Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 19  ·  26.3%
Đoạt Kiều
Chương 5
14/08/2025 20:39· 3,089 từ

Đám học trò bước ra từ lớn của Quốc Tử Giám, trông một thanh niên vai eo hẹp, đứng bên cạnh ngựa trong tư thế biếng, thong dong. Bọn chỉ dám nhìn qua một lần lập tức giật mình, đầu xuống trước khí thế mẽ của hắn ta. Trong lòng người đều cố phỏng thân phận của người đồng thời tò mò hắn tới đây để gặp Bảo Châu hòa vào người đi ra ngoài cổng trông thấy thanh niên lập tức mắt sáng chạy lại đó: “Nhị về khi nào vậy? Chẳng huynh viết thư báo trước Bảo Châu biết gì cả.” nhân ôm kiếm, dựa người vào vách, tỏa ra hơi xa cách với mọi người, mà vừa nhìn thấy tiểu cô đi về phía mình, dường những tiếng ồn ào, náo xung quanh hắn ta chốc đều biến mất, khóe môi ta cong lên một người tinh ý cũng chắc đã nhận ra: “Muội chậm thôi, lỡ ngã sao?” “Muội có phải trẻ đâu, làm sao mà ngã được.” Châu lẩm bẩm cãi lại. Châu đã lớn rồi nhưng lòng nhị ca, Bảo Châu mãi là trẻ con.” Thẩm Diệc vừa cười vừa nhận túi sách của Bảo Châu tay Tuyết Bình rồi làm thuật, lấy ra một món đồ làm bằng đường: “Nếu như huynh thư cho muội thì muội sẽ còn cảm nhận được vui bất ngờ khi thấy về nữa.” Thẩm Diệc là nhị công tử của phủ Quốc công, hiện đang chức Thân vệ Đại chính ngũ phẩm. Nếu như không gì bất ngờ thì chắc hắn ta sẽ trở thành Quốc công đời tiếp Nhìn thấy món đồ chơi làm đường, nụ cười của Bảo Châu thêm chân thành. Nàng híp mắt một miếng, chớp nhẹ mi, nói chuyện hơi ậm ờ: có thể giả vờ bất ngờ Muội nhớ đại ca dặn khi nào muội về thì viết thư báo sớm cho huynh, như vậy thì huynh sẽ có điều mong chờ trong khoảng gian chờ đợi. Cho nên muội huynh cũng sẽ viết báo trước cho muội. Nếu không không công bằng với muội.” “Được vậy lần sau nếu nhị về sớm hơn dự định chắc chắn huynh sẽ thư báo trước cho Châu của bọn huynh.” Thẩm Trạch leo lên xe ngựa, thò người ra, đưa tay cho Bảo “Mời tiểu thư Bảo Châu lên “Hừ, lần sau huynh không tái phạm nữa nhé.” Bảo Châu quý và kiêu ngạo đặt tay vào lòng bàn tay ca, nhác thấy Thẩm Quy Nghiên ở đằng sau bèn mắt đầy khiêu khích và tự Nhị ca của ta ta nhất, ngươi chết rồi! Thẩm Diệc Trạch cũng chú tới ánh mắt của Châu, đôi mắt hắn tựa như ngấm sương lạnh liếc nhìn Thẩm Quy Nghiên ở xa, sau đó hắn gật đầu đầy lạnh lùng. này Thẩm Diệc Trạch nhận được mẫu thân gửi nên mới về, trong thư đã giải rõ ràng mọi chuyện. Tuy vậy, ta không hề quen gì vị đệ đệ này, qua nể tình đối phương cùng chung dòng máu Thẩm gia, mẫu lại liên tục thúc giục nên ta mới gấp gáp trở gặp mặt. Mặc dù Thẩm Trạch tỏ thái độ sức lạnh lùng với Thẩm Quy nhưng ngay khi quay sang Thẩm Bảo Châu, nét lạnh trên hàng mày của hắn lập tức như mùa giá rét gặp được dòng ấm, thoáng chốc xuân về nở. Hắn ta cưng xoa đầu Thẩm Bảo “Lần trước muội nói muốn một khối ngọc ở Địa để dùng làm Nhị ca không biết muội thích màu gì nên mang mỗi loại một ít, chỗ thừa có thể dùng chế tác một bộ trang sức tóc cho muội.” Bảo Châu nhắc đến quà, lập ngừng ăn món đồ chơi đường, vui vẻ ôm nhị làm nũng, bầu má mềm cọ vào cánh tay hắn ta: “Nhị ca tốt quá Bảo Châu thích nhị nhất.” “Bảo Châu thích nhị nhất hay thích đại nhất?” Thẩm Diệc Trạch mắt, cực kỳ tận động tác làm nũng Thẩm Bảo Châu. “Nhị ca, nhị nhất định là nhị ca Bảo Châu thì thầm. thì hôm nay nàng thích nhị nhất nhưng không có nghĩa ngày mai nàng vẫn nhị ca nhất. Kể khi Thẩm Diệc Trạch lộ cho tới khi rời đi, hắn chỉ nhìn vị đệ bị bế nhầm đúng một lần, nữa thái độ còn rất lùng, thậm chí còn thua người dưng. Thẩm Quy Nghiên hề ngạc nhiên trước phản của Thẩm Diệc Trạch, như Thẩm Diệc Trạch tỏ ra nhiệt tình thì mới là vấn đề. Suy cho cùng đối Thẩm gia, hắn vốn là một lạ, hắn chỉ là người lạ mang dòng Thẩm gia, chỉ thế thôi. về Thẩm gia vốn không phải để tìm kiếm thân. Thẩm Diệc Trạch về tới phủ lập tức Tống ma ma đã chờ ngoài cửa lớn hồi mời đến Tĩnh Xuân “Mẫu thân tìm huynh huynh qua đó đã. Quà mang về cho muội đã nội viện của rồi. Nếu muội còn thiếu hay muốn có thêm gì thì nói cho nhị ca biết chưa?” Trước khi đi, Diệc Trạch không yên nên lại cảnh cáo nha hoàn, bà tử theo Thẩm Bảo Châu để đề phòng ác nô dám cả gan bắt chủ. “Bảo Châu biết rồi, ơn nhị ca. Bảo Châu ngay nhị ca thương Bảo Châu mà.” Thấy có quà mình, Thẩm Bảo Châu cười kỳ ngoan ngoãn, không khỏi mò lần này ngoài ngọc ra, ca còn mang quà gì về mình. “Muội biết nhị thương muội là được Thẩm Diệc Trạch bẹo má Bảo Châu, thấy nàng vẫn vô như trước đây, hắn ta không bật cười. Nếu Bảo Châu hắn ta cứ mãi như thì tốt. “Nhị thiếu gia, xin đừng để phu nhân chờ quá lâu.” Nếu là trước đương nhiên Tống ma ma sẽ vui khi thấy tình cảm huynh muội nhị thiếu gia đại tiểu thư hòa Thế nhưng từ khi đại tiểu thư không phải máu thực sự của Thẩm gia, nhìn thấy hai huynh muội vui với nhau, bà ấy không khỏi nhíu mày. Ở khác, cho dù huynh thân thiết với nhau tới đâu cũng không thân tới mức chẳng ai ra gì như huynh muội này, Tống ma rất sợ bọn họ nảy tình cảm khác. cần phải báo lại việc cho phu nhân biết được. “Được rồi, ta rồi.” Thẩm Diệc Trạch tỏ ra cáu kỉnh. Bị Tống ma thúc giục liên tục, hắn ta nói thêm với Thẩm Châu vài câu rồi miễn đi tới Tĩnh Xuân Hai chủ tớ một một sau đi vào hoa nguyệt lang*. *Thùy hoa lang là lối đi hình bán nguyệt, có mái che, ngang gỗ có chạm trổ tiết hình hoa. Cho tới khi còn nhìn thấy bóng váy vàng của Thẩm Bảo Châu nữa, Thẩm Trạch mới ngừng cười, chắp tay sau lưng, giận tái mặt “Tống ma ma đã làm cho ta được bao nhiêu rồi nhỉ?” Tống ma ma cười “Bẩm nhị thiếu gia, nô tì làm được hai mươi rồi, không ngờ thời gian trôi nhanh như vậy, nhớ nào nhị thiếu gia còn bi bô tập nói mà chớp đã lớn thế này rồi.” ấy là người hầu năm trong phủ, lại nhũ mẫu của nhị gia, cũng có uy gần bằng nửa chủ nhân. “Tống ma ma làm việc lâu năm trong phủ, phải biết chuyện gì nên nói, không, chuyện gì nhìn, chuyện gì không.” mắt cảnh cáo của Diệc Trạch sắc lạnh một lưỡi dao. Tống ma cả kinh, lưng toát hôi lạnh, nghe vậy ấy đã hiểu ra tất cả. nắng chiếu vào người ấm áp là vậy, nhưng giờ bà ấy chỉ còn thấy lạnh xương. Con mèo lười nằm trên tưởng, không biết nhìn gì mà kêu lên thất rồi co giò bỏ chạy. trong Tĩnh Xuân viện vài cây mai trắng để điểm vẻ tao nhã cho sân. Thẩm mẫu đã ốm triền từ đầu mùa đông tới giờ. cho hiện tại đã tháng ba xuân nhưng trong vẫn phải đốt than, trước nhà vẫn còn treo mành Thẩm Diệc Trạch mặc phục, vén rèm đi vào trong dừng lại khi tới gần bình phong có thêu cành mai rụng hoa trong tuyết. Dù đã rõ nhưng hắn ta vẫn hỏi: thân tìm nhi tử chuyện gì vậy ạ?” Thẩm đeo băng trán màu xanh họa tiết áng mây và một viên bạch ngọc. Bà ấy nha hoàn dìu ra ngoài noãn trông thấy nhị nhi đã rời kinh hơn một không khỏi trách hắn ta: chuyện gì nữa ngoài chuyện liên tới việc đệ đệ của nhận tổ quy tông.” như không tại sai sót ấy năm xưa Thẩm Quy Nghiên đâu phải lạc bên ngoài mười năm, chịu bao khổ cực. lần nghĩ tới những tháng gian khó mà hắn trải qua, trái tim mẫu đau như bị dao Thẩm Diệc Trạch nhíu mày: “Nhưng Châu đã sống trong mười lăm năm, cũng coi chúng người nhà suốt mười năm, nếu như tùy tuyên bố thân phận của đệ với người ngoài thì e người ta sẽ đoán được gì đó, gây hưởng đến Bảo Châu.” “Nhưng…” mẫu không khỏi dao khi nghe Thẩm Diệc nhắc tới Bảo Châu. biết Thẩm Bảo Châu không phải mủ của mình, hơn nữa xưa, nếu không tại sự kỷ của mẫu thân nàng thì đứa trẻ đã không tráo đổi thân phận, nhưng biết biết, Thẩm mẫu vẫn thể dứt bỏ được tình cảm Thẩm Bảo Châu. Dù đi nữa, Bảo Châu cũng đã bà ấy nuôi lớn, tính cách nhiên, ngây thơ lại miệng hơn hẳn hai tử. Thẩm Diệc Trạch mẫu thân ngồi xuống ghế gỗ trắc khảm hô. Hắn ta biết mẫu thân là người dễ lòng, cũng dễ thuyết phục cười nói: “Chi bằng chúng nói với người ngoài tiểu đệ làm dưỡng tử. Một có thể để tiểu đệ tổ quy tông, hai không làm Bảo Châu tránh nảy sinh những suy tiêu cực do biết mình phải con ruột của gia. Mẫu thân phải rằng từ nhỏ Bảo Châu là người giàu lòng tự và hết sức nhạy Nếu như mọi người đều biết ấy không phải tiểu của Thẩm gia mà đứa bé bị bế nhầm năm lại còn trời đất xui hưởng thụ mười lăm năm hoa phú quý vốn nên về người khác, chẳng lẽ thân không lo Bảo Châu áy náy mà bỏ ra đi hay sao?” tại chúng ta chỉ biết đệ mang dòng máu của Thẩm nhi tử của Thẩm gia, ngoài ra không hề biết gì Làm sao mẫu thân dám định trong mười mấy qua, đệ ấy không hận chúng ta, không căm Bảo Châu đã cướp đoạt phận của đệ ấy?” “Nhưng…” Thẩm biết nhị nhi tử nói nhưng chẳng dễ gì mới tìm được tiểu nhi tử mà lại thể công khai khôi phục thân cho hắn, đã vậy còn phải hắn làm dưỡng tử thì quả bất công cho hắn quá. Diệc Trạch nhìn ra sự do của mẫu thân, hắn ta khuyên: “Lúc mẫu thân sai đi điều tra gốc của Bảo Châu, chắc cũng đã mẫu thân của Bảo Châu đã mất từ mấy năm trước. Hiện chúng ta là thân nhân nhất của muội ấy. Nếu chúng ta cũng ruồng rẫy muội thì muội ấy sẽ khổ biết bao. Nếu đệ thực sự là một người thiện, đến lúc đó chúng sẽ công khai thân phận thật đệ ấy với mọi sau. Con tin là tiểu đệ không bận tâm chuyện này.” “Đại cũng nghĩ giống con. Bảo là muội muội của con, cũng là người thân mà con không thể thiếu.” Lúc này Châu không hề biết nhị và mẫu thân sẽ nói gì. Theo thời gian trôi trái tim nàng càng ngày càng nặng. Thế nhưng nàng lại không lòng trở về Lâm viện. Đương lúc nàng dự có nên đẩy đi vào hay không thì tình chạm mắt với Thẩm Nghiên đang đứng bên kia tường hoa. Nơi này không là Quốc Tử Giám nên Bảo Châu không sợ Quy Nghiên sẽ nói gì người khác. Nàng hùng hổ đi sai nha hoàn chặn đường lại. Lúc bước tới gần, Bảo Châu mới nhận Thẩm Quy Nghiên cao hơn hẳn một cái đầu. Lúc chuyện với hắn, nếu không muốn về mặt khí thế nàng phải ngẩng mặt “Giờ ngươi đang đắc ý có phải không?” Vì Thẩm Quy Nghiên cao hơn quá nhiều nên Thẩm Bảo tiện tay ngắt một bông hoa tức giận ngắt cánh hoa, vào lòng bàn tay ném vào mặt hắn. “Đắc ý chuyện gì cơ?” Thẩm Quy Nghiên bụng ngón tay vào nhất thời không đoán ra nguyên nhân làm Thẩm Bảo nổi giận. “Còn vì nữa? Ngươi tính giả ngây dại đấy à?” Từ lúc ca trở về, Thẩm Bảo cảm thấy mình đã được chỗ dựa nên quay về với vẻ vênh đắc ý như trước đây. hất cao cằm, nhìn thẳng mắt hắn. “Ta nói ngươi biết, cho dù thân khăng khăng muốn ngươi nhận tổ quy tông thì vô nghĩa thôi. Người đại ca và nhị ca yêu nhất chỉ có một ta. Ta khuyên ngươi đừng tưởng những thứ không thuộc về Vị trí Thế tử của nhị ca, còn trí đại tiểu thư gia lại càng sẽ đổi thành tiểu thiếu gia Thẩm không rõ thật giả như ngươi! ngươi có chút lòng tự trọng biết tự lượng sức mình thì cút khỏi đây đi! Ngươi phải rằng ở cái nhà này, chẳng chào đón ngươi cả. Ngươi đây chỉ tổ làm ta cảm thấy mất và bị sỉ nhục.” Dù cho thân đã nói vị đại tiểu thư Thẩm gia nàng sẽ không thay nhưng dù học không giỏi, không nghĩa là đầu óc thực sự ngu dốt. Một mẫu thân công khai thân của Thẩm Quy Nghiên với người chắc chắn sẽ có người rõ ngọn ngành chuyện xưa. Cho dù bọn họ nói ra miệng nhưng ai biết được, có khi trong bọn họ lại thầm nàng chiếm nhà người khác, tham vinh hoa phú quý. gia vẫn luôn có thói nịnh kẻ mạnh và ức hiếp yếu như vậy mà. Đến đó, thân phận khó của nàng sẽ bị gia ghét bỏ, còn hàn thì nàng đã đắc với bọn họ từ Huống hồ, nàng đã hưởng thân phận đại tiểu Thẩm gia mười mấy năm, tại phải chắp tay nhường cho khác? Dù hắn là thiếu gia thì cũng không thể “Vậy ra ngươi cũng nghĩ vậy à?” Thẩm Quy Nghiên chặt môi, ngoảnh mặt né mấy hoa mà Thẩm Bảo Châu ném. cánh hoa đỏ thắm rơi rụng tả, để lộ ra khuôn mặt như tranh vẽ ở sau. Cho dù hắn mặc áo vải thô, dây cột chỉ là một miếng vải bạc phếch, nhưng vẫn không át được vẻ ngoài tuấn của hắn. Phải thừa nhận Thẩm gia không có ai không Đầu óc Thẩm Bảo bỗng nhiên chẳng thể nghĩ gì, nàng chau mày hỏi: cơ?” “Bảo Châu cũng không nghênh ta trở về Hàng mi dài của Thẩm Nghiên cụp xuống, giọng mũi hơi để lộ nỗi cô

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=5]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận