Thẩm Quy Nghiên cố che giấu sự lạnh lùng ẩn sâu trong đôi mắt, bụng ngón tay của hắn mân mê mép trang giấy: “Chỉ là ta thấy tò mò, vì sao các ngươi đều nói là Bảo Châu học hữu thích Tấn Vương điện hạ?”
Lúc nhắc đến “Tấn Vương điện hạ”, Thẩm Quy Nghiên nhấn giọng thêm một chút, thoáng để lộ sự căm giận mà hắn đã cố gắng không để ai biết.
Mục Khâm thấy Thẩm Quy Nghiên hơi kỳ lạ nhưng lại nghĩ dù sao hắn cũng chỉ mới vào học ở Quốc Tử Giám chưa đầy một tháng, đương nhiên là vẫn chưa nắm rõ mối quan hệ giữa mọi người trong trường. Với tư cách là đồng môn, Mục Khâm quyết định đã làm người tốt thì làm cho trót, tránh một ngày nào đấy Thẩm Quy Nghiên lại đắc tội người mà hắn không nên đắc tội.
Tấn Vương họ Tiêu, tự là Diệc Lâm, đương trong độ tuổi Vũ Tượng*, hiện đang là Tam Hoàng tử, do Hoàng hậu của Trung cung** sinh ra. Hắn ta luôn sẵn lòng hạ mình kết bạn với người hiền tài, lại thêm tư chất thông minh, hiếu học. Mọi người đều tin rằng hắn ta sẽ trở thành Thái tử, nhưng do mãi mà bệ hạ vẫn chưa chính thức lập Thái tử, cho nên tương lai của hắn ta vẫn còn là một ẩn số.”
*Tuổi Vũ Tượng là một cách gọi cổ xưa xuất phát từ cuốn “Lễ ký – Nội tắc”, dùng để chỉ nam giới từ 15-20 tuổi, đang trong giai đoạn học các kỹ năng quân sự như sử dụng binh khí, cưỡi ngựa, bắn cung để chuẩn bị ra chiến trường.
**Trung cung là nơi ở của Hoàng hậu, còn được dùng để phiếm chỉ Hoàng hậu.
Nhắc tới mối liên hệ giữa Tấn Vương và Thẩm Bảo Châu không thể không kể đến sự kiện xảy ra ở An Ấp vào năm Thành An thứ hai mươi.
Khi đó, đại tiểu thư phủ Thịnh Quốc công mới gần được năm tuổi, bị kẻ xấu bắt cóc khi đi ra ngoài, không biết tung tích. Sau khi vụ việc xảy ra, toàn bộ An Ấp bị lật tung lên nhưng vẫn không tìm ra nàng. Cuối cùng, may nhờ Tam Hoàng tử tới An Ấp du ngoạn, lại tình cờ tìm thấy Thẩm Bảo Châu ở đầu một con ngõ, đang sốt cao triền miên.
Mục Khâm kể xong còn ghen tị: “Bởi mới nói ông trời thật khéo bất công, tại sao lại dành hết bao nhiêu là điều tốt đẹp cho một người chứ?”
Mặc dù bệ hạ vẫn chưa chính thức sắc lập Thái tử, nhưng ai thông thái thì đều có thể nhìn ra chắc chắn vị trí Thái tử sẽ thuộc về Tam Hoàng tử.
Thẩm gia lại đã bốn đời liên tiếp giữ một trong ba chức Tam Công, quyền thế ngập trời, e là từ lâu bệ hạ đã có ý định tứ hôn cho hai người họ.
*Tam Công gồm ba chức quan đứng đầu trong triều, thay đổi tùy theo các triều đại. Thời Tần – Hán, Tam Công gồm Thừa tướng, Thái úy, Ngự sử đại phu; cuối thời Hán đổi thành Đại Tư mã, Đại Tư đồ, Đại Tư không; thời Tùy Đường thì Tam Công lại gồm Thái úy, Tư đồ, Tư không,…
Với tư cách là đại tiểu thư của phủ Thịnh Quốc công, cuộc đời của Thẩm Bảo Châu hết sức thuận buồm xuôi gió. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì sau này chắc chắn nàng sẽ trở thành chủ nhân của Trung cung.
Bàn tay Thẩm Quy Nghiên siết chặt sách vở tới mức tưởng như sắp gãy cả xương, hàng mi cụp xuống, che đi ánh mắt lạnh lùng: “Ông trời đúng là bất công.”
“Đúng vậy.”
Chuông vào lớp vang lên tiếng thứ ba, báo hiệu học sĩ sắp vào lớp.
Mục Khâm đã đi được một đoạn, thấy Thẩm Quy Nghiên chẳng những không vào lớp mà còn quay người đi theo một hướng khác, hắn ta vội gọi với theo: “Thẩm huynh, sắp vào học rồi, ngươi đi đâu thế?”
Quyển sách trong tay Thẩm Quy Nghiên bị bóp rúm ró, hắn đáp trong khi không hề quay đầu lại: “Ta đi ra ngoài.”
Khu vực của lớp chữ “Thiên” nằm ở vị trí đẹp nhất trong Quốc Tử Giám, nhà xây ở góc phía bắc, quay mặt về hướng nam, cây cối râm mát, xanh rì.
Tiêu Diệc Lâm đang thảo luận với thư đồng về chuyến đi đạp thanh thì chợt nghe thấy tiếng bước chân vang lên sau lưng. Hắn ta phẩy tay bảo thư đồng lui ra, không đợi tiếng bước chân tới gần đã chủ động xoay người lại trước, bất đắc dĩ chào: “Bảo Châu.”
Bảo Châu bị phát hiện bèn nhoài người qua cửa sổ, mỉm cười, ngọt ngào gọi một tiếng “Tiêu ca ca.” Dáng vẻ của nàng cực kỳ ngoan ngoãn, không thể nhận ra nét ngang ngược, càn rỡ như mọi khi.
Tiêu Diệc Lâm gật đầu: “Sắp vào học rồi, ngươi qua đây làm gì?”
Mặc dù lớp chữ “Thiên” không cách lớp chữ “Huyền” quá xa nhưng đi từ đó qua đây cũng hết chừng nửa chén trà*.
*Một chén trà khoảng 10-15 phút, nửa chén trà khoảng 5-7 phút.
“Đương nhiên là vì muốn gặp Tiêu ca ca.” Bảo Châu dẩu đôi môi đỏ, đôi mắt nai trong trẻo đượm vẻ tủi thân: “Có phải Tiêu ca ca không thích Bảo Châu phải không? Nếu không thì sao lại không tới chúc mừng Bảo Châu trở thành Quận chúa?”
Sau khi trở thành Quận chúa, Thẩm Bảo Châu lập tức muốn chạy đi chia sẻ niềm vui với Tiêu Diệc Lâm nhưng tại tên họ Thẩm kia mà nàng đã quên khuấy mất chuyện quan trọng này.
Tiêu Diệc Lâm không rõ làm thế nào mà Thẩm Bảo Châu lại rút ra được kết luận như vậy. Hắn ta đưa tay vuốt mái tóc đen mềm của nàng, không nhịn được mỉm cười: “Bảo Châu dễ thương như vậy, sao cô lại không thích Bảo Châu chứ.”
“Cô đã sớm chuẩn bị quà rồi, chẳng qua dạo này cô đang bận nên quên đưa cho Bảo Châu, mong Bảo Châu thứ lỗi cho cô.”
Biết tin người mình thích đã chuẩn bị quà cho mình, Thẩm Bảo Châu hài lòng, gật đầu, tỏ vẻ dè dặt: “Thế còn tạm, nếu không ta sẽ giận huynh.”
Bảo Châu ngẩng mặt nhìn thiếu niên lang dịu dàng, hàng mày của hắn ta tựa như một cặp đao, tuấn tú như ngọc, ngoại hình hết sức ưa nhìn. Quan trọng nhất là sau này Tấn Vương ca ca sẽ là Thái tử. Nếu nàng lấy Tấn Vương ca ca thì nàng sẽ là Thái tử phi, Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ trong tương lai.
Tới khi nàng trở thành Hoàng hậu rồi, để xem Thẩm Quy Nghiên có còn dám lôi chuyện nàng là thiên kim giả ra dọa dẫm nàng nữa không. Không, chẳng những hắn không dám mà khi đó hắn còn phải cun cút nịnh bợ nàng mới phải.
Đến lúc đó, kiểu gì nàng cũng sẽ bắt Thẩm Quy Nghiên đi đổ bô rồi quỳ xuống, vừa dập đầu vừa hô to “Quận chúa, tiểu nhân biết lỗi rồi”.
Khi tiếng chuông cuối cùng vang lên, thấy Thẩm Bảo Châu vẫn còn nán lại đây, chưa đi, Tiêu Diệc Lâm bèn nhắc nhở: “Nếu như không có chuyện gì gấp thì ngươi về đi học trước đi, có gì thì lát tới tìm cô sau.”
Từng lời nói, cử chỉ của Tấn Vương đều được dạy dỗ theo tiêu chuẩn của trữ quân tương lai, cho nên dù chỉ là chút việc nhỏ nhặt, hắn ta cũng không được phép mắc sai lầm, huống chi là đi học muộn.
Thấy hắn ta muốn bỏ đi, Thẩm Bảo Châu cuống lên, vội kéo cổ tay hắn ta lại, vô thức nói bằng giọng điệu ra lệnh có phần kiêu căng: “Không được! Ta có chuyện rất quan trọng phải nói với Tiêu ca ca.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Bảo Châu nghiêm lại, cho thấy tầm quan trọng của vấn đề.
Học chính còn chưa vào lớp, cho nên thái độ của Tiêu Diệc Lâm cũng không quá kiên quyết: “Ngươi nói đi.”
“Mấy hôm nữa là tới dịp du xuân. Ta, ta…” Lúc này, Thẩm Bảo Châu chỉ hận một nỗi không thể kéo thẳng đầu lưỡi đang líu cả lại ra.
Tại sao đầu lưỡi của nàng lại kém cỏi như vậy chứ!
“Phu tử còn chưa tới, ngươi cứ nói từ từ thôi, đừng cuống.” Đôi mắt dịu dàng của Tiêu Diệc Lâm nhìn Thẩm Bảo Châu chăm chú, tựa như làn gió xuân mát mẻ của tháng ba thổi bay cảm xúc nóng nảy, bối rối trong lòng.
Trước ánh mắt cổ vũ của Tiêu Diệc Lâm, Thẩm Bảo Châu siết chặt nắm tay, cuối cùng cũng ngưng líu lưỡi. Nàng đỏ mặt, ngượng ngùng đến độ phải cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào hắn ta: “Chuyện là, ta… Ta mong là hôm đạp thanh, Tiêu ca ca sẽ đi thả đèn hoa đăng với ta.”
Năm nay, ngày mà Quốc Tử Giám tổ chức đi đạp thanh lại vừa khéo trùng với lễ tắm Phật. Vào dịp lễ tắm Phật, người ta sẽ thả đèn sông để cầu mong bình an. Dần dà, tập tục này biến thành tặng hà bao cho người mình thích vào ngày lễ tắm Phật để cầu mong nhân duyên tốt đẹp.
Tiêu Diệc Lâm nhìn Thẩm Bảo Châu chăm chú, không chớp mắt: “Vậy nên Bảo Châu tới tìm ta cũng là vì chuyện này.”
Đôi má của Thẩm Bảo Châu lộ rõ nét ngượng ngùng. Nàng nghiêm túc gật đầu, nhưng lại không chắc chắn lắm nên ngước lên nhìn Tiêu Diệc Lâm một lần rồi nhanh chóng cúi xuống, mím môi: “Tiêu ca ca, vậy liệu hôm du xuân, huynh có thể đi thả đèn sông với ta không?”
Rủ Tiêu Diệc Lâm đi thả đèn sông chỉ là phụ, quan trọng là nàng đã sớm quyết định sẽ tặng hắn ta chiếc hà bao mình tự tay thêu vào ngày lễ tắm Phật.
Tiêu Diệc Lâm chắp hai tay sau lưng, không trả lời trực tiếp mà chỉ nhắc lại một lần nữa: “Ta phải vào lớp rồi.”
Hắn ta không từ chối thẳng thừng nhưng cũng không nhận lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oat-kieu&chuong=13]
Theo Thẩm Bảo Châu thì điều này có nghĩa là hắn ta đã đồng ý.
Nếu như hắn ta không đồng ý thì tại sao lại không từ chối?
“Vậy hứa rồi đấy, hôm đó Tiêu ca ca sẽ đi thả đèn sông với ta.” Nói đến đây, Thẩm Bảo Châu nhác thấy học chính kẹp một quyển sách dưới nách, nàng không dám nán lại thêm, vội vàng bỏ đi.
Đi được nửa đường, Thẩm Bảo Châu cười khoe hai hàm răng trắng, đứng dưới nắng, vẫy tay chào Tiêu Diệc Lâm: “Tiêu ca ca phải nhớ kỹ cuộc hẹn của ta và huynh đó.”
Thiếu nữ mặc váy vải sa màu vàng nhạt, tắm mình trong nắng vàng, tươi đẹp, xán lạn tựa như một đóa hoa nghênh xuân.
Thẩm Diệc Lâm đưa mắt nhìn theo bóng Thẩm Bảo Châu cho tới khi bóng nàng đã khuất xa, hắn ta mới thôi nhìn, trở về chỗ ngồi.
Sau khi hẹn được Tấn Vương, Thẩm Bảo Châu hân hoan như có một chú thỏ nhảy nhót trong lòng, nhẹ bước, khẽ hát ngân nga quay về lớp, thình lình trông thấy Thẩm Quy Nghiên đứng dưới mái hiên. Nàng bỗng thấy thật xúi quẩy, nhíu mày hỏi: “Sao ngươi lại đứng ở đây?”
Nhớ ra lúc này đã tới giờ vào lớp, Thẩm Bảo Châu tức giận, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Hay lắm, có phải ngươi cố ý đứng đây chờ ta để mách tội ta đúng không?”
Thẩm Bảo Châu càng nghĩ càng tin tưởng vào phỏng đoán của bản thân.
Dù sao thì cả người Thẩm Quy Nghiên vốn đã đầy những ý nghĩ xấu xa, ngay cả cọng tóc của hắn cũng ẩn giấu mưu đồ.
Thẩm Quy Nghiên bước ra từ bóng râm dưới mái hiên, nhếch môi, không trả lời câu hỏi của nàng mà lại hỏi: “Bảo Châu học hữu đi đâu về vậy?”
Cho rằng Thẩm Quy Nghiên tọc mạch chuyện của mình, Thẩm Bảo Châu trợn ngược mắt: “Bổn Quận chúa muốn đi từ đâu về thì đi từ đấy về, ai cần ngươi lo. Ngươi thì là cái thá gì? Đừng thấy dạo này mẫu thân tốt với ngươi một chút mà ngươi quên thân phận của mình là gì.”
Thẩm Quy Nghiên cười vô tội, xòe tay: “Ta không hề muốn biết Bảo Châu học hữu đi đâu về, chẳng qua nếu như mẫu thân biết ngươi trốn học thì ngươi nghĩ mẫu thân sẽ nghĩ thế nào?”
Bảo Châu nghe xong, tức bạnh quai hàm: “Tên họ Thẩm kia, ngươi đang uy hiếp bổn Quận chúa đấy à?”
Uổng công lúc trước nàng còn cảm thấy Thẩm Quy Nghiên cũng tạm được, ngờ đâu hắn thật chẳng ra gì.
“Có phải là uy hiếp hay không thì hẳn là Bảo Châu học hữu biết rõ hơn ta.”
Nghe vậy, phản ứng của Thẩm Bảo Châu hệt như chú mèo bị giẫm trúng đuôi: “Bổn Quận chúa nói cho ngươi biết, ta không phải loại người dễ bị uy hiếp thế đâu. Nếu ngươi dám nói chuyện này cho mẫu thân biết thì hôm nay tan học, ngươi đừng hòng bước chân ra khỏi đại môn của Quốc Tử Giám.”
Vốn dĩ dạo gần đây mẫu thân đã lạnh nhạt với nàng vì thành tích học tập của nàng không tốt. Nếu như giờ mẫu thân còn phát hiện ra chuyện nàng định cúp học thì nàng thực không dám nghĩ tới hậu quả sẽ như thế nào, chắc chắn đó sẽ là một hậu quả mà nàng không chấp nhận nổi.
Giọng điệu của Thẩm Quy Nghiên vẫn vô tội như cũ: “Ta chỉ ăn ngay nói thật thôi mà.”
Hắn thoáng dừng lời, đưa tay phủi nhẹ những hạt bụi vốn không hề bám trên y phục rồi nở nụ cười: “Về phần liệu hôm nay tan học ta có thể bước ra khỏi đại môn của Quốc Tử Giám hay không thì Bảo Châu học hữu cứ thử đi rồi biết.”
Bảo Châu: !!!
Tên khốn này không sợ chứ gì?
“Meoo!” Chẳng rõ từ lúc nào trên đầu tường đã xuất hiện một con mèo mướp đang tha theo một con chuột. Con mèo mướp cảnh giác nhìn hai người họ rồi nhanh chân chạy biến.
Sau khi mèo mướp đã bỏ đi, Thẩm Quy Nghiên thấy Thẩm Bảo Châu tức giận quay đầu đi mất, hắn cũng thong thả sải bước đuổi theo nàng: “Bảo Châu học hữu muốn đi đâu?”
Cánh mũi của Thẩm Bảo Châu hấp háy. Nàng xoay người lại, lườm Thẩm Quy Nghiên sắc lẹm, bàn tay siết chặt thành nắm đấm: “Ta về lớp học bài!”
Nàng đâu thể cúp học thật được.
Đi được hai bước, Thẩm Bảo Châu lại dừng lại, quay đầu nhìn, thấy Thẩm Quy Nghiên vẫn mặt dày đi theo sau mình, hàng mày của nàng cau chặt lại, nàng ngang ngược quát: “Bổn Quận chúa cấm ngươi đi theo ta, nghe rõ chưa?”
Thẩm Quy Nghiên cong khóe môi: “Ta cũng muốn về lớp học bài, mà đường về lớp thì chỉ có một mà thôi.”
Ngụ ý của hắn là không phải chỉ mình Thẩm Bảo Châu mới có quyền đi con đường này.
“Chuyện đấy thì liên quan gì tới bổn Quận chúa! Tóm lại, ta cấm ngươi đi chung đường với ta.” Thẩm Bảo Châu nói xong, quay đầu bỏ đi. Đi được hai bước, nàng không yên tâm nên quay đầu lại, thấy Thẩm Quy Nghiên vẫn đang đi theo sau.
Nàng tức không chịu nổi: “Ngươi không được phép đi chung đường với ta, nghe chưa?”
Thấy Thẩm Quy Nghiên vẫn còn cười được, dường như trong lồng ngực Thẩm Bảo Châu nhen lên một ngọn lửa, đôi mắt nai của nàng trợn tròn: “Ngươi cười gì mà cười?”
“Ta cười hôm nay đẹp trời.”
“Đồ điên!” Thẩm Bảo Châu tức giận đến độ đuôi mắt đỏ hồng. Nàng cắn môi, trừng mắt, lườm hắn một cái rồi xách váy chạy vội về lớp chữ “Huyền”.
Chỉ chớp mắt đã tới ngày đạp thanh.
Bầu trời xanh biếc, không một gợn mây.
Do chân bị thương chưa khỏi nên Khúc Hồng Anh không thể đi chơi cùng mọi người, chỉ còn lại hai người là Thẩm Bảo Châu và Trương Oản Tình đi với nhau, châu đầu ghé tai nói chuyện.
Trương Oản Tình thấy Thẩm Bảo Châu cực kỳ nâng niu chiếc túi thơm trong tay nên lại tưởng đấy là món đồ quý giá mà nàng mới có được, bèn sáp lại gần xem thử. Xem xong, hàng mày thanh tú của Trương Oản Tình chau lại, nàng ấy cười lúng túng: “Bảo Châu, hai chú vịt thêu trên hà bao của ngươi đẹp thật đấy.”
“Vịt đâu mà vịt, rõ ràng là ta thêu chim uyên ương mà.” Thẩm Bảo Châu chỉ vào một trong hai con vịt, giải thích hết sức nghiêm túc: “Ngươi xem này, chẳng phải đây chính là chim uyên ương hay sao? Vịt làm sao mà đẹp thế này được? Vịt làm sao mà có bộ lông nhiều màu đẹp như uyên ương chứ?”
“Nhưng, đó là vịt mà.” Trương Oản Tình xem lại một lần nữa, cực kỳ chắc chắn thứ mình nhìn thấy đúng là hai con con vịt, hơn nữa còn là hai con vịt được thêu cực kỳ trừu tượng và qua quýt.
Đông Nhi cười nói: “Chắc chắn là Quận chúa nhìn nhầm rồi. Đúng là tiểu thư nhà nô tỳ thêu chim uyên ương mà. Quận chúa xem đi, hai con uyên ương này mới đẹp, mới sinh động làm sao! Quả là sống động vô cùng!”
Trương Oản Tình đang định cãi làm sao mà chúng có thể là chim uyên ương được thì Đông Nhi đã kéo tay áo nàng ấy, lặng lẽ van nài: “Quận chúa, tiểu thư thêu chiếc hà bao này mất gần một tháng mới xong, xin người đừng nói nó giống vịt nữa.”
Phải biết rằng đây là lần đầu tiên tiểu thư nhà các nàng tập tành thêu thùa.
Trương Oản Tình hiểu ám chỉ của Đông Nhi, đành nuốt hai chữ “con vịt” đã ra tới miệng vào lại trong bụng, rồi gượng gạo khen: “Đúng là uyên ương thật, ban nãy ta nhìn nhầm, không phát hiện ra đôi uyên ương này lại đẹp tới vậy.”
Thẩm Bảo Châu không hề phát hiện ra hai người họ lén lút ra ám hiệu với nhau. Nàng hất cao cằm, mắt cười tít như vầng trăng khuyết, chẳng khác nào một bát trái cây ngâm mật hoa quế: “Ngươi nghĩ có phải Tiêu ca ca sẽ rất vui khi nhận được hà bao ta tặng không?”
Trương Oản Tình giật nảy mình: “Không phải chứ, ngươi định tặng túi thơm này cho Tấn Vương à?”
“Đúng vậy.” Bảo Châu gật đầu, thận trọng bọc túi thơm trong khăn tay rồi ôm vào lòng: “Dù tú nương trong phủ thêu hà bao có đẹp đến đâu thì cũng đâu thể chân thành bằng hà bao ta tự tay làm!”
Nàng đã cẩn thận nghe ngóng. Hôm tổ chức lễ tắm Phật, nếu nam tử bằng lòng nhận túi thơm mà thiếu nữ tự tay thêu thì có nghĩa là hắn ta có ý với nữ tử này, cũng ngụ ý là sau này nhân duyên của hai người sẽ tốt đẹp, thuận lợi, bạch đầu giai lão.
Lúc này, những người đi đằng trước vốn đang tản ra đi chơi bỗng lũ lượt rủ nhau chạy cùng về một hướng, đồng thời còn cười trên nỗi đau của người khác: “Mau tới sân chơi xúc cúc đi, tên họ Thẩm sắp đánh nhau với Tiểu Bá Vương rồi!”
Trong Quốc Tử Giám có khá nhiều học trò họ Thẩm, chẳng hạn như phủ Thịnh Quốc công cũng là họ Thẩm, hơn nữa họ Thẩm còn là một trong tám đại thế gia tới từ Chiết Giang, cho nên bình thường mọi người sẽ thêm danh xưng vào sau họ Thẩm để gọi, chẳng hạn như Thẩm đại tiểu thư, Thẩm nhị công tử hoặc sẽ gọi thẳng tên. Thế nhưng, hiện nay trong học đường xuất hiện một tên họ Thẩm xuất thân hàn môn, cho nên để phân biệt với những người mang họ Thẩm khác, mọi người đều gọi Thẩm Quy Nghiên là “tên họ Thẩm”.
Thẩm Bảo Châu nghe vậy, mắt sáng lên, định chạy theo góp vui.
Xem Thẩm Quy Nghiên bị người khác bắt nạt khiến nàng sung sướng cả người, sao nàng có thể bỏ lỡ được!
Đến khi về, nàng còn có thể mách với phụ thân và mẫu thân là Thẩm Quy Nghiên không hòa đồng với bạn bè ở Quốc Tử Giám, cậy mình mới được đón về Thẩm gia nên gây chuyện thị phi, ức hiếp mọi người.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận