu không có tới chín mạng không đủ.

“Mấy ngày nữa dịp du xuân rồi, nghĩ mà xem, chân của không bị thương sớm hơn hay hơn, tại sao lại đúng lúc sắp đi chơi để bị chứ?” Khúc Hồng Anh thương ở chân, nét mặt vẻ rầu rĩ, ngay cả thở thở ra cũng nhuốm màu sầu đa cảm.

Phương thức giảng dạy Quốc Tử Giám không kiểu bắt học trò cắm cắm cổ học thuộc mà tùy thời tiết, sẽ cho học trò hội trải nghiệm sự biển của bốn mùa trong

Tháng ba xuân đi hoa cỏ, chim muông, cỏ thấp lè tè, không hết móng ngựa.

Mùa hạ, “kỵ kiều, mãn lâu tụ chiêu”*.

*Trích từ bài “Bồ man - Như kim ức Giang Nam nhạc” của Trang, nghĩa là cưỡi ngựa dựa vào cầu, khiến các thiếu nữ lầu xao xuyến.

Cuối thu, dựa người lan can thổi tiêu, dung tự tại.

Đông thì “lục nghị phôi tửu, hồng nê hỏa lô”*.

*Trích từ bài “Vấn thập cửu” của Bạch Dị, nghĩa là “rượu lục mới chế cất, chiếc lò nhỏ bằng gạch đỏ”.

Nhắc đến du xuân, Bảo Châu sực nhớ một chuyện. Mặc kệ chuông lớp sắp reo, nàng vẫn hấp xách làn váy, chạy tới lớp “Thiên”.

Quốc Tử Giám chia trò ra thành bốn xếp theo Thiên, Địa, Huyền,

Lớp chữ “Thiên” dành cho Hoàng tử, chúa và thư đồng của Còn lớp của Bảo Châu chữ “Huyền”.

Mục Khâm đang về lớp giúp học còn chưa kịp thấy rõ chạy tới là ai thì cả lẫn sách đã bị xô ngã đất. May mà gần đây không mưa nên mặt không ướt, y phục của ta cũng không bị lấm

Có người nhận ra Châu, bèn thắc mắc: ấy chạy hấp tấp như để đi đâu thế? Sắp phải lớp rồi.”

Mục Khâm ngã bệt dưới đất, đau nhe trợn mắt, lồm cồm bò bực bội lẩm bẩm: “Còn đi nữa? Chắc chắn là tới lớp “Thiên” rồi. Cả Quốc Tử này ai mà không Thẩm, à không, giờ phải Vĩnh An Quận chúa, mà không biết Vĩnh An Quận si mê Tấn Vương điện hạ. nói là sắp vào học còn đi gặp hắn ta, có khi ta dám cúp học đi gặp Tấn Vương luôn chứ.”

“Ta thấy ông trời sự bất công. Hồi Thẩm đại tiểu thư đã ngược, càn rỡ lắm rồi, vậy Thánh thượng còn phong nàng ta Quận chúa. E là sau dù nàng ta có đầu ta làm trái bóng đá thì cũng chẳng ai bênh vực ta.”

Mục Khâm là cháu lăm đời của Mục tổ phụ của hắn ta bị giáng chức xuống làm Thái của Thái tử, phụ thân hắn là Thị giảng Học sĩ thất phẩm tại Hàn viện**. Tuy hiện tại cảnh sa sút nhưng ít ra tổ tiên cũng đã từng giàu

*Mục Sùng: một trong người có công lập Bắc Ngụy.

Thị giảng Học thất phẩm ở Hàn viện**: Là một học sĩ học vấn cao, phụ trách việc dạy và cố vấn cho vua/thái

Mục Khâm than thở thấy Thẩm Quy Nghiên còn đứng ngây ra như bèn thắc mắc: “Thẩm huynh, sắp học rồi, sao ngươi còn chưa lớp?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận