Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 19  ·  42.1%
Đoạt Kiều
Chương 8
30/08/2025 00:07· 3,254 từ

Hôm nay, người phụ trách giám phòng thi là Lý giám Ông ấy nghiêm mặt tới chỗ Thẩm Quy Nghiên Tề, trò muốn hỏi gì?” Hựu là tên tự của Quy Nghiên, được lấy câu “phụng thừa nhược hựu, võng tề trang*”. *Trích từ Tông giao tiền triều Cảnh Linh cung nhị thập nhất - Ngũ âm sức tấu”, đó, “hựu” nghĩa là khoan dung, chỉnh tề trang nghiêm. Ngay thấy Thẩm Quy Nghiên tiếng, lòng bàn tay Thẩm Bảo lập tức rịn mồ hôi, nàng hận một nỗi không thể đầu trốn xuống gầm bàn, tốt là làm mình biến ngay tại chỗ, không bị một nhìn thấy, đồng thời trong lòng còn thầm mắng tên chết bầm Thẩm Quy Nghiên trăm tám mươi lần. khi việc nàng gian trong kỳ thi bị phát hiện việc bị mời phụ mẫu nói chuyện chỉ là việc nhỏ, nghiêm trọng hơn cả sẽ bị học đường khai phê bình, còn phải điểm trước mặt mọi tại buổi đại hội chức mỗi tháng một lần. vậy có khác nào giết nàng! trọng nhất là nàng không phải là nữ nhi ruột của phụ mẫu. Nếu chuyện nàng gian lận trong thi bị phát giác, chắn phụ mẫu sẽ cho nàng có nhân phẩm thấp đạo đức bại hoại, thẳng thừng đuổi nàng khỏi cửa, sau đó đốt hai pháo lớn ăn mừng, tên khốn kia về nhận quy tông. Giữa gió lạnh hiu, tuyết bay lả nàng sẽ phải khập khiễng gậy, cầm một chiếc mẻ, chịu gió rét táp vào cơ thể bẩn thỉu đi cửa từng nhà: “Xin thương xót ta, đã ba rồi ta không được ăn “Xin mọi người hãy thương xót ta không cần gì chỉ cần cho ta chiếc bánh bao thôi là đủ Vào lúc nàng sắp chết đói nơi, một gia đình cửa ra. Nàng đang định mở xin ăn thì người đứng cửa lại châm chọc nàng: “Ôi chẳng phải đây là Vĩnh An chúa tiếng tăm lừng lẫy đấy Sao đại tiểu thư của phủ Quốc công lại lưu lạc cảnh phải đi ăn xin này?” “Mọi người mau đến mà này. Vĩnh An Quận chúa thành ăn mày rồi, còn tới cửa nhà ta ăn nữa cơ đấy. Nể khi xưa chúng ta từng là môn, ta phải mang vo gạo ra cho Vĩnh An chúa mới được.” Bảo lắp bắp cánh môi khô nẻ, điên cuồng lắc phủ nhận: “Không phải, không phải Vĩnh An Quận các ngươi nhận lầm người đấy không phải là ta.” đã rơi được một dày tới mức có nhấn chìm người và vẫn còn tục rơi thêm. Nước mưa tí tách lên tàu chuối mượt bên ngoài cửa sổ mở một nửa. Mùi nồng đậm dần át gió lạnh quẩn quanh chóp mũi, đồng thời kéo Bảo Châu từ ảo về một ngày mùa đông giá có người chết cóng đường, trở về với thực ngày xuân cây cối tươi, ánh nắng chan hòa. Thẩm Châu vô thức rùng mình, duỗi định dùng lại chiêu cũ, tiếp đạp bàn của Thẩm Nghiên Thế nhưng nàng mới thò chân ra thì đã thấy khuôn mặt nghiêm nghị giám thừa. Mặt nàng chốc còn trắng nhợt hơn Lý giám thừa đôi phần. Bàn thò ra nhất thời biết nên rụt về hay lén lút đạp tiếp. Lý thừa chắp hai tay sau liếc nhìn Thẩm Bảo Châu: Châu, trò cũng có chuyện “Không, không ạ.” Thẩm Bảo Châu mình như vừa tỉnh giấc mộng, lưỡi, rụt cổ lại, lặng thu chân về. Chẳng nàng lại dám thừa nhận là cũng có chuyện gì hay Nếu nàng dám nói chắc chắn kẻ đầu tiên chuyện sẽ chính là nàng. Quy Nghiên liếc thấy Thẩm Châu đã thu chân bấy giờ hắn mới thong nói: “Trò cho rằng Bảo Châu hữu bị muỗi cắn nên duỗi chân để đuổi muỗi.” “Ngươi lung tung gì đấy? Quận chúa không bị cắn!” Thẩm Bảo Châu bóp chặt bút tới mức suýt làm bút gãy đôi, đồng thời không quên hung dữ mắt cảnh cáo Thẩm Nghiên, lặng lẽ ra hiệu bằng hình: “Nếu ngươi dám lung tung thì nhất định sẽ vặn gãy cổ của Nếu Thẩm Quy Nghiên dám nói chỉ một chữ, nàng tuyệt sẽ không tha cho hắn! Mặc đã cảnh cáo Thẩm Quy nhưng Thẩm Bảo Châu vẫn thấy an. Dù sao thì Thẩm Quy Nghiên xấu xí, trâu mặt ngựa như thế, là biết ngay không phải tốt rồi. Lý giám thừa Thẩm Quy Nghiên không gì, lại liên tưởng Thẩm Bảo Châu ngồi sau hắn, nét mặt ông ấy tức trở nên hiền hòa cố gắng trấn an Quy Nghiên: “Trò có chuyện cứ nói thẳng ra, có giám thừa ở đây, nhất định không dung túng cho một kẻ dám nhiễu loạn luật của lớp học.” Ông ấy mạnh cụm từ “một số rõ ràng là có ý. Lý giám thừa xuất hàn môn, ghét nhất là quyền quý cậy quyền cậy ức hiếp người khác, mà trong ông ấy, Thẩm Bảo chính là đại diện tiêu biểu của hạng thiếu gia, tiểu thư nát, chỉ giỏi ăn chơi, đàng Lúc này, đám học trò vốn chăm chú làm bài thi dừng bút, đổ dồn nhìn, dỏng tai lên Phải biết rằng trong thi cử, cho dù lớp chỉ xuất hiện một con cái thôi cũng vẫn hấp dẫn đề thi trong tay. lúc Thẩm Quy Nghiên im lặng nói, lòng Thẩm Bảo Châu nóng lửa đốt, nàng cố vắt óc xem làm thế nào để liếm được chuyện này, giám thừa tin nàng vô tội, nữa còn cho rằng nàng người bị hại. Cát trong hồ cát rơi xuống từng chút thời gian chầm chậm trôi đi. này, toàn bộ mọi người phòng đều nhìn chăm chú Thẩm Quy Nghiên đang thẳng như một cây xanh, giọng nói của trong trẻo tựa như tiếng giọt rơi khỏi mái hiên: “Học có thắc mắc về hỏi này, mong giám có thể giải đáp.” Lý thừa vốn tưởng hắn tố giác sai phạm, nghe vậy tức định thần, vuốt râu: “Trò đi.” Thẩm Quy Nghiên vào một câu hỏi, ngón của hắn cực kỳ đẹp, thấp bên dưới làn da trẻo có thể thấy lờ mờ mạch máu màu xanh, vết nhỏ không trở thành tì vết trái lại còn tăng cho hắn đôi chút khí khái bậc văn nhân. “Chu Công khủng lưu ngôn nhật, Vương Mãng cung vị soán thì. Hướng đương sơ thân tiện nhất sinh chân ngụy phục tri?*” Lý giám thừa nghiêng đầu đề bài mà Thẩm Nghiên hỏi, thoạt tiên thấy bình thường nhưng ngẫm lại mới giật mình kinh hãi, khi đọc xong, trán ông ấy rịn một lớp mồ hôi *Trích từ bài thơ “Phóng ngôn thủ - kỳ tam” Bạch Cư Dị thời nhà Đường. thơ nêu hai ví về việc Chu Công e sợ lời đồn và việc trước khi cướp vua thì Vương Mãng vốn một kẻ khiêm nhường, đặt ra câu hỏi như mình chết ngay đầu thì liệu có ai được bản chất con người là thế nào hay không? đó cho thấy, muốn toàn diện về con người sự vật thì cần phải có gian để quan sát và đánh dưới góc nhìn khái quát cả đoạn. Ở đây, Thẩm Quy Nghiên biệt muốn nhắc tới câu của Vương Mãng, ông vốn là quyền thần của Hán nhưng sau đó cướp ngôi, nên nhà Tân. Đề này rõ ràng đang ám chỉ việc vị vua khai của Đại Khánh vốn là tử của tiền triều nhưng đó lại soán ngôi, cướp quyền quản thiên hạ. Lúc đề thi, Lý giám thừa kiểm tra qua tất cả câu hỏi nhưng hoàn không biết tại sao này lại lọt được vào đây. mà câu hỏi này đòi phải đọc thật kỹ, thật sâu thì mới thể liên hệ điển cố với tế. Lý giám thừa dằn xúc sợ hãi trong lòng nghiêm mặt nói: “Đề bài không hề có ý mượn chuyện xưa để nói chuyện nay, mà chỉ muốn kiểm tra hiểu của học trò về điểm đúng sai không phải phụ thuộc vào những gì ghi sử sách.” “Thì ra là vậy, tử đa tạ giám đã giải đáp.” Thẩm Nghiên nhận được câu trả lời ngồi xuống, quay mặt lại, thấy khuôn mặt Thẩm Bảo lộ rõ vẻ mừng rỡ thoát nạn nhưng vẫn không trừng mắt với hắn. Thẩm Quy thầm thấy buồn cười, mà ngờ được Thẩm Bảo trông thì giương nanh múa ngang ngược càn rỡ nhưng ra lại nhát như đế. Vậy nhưng, tại sao người nhát như thỏ đế muốn gian lận trong bài thi? biết rằng, thứ không phải của mà mình ăn trộm được dù có đẹp đẽ đâu, cuối cùng cũng không thuộc mình. Lý giám thừa chắp hai sau lưng. Trước khi rời đi, ấy tinh mắt liếc viên giấy trên mặt bàn nhặt nó lên: “Đây là gì?” vậy, Thẩm Bảo Châu vừa mới phào nhẹ nhõm lập cảm thấy tim vọt lên tới cổ họng, mặt mày tái mét, nhắm mắt lại, cắn môi run rẩy. Uổng ban nãy nàng còn là Thẩm Quy Nghiên vẫn có chút lương tâm, nào ngờ lại chơi chiêu bọ ngựa bắt sầu, chim sẻ núp đằng Chỉ nói suông mà không bằng chứng gì thì sao có thể chắc chắn việc có chứng cứ cùng xác thực. Lúc Lý giám sắp mở viên giấy Thẩm Quy Nghiên ung dung “Thưa giám thừa, đấy là bản mà học trò viết sai.” Nếu tai nghe kỹ sẽ thấy, mặc hắn nói năng điềm nhưng âm cuối hơi ánh mắt trốn tránh, không nhìn thẳng, chưa biết chừng chột dạ. “Có thật vậy thì bổn giám thừa tự nhận định.” Lý giám thừa lạnh một tiếng, thể rõ mình không tin giải thích của Thẩm Quy Nghiên, đó ông ấy mở giấy ra. Hằng năm, số học gian lận bị Lý thừa bắt được nhiều không bao nhiêu mà kể, sao ấy lại không nhìn ra thủ đoạn cỏn con này? khắc Lý giám thừa viên giấy lên, con ngươi Thẩm Bảo Châu thu lại, ngón tay run rẩy, tiết nước bọt, mắt tối sầm Dường như sâu trong tối, nàng đã có trông thấy cảnh mình gậy, cầm chiếc bát mẻ đi xin. Không được! Nàng đối không cho phép chuyện ấy ra! Dù mất mặt thì nàng phải kéo Thẩm Quy Nghiên mặt cùng mình. Chỉ nàng cắn trả, nói rằng chủ động giúp mình gian rồi đổ hết tội lên đầu hắn, giám thừa nàng thành thật, thẳng thắn khai đồng phạm như vậy, chắc sẽ khoan hồng với nàng! “Giám ta...” Thẩm Bảo Châu răng, hạ quyết tâm, vừa mới dậy, rướn cao cổ trông thấy Lý giám thừa mở giấy kia ra. Nàng chỉ liếc một lần, lập tức ngây như phỗng. Thì ra trong giấy đó có vẽ bức tranh, cô nương tranh còn hao hao nàng mấy Người vẽ chỉ cần sử vài nét phác họa đơn giản đã có thể lột tả được chau mày, phiền muộn của thiếu Lý giám thừa sầm mặt, viên bức tranh rồi lại chỗ cũ: “Đang thì lo làm bài thi cho đi, đừng vẽ linh tinh thứ không liên quan đề thi.” “Học trò biết rồi.” Lý giám thừa nói lại quay đầu, cau mày nhìn phía Thẩm Bảo Châu vừa đột ngột đứng dậy: Bảo Châu có vấn đề gì?” Thẩm Bảo Châu kêu ong, nàng cắn môi dưới, lắc nắm chặt tay, ngại ngùng ngồi “Không, không có gì ạ, vừa có con muỗi bay nên trò đứng dậy bắt muỗi.” lẽ nàng có thể thú thực trạng mình lúc này cũng chìm như chú cá quế trong nồi, phần da cháy nhưng bên trong vẫn sống sượng hay sao? quế hoa là một loại nước ngọt có lưng gù, nhọn, ngoại hình hơi giống vược, thịt mềm, ít mỡ, không xương dăm, là đặc sản tỉnh Hắc Long Giang. ra viên giấy mà Lý giám cầm lên lại không viên giấy mà nàng đã ném Thẩm Quy Nghiên hả? Tại nó lại biến thành một tranh? Tuy vậy, nó biến bức tranh cũng tốt, nó vẫn y như cũ phen này nàng phải chiếc bát mẻ đi ăn thật rồi. Mặt Khúc Hồng lem luốc vết mực, nàng ấy to mắt theo dõi toàn bộ biến, quên cả làm bài Trương Oản Tình đang ăn vụng bánh ngọt dưới gầm cũng quên cả hé đút nhầm bánh ngọt vào trong áo. Lúc này, trong đầu người cùng có chung một suy Tiểu tử này dám cợt Bảo Châu, quả là sống thật rồi! Tới gần trưa, chân trời bỗng đổ mưa rả rích, khiến sương mù hiện trong rừng cây. khi hoàn thành bài buổi sáng, Thẩm Bảo Châu đã vía lên mây. Đợi sĩ thu bài xong, nàng ráng cầm cự chút tàn đi tới trước mặt Thẩm Nghiên, hung dữ ra lệnh đám tùy tùng của “Các ngươi xé hết của hắn cho ta, lôi tuốt mực, giấy, nghiên ra đập để ta xem lát nữa thi bằng gì!” Kẻ to gan bỡn cợt nàng phải trả giá đắt! Đám tùy lập tức xông lên đập hết thứ, thứ nào không được thì xé nát tươm. Những trò vẫn còn nán lại trong đều túm tụm lại, chế Thẩm Quy Nghiên, không ai đứng ra giải vây hắn. Đám con em nhà quyền ghét Thẩm Quy Nghiên vì hắn thân hàn môn mà giỏi hơn bọn họ; còn người cũng xuất thân môn giống Thẩm Quy Nghiên thì ghen tị vì hắn lên được cành cao, coi hắn kẻ phản bội. Thẩm Quy cúi đầu, cụp mắt nhìn đất, thờ ơ mặc cho bọn đập phá sách vở của mình trút giận. Thái độ của hắn như thể thứ mà họ đập phá không phải đồ hắn vậy. Cho tới khi bị xé nát tươm trang cuối cùng, Thẩm Nghiên mới hờ hững tiếng: “Nếu Bảo Châu học hữu thời gian rảnh đứng đây dọa ta thì chi bằng thời gian đấy để đọc sách hơn, cải thiện điểm cho môn thi buổi Suy cho cùng, nếu thua kém ta thì hẳn họ sẽ thất vọng nhỉ?” Thẩm Bảo Châu được tùy tùng vây quanh, nàng lạnh đuôi mắt đỏ hồng giận dữ. Nàng nhếch mũi túm vạt áo của bắt hắn phải nhìn thẳng vào “Ai cần ngươi lo, ngươi là thá gì chứ?” “Đừng thơ cho rằng ngươi hộ túi sách cho bổn Quận hai lần thì ta sẽ trọng ngươi. Ở trong mắt ngươi chỉ là một chó đê tiện. Ngươi chớ mưu toan dùng mưu hèn bẩn để chiếm được không thuộc về mình.” Thẩm Châu ra tuyên bố đanh thép không quên nhắc tới quan trọng nhất: “Chiều nay, nhất định phải ngoan truyền đáp án cho bổn chúa. Nếu ta còn thấy dám bỡn cợt ta một nữa thì ta sẽ không xé nát mỗi sách của không cho ngươi thi Nếu không phải Thẩm Quy vẫn còn hữu dụng thì đã đập nát tay hắn rồi đâu phải chỉ đập nghiên của hắn. Nghe Thẩm Quy Nghiên chau mày, tỏ khó xử, đồng thời gỡ tay khỏi vạt áo của hắn: lẽ Bảo Châu học hữu chiều nay thi cưỡi ngựa cung hay sao?” Thẩm Quy bất ngờ phát hiện ra một điểm của Thẩm Bảo đấy là vừa nói chuyện ngang lại vừa to gan. “Ngươi!” Bảo tức giận, chỉ thẳng tay mũi Thẩm Quy Nghiên. “Chẳng lẽ học hữu không biết việc tùy tiện chỉ tay người khác là rất bất lịch à?” Thẩm Quy Nghiên ngón tay của Thẩm Bảo Châu nắm tay nàng trong lòng tay hắn. Khoảnh khắc cầm Thẩm Bảo Châu, Thẩm Nghiên mới nhận ra tay nàng mềm biết bao, chẳng khác một nắm bông gòn. “Được nếu chiều nay thi cưỡi bắn cung thì ta chẳng cần tha cho tay của ngươi Thẩm Bảo Châu cười nhếch mép dằn và tàn nhẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=8]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận