Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 19  ·  21.1%
Đoạt Kiều
Chương 4
12/08/2025 23:24· 2,776 từ

Bảo Châu sợ cuộc nói của họ bị người nghe thấy nên tức kéo tay Thẩm Quy Nghiên đi ngoài: “Ngươi đi ra với ta.” Trước lúc tay hắn, Bảo Châu không quên khăn gấm phủ lên hắn trước, như thể sợ phải thứ gì đó thỉu vậy. Thẩm Quy lơ đãng nhìn bàn tay nhỏ trắng trẻo đang kéo cổ tay Hắn nhướng mày, sau đó lẽ rút tay ra, mặc chiếc khăn màu vàng nhạt thêu lan ở viền bị rơi đất. Chất giọng trầm của toát lên vẻ xa “Nam nữ thụ thụ bất mong Thẩm học hữu tự trọng.” nói cứ như thể Bảo là ác bá trắng trợn bắt dân lành mà hắn là người dân lành yếu đó. Khúc Hồng Anh ghen tị tới, huých vai Thẩm Châu: “Bảo Châu, ngươi hắn có việc gì vậy?” Không Thẩm Bảo Châu có phản gì, Khúc Hồng Anh bèn kề vào tai nàng, vừa bực bội nôn nóng thì thầm khuyên nhủ: thường ta vẫn thường nhắc đọc ít truyện tiểu thư nhà yêu thư sinh nghèo công chúa yêu tiều phu thôi Ngươi đừng bị tên sinh nghèo kiết xác này đi hái rau dại với hắn Ngươi phải biết là mấy quyển kia đều là do bọn sinh nghèo tưởng tượng viết ra Khúc Hồng Anh mím môi, mắt liếc xéo Thẩm Nghiên, càng nhìn lại càng thấy mắt. Thiếu niên gầy nhưng hề yếu, hắn mặc chiếc áo vải đã màu, thoải mái đứng tại sắc mặt lạnh lùng người ta liên tưởng tuyết trên núi cao hay sương dưới ánh trăng. hắn nghèo nhưng mặt nhỏ gọn, môi răng trắng, quả thực rất ưa Chẳng lẽ Bảo Châu ưng hắn? Nhưng nghĩ chuyện xui xẻo mà người bọn Vệ Trăn phải, Khúc Hồng Anh vẫn chắc Thẩm Quy Nghiên phải có đó ma quái. yên tâm, ta không tới mức ấy, cũng chẳng thích cám heo đâu.” Bảo Châu “hừ” tiếng qua đường mũi rồi duỗi ngón tay trắng trẻo chỉ túi sách để mở trên bàn. “Ta phát hiện túi bị thiếu mất một nên muốn hỏi hắn xem đã ra chuyện gì. Chúng đồng môn, ta không làm ầm chuyện này lên.” sách của ngươi vốn nhiều đồ, không nghĩ cũng biết chắc hắn trộm của ngươi rồi. ta nên trực tiếp cáo chuyện này với học để đuổi cổ hạng người bẩn này khỏi học đường, ngăn các viện lớn tuyển chọn loại người có phẩm giá như vậy học.” Sau khi biết không phải Châu thích Thẩm Quy Nghiên, Hồng Anh lập tức gằn, chặn Thẩm Quy Nghiên lại, lục soát người hắn. tự giác giao nộp đây hay cần ta phải gọi tới lục soát người ngươi Ngươi đã trộm được gì thì nhất là ngoan ngoãn lại đây, chưa biết bọn ta sẽ rủ lòng từ không giao nộp ngươi quan phủ.” Trương Oản ngừng ăn bánh ngọt, phồng má, dang rộng hai chặn một hướng khác: thấy nên đuổi học loại người thay vì đưa tới nha môn.” thế, loại người bẩn thỉu này nên đuổi thẳng luôn!” “Không miếng ngọc ta đánh mấy hôm trước là hắn trộm? Chẳng trách đó ánh mắt hắn ta cứ là lạ thế nào “Mọi người mau kiểm đồ của mình xem có không đi.” Thẩm Quy Nghiên chốc trở thành mục tiêu công Hắn hướng tầm mắt về phía Châu, giấu đi vẻ giễu cợt đôi mắt rồi hỏi: “Thẩm đại thư cho rằng ta đồ của ngươi à?” Giọng trầm và lạnh, cực kỳ quả cầu tuyết mà ta nhét vào gáy áo Bảo giữa mùa đông khắc nghiệt, làm lạnh cóng sống lưng. Dường như cả sự xem thường và trào mà những người khác vào Thẩm Quy Nghiên bị chuyển sang cho Bảo Châu, những ánh mắt quá trắng trợn, chẳng khác nào con dao nhuốm máu Một làn gió mát thổi cửa sổ kêu cọt khe khẽ. Mặc dù chỉ là tiếng động rất thôi nhưng Thẩm Bảo lại có cảm tưởng như là tiếng ná bắn đá. miệng, các ngươi ồn quá.” Bảo Châu nén lửa chỉ vào Thẩm Quy Nghiên, răng nói: “Ngươi đi ta, những người khác không đi theo.” Bảo Châu được mấy bước, thấy Quy Nghiên vẫn còn bất động như khúc gỗ thì nổ phổi, kéo cổ tay gò của hắn lôi ra “Ta bảo ngươi đi ta, ngươi không nghe thấy Thẩm Bảo Châu không hề động tác nhỏ này của lại gây ra cơn động lớn như thế Phải biết rằng học ở Quốc Tử Giám chia hai phe, một phe các con em quý được nhập học nhờ gia thế, phe là những học nghèo tài hoa phải giới thiệu và trải qua thi mới được nhập học. Học trò tộc xem thường học trò môn nghèo kiết xác, còn trò hàn môn lại thường học trò quý tộc dựa vào gia đình để được học, chỉ giỏi ăn chơi trác trong đầu không có kiến thức. lần chạm mặt, hai phe đều nhau cháy mắt không khác những con gà chọi. Thẩm Châu là đại tiểu thư phủ Thịnh Quốc công đương nhiên thuộc về phe tộc, còn Thẩm Quy là học trò hàn được giới thiệu vào đây Huống hồ mới hôm Thẩm Bảo Châu còn cầm đầu nhóm dồn ép đánh Quy Nghiên. Cho tới khi tà của hai người biến mất sau hoa hương tuyết lan treo góc mái hiên cong vút, mới người bực bội lên tiếng: mặt thì hắn làm bộ làm thế thôi chứ ai mà được trong lòng đang vui hoa nở thế nào. Phủ Quốc công là gia tộc thế trăm năm, tiểu Bảo Châu chịu hạ mình chuyện với hạng dân nghèo như đáng lẽ hắn phải quỳ tạ ơn mới đúng, ra vẻ thanh cao cái gì, lại còn để tiểu thư Châu phải kéo mới đi nữa chứ.” “Không thể để vậy được. Lát nữa quay lại đây, chúng ta phải cho hắn một bài học.” Lời được đám đông hùa theo ứng. Những đốm nắng loang xuyên qua nhành cây kẽ chiếu nghiêng lên thiếu niên thiếu nữ, vạt áo của họ nhàng chạm vào nhau trong đi, vẽ nên cảnh ngày tươi đẹp. Bên cạnh tường xám bám đầy dây leo nở chi chít hoa vàng, khi chắc chắn không có đi theo họ tới đây, Châu đã nén giận suốt từ tới giờ mới thả tay Thẩm Nghiên ra, cố ý hắn ngã xuống đất, ánh mắt ngập tràn giận dữ: “Ta cảnh ngươi, ngươi đừng hòng lợi dụng kia để uy hiếp ta, không ta sẽ làm cho không thể bước chân vào cửa Tử Giám được nữa!” chắn Thẩm Quy Nghiên đang uy nàng, đúng vậy, hắn đang uy nàng! Thẩm Quy Nghiên xô lảo đảo lùi lại bước mới đứng vững. Hắn kéo Bảo Châu giơ lên cao, chống tay vào tường, giam vào góc tường nở đầy hoa xuân, hàng mi dài cụp nhìn nàng, đôi mắt ánh lên trào phúng: “Ta chưa từng dùng đấy để uy hiếp ngươi, ngươi tự tưởng tượng mà thôi.” “Trái lại, tùy tiện vu oan cho tội ăn cắp, hành vi ấy đê tiện, đáng tởm, cực kỳ mất giá.” Thẩm Bảo Châu dán lưng tường, nhành hoa leo tường đâm vào làn non nớt làm nàng đau. Nàng tức giận tròn mắt, hoàn toàn không ngờ Quy Nghiên lại dám gan như thế. Trong cơn dữ vì bị mạo phạm, co chân đạp vào bên thắt lưng của Thẩm Quy Nghiên: rỡ! Loại người hạ tiện, như ngươi sao dám vào người bổn tiểu thư!” Nàng nhận ban nãy mình nói là không đúng nhưng chuyện thì có liên quan gì tới phẩm giá của nàng thế nào chứ? “Ta mà bẩn, hạ tiện thì là gì? Là một thiên kim chiếm nhà của người khác mà tham lam hưởng vinh hoa, phú đúng không?” Đôi mắt Quy Nghiên thoáng lạnh lùng, những hắn không buông tay Bảo Châu ra mà còn luôn chân nàng đá lại, ghì chặt nàng vào Tấm lưng mảnh mai vào nhành hoa nghênh xuân cứng cành nhọn chọc vào da Thẩm Bảo Châu đau, ra tiếng rên khe đuôi mắt đỏ hồng như một son đỏ bị đánh lên tấm lụa trắng. Ánh hắt lên khuôn mặt đẹp xao lòng người của nàng. Nàng như chú nai con giật mình ngác, nhe răng, trợn cố tỏ ra hung dữ. Cho Thẩm Quy Nghiên chưa từng để tới ngoại hình của nữ nhưng hắn vẫn phải thừa lúc nàng tức giận, người nàng toát lên vẻ đẹp tràn sức sống. “Ngươi gan!” Đôi mắt nai Bảo Châu chất chứa giận nàng tức giận nghiến răng, muốn cắn chết nam trước mặt mình! Đáng ra hôm qua nàng nên mềm lòng, đáng lẽ nàng sai người trùm bao tải, bắt vứt xuống sông hộ thành mới “Ta còn có thể gan hơn thế này nhiều, đại tiểu thư có thử không?” Thẩm Quy Nghiên người, cười khẽ bên nàng, hơi thở ấm áp vào vành tai, mang theo hơi như thiêu như đốt: “Cơ mà Châu muội muội cũng không muốn bọn họ biết quan hệ của ta đúng không?” Câu của hắn vô cùng mờ, lại thấp thoáng ý uy “Ngươi dám!” Bảo Châu tức người, lửa giận lúc đầu đã trộn lẫn thêm nỗi sợ. Nàng biết một khi việc nàng không phải tiểu thư của phủ Thịnh công bị vỡ lở thì những từng bị nàng ức chắc chắn sẽ trả “Đây không phải chuyện ta dám hay không mà là ta muốn hay không.” Đầu ngón tay lạnh của Thẩm Quy Nghiên vén những lọn tóc mai xòa phía mặt nàng ra sau mang tai: phải vào lớp rồi, Bảo muội muội đừng vào trễ nhé.” Thẩm Quy Nghiên rời đầu ngón tay của hắn dường tình sượt qua gò má mịn như miếng ngọc Dương đẹp nhất của nàng. Nếu chém kẻ thù một nhát chết thì dù đối phương phải đau nhưng lại được thoải mái, ấy sao có thể vị bằng việc treo trên đầu phương một thanh trường chẳng biết sẽ rơi lúc nào phải không? Tay Châu được buông ra, nàng tựa vào bức tường hoa, nhìn chằm bóng lưng Thẩm Quy Nghiên xa dần, đôi mắt ngập giận dữ: “Ngươi chờ cho ta, ta nhất định phải ngươi!” Khi tiếng chuông cùng báo hiệu giờ vào vang lên, Thẩm Bảo mới quay lại chiên đường. Nàng vào phòng, Trương Oản Tình mắt lập tức chú ý tới cài trên tóc nàng: “Bảo hoa nghênh xuân trên ngươi đẹp quá, rất hợp màu váy của ngươi hôm nay.” nghênh xuân gì cơ? Bảo Châu ngác hỏi lại, đồng đưa tay lên sờ tóc, chừng do ban nãy gần tường hoa nên bị mắc vào tóc. Lúc tay lấy được thứ trên xuống, nàng mới phát hiện không phải là cánh mà là một vòng bện từ mấy đóa hoa nghênh nhỏ xinh. Vòng hoa nhỏ lá cây màu xanh vây những bông hoa màu vàng Thẩm Bảo Châu vò nát vòng nàng vô cùng chắc chắn chưa từng tết hoa xuân thành vòng hoa từ lúc nàng đi ra ngoài tới lúc về, nàng chỉ một người duy nhất! khốn, chắc chắn là hắn cố làm nhục nàng! Mượn nghênh xuân để ví nàng là đóa hoa lúc xế chiều! Thẩm Nghiên quay về chiên đường trước, bị các học trò môn vây quanh hỏi chuyện, chủ của mọi câu hỏi quanh xung quanh một người - Bảo Châu, hòn ngọc quý của Thịnh Quốc công. “Thẩm huynh, rồi Thẩm đại tiểu thư ngươi ra ngoài làm vậy?” Thiếu niên mặc áo màu chàm tò mò sáp lại Phải biết rằng thường Thẩm đại tiểu thư rất kiêu đời nào có chuyện nàng kéo một học trò hàn đi ra ngoài, nếu bảo là có uẩn khúc gì trong này thì thật khó tin. Thấy Quy Nghiên phớt lờ hỏi của mình, lại thấy có vẻ ngoài ưa nhìn, này bèn giở giọng ghen “Thẩm huynh nói thật ta biết đi, có phải có ý với Thẩm đại tiểu không? Ta khuyên ngươi dẹp ý nghĩ ấy đi. Phủ Quốc công không chấp đám thư sinh hàn như chúng ta đâu. Với nàng ta chỉ được mỗi đẹp và có gia thế thôi chứ xấu tính Hồi còn nhỏ, nàng từng đánh chết cả nha hoàn, hại thứ muội bị phạt quỳ ngoài trời tuyết giữa mùa cơ đấy.” “À phải Thẩm huynh, ngươi thích tử như thế nào?” Thẩm Nghiên phát bực với những hỏi như vậy. Hắn lấy mực giấy nghiên ra, cờ nhìn thấy vòng nghênh xuân bị vứt xuống bèn vô thức trả “Ta cho rằng thú phải thú hiền thê, chớ nên một nữ tử bướng bỉnh, khiến cửa không được yên.” đó hắn lập tức đổi giọng, lạnh tanh: “Lén lút bàn tán nữ tử không phải là hành của một quân tử. Người quân nên biết rõ điều gì nên điều gì không.” Hắn nói xong đó thì học sĩ trách nhiệm giảng giải Ngũ kinh cầm sách bước vào mấy câu Thẩm Quy nói hôm nay mà Châu không dám bày ngoan ngoãn chờ tới lúc tan Vừa tan học là nàng lập quẳng túi sách cho Tuyết Bình hùng hổ bỏ đi phăm, những ý tưởng xấu thi nhau tuôn ra trong đầu Nàng ra tới cổng lớn chợt thấy bên cạnh xe ngựa Thẩm phủ có một thanh niên trường bào có tay màu đỏ, tóc cột cao, ngân quan, trong ngực một thanh kiếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=4]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận