Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 82  ·  9.8%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 8: Hồ lô đường
15/02/2026 21:22· 2,019 từ

Thương đội chúng nhân mở to mắt nhìn đám mã hung hãn trong nháy hóa thành một đống nhục nhão nhoẹt. Mỗi đều run rẩy từ đầu chân, mừng thầm kịp thời tránh được kiếp nạn, đồng thời, trong lòng dâng lên nỗi kinh sâu sắc hơn.

Miêu Cương thiếu niên khoác hồng tóc trắng bạc, lúc thường lúc nào cũng cười như gió xuân, qua tựa hồ ôn dễ gần.

Nhưng một khi động thủ… sát nặng đến mức làm ta lạnh sống lưng.

Thương đội không ai dám thở Bọn họ chỉ sợ, khoảnh khắc thần không quỷ không hay nào chính mình cũng trở một thi thể tàn khuyết, thịt không toàn vẹn như đám mã phỉ kia.

Đêm gió thổi qua, nhưng lạnh phải từ gió.

Mà là từ thiếu niên Miêu kia, từ nụ cười đến phát sợ của

Cũng may, không bao lâu sau họ liền tới một trấn thành tên gọi “Kiêu”.

Vừa đặt chân vào thành môn, người của thương đội hận không thể lập tản ra tám hướng, chim sổ lồng chạy khỏi A Cửu.

Trong nháy mắt chia đường mà từng người từng người phào như vừa lấy cái mạng treo đầu tóc.

Kiêu thành so với trấn nhỏ thường nhiệt náo hơn phố lớn ngõ nhỏ chúc người bán kẻ tiếng rao vang liên phồn hoa phú quý một

Sở Hòa đi trên đường, rất liền phát giác có ít ánh mắt đều lại trên người nàng.

Trước kia nàng cũng không thiếu nhìn, nhưng tuyệt đối bao giờ có cảm đến đâu cũng bị ta nhìn chằm chằm vậy.

Đi vài bước, nhìn nàng.

Đứng bên quầy, nhìn nàng.

Thậm chí còn có người đi qua, quay đầu nhìn tận ba lần.

Sở Hòa nhịn không được âm tự hỏi: Là do nhốt ở thế giới quá lâu, nên hiện không quen với việc ngoài, sinh ra ảo giác

Hay là mặt mình hôm nay đó?

Trái lại, A Cửu lại vô tự tại.

Thiếu niên tóc bạc hồng y tản bộ giữa chợ giống như đang dạo trong sân vườn của mình, đôi mắt đẹp thoảng dừng lại ở nơi màu sắc rực rỡ:

Tiệm nhỏ bày đủ loại đồ tinh xảo, quán bán giấy ngũ sắc, quầy mặt nạ hoa văn dị, cửa hiệu trưng loại ngọc khí phát sáng ánh…

Ánh mắt A Cửu chuyển động từng thứ, mang theo phần hiếu kỳ rất con.

Sở Hòa trộm nhìn hắn, bỗng bật nói: “Chờ chút, ta đi hiệu cầm trước đã.”

A Cửu nghiêng đầu: “Hiệu cầm

Hắn chưa từng nghe qua cái ánh mắt lấp lánh đang cố kép lại nghĩa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=8]

“Chính là nơi đem vật phẩm đổi tiền ấy.”

Sở Hòa kéo hắn vào hiệu đồ bên cạnh. Từ vào thành đến giờ, luôn thỉnh thoảng lại lấy tay A Cửu cái, như sợ hắn bị ta khoa tay múa lừa mất.

Loại hành vi này khiến A ảo giác… Như bản thân là một trẻ, mà nàng thì hắn đi lạc.

Đến trước quầy, Sở Hòa tháo vòng tay trên cổ xuống.

“Lão bản, ta muốn cầm cái

Lão bản nhận lấy vòng, nâng dưới ánh sáng xem lại liếc mắt nhìn Hòa một cái.

Thấy nàng ăn mặc bất phàm, chất không tầm thường, loại người biết hàng, không dám ép giá đáng, báo ra một số còn tính công đạo.

“Một trăm lượng.”

Sở Hòa mím môi.

Chiếc vòng tay này vốn là trang sức nàng thích rời nhà còn cố theo. Giờ phải đem ra cầm, trong lòng nhiên có chút không nỡ.

Con số lão bản đưa ra hơn rất nhiều so giá nàng mua, nhưng tại nàng cần bạc, đối phương cũng không như ép quá đáng.

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng vẫn đầu:

“Được, một trăm lượng.”

Lão bản lập tức nở nụ lấy bạc đưa cho rồi duỗi tay định chiếc vòng.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, chiếc bị người đoạt đi.

A Cửu kẹp vòng ngọc trong lạnh buốt như băng: là đồ vật của Hòa.”

Sắc mặt lão bản biến đổi: tay giao bạc, một giao hàng. Hai vị cuộc có thành tâm dịch hay không?”

Sở Hòa vội vàng đoạt lại từ tay A Cửu, vào tay lão bản, kéo A Cửu ra

Nàng vừa đi vừa giải thích: vật ta đã đem cho hắn, đương nhiên của hắn. A Cửu, ta hiện tại thiếu

A Cửu nhìn nàng, đôi mắt suốt như đá quý, sáng nhàn nhạt dao

Giờ phút này hắn giống như hài tử cố chấp, cần thứ nàng từng trên người, trong mắt tất cả đều phải về nàng, tuyệt không thể vào tay kẻ khác.

Sở Hòa kéo hắn tới một bán hàng rong, mua chuỗi hồ lô đường, vào tay hắn: “Ngươi thử xem có ngon

A Cửu cúi đầu, cánh mũi nhẹ. Ngửi không ra gì kỳ quái, hắn cẩn thận vươn đầu liếm một cái.

Ngay lập tức, đôi mắt hắn rực lên, ánh sáng rạng đông lóe qua đáy mắt.

Sở Hòa ngửa đầu nhìn hắn, môi cong cong, nói: chưa? Mấy thứ ngon vậy đều phải dùng mới mua được.”

A Cửu hàng mi khẽ run, mắt đỏ như máu lướt qua một bóng nhỏ, hắn chậm rãi “Không cần dùng tiền… có thể mua được đồ muốn.”

Sở Hòa trừng hắn: “Cái đó c·ướp b·óc, không mua!”

A Cửu “À” một tiếng, không tranh luận cùng nàng. cúi đầu cắn một nước đường trên xâu lô, làn con ngươi suốt như được phủ lên sóng gợn óng ánh, đến lạ.

Sở Hòa nghĩ thầm: quần áo đẽ trên người nàng nay tám phần cũng hắn dùng “võ lực” đổi về. Trong lòng chột dạ, nhưng nghĩ đến A Cửu biến tướng đội cứu thương từ tay đám phỉ, nàng lại tự ủi, coi như thù đi.

Hắn sống dưới lòng đất quá gần như không biết tình thế sự, trừ người ra thì đúng cái gì cũng mù

Sợ hắn gây đại họa, Sở luôn phải dán mắt chừng. Cũng vì vậy mới phát hiện, hắn biệt thích những thứ sắc tươi đẹp, thế là cắn răng mua một hồ lô đường đỏ rực cho nếm thử mới mẻ.

Nàng nói: “Giờ chúng ta tìm điếm nghỉ ngơi đã.”

A Cửu đáp: “Ta không mệt.”

“Ta mệt!” Nàng nghiến răng.

A Cửu tiếc nuối nói: “Yếu

Sở Hòa giật giật khóe mắt. đến việc hai người trải qua sinh tử nhau, nàng không thèm kẻ ngốc này nữa. kéo một người qua đường đường rồi đi trước dắt.

“Khách điếm ở ngay phía trước, nhanh.”

Vừa đi được mấy bước, nàng hiện phía sau vắng Ngoảnh đầu lại, hắn còn đứng nguyên chỗ

A Cửu cắn một quả sơn Vị chua làm mi hắn khẽ nhíu, như muốn nhăn lại, nhưng nhanh, vị ngọt của đường lại lan lên, áp vị chua gắt, khiến mặt hắn dãn ra, thậm chí phảng phất vài phần vẻ.

Sở Hòa chống nạnh: “A Cửu,

Thiếu niên ngước mắt, tròng mắt động, rồi đưa tay phía nàng.

Sở Hòa ôm đầu thở dài, chân một cái, cuối vẫn phải quay lại, lấy bàn tay kia, hắn vào trong dòng

Giây phút đó, nàng có cảm như mình đang dắt tiểu hài tử sợ lạc, nắm tay không buông.

Nghe tiếng “rắc” giòn giã, Sở vội quay đầu nhìn, tức nói với hắn: không thể ăn!”

A Cửu chớp mắt: “Vì sao thể ăn? Chúng nó có độc, sẽ không bụng đau.”

…Này là loại lý luận gì

Sở Hòa nghẹn họng: “Đương nhiên hạt không ăn Ăn quả thì phải hạt, đây là thường Nếu ngươi thích ăn, này ta lại mua cho không cần đem cả nuốt vào.”

Đôi mắt A Cửu lập tức rực: “Còn mua?”

Sở Hòa đen mặt: “Hôm nay ăn rồi. Không mua.”

A Cửu “À” một tiếng lấy tiếp tục cắn thêm miếng quả nhỏ. Hắn thật nghe lọt lời hay không, ai mà được.

Khách điếm phía trước không lớn, một lão bản hai tiểu nhị. Hai nhị bận đến xoay chong chóng. Lão bản thấy có khách vào cửa tươi cười nghênh đón: vị khách quan dùng cơm hay trọ lại?”

Sở Hòa đáp: “Ở trọ.”

Lão bản vui vẻ: “Hai vị mấy gian phòng?”

Sở Hòa nói: “Hai gian.”

A Cửu nói: “Một gian.”

Hai người đồng loạt nhìn nhau, lại đồng thời mở

“Hai gian.”

“Một gian.”

Nhìn cảnh này, lão bản lập hiểu ra điều gì ánh mắt từ tay người vừa buông ra vào cửa lia một càng cười đến mập mờ: quan, tiểu điếm chỉ một gian phòng.”

Sở Hòa cứng họng: “Thế còn điếm khác…”

“Ôi chao, thật trùng hợp, mấy nay trong thành mở ngắm hoa. Du khách như nêm, các khách khác đều kín chỗ sớm rồi.”

Sở Hòa: “…”

A Cửu vẫn ung dung cắn quả sơn tra. Hắn vội cắn sâu vào chua, chỉ đợi lớp tan ra rồi nuốt ngọt trước, sắc mặt tái mà đường nét hơi trông lại có chút buồn cười.

Hắn không nói một câu, trông như chỉ chờ Sở quyết định mọi thứ.

Sở Hòa nhìn sắc trời bên đã tối dần, dòng qua lại đông đúc, nàng bắt đầu đau. cùng chỉ có thể dài thỏa hiệp: “Được rồi. ta lấy gian phòng

Lão bản lập tức vui vẻ mặt, nhận tiền đặt xong liền bảo tiểu đưa hai vị khách lầu.

Một tiểu nhị khác vừa bận việc liền lật đật lại, ghé sát lão nhỏ giọng thắc mắc: bản, trong tiệm chúng rõ ràng còn rất nhiều trống… sao ngài lại chỉ còn một gian?”

Lão bản phe phẩy bàn tính tay, tính châu lách rơi đúng vị trí, dạng lão thần tại hừ hai tiếng như nhân nhìn thấu nhân sinh:

“Ở tiệm của ta, chỉ cần đôi tiểu phu thê nháo mâu thuẫn… thì nhiên chỉ còn lại gian phòng để ở.”

Tiểu nhị tròn mắt, rồi bỗng ngón cái thật cao: bản, ngài… cao minh

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận