Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 19  ·  36.8%
Đoạt Kiều
Chương 7
28/08/2025 20:11· 3,009 từ

Bảo Châu cầm túi hạt dẻ lại chỗ ngồi, tinh thần xìu như trái cà tím phải sương giá.

Mong muốn được chia sẻ niềm trở thành Quận chúa với nàng cũng phai nhạt, trong Thẩm Bảo Châu chỉ nghĩ làm thế nào để giấu thân phận thiên kim của mình. Từ thái độ của với Tiêu Vũ Nhu, nàng đã thể tưởng tượng ra khi họ biết nàng cũng thiên kim giả thì chắn kết cục của nàng sẽ thê thảm.

Ngay cả khi Thẩm Quy Nghiên phòng, Thẩm Bảo Châu vẫn ngẩng đầu lên, mắt đờ nhìn xa xăm, vô như thể bức tường trắng xa có Hoàng Kim Ốc Nhan Như Ngọc*.

*Hoàng Kim Ốc, Nhan Như Ngọc những điển cố được dùng chỉ cuộc sống giàu sang cuộc hôn nhân tốt có được nhờ việc đọc

Thẩm Quy Nghiên mím môi, đi tới trước mặt Thẩm Bảo để chiếc túi sách màu có thêu hình con nhỏ ngây thơ lên bàn.

Mọi người xung quanh đang ồn lập tức im phăng phăng thấy hắn đi lại chỗ Bảo Châu, nghĩ thầm biết hắn muốn làm gì.

Thẩm Quy Nghiên đứng trước mặt một lát mà nàng vẫn hề để ý tới hắn, hắn có thêm nhiều gian để quan sát nàng.

Trong ánh nắng sớm mai, do lúc nãy nàng đi nhanh nên một vài sợi mà ban đầu nàng dùng nước hoa quế chấm cho xẹp xuống, giờ đã vểnh lên, lay nhẹ theo gió, mấy cây lúa lép mọc cao lên trong ruộng, khiến ta ngứa tay, muốn nhổ đi.

Thẩm Quy Nghiên nắm hờ tay, nhẹ xuống mặt bàn: “Túi của ngươi này.”

“Ồ.” Thẩm Bảo Châu đang mải ngợi, ỉu xìu đáp lại tiếng, ngay cả tiếng nói nghe cũng thiếu sức

Thẩm Quy Nghiên không khỏi ngạc nhướng mày. Hôm qua hắn giúp túi sách của nàng đây còn bị nàng không chịu đụng vào chiếc sách mà hắn đã cầm. lẽ hôm nay nàng đột nhiên tính hay là bị sốc vì nào đó?

“Bảo Châu học hữu, lần này không mở túi sách ra tra à? Nếu ngươi không tra mà lát nữa hiện ra mất đồ thì Thẩm Quy Nghiên thiện ý nhở Thẩm Bảo Châu nhưng thực cũng chỉ là kiếm cớ để chuyện với nàng mà

Mãi tận giờ, Thẩm Bảo Châu ngẩng lên, lạnh lùng nhìn “Sao ngươi phiền phức thế, bảo ngươi cút thì cút đi, còn đứng lại lải nhải gì vậy?”

Tại sao Thẩm Quy Nghiên chẳng tinh ý chút nào vậy, lẽ hắn không nhận ra đang buồn bực hay

“Bảo Châu, có phải ngươi cũng lo lắng không?” Trương Oản chán nản, lê đôi chân oải đi lại chỗ Bảo Châu, vỗ vai nàng, mắt rưng rưng giọt lệ thương: “Ta hiểu, hôm nay lúc tin sắp có một kỳ thi tâm trạng ta cũng hệt ngươi. Cơ mà không đâu, chỉ cần cắn chịu đựng là sẽ qua thôi.”

“Hả, kỳ thi nhỏ, kỳ thi gì?” Thẩm Bảo Châu ngơ

“Hôm nay là ngày mười lăm Trương Oản Tình chỉ còn lại một hơi cuối cùng, lại một lần nữa u hồn: “Tại sao trên này lại có một ngày ác như ngày mười lăm chứ! kiến nghị nên xóa bỏ ngày lăm, để học trò môi trường học đường lành tốt đẹp!”

“Mười, mười lăm?” Thẩm Bảo Châu tay, hỏi lại, hai mắt đăm đăm.

Học sĩ Thái Học viện kẹp quyển sách dưới nách bước phòng, nói ngắn gọn: “Nộp sách vở lên đây, một nén nhang nữa sẽ đầu thi.”

Mỗi tháng Quốc Tử Giám đều chức kỳ thi nhỏ một trước kỳ nghỉ sẽ có lần kỳ thi lớn, hạng của học trò mỗi thi đều sẽ được dán bảng bố cáo để khích lệ trò phấn đấu.

Thế nhưng từ ngày nhập học nay, cả Bảo Châu và Oản Tình vẫn luôn xếp và nhì từ dưới

Nếu như chỉ xếp bét bảng các nàng cũng chẳng buồn Điều làm các nàng khó nhất là mỗi lần thi kỳ thi nhỏ xong, những Quốc Tử Giám sẽ khai thành tích trên bảng bố còn bắt họ cầm giấy tích của mình về phụ mẫu ký tên, việc có thể nói là mặt tới tận cùng.

Ngoài phiếu điểm của bản thân giấy thành tích còn gửi theo một bảng tổng hợp tích của học trò học đường. Trong triều có nhiều quan viên không ưa nếu đấu không lại người mình trên triều thì vẫn có xem trò cười của họ.

Thật đáng ghét! Tại sao trên này lại có hạng tiểu thất đức như vậy chứ!

“Bảo Châu, ngươi nói xem sau hôm nay qua đi, liệu thể sống để nhìn mặt trời mọc ngày không?” Trương Oản Tình nghĩ bữa sáng nay, mẫu thân bị cho mình các món bánh Nguyên, cháo Cập Đệ, giò kho giò trước*, rồi nàng lại nghĩ tới khuôn mặt rất mực hòa ái phụ thân, bỗng thấy cuộc đời vọng, phụ mẫu đều áp lực cho mình.

*Bánh Trạng Nguyên là một loại làm từ bột gạo tẻ thành khuôn hình chiếc mũ Trạng Nguyên, thường được sĩ tử ăn để lấy Cháo Cập Đệ là một cháo gạo tẻ nấu với gan thận heo, được đặt tên Cập nghĩa là thi đỗ, món giò heo kho bằng trước lại có từ trước” đồng âm với từ “đề (đề danh bảng vàng).

Mỗi lần thi, chỗ ngồi của học trò đều được xếp cách nhau để phần nào gian lận. Vị trí ngồi không do học chính định mà được quyết định rút thăm.

Khéo thay, lần này vị trí Thẩm Bảo Châu rút trúng ngay sau lưng Thẩm Quy

Học sĩ tuyên bố chuẩn bị giờ thi, yêu cầu các trò di chuyển tới vị ngồi thi, sau đó ấy lập tức đi ra Khoảng thời gian còn lại đủ để đám học trò rên đôi câu.

“Này, lát nữa ngươi nhờ truyền án cho ta, nghe chưa?” Bảo Châu sợ Thẩm Quy không chịu nhắc bài mình nên dọa dẫm: “Ta cho ngươi biết, nếu ngươi nghe lời bổn Quận chúa thì Quận chúa có cả trăm cách ngươi không thể tiếp theo học ở Quốc Tử được nữa.”

Dáng vẻ cố ý tỏ ra dữ nhe răng trợn mắt Thẩm Bảo Châu chẳng những làm Thẩm Quy Nghiên hãi mà trái lại, hắn cảm thấy nàng cực kỳ một nhóc mèo con không xin quà nên tức giận, xòe bàn mềm mại của mình

Nếu như ví Thẩm Bảo Châu một chú mèo thì nhiều năng nàng là loại mèo khi nào muốn được ăn thì mới sáp lại còn khi đã ăn no thì sẽ ngoảnh mặt bỏ đi, còn biết người đã cho nó là ai nữa.

Thẩm Quy Nghiên bỗng muốn chơi với mèo con. Nhờ lợi chiều cao nên hắn có nhìn thấy rõ từng lông mi của Thẩm Bảo hàng mi của nàng dày cong như một chiếc quạt hương nhỏ xinh.

Hôm nay, trên mái tóc của cài một cây trâm hình hoa hải đường, nhụy hoa điểm xuyết bằng hạt châu, cực kỳ tôn lên sắc của nàng.

Tiếng nói trong trẻo, mát lành thiếu niên ẩn chứa ý “Nếu như ta giúp ngươi ta được lợi lộc nào?”

“Được giúp đỡ bổn Quận chúa phước phần lớn lao của Thẩm Bảo Châu kiêu ngạo mắt trừng Thẩm Quy

Nàng không nhờ ai khác giúp mà lại nhờ Thẩm Quy chỉ riêng điểm này thôi, Quy Nghiên đã phải ơn nàng rồi.

“Tuy có tiếng là phước phần phước phần này lại không giá trị gì trong thực cho nên tại hạ thấy mình không cần thứ phần này.” Thẩm Quy Nghiên khẽ rồi lại nói thêm một tỏ ý tự giễu: “Ai bảo là loại nhà quê, nông thôn tới, chưa trải đời cơ chứ. Ta hẳn là Vĩnh An Quận chúa phải là loại người muốn ta làm việc cho nhưng lại không chịu công xứng đáng đâu

“Ngươi! Ai nói là ta không công? Ngươi nói đi, ngươi gì? Hễ là thứ mà Quận chúa có thì Quận chúa đều có thể ngươi.” Thẩm Bảo Châu bị tướng, lập tức tuyên bố ngay.

Thực ra, trong lòng nàng cũng chột dạ. Bởi đúng là nay nàng bắt người ta việc cho mình, chưa phải trả công cho người chỉ cần nói mình tiểu thư của phủ Thịnh Quốc thì chắc chắn sẽ có nhiều muốn nịnh bợ nàng, lóc, nài nỉ nàng hãy khiến họ.

Nghĩ kỹ thì một tên nhà chưa từng trải đời như chắc chắn sẽ đòi nàng công bằng tiền, hoặc muốn được đại ca của chỉ dạy cho.

Đúng vậy, không thể nào sai chắc chắn là như thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=7]

Thẩm Quy Nghiên khom lưng, nhìn vào mắt Thẩm Bảo Châu: ta muốn rất đơn thôi, ta tin chắc chúa sẽ không keo kiệt

“Ngươi nói đi.” Không hiểu sao nhiên Thẩm Bảo Châu lại thấy bất an. Nàng hoài Thẩm Quy Nghiên có đồ không tốt.

Thẩm Quy Nghiên không nói ngay mình muốn thứ gì mà xác nhận lại một lần với Thẩm Bảo Châu: như Quận chúa đột ngột ý thì sao?”

Thẩm Bảo Châu chau mày, không được bảo: “Chẳng lẽ bổn chúa lại là hạng người lọng đấy hay sao? muốn thứ gì thì mau đi, đừng lằng nhà lằng như con chó không biết sủa

“Được thôi, đây là Quận chúa miệng nói đấy nhé.” Thẩm Nghiên không tiếp tục quanh lòng vòng nữa: “Thực thứ mà tại hạ muốn giản vô cùng.”

Thẩm Quy Nghiên nói xong lại lời, nhìn Thẩm Bảo Châu chút, sau đó mắt hắn lấp lánh như chứa biển sao trời, ánh mắt túc ngập tràn ngưỡng mộ, môi mỏng hé mở, chậm rãi ra đúng một chữ: “Ngươi.”

???

Đầu tiên, Thẩm Bảo Châu ngẩn sau đó cơn giận ngút thiêu đốt khắp lục phủ tạng. Nàng vung tay tát vào mặt Thẩm Quy “Hay cho một tên khốn thấp hèn, vô liêm sỉ! Bổn chúa là người mà loại nhà thô lỗ như ngươi quyền tơ tưởng hay sao?”

“Miếng ngọc bội đeo bên eo*.” Quy Nghiên bắt lấy bàn sắp giáng thẳng vào mặt của Thẩm Bảo Châu, mắt luôn luôn trong trẻo, lùng của hắn lộ ngơ ngác, khó hiểu: “Quận chúa ứng như vậy nghĩa là sao? như ngươi không muốn miếng ngọc bội cho tại thì cứ nói thẳng là được, tại sao lại định tay đánh ta?”

Do hai người cùng đồng thanh hai câu như trên cùng lúc, cho nên bầu không trở nên cực kỳ túng.

Thẩm Bảo Châu rút cổ tay ra khỏi tay Thẩm Quy da mặt nóng bừng. Nàng miếng ngọc bội đeo eo ra, nói: “Hừ, chỉ một miếng ngọc bội thôi cho ngươi đấy.”

“Tại sao bổn Quận chúa phải giận chứ? Tất cả là ngươi không chịu nói liền lèo cho hết ý Huống hồ làm gì có ngay thẳng nào lại nói nhát gừng như hắn chứ?

Thẩm Quy Nghiễn nhận lấy miếng bội, nhíu mày nói: “Vừa Quận chúa…”

“Ngậm miệng, loại người đê tiện, kém như ngươi có muốn chó của bổn Quận chúa còn chẳng đủ tư nữa là. Những chuyện khác có muốn cũng chẳng bao được đâu. Mà không, ngay cả ngươi cũng không được phép.” Thẩm Châu trừng mắt nhìn Quy Nghiễn, thở phì phò lại chỗ mà lát mình sẽ ngồi thi.

Nàng vênh mặt hất hàm sai người đứng gần đấy: “Ngươi đây, lau bàn ghế cho đi.”

Người bị Thẩm Bảo Châu ra mới đầu ngẩn ra, sau mừng quýnh lên, đang định khăn ra lau cho thì đã có người đứng đằng trước.

Thẩm Quy Nghiễn mặc áo xanh, lưng, lộ rõ vòng eo bờ vai rộng, ngón thon dài, trắng trẻo một chiếc khăn xanh kẻ Hắn giũ khăn ra, sau lau mặt bàn và mặt ghế lát nữa Thẩm Bảo Châu sẽ thi.

Ánh nắng mùa xuân chiếu xuyên cửa sổ, tan chảy trên thiếu niên. Những hạt bụi lơ lửng như thể sự sống, nhẹ nhàng nhảy quanh người hắn.

Thẩm Quy Nghiễn lau cực túc. Trước khi học sĩ phòng, hắn thu tay về hỏi: “Ngươi hài lòng chứ?”

Thẩm Bảo Châu thấy mặt bàn được lau sáng bóng tới thể phản quang, nàng miễn cưỡng nhận xét: tạm chấp nhận được.”

Tuy nhiên, không đời nào nàng cảm kích Thẩm Quy Nghiễn chuyện này, nàng chỉ cho đây là chuyện mà nên làm mà thôi.

Thiếu niên bị Thẩm Quy Nghiễn mất cơ hội giúp đỡ nhân lặng lẽ cất khăn đôi mắt ánh lên xúc hối hận và tức Tại sao vừa rồi mình không lên tiếng chứ? Nếu hắn lên tiếng thì người lau bàn tiểu thư Bảo Châu hắn ta rồi.

Học sĩ vào phòng, toàn bộ học lập tức yên tĩnh.

Khoảnh khắc nhận được đề thi, Bảo Châu cảm thấy mắt tối sầm lại. Nàng nhìn chú vào đề thi chỉ thấy đen thui.

Nàng nhận ra được tất cả chữ trong đề thi nhưng sao khi ghép chúng lại nhau thì nàng lại hiểu gì hết vậy?

Nguy nguy hồ kỳ hữu thành dã, hoán hồ kỳ hữu chương*.

Sứ quan cấp ruộng, sửa chữa kho, mấy thứ này nàng biết gì!

*Đây là một câu trong “Luận ca ngợi công lao, đức của vua Nghiêu.

Thẩm Bảo Châu chẳng hề làm câu nào. Nàng đang nóng đầu bứt tai thì hiện ra học sĩ Giám thừa đều đang bận riêng. Nàng đảo mắt một một góc giấy Tuyên của nâng bút viết mấy chữ rồng phượng múa thật to, vo viên lại, ném chuẩn cho người ngồi ngay mình.

Thẩm Quy Nghiễn đang làm bài, thấy viên giấy rơi từ trời xuống, hắn không cần cũng biết đấy là tác của ai.

Hắn mở viên giấy ra xem, đấy là mấy chữ giương múa vuốt:

Ngươi còn không mau truyền đáp cho ta!

Nét chữ xấu như c*t chó, thôi cũng làm người ta cả mắt. Vậy mà khi Quy Nghiễn đọc nó, lại mường tượng ra được vẻ hài hước của người ra dòng chữ này trong lúc nổ phổi.

Thẩm Bảo Châu cứ chắc mẩm chẳng mấy chốc Thẩm Quy sẽ cung kính dâng đáp cho mình chép. Thế nàng phải đợi gần nửa nhang mà vẫn không thấy Quy Nghiễn có ý định truyền án cho mình. Bấy giờ nàng hiểu ra mình đã lừa!

Sau khi nhận ra bản thân mắc lừa, Thẩm Bảo Châu chân đá vào ghế ngồi Thẩm Quy Nghiễn.

Một cú.

Hai cú.

Tới cú đá thứ ba, thấy Quy Nghiễn vẫn không có thái gì, Thẩm Bảo Châu giận lại co chân vào mặt ghế bên dưới hắn.

Tên khốn khiếp! Còn không mau viết đáp án rồi truyền ta!

Mặc dù liên tục bị đạp ghế nhưng Thẩm Quy Nghiễn phớt lờ trò quấy rối Thẩm Bảo Châu, hắn dậy, gọi: “Giám thừa.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận