Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 19  ·  10.5%
Đoạt Kiều
Chương 2
10/08/2025 11:56· 3,333 từ

Màn đêm buông xuống, một vầng treo mình giữa muôn vàn ánh đèn mờ xuyên qua sổ dán lụa trắng, in loang lổ lên mặt rải đầy ánh trăng bạc.

Sau đó, những đám mây màu dần xuất hiện, một chùm ban mai tựa như chú chép quẫy đuôi vờn những sóng bạc, nhuộm đỏ bầu trời.

Dù vẫn ngồi xe ngựa tới Tử Giám như trước đây Bảo Châu lại cảm nhận rõ ánh mắt mọi người mình ngập tràn chế tựa như kim đâm vào người khiến nàng khó chịu. vậy mà khi nàng xoay người những ánh mắt ấy lập tức biến mất ngay tắp nhanh đến mức khiến nàng hoài nghi, phải chăng thân đã nhìn lầm.

Lúc Bảo Châu đeo túi sách trái hạnh chín bước vào đường*, nàng trông thấy mặt của mình bị người ta bậy và vứt những bẩn thỉu lên đó. Nàng lập nổi giận, mặt đỏ màu cánh sen. Nàng đạp đổ học trợn mắt liếc tất cả mọi người trong phòng: làm?”

*Chiên đường là cách gọi nơi học thời cổ đại, xuất từ điển tích thời Đông khi Dương Chấn đang dạy thì có chú chim ba con cá chiên bay tới là tên gọi cổ loài cá tầm Trung Quốc). Thấy trên mình con cá giống với hoa văn trên phục của chức quan Đại phu, Chấn bèn tiên đoán sắp được thăng quan. Quả nhiên thật. Bởi vậy, người đời bèn gọi nơi dạy học là đường”.

Mọi người trong chiên đường bốn nhìn nhau, cười hỉ hả mình không biết, có lẽ có ai đó không ưa nên làm vậy.

Bảo Châu lại nhìn chằm chằm Thẩm Quy Nghiên đang thong đi vào sau nàng, tức xông tới túm vạt áo hắn, chất vấn: “Chính chính ngươi làm đúng không?”

Chắc chắn hắn làm vậy để thù nàng vì hôm qua đã gọi mọi người tới nạt hắn.

Hôm nay Thẩm Quy Nghiên mặc gấm đối khâm màu xanh đai lưng bạch ngọc thêu cây trúc. Đôi mắt sâu của hắn nhìn xuống, môi nhếch lên. Hắn gỡ từng tay của Thẩm Bảo ra khỏi cổ áo của mình, ra vô tội: “Ta làm gì đâu chứ, chẳng qua chỉ đòi lại tất cả thứ vốn lẽ ra thuộc về ta mà thôi. Ngươi đoạt thân phận của ta, thụ vinh hoa phú quý của lâu như vậy, chẳng phải trả lại cho ta hay sao, trộm kia?”

“Thân phận của ngươi cái gì Ngươi đang nói gì thế? bổn tiểu thư chẳng hiểu cả.” Bị vạch trần việc không phải thiên kim sự của phủ Thịnh Quốc công mặt bao người, Thẩm Châu cứng cổ, trợn mắt phủ

Mẫu thân đã nói rồi, họ vẫn coi nàng là nữ của họ, cho nên nàng là đại tiểu thư của Thịnh Quốc công!

Những người vốn không ưa Thẩm Châu lập tức nhào tới người nàng, hếch mũi lên chuyện: “Thẩm Bảo Châu, ngươi vờ vĩnh cái đừng tưởng bọn ta không biết chính là kẻ giả ham hưởng vinh hoa phú quý

“Mẫu thân của ngươi càn rỡ đánh tráo ngươi với tiểu tử của phủ Thịnh Quốc còn ngươi thì cầm đầu người ức hiếp hắn, là mẫu thân thế nào thì ra nữ nhi thế

“Tại sao trên đời này lại thể có người ác độc, liêm sỉ như thế nhỉ? chiếm mất vinh hoa phú của người ta nhiều như vậy chẳng xin lỗi thì lại còn muốn đuổi ta đi, đúng là tâm địa độc. Đáng lẽ loại như thế phải bị ngũ mã thây mới phải.”

Sắc mặt Bảo Châu rất khó Nàng nhìn những kẻ ngày từng a dua, nịnh bợ nhưng một khi biết nàng phải là đại tiểu của phủ Thịnh Quốc công thì tức trở mặt. Nàng chặt nắm đấm, gằn giọng cảnh “Nói bậy! Ta là tiểu thư thật sự của phủ Quốc công! Hắn mới là mạo danh! Hôm nay ngươi mắng ta như vậy, nhất ta sẽ kể lại cho mẫu, đại ca và nhị ca

Nào ngờ Bảo Châu nói vậy những không khiến bọn họ chế giễu mà nàng còn xô ngã sấp xuống cùng chỗ với chiếc bàn của mình. Mọi người xung quanh vang, nhìn nàng như nhìn xiếc khỉ.

“Ngươi ư? Ngươi lại còn dám mình là đại tiểu thư phủ Thịnh Quốc công nữa Chẳng lẽ ngươi nghĩ bọn chưa biết ngươi mạo danh tham lam hả?”

“Mọi người mau lại mà xem Có kẻ ăn trộm đồ người ta còn không chịu nhận, đúng là vô liêm

“Sao mà loại người này vẫn mặt mũi tới Quốc Tử nữa vậy? Chúng ta đuổi ta khỏi đây được không?”

“Ta đã thấy nàng ta khó từ lâu rồi. Hồi xưa ta là đại tiểu thư phủ Thịnh Quốc công nên mới nhịn, thế nhưng ta lại không phải máu mủ sự của Thẩm gia, thì ta không nhường nữa, một mạo danh đâu xứng ưu ái như thế.” Một thiếu lên tiếng, sau đó định chiếc khóa trường mệnh trên cổ Bảo Châu. Có người định kéo áo, giật tóc nàng.

Chẳng mấy chốc, cả trâm lẫn trường mệnh của Thẩm Bảo đều bị người ta giật tóc tai rối bời, ngay y phục cũng bị rách. Bảo Châu tức giận, xông tát một người trong đó, túm tóc nàng ta, đập nàng ta vào góc sắc nhọn, nét mặt ngập tràn dữ: “Ngươi là cái thá dám cướp đồ bổn tiểu thư? Ta sẽ sai lôi ngươi ra ngoài, băm ngươi ra rồi vứt cho chó

“À không, ta sẽ nhổ hết tay của các ngươi, sau rắc bột ớt lên rồi từng tảng thịt trên người ngươi xuống!”

“Bảo Châu, sao con lại nói lời ấy với các bạn của con?” Đột nhiên, Bảo nghe thấy một giọng nói thuộc khiến máu trong nàng chảy ngược.

Cả người Thẩm Bảo Châu rét thậm chí ngừng thở. Nàng chấp tất cả ngẩng đầu đối diện với những gương ngập tràn thất vọng phụ thân, mẫu thân và cả ca, nhị ca.

Bảo Châu buông tay ra, mấp môi, muốn giải thích đây hiểu lầm, hiểu lầm chân tướng không như những họ nhìn thấy. Thế lời giải thích ấy cứ nghẹn trong cổ họng.

Thẩm mẫu xoay người đi lạnh và dứt khoát: “Bảo Châu, làm cả nhà quá thất

Thẩm phụ nhíu mày, hất tay của quan phục: “Thẩm gia ta không có loại nữ tâm địa xấu xa, ác quen thói như con. này trở đi, Thẩm gia không quan hệ gì với nữa!”

“Thẩm Diệc Trạch này chỉ có đệ đệ duy nhất, đó Thẩm Quy Nghiên!”

Ngay cả đại ca yêu thương Bảo Châu nhất cũng không được ánh mắt thất vọng. dù y không nói một nhưng y đã thể rất rõ ý tứ của mình.

Họ không cần nàng nữa, bởi nàng không phải máu mủ sự của Thẩm gia.

Thẩm Quy Nghiên đắc ý, ngông giật lấy túi sách của lấy sách của nàng ra vụn rồi vứt lên đầu “Hôm đó Thẩm tiểu ức hiếp ta thế nào ta luôn khắc ghi trong luôn muốn nghĩ cách báo ân tình của Thẩm thư.”

“Thẩm tiểu thư, không, một tên trộm độc ác như ngươi xứng mang họ Thẩm!”

“Á! Đừng mà! Đừng mà!”

“Ta mới là đại tiểu thư Thẩm gia, còn ngươi mới kẻ mạo danh!”

Bảo Châu tái mét mặt, giật tỉnh giấc, mồ hôi lạnh đẫm chiếc nội sam mỏng vàng nhạt, phác hoạ nên đường cong đầy đặn, cảm của thiếu nữ. Đầu ngón nhỏ nhắn nắm chặn chăn tơ tằm, đốt ngón tay bệch, không sao dằn cảm xúc sợ hãi mà cơn mộng vừa rồi mang tới.

Sao tên khốn kia dám làm với nàng? Nàng đường đường đại tiểu thư của Thẩm thiên kim thật sự của Thịnh Quốc công!

Tên khốn!

Tuyết Bình ngủ bên ngoài noãn nghe thấy tiếng động, lập tỉnh giấc, châm đèn lưu đi lại gần chiếc giường đóng bằng gỗ tử chạm trổ hoa văn, nhìn xuyên tấm rèm che có rua đính hạt san hô màu đinh hương, lo lắng “Tiểu thư gặp ác mộng sao?”

Bảo Châu nghe vậy, giật nảy sợ bóng sợ vía, co lại, quơ lấy chiếc gối màu vàng nhạt thêu hình lan, ném ra ngoài: ra!”

“Không có lệnh của ta thì được phép vào đây, nghe chưa?” Giọng của Thẩm Bảo vẫn còn nguyên nỗi sợ bất an do giấc vừa rồi gây ra.

Tuyết Bình nhặt chiếc gối lên, miệng thì vâng dạ nhưng lòng lại nghĩ ngày mai nói phu nhân mời đại đến khám cho tiểu

Ánh nến lại được dập tắt, cả ánh trăng lạnh lẽo keo kiệt không chịu chiếu trong buồng.

Thẩm Bảo Châu cắn ngón tay, trong chăn, nghĩ tới kết của nàng trong mơ, khi người biết nàng không phải đại tiểu thư của Thịnh Quốc công mà là thiên giả chiếm nhà của khác. Ánh mắt nàng lập tức tràn căm hận.

Nàng đã làm đại tiểu thư Thẩm gia nhiều năm như tại sao hắn lại quay Tại sao không chết quách bên ngoài đi cho

Mẫu thân cũng thật là, không hiện sớm hơn, cũng chẳng hơn, tại sao lại đúng nàng mới rủ mọi người hiếp hắn thì lại ra hắn. Nàng chắc chắn trong này có bàn tay túng của tên khốn kia!

Không được, nàng tuyệt đối không phép mình đánh mất thân đại tiểu thư của phủ Quốc công! Càng không cho mình bị người ta giễu, hứng chịu kết cục bi như trong mơ!

Sau khi mơ giấc mơ đó, Châu hết hẳn buồn ngủ. chờ tới khi trời vừa lập tức sai nha hoàn nghe ngóng xem tối mẫu thân bố trí cho Thẩm Nghiên ở viện tử

Tuyết Bình và Đông Nhi đều đại nha hoàn nhất đẳng. họ không rõ vì tiểu thư lại hiếu kỳ công tử tới phủ túc hôm qua nhưng vẫn ngoan đi nghe ngóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=2]

Thẩm Quy Nghiên được phu nhân trí ở tại Lộc Minh

Bên cạnh Lộc Minh viện là Tùng viện của nhị ca, nữa trước đây mẫu thân hứa sẽ xây viện tử cho Thẩm Bảo Châu Lộc Minh viện, tại sao giờ cho tên khốn kia

Hôm nay hắn dám cướp viện của nàng thì ngày mai cướp mất tình yêu của mẫu, đại ca và nhị dành cho nàng. Liệu chăng ngày kia hắn sẽ đuổi khỏi Thẩm phủ, cho lưu lạc đầu đường xó chợ?

Càng nghĩ Thẩm Bảo Châu càng hốt. Nàng nghĩ mình không ngồi yên chờ chết nên chưa ăn bữa sáng đã giận đùng đùng chạy Lộc Minh viện.

Thẩm Bảo Châu băng qua chiếc vòng có những bông hoa rủ, đi qua hành lang khúc, nhấc cao gấu váy gấp tới mức thở hển, để rồi mở cửa ra, đầu tiên nàng nhìn tường vi leo đầy bức màu đỏ, khung cửa màu xanh, hoa rụng rực rỡ thềm bạch ngọc.

Kế đó nàng nhìn thấy giữa nắng ban mai mông lung, niên mặc áo cổ tay màu chàm vừa mới kết bài luyện công buổi đang điều hòa nhịp thở.

Có lẽ vì dậy quá sớm tóc hắn ướt hơi sương.

Điệu bộ giả vờ giả vịt hắn khiến Bảo Châu chán trợn trắng mắt.

Hôm qua, do quá ghét hắn nàng không nhìn kỹ xem tròn méo ra sao. Hôm có dịp nhìn kỹ, nàng hiểu vì sao mẫu vừa gặp mặt đã nhận ra là người của Thẩm

Hắn có đôi mắt đào hoa hệt mọi người của Thẩm các đường nét trên khuôn cũng hao hao các thành trong gia đình. Trái nàng chẳng những không có nét tương tự mọi người Thẩm gia mà ngay cả thiên học tập cũng chẳng di truyền cho chút nào.

“Này, ngươi lại đây.” Thẩm Bảo chống hai tay vào hông, vào sân, ánh mắt không nổi căm ghét, nhưng rằng chỉ lát nữa là mình sẽ đuổi được hắn khỏi nhà nên trong lại thấy thoải mái khó tả.

Thẩm Quy Nghiên thu quyền, chẳng nhìn Thẩm Bảo Châu lấy lần, cứ thế đi thẳng nhà: “Thứ nhất, ta không là “này”, thứ hai, tên là Thẩm Quy Nghiên.”

Hắn dừng lại một lát rồi tức mỉa mai: “Hẳn là đại tiểu thư sẽ không chứng hay quên của các nhân đâu nhỉ? Chẳng ngay cả chuyện hôm qua chúng mới vừa gặp nhau cũng quên được sao?”

“Bổn tiểu thư không quên, không ngươi vờ vĩnh nhắc ta!” Bảo Châu tức nghiến răng lợi, nàng biết chắc chắn tên khốn này cố

Mặc dù trong lòng sợ hãi, chồn nhưng Thẩm Bảo Châu hít sâu một hơi, cương không để bản thân để ra chút e Thấy hắn rảo bước bỏ đi, tay nàng bịt mũi, sự khó chịu ra mặt, kia níu gấu áo lại, vừa vênh váo đắc ý pha lẫn đôi chút cảnh “Ta nói cho ngươi cho dù ngươi là nhi tử thực của phụ mẫu thì chẳng có gì ghê gớm cả, phụ mẫu và các ca thương yêu nhất vẫn là ta là đại tiểu thư nhất của Thẩm gia, nếu ngươi thời thì mau mau tự giác đi.”

“Nếu không, tới lúc đại ca nhị ca về, họ sẽ hiền như ta đâu. Ta cáo ngươi, ngươi đừng tới những thứ không về mình. Ngươi nghe rõ chưa?”

Những thứ không thuộc về ngươi hạn như vị trí đại thư của Thẩm gia, hay vị trí Thế tử của ca.

Thẩm Quy Nghiên quay đầu, ánh nửa như đang cười nhìn tay níu góc áo của Phải công nhận rằng bàn nhỏ để trên nền màu chàm trông cực kì đẹp

Ngón tay trắng như gốc hành, tay mượt mà được cắt gọn gàng ánh lên màu anh đào xinh đẹp.

Hắn không nói lời nào, cứ nhìn qua Bảo Châu.

Đôi mắt đen láy như vực của hắn làm Bảo Châu rẩy nhưng nàng vẫn cố để lộ sự e sợ, dữ trừng mắt với chỉ một ngón tay vào mũi mắng: “Tên yêu râu kia, ngươi nhìn lung tung gì Ngươi mà thức thời mau cút khỏi Thẩm gia đi, để đến lúc mọi người ghét ngươi rồi đuổi ngươi đi!”

Có tiếng chén trà rơi xuống kêu “choang” một tiếng.

“Bảo, Bảo Châu, con vừa nói vậy?” Một giọng nữ kinh bỗng thình lình vang lên lưng Bảo Châu.

Giọng nói ấy nhẹ nhàng, êm tựa như sợi chỉ dệt từ làn khói xanh, vậy lại có thể làm người thấy ớn lạnh sống tay chân cứng còng.

Thẩm Bảo Châu mới vừa dương tự đắc nói xong câu kết quả ngoảnh đầu lại phải đối diện với ánh cực kỳ thất vọng mẫu thân.

Sự thất vọng của mẫu thân này trùng với biểu cảm vọng của bà ấy trong mơ của Thẩm Bảo Châu, nàng không phân biệt đây là mơ hay thực.

Trong cơn gió lạnh xào xạc, mi dài của Thẩm Quy cụp xuống, hắn không giấu sự cô đơn: “Mẫu thân, như Bảo Châu đã thích con như vậy thì mong mẫu thân đừng đề tới việc giữ con ở lại nữa. Với con mà được gặp lại mẫu thân, biết không phải tên ăn mày đường không được ai yêu đã là hạnh phúc rồi. những chuyện khác, con không mong cầu gì hơn, càng không không biết tự lượng sức mà tranh giành bất cứ thứ với Bảo Châu muội muội.”

Thẩm Quy Nghiên nói rất khẽ và đầy tội nghiệp như bị bắt nạt, cực kỳ chú chó con bị người bỏ rơi ở ven lại còn bị ngã xuống nước.

“Bảo Châu muội muội của con đùa với con đấy thôi. gia là nhà của con, không về nhà thì còn đi đâu? Đại ca nhị ca con mà biết con về, chắc chắn sẽ mừng.” Thẩm mẫu vốn đã áy với tiểu nhi tử lạc nhiều năm, giờ cảm xúc náy ấy chẳng khác nào sợi tơ giăng ở nơi, siết cho bà ấy không nổi. Trong lòng bà ấy khỏi trách Bảo Châu không hiểu

“Bảo Châu, Quy Nghiên ca ca con vừa mới trở về, lẽ con phải ngoan với ca mới phải, sao con nói với ca ca như vậy?”

Thấy đuôi mắt Thẩm Bảo Châu hồng vì giận, Thẩm Quy âm thầm khiêu khích: “Bảo muội muội, mẫu thân nói chứ? Vừa rồi muội đùa với ta thôi phải không?”

Bảo Châu tức tới mức sắp vỡ cả răng, chỉ hận nỗi không thể xông tới nát Thẩm Quy Nghiên thành mảnh nhỏ!

Tên khốn!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận