Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoạt Kiều

Chương 14

Ngày cập nhật : 2025-11-16 15:02:47
Lúc này, trên đồng cỏ trống trải, một thiếu niên mặc chiếc áo màu xanh bó chặt ở phần cổ tay và đi ủng da hươu, đang dẫn theo một toán người chặn đường một nhóm học trò do Thẩm Quy Nghiên dẫn đầu. Đôi mắt nhỏ dài của thiếu niên ánh lên vẻ lạnh lùng: “Nếu như bây giờ các ngươi chịu quỳ xuống dập đầu lạy tiểu gia hai lạy, đồng thời hô to mình là hạng hèn nhát thì tiểu gia sẽ bỏ qua cho các ngươi. Các ngươi thấy sao? Nếu các ngươi không chịu thì hãy ngoan ngoãn chuẩn bị ăn đòn đi.”
“Chớ nói là tiểu gia ức hiếp các ngươi, cho dù tiểu gia có ức hiếp các ngươi thật thì các ngươi làm được gì nào?” Thiếu niên chặn đường nhóm học trò chính là cháu nội đằng nhà mẹ đẻ của Quý phi, đồng thời là Tiểu Hầu gia ngang ngược, càn rỡ của Quốc Tử Giám: Tần Tường Bác.
Đám tùy tùng của Tần Tường Bác lên mặt khinh bỉ bọn Thẩm Quy Nghiên: “Ta thấy các ngươi rõ là lũ nhát gan, tham sống sợ chết. Đáng lẽ xưa kia Thái tổ không nên đề cao tư tưởng “hữu giáo vô loại, nhất thị đồng nhân*”, nếu không đã chẳng dạy ra một đám ngụy quân tử chỉ giỏi khua môi múa mép, sủa bậy sủa bạ sau lưng người khác.”
*Đây là triết lý của Khổng Tử, nghĩa là việc giáo dục cần được tiến hành bình đẳng, không phân biệt xuất thân, mọi người đều được học tập như nhau.
Nếu không phải bọn Tần Tưởng Bác tình cờ đi ngang qua đây thì đâu thể biết được đám học trò nhà nghèo ngoài mặt tỏ ra thanh cao, đạo mạo nhưng sau lưng lại lén lút mắng chửi người khác còn khó nghe hơn cả tiếng quỷ khóc, bị bắt quả tang thì lại giả chết, đúng là lũ hèn nhát chẳng ra gì.
“Thẩm huynh, làm sao bây giờ?” Ngay khi bị bắt quả tang, Mục Khâm đã sợ run cả chân, mặt cắt không còn hột máu. Nếu như y biết mấy lời đó sẽ bị tên hung thần kia nghe được thì y thà bị câm còn hơn. Chuyện này âu cũng do y không chú ý giữ miệng.
Thẩm Quy Nghiên cụp hàng mi dài, che đi ánh mắt mỉa mai, hắn lên tiếng thản nhiên như thể chuyện này không liên quan gì tới mình: “Cứ tùy cơ ứng biến thôi.”
Thẩm Quy Nghiên cảm thấy việc bọn họ bị bắt quả tang âu cũng là đáng đời, ai bảo chỉ mới uống mấy chén “nước tiểu ngựa*” thôi mà họ đã dám phát ngôn bừa bãi, không biết trời cao đất dày là gì.
*Ví von, chỉ rượu kém chất lượng.
Phải biết rằng hầu hết mọi việc trong thiên hạ đều liên quan tới hai chữ “đấu đá”. Năm xưa, Thái tổ lôi kéo tầng lớp nghèo khó đứng về phía mình, châm ngòi cho tranh chấp lợi ích giữa tầng lớp thế gia và tầng lớp văn sĩ nghèo, đồng thời đứng ra làm hậu thuẫn cho việc thành lập Quốc Tử Giám, mục đích của Thái tổ là đánh cược rằng biện pháp này sẽ giúp triều đình thoát khỏi sự khống chế của thế gia, giúp hoàng tộc tiếp tục trăm năm vững bền.
Thế nhưng, suy cho cùng rồi cũng sẽ có ngày nhóm người hàn môn xưa kia sẽ trở thành thế gia.
Tần Tường Bác đứng khoanh tay liếc nhìn đám học trò ủ rũ như chết cha chết mẹ, không khỏi sinh lòng coi thường. Hắn ta đá tên học trò đứng gần mình nhất một cước rồi cười nhạt: “Chẳng phải ban nãy các ngươi còn to họng lắm sao? Sao giờ lại câm hết cả lũ vậy?”
Xưa nay, hạng người mà Tần Tường Bác xem thường nhất chính là bọn thư sinh suốt ngày trích dẫn sách thánh hiền, bản lĩnh thì chẳng đến đâu nhưng lại rõ hợm hĩnh. Nếu như có chuyện gì thì đám văn nhân này sẽ là những kẻ bỏ chạy đầu nước, những người thực sự ra trận giết địch lại vẫn là đám võ phu.
Cho tới khi tay áo bị kéo nhàu, Thẩm Quy Nghiên mới bước ra khỏi đám đông, nói: “Cá nhân tại hạ cho rằng Tiểu Hầu gia làm vậy là không công bằng, phải biết rằng không phải ai ở đây cũng văn võ song toàn như Tiểu Hầu gia.”
“Đúng vậy, không sai chút nào, các ngươi đã tập cưỡi ngựa, bắn cung từ nhỏ, am hiểu lối đánh cận chiến. Bọn ta thì khác, quân tử coi trọng việc tu thân dưỡng tính, thuyết phục người khác bằng lý lẽ, đâu thể làm mấy việc chém giết vô văn hóa giống các ngươi.” Lúc này, dường như Mục Khâm cũng tìm lại được chút can đảm nên cũng hùa theo phản bác.
Nếu như thật sự phải tỉ thí đao thương côn bổng thì nhóm học trò không thể đọ lại được bọn mãng phu.
Huống hồ, phụ thân của Tần Tường Bác còn là người mà bọn họ không dám đắc tội. Nếu như hiện tại bọn họ đã có công danh thì còn có thể cứng cỏi một chút, còn không thì cách tốt nhất là nhận lỗi - dù cho bản thân Mục Khâm cũng rất xem thường hành vi tham sống sợ chết này.
Tần Tường Bác suýt cười nghiêng ngả, hắn ta khoanh tay, ngay cả chóp mũi cũng tỏ ý coi thường: “Được thôi, vậy các ngươi nói xem chúng ta tỉ thí gì nào?”
Thảo nào phụ thân hắn ta không thích giao du với đám quan văn. Cách tốt nhất để đối phó với loại tiểu nhân hai mặt, luôn bo bo giữ mình này là so xem nắm đấm của ai mạnh hơn.
Trước ánh mắt trào phúng của Tần Tưởng Bác, Thẩm Quy Nghiên vẫn tự nhiên như thường: “Năm xưa nhờ cưỡi ngựa đi chinh chiến mà Thái Cao Tổ giành được thiên hạ. Ngài từng khen rằng: “Ngân đặng kim an diệu nhật huy, tràng lí trần phi mã hậu khứ, không trung cầu thế trượng tiền phi*”, đồng thời ban chiếu lệnh đưa mã cầu vào một trong những nội dung huấn luyện của quân đội. Theo tại hạ thì chi bằng hãy đổi tỉ thí thành một trận mã cầu. Một là để khắc ghi phong thái của tổ tiên, khuếch trương quốc uy của Đại Khánh, hai là thắt chặt tình nghĩa đồng môn.”
*Thơ trích từ bài “Trượng tiền phi” thuộc “Đôn Hoàng khúc tử từ”, nghĩa là bàn đạp bằng bạc, yên ngựa bằng vàng, ánh nắng chói chang, bụi tung mù mịt phía sau vó ngựa trong sân, quả bóng trên không được đánh bay về phía trước.
Tần Tường Bác nghiền ngẫm thật kỹ đề nghị của Thẩm Quy Nghiên rồi vỗ tay khen hay: “Được, vậy chúng ta thi đánh mã cầu, đội nào thua thì phải quỳ xuống dập đầu gọi đội thắng là “phụ thân” ba lần, vậy được chứ?”
Mục Khâm sốt ruột kéo ống tay áo của Thẩm Quy Nghiên, lắc đầu nguầy nguậy: “Thẩm huynh, hay là chúng ta cứ xin lỗi đi. Ngươi biết mà, trong chúng ta, có nhiều người chưa từng chơi mã cầu, lỡ như bị ngã ngựa thì không chết cũng phải nằm tĩnh dưỡng mười, mười lăm ngày.”
Bọn họ vừa mới đắc tội bọn Tần Tưởng Bác. Với tính cách hẹp hòi, có thù tất báo của nhóm người này thì chắc chắn bọn Tần Tường Bác sẽ không dễ gì tha cho bọn họ.
Phải biết rằng mã cầu không phải một trò chơi tốt đẹp như những gì văn nhân mặc khách hay miêu tả, bởi trò này thường xuyên dính dáng tới máu me, bạo lực.
Thẩm Quy Nghiên hất tay Mục Khâm ra, hàng mày lạnh như sương của hắn khiến người ta chỉ nhìn qua thôi cũng khiếp đảm: “Lẽ nào lại mặc cho bọn họ làm nhục chúng ta hay sao? Mục huynh học hành gian khổ mười mấy năm, lẽ nào lại không học được cốt cách thanh cao cơ bản nhất của một văn nhân?”
Mục Khâm giật mình trước ánh mắt của Thẩm Quy Nghiên, y sợ rụt cổ, không dám nhìn thẳng vào hắn: “Ta, ta cho rằng núi xanh còn đó, sợ gì không có củi đốt. Hơn nữa đời người còn dài, tại sao phải chôn vùi tiền đồ của mình chỉ vì một hành vi cảm tính nhỏ nhặt?”
Tần Tường Bác xem thường nhất là loại người như Mục Khâm, lúc mắng trộm sau lưng thì to miệng nhất nhưng khi bị chính chủ bắt quả tang thì lại sợ co vòi. Tần Tưởng Bác bèn co chân đạp vào mông Mục Khâm: “Nếu ngươi không muốn thi đấu thì cũng được thôi, giờ các ngươi quỳ xuống dập đầu lạy tiểu gia hai lạy đi rồi ta bỏ qua cho các ngươi.”
“Ta...” Mục Khâm bị đạp ngã xuống đất, nuốt nước bọt nghĩ ngợi.
“Các ngươi định chơi mã cầu à? Ta chơi với! Cho ta tham gia với được không?” Thẩm Bảo Châu mặc áo tì bà* màu tím tử đinh hương và váy màu sen xanh chạy tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=14]

Thấy bọn họ còn chưa bắt đầu tranh tài, nàng thầm lấy làm may mắn vì mình chạy nhanh.
*Áo tì bà là áo có dáng tay áo giống hình chiếc đàn tì bà, hẹp ở vai, rộng dần về phía cẳng tay rồi thu gọn lại ở cổ tay.
Giọng nói ngọt ngào, dịu dàng của thiếu nữ xua tan bầu không khí vô cùng căng thẳng ở đây, tựa như một đóa hoa đỏ xinh xắn nở giữa đồng xanh.
Tần Tường Bác cà lơ phất phơ đặt tay lên vai Thẩm Bảo Châu, đồng thời liếc nhìn nàng: “Ngươi lại đây hóng chuyện làm gì?”
Thẩm Bảo Châu chun mũi, ghét bỏ gạt tay hắn ta đi: “Đương nhiên ta tới đây là để chơi mã cầu.”
Tần Tường Bác cười như nắc nẻ: “Ngươi lùn như thế, có khi còn chẳng leo lên nổi lưng ngựa ấy chứ. Nếu như người đòi chơi xúc cúc là cô nàng ngốc Khúc Hồng Anh thì nghe còn tạm được.”
Nhắc tới Khúc Hồng Anh, Tần Tường Bác bĩu môi: “Sao mà nàng ta lại ngốc thế nhỉ, chỉ cưỡi ngựa thôi mà cũng ngã được, đã vậy còn không biết xấu hổ tự nhận mình là con nhà võ tướng, ta thấy nàng ta chỉ là con mèo hen thôi.”
Thẩm Bảo Châu không cho phép người khác nói xấu bạn thân của mình, nàng lập tức giẫm lên giày của Tần Tường Bác rồi day thật mạnh: “Ngươi nói bổn Quận chúa thấp, thế Tiểu Tường Tử nhà ngươi thì cao hơn ai? Nếu như hôm nay Hồng Anh mà tới đây thì chắc chắn sẽ đánh rụng răng các ngươi.”
“Xùy, lão đại, hóa ra huynh còn có tên là Tiểu Tường Tử à?” Có người không nhịn được phì cười.
Bất kể có nghe thế nào thì cái tên Tiểu Tường Tử này vẫn giống tên của thái giám.
“Cút! Nếu các ngươi dám gọi như vậy thì tiểu gia sẽ lột da các ngươi.” Tần Tường Bác tức trợn mắt, siết chặt nắm đấm.
Thẩm Bảo Châu làm mặt quỷ, cười to: “Ta cứ gọi đó, Tiểu Tường Tử, Tiểu Tường Tử, Tiểu Tường Tử.”
“Thẩm Bảo Châu, ngươi đừng thấy ta không đánh nữ nhân mà được đà làm tới nhé!”
Trong lúc mải đùa giỡn, hai người họ không hề chú ý tới một ánh mắt ghen tị, méo mó đang nhìn họ.
Tiêu Diệc Lâm vốn đang đi du ngoạn với thư đồng ở nơi khác, bỗng nhiên lại tiến về phía này, cười hỏi: “Chỗ các ngươi thật là náo nhiệt, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Tiêu ca ca.” Bảo Châu nhìn thấy người trong lòng, đôi má lập tức đỏ hây hây, ngay cả bước chân cũng trở nên e ấp. Nàng vén tóc mai, thẹn thùng đáp: “Ta, Tiểu Tường Tử và tên họ Thẩm đang chuẩn bị đánh mã cầu, Tiêu ca ca muốn tham gia cùng bọn ta không?”
Tiêu Diệc Lâm gật đầu: “Được thôi, cũng lâu rồi cô không chơi mã cầu. Lúc chơi, các ngươi nhẹ tay với cô thôi nhé.”
Trước khi đến đây, Tiêu Diệc Lâm đã kịp nghe ngóng xem đã xảy ra chuyện gì. Thì ra là do một đám học trò hàn môn uống vài chén rượu vào bụng, sau đó không rõ kẻ nào đầu têu mọi người mắng Tần Tường Bác là tên cầm đầu đám con cháu thế gia, cậy được gia tộc che chở mà không chịu học hành, chỉ giỏi gây chuyện thị phi, vậy mà vẫn đạt được vị trí mà đám học trò hàn môn học hành gian khổ mấy chục năm không đạt đến được, thử hỏi làm sao bọn họ có thể không oán hận, đố kị hay ghen ghét?
Đã có người mào đầu, lại thêm đám học trò còn lại đều bị ảnh hưởng bởi hơi men, cho nên sự việc càng ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát. Bọn họ đang mắng sướng miệng thì tình cờ chạm trán bọn Tần Tường Bác cưỡi ngựa tới.
Xưa nay Tần Tường Bác vốn là người nóng tính, đâu thể chấp nhận chuyện người ta mắng thẳng vào mặt mình trước mặt bao người. Hắn ta lập tức cho người bao vây đám học trò lại, mượn cớ tỉ thí để đánh đám học trò một trận.
Phải biết rằng nhóm của Tần Tường Bác toàn những người đã được huấn luyện trong quân doanh từ nhỏ, đám thư sinh yếu đuối, tay trói gà không chặt làm sao đánh lại nổi.
Xã hội đương thời trọng văn khinh võ. Mặc dù Quốc Tử Giám dạy đủ lục nghệ* nhưng kiểu gì cũng có người coi thường việc luyện võ, cho rằng đây là trò của đám võ phu, hủy hoại khí khái của văn nhân.
*Lục nghệ bao gồm lễ (lễ nghi), nhạc (âm nhạc), xạ (bắn cung), ngự (cưỡi ngựa), thư (thư pháp), số (toán học).
Bảo Châu hờn dỗi: “Tiêu ca ca khiêm tốn rồi, ai mà chẳng biết huynh đánh mã cầu rất giỏi chứ.”
Nhóm của Tần Tường Bác vốn đã mạnh áp đảo phe của Thẩm Quy Nghiên, giờ lại có thêm Tiêu ca ca, chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh, hơn nữa Thẩm Bảo Châu còn có thể tranh thủ cơ hội này để tiếp xúc với Tiêu ca ca trên sân bóng, giúp Tiêu ca ca hiểu rằng nàng khác với những nữ tử khác.
Thẩm Quy Nghiên lặng lẽ đứng che đi dáng vẻ thẹn thùng, ngưỡng mộ của Thẩm Bảo Châu. Hắn nhíu mày, hỏi: “Nếu điện hạ ra sân thì phải chăng nên sửa lại quy tắc?”
Bảo Châu sẵng giọng: “Chẳng lẽ ngươi sợ rồi à? Nếu ngươi sợ thì cứ việc nói thẳng ra, bổn Quận chúa sẽ không ức hiếp ngươi.”
“Không phải vậy. Chỉ là tại hạ cho rằng nếu như điện hạ và Vĩnh An Quận chúa cùng tham gia thì số lượng người chơi của hai bên sẽ không bằng nhau.”
“Chuyện nhỏ. Chỉ cần thêm cho bên ngươi một người, còn bớt của bọn ta đi một người là xong.” Thẩm Bảo Châu cảm thấy Thẩm Quy Nghiên rõ ngốc, chuyện đơn giản như vậy mà cũng phải phức tạp hóa lên.
Tiêu Diệc Lâm liếc nhìn Thẩm Quy Nghiên rồi lại nhìn nhóm học trò trốn sau lưng hắn, dù lòng đầy căm phẫn nhưng lại chỉ biết trông cậy Thẩm Quy Nghiên sẽ ra mặt thay cho mình. Tiêu Diệc Lâm bèn nói: “Vậy thì để cô chung đội với Thẩm đồng môn, như vậy quân số sẽ ngang nhau.”
Nghe vậy, Thẩm Bảo Châu giật mình, nhếch đôi môi đỏ: “Tiêu ca ca không ở chung đội với ta và Tiểu Tường Tử à?”
Tần Tường Bác không ngờ Tiêu Diệc Lâm lại cũng góp vui, càng không ngờ rằng hắn ta lại chọn về chung đội với Thẩm Quy Nghiên nhưng Tần Tường Bác không phản đối: “Được thôi. Nhưng điện hạ phải biết rằng ở trong sân bóng thì không xét tới thân phận cao thấp, mà chỉ xét xem tài nghệ của đôi bàn tay mình đến đâu. Nếu như có lỡ làm điện hạ bị thương thì điện hạ chớ trách bọn ta.”
Cô mẫu của Tần Tường Bác là Quý phí, Ngũ Hoàng tử do Quý phi sinh ra chính là đường huynh của hắn ta, bản thân hắn ta cũng ghét Tam Hoàng tử hay ra vẻ nên chẳng đời nào lại từ chối một cơ hội có thể khiến Tam Hoàng tử ăn quả đắng.
“Đương nhiên rồi. Cô cũng mong các vị đừng vì thân phận của cô mà nương tay.”
“Tiêu ca ca, vì sao huynh không về chung đội với ta và Tiểu Tường Tử?” Người không vui nhất trong số những người có mặt ở đây chính là Thẩm Bảo Châu.
Tiêu ca ca về chung đội với tên họ Thẩm khiến Thẩm Bảo Châu phân vân không biết mình nên thắng hay thua trận này. Nếu nàng thua tên họ Thẩm thì chắc chắn nửa đêm sẽ nôn ọe tới chết. Còn nếu nàng thắng thì nàng lại lo Tiêu ca ca sẽ không vui.
Tiêu Diệc Lâm chắp hai tay sau lưng, đưa mắt nhìn xuống, nụ cười trên môi bớt tươi tắn phần nào: “Bảo Châu muốn cô về chung đội với ngươi à?”
“Đương nhiên rồi.” Thẩm Bảo Châu vội vàng gật đầu, chỉ sợ gật chậm thì trông không đủ chân thành.
“Tiêu ca ca, vậy huynh có thể…” Thẩm Bảo Châu đang nói thì Thẩm Quy Nghiên đột ngột ngắt lời: “Bảo Châu đồng học, ta có lời muốn nói với ngươi.”
Thẩm Bảo Châu bực bội vì bị ngắt lời, đuôi mắt của nàng xếch cao: “Giờ ngươi muốn nhận thua, quỳ xuống xin tha à? Được thôi, chỉ cần ngươi dập đầu lạy bổn Quận chúa ba lạy thì bổn Quận chúa sẽ bỏ qua cho ngươi. Thế nào? Nếu không chịu thì tới lúc thua, phải dập đầu lạy ta trước mặt mọi người thì còn mất mặt hơn đấy.”
Thẩm Quy Nghiên không trả lời câu hỏi của Thẩm Bảo Châu mà vươn tay nhặt chiếc lá khô tình cờ vương trên tóc nàng: “Vào sân rồi phải nhớ cẩn thận đấy.”
“Chuyện nhỏ nhặt vậy mà ngươi cũng phải nhắc nhở bổn Quận chúa à?” Thẩm Bảo Châu kiêu căng ngẩng cao đầu, đi hai bước, chẳng rõ nghĩ đến chuyện gì mà lại xoay người lại, chống hai tay vào hông, hùng hổ tuyên bố: “Ngươi chờ đó. Lát nữa nhất định bổn Quận chúa sẽ làm ngươi phải quỳ xuống đất xin tha, cho ngươi biết kết cục của kẻ dám xem thưởng bổn Quận chúa là gì.”
Thẩm Quy Nghiên đứng tắm mình trong nắng, nhếch môi, đáp: “Được, vậy ta rửa mắt chờ đợi.”
Đông Nhi và Tuyết Bình hay tin tiểu thư muốn đi đánh mã cầu, lập tức quýnh lên: “Sao Quận chúa không khuyên tiểu thư nhà nô tì một câu? Trên sân xúc cúc toàn là nam tử, chỉ có mình tiểu thư là cô nương gia, nếu như xảy ra chuyện gì thì phải làm sao đây?”
Những năm qua, số lượng người gặp tai nạn trong lúc chơi mã cầu không hề ít, chưa kể còn có những người mượn cớ tranh tài để giết người, đây là một trong những nguyên nhân chính khiến dần dần mã cầu không còn được ưa chuộng.
Trương Oản Tình cũng lo Thẩm Bảo Châu sẽ bị thương nhưng không nóng ruột như hai nô tì kia. Nàng ấy chống hai tay lên lan can, nhìn về phía sân đánh xúc cúc phấp phới những lá cờ đỏ ở đằng xa rồi mím môi nói: “Bảo Châu được Hồng Anh dạy chơi mã cầu, ta tin tưởng nàng ấy. Hơn nữa, cho dù chúng ta có qua đó khuyên can thì liệu nàng ấy có nghe không?”
Tuyết Bình lắc đầu, tính cách của tiểu thư cực kỳ bướng bỉnh, một khi đã quyết định rồi thì hiếm khi đổi ý. Giờ đây, họ chỉ còn biết cầu mong trận đấu sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Rất nhanh, tin tức hai bên sắp thi đánh mã cầu lập tức lan truyền nhanh như bông liễu tháng sáu, không cần phải có gió thổi vẫn có thể bay tới tai mọi người. Có người còn quang minh chính đại tổ chức đặt cược xem đội nào sẽ thắng.
Ban đầu mọi người đều đặt cược Tần Tường Bác sẽ thắng nhưng sau khi Tiêu Diệc Lâm cũng tham gia thì số người đặt cược cho hai đội đã đồng đều hơn.
Tuy hiện tại bệ hạ vẫn chưa lập Thái tử nhưng ai sáng suốt đều sẽ nhận ra Tam Hoàng tử là người có khả năng cao nhất được lập làm Thái tử. Cho nên, dù cho biết chắc đội của Tấn Vương sẽ thua thì vẫn có những người muốn tận dụng cơ hội này để làm thân với hắn ta.
Trước khi vào sân, Thẩm Bảo Châu cưỡi chú ngựa màu xám nhìn Thẩm Quy Nghiên cưỡi con ngựa màu đỏ thẫm, càng nhìn càng thấy ngựa của hắn đẹp. Đáng lẽ nàng phải là người có được con ngựa đẹp như vậy mới phải.
Nàng lập tức ngang ngược ra lệnh: “Ngươi xuống ngựa đi, bổn Quận chúa thích con ngựa ngươi đang cưỡi.”
...
Trận đấu bắt đầu, hai phe nhân mã phi ngựa chạy vun vút, vó ngựa lao phăm phăm, cầm cúc trượng* trong tay, đuổi theo quả cầu sơn đỏ trong sân.
*Cúc trượng hay cầu trượng đều chỉ gậy chơi xúc cúc, do đầu gậy có hình vầng trăng nên còn gọi là nguyệt trượng.
Cát bụi bay mù mịt khắp trong sân. Ngoài sân, tiếng người huyên náo, ai nấy đều nhiệt tình hò reo, cổ vũ cho đội mà mình ủng hộ.
Do Thẩm Bảo Châu là nữ tử nên ban đầu mọi người đều không đề phòng nàng. Nàng chớp thời cơ, phi ngựa xông vào giữa đám đông, lợi dụng ưu thế chiều cao thấp bé, khom lưng vung nguyệt trượng nện về phía thất bảo cầu*.
*Thất bảo cầu hay thải cầu là các tên gọi khác của quả cầu dùng trong trò xúc cúc, dựa trên đặc điểm ngoại quan sặc sỡ của nó.
Sân xúc cúc này có hai cầu môn, mỗi đội cắt cử một người ở lại canh giữ cầu môn của đội mình, chỉ cần đưa bóng vào cầu môn là ghi điểm. Người phụ trách công bố điểm sẽ cắm cho bên ghi điểm một lá cờ màu đỏ, đội nào giành được ba lá cờ màu đỏ trước sẽ giành chiến thắng.
Khoảnh khắc Thẩm Bảo Châu đưa được bóng vào cầu môn của phe xanh dương mà không hề gặp bất kỳ cản trở nào, xung quanh lặng đi giây lát rồi ngoài sân bùng nổ tiếng vỗ tay vang dội.
Trương Oản Tình vốn còn đang lo lắng cho Thẩm Bảo Châu, lập tức kích động nhảy bật lên, bắc hai tay làm loa, hô: “Bảo Châu, ngươi nhất định phải thắng đấy nhé! Ta đã lấy hết tiền tiêu vặt của mình ra đặt cược ngươi thắng rồi!”
Thẩm Bảo Châu đang cưỡi trên lưng ngựa lại càng thêu kiêu ngạo. Đây chính là kết cục của kẻ dám coi thường bổn Quận chúa.
“Thẩm Bảo Châu, không ngờ ngươi chơi cũng khá đấy.” Tần Tường Bác phi ngựa tới, huýt sáo, nháy mắt ra hiệu với nàng.
Thẩm Bảo Châu khoe khoang như chim công xòe đuôi, cực kỳ tự mãn: “Ngươi không nhìn xem bổn Quận chúa là ai.”
“Ngươi chỉ ăn may được trái đầu tiên thôi, chưa biết chừng lát nữa không may mắn được vậy nữa đâu.”
“Tiểu Tường Tử, ngươi chán sống hả?” Thẩm Bảo Châu bực tức, vung nguyệt trượng đánh hắn ta: “Không phải là bổn Quận chúa ăn may nhé, rõ ràng là do ta lợi hại. Nếu không phải bổn Quận chúa lợi hại thì tại sao ta lại ghi được điểm số đầu tiên?”
Tự dưng bị ăn một gậy, Tần Tường Bác đau nhe răng trợn mắt: “Thẩm Bảo Châu, ngươi hung dữ như vậy, coi chừng sau này không ai dám cưới ngươi.”
“Có ai dám cưới bổn Quận chúa hay không cũng chẳng liên quan gì tới ngươi.”
“Sao chưa từng nghe ai nói là Vĩnh An Quận chúa cũng biết đánh xúc cúc, hơn nữa còn đánh giỏi là đằng khác nhỉ?” Từ lúc vào sân tới giờ, Mục Khâm thậm chí chưa từng nhìn thấy trái cầu lần nào, cho nên y không khỏi hâm mộ Thẩm Bảo Châu. Uổng công y lúc đầu còn lấy làm may mắn vì trên sân xúc cúc có Vĩnh An Quận chúa còn chơi bóng dở hơn y, hiện tại xem ra, chỉ có y mới đích thực là thằng hề.
“Xúc cúc bắt đầu được chơi từ thời nhà Hán, hưng thịnh ở thời Đường - Tống. Thuở ấy, từ Hoàng đế, tôn thất, thân vương, cho tới người buôn ngựa đều thích chơi mã cầu. Dù cho hiện tại không còn trọng võ khinh văn như giai đoạn mới lập quốc nhưng một điều không thể thay đổi đấy là các quý tộc vừa mới chập chững biết đi đã phải học cưỡi ngựa, còn mã cầu là nghệ thuật thi đấu trên lưng ngựa.” Mắt Thẩm Quy Nghiên sáng lấp lánh nhìn chăm chú bóng dáng nổi bần bật của Thẩm Bảo Châu trong sân, không rời nổi mắt.
Nàng còn nổi bật chói mắt hơn những gì hắn nghĩ. Hắn ghen tị với Tần Tường Bác vì được làm thanh mai trúc mã của nàng, có thể vui cười đùa giỡn với nàng mà không phải kiêng dè gì cả.
Hiểu thấu tâm trạng lo lắng của Mục Khâm, Thẩm Quy Nghiên trấn an: “Lát nữa ngươi chặn Vĩnh An Quận chúa lại, đừng cho nàng ấy tiếp cận khu vực giữa sân, còn lại cứ giao cho ta.”
Mặc dù trò chơi mã cầu phổ biến khắp vương triều nhưng không có nghĩa là nó không nguy hiểm, huống hồ là trong một trận đấu mà thành viên của cả hai đội đều đã ấp ủ ý đồ bẩn thỉu.
Sau khi ghi được bàn thắng đầu tiên, Thẩm Bảo Châu hăng hái nắm chặt cương ngựa, kẹp chặt hai chân vào bụng ngựa, hăm hở phi thẳng về phía thất bảo cầu mà mọi người đang đuổi theo.
Lúc nàng đã bỏ xa những người muốn cản đường nàng và đang ngày một tới gần trái cầu hơn, nàng nghiêng người trên lưng ngựa, khom lưng xuống.
Nguyệt trượng sắp chạm vào mã cầu thì đột nhiên con ngựa chồm lên, hí vang, điên cuồng đòi hất Thẩm Bảo Châu xuống ngựa.

Bình Luận

0 Thảo luận