Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 82  ·  8.5%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 7: Đôi mắt cay
15/02/2026 21:21· 3,034 từ

“Nghe nói, thiếu chủ Vu môn đã bỏ chạy, Cương nơi đó lập tức rối khôn xiết.”

“Thiếu chủ chẳng lo làm, cái gì chứ.”

“Này sao ta biết được! sao, người của Vu môn chạy, cùng bọn người thường ta chẳng liên quan gì.”

Sở Hòa bị tiếng nói từ bên ngoài đánh Mở mắt, nàng nhìn thấy kết thô cứng của chiếc xe trên, lòng vẫn chưa hoàn tỉnh táo, phân không bản thân mình rốt cuộc sống hay đã chết.

Bánh xe lăn lên một đá, nàng giật mình hãi.

Sở Hòa chạm đầu vào xe, cơn đau truyền khiến nàng lập tức có lại giác chân thật.

Nàng chống tay ngồi dậy, mắt nhìn quanh: bên chỉ là một thùng xe không không nhỏ. Cúi xuống nhìn thân, nàng phát hiện trên mình đã được thay bộ y phục sạch sẽ.

Một bộ áo váy màu ruốc. Thượng y ngắn, chỉ bạc thành hoa triền chi cổ áo hơi mở, lộ chiếc cổ tinh tế. Hạ buông rũ như mây bên trên thêu bươm bướm, như chớp cánh bay bất cứ lúc nào.

Sinh ra trong hào môn, tiêu dùng đồ tốt, chỉ liếc một cái đã biết y phục này tuyệt không vật thường.

Chẳng lẽ… nàng lại xuyên

Sở Hòa đưa tay sờ mình. Sạch sẽ, không vết bẩn.

Nàng nhìn quanh xe, lật đống tạp vật bên ra một chiếc gương đồng.

Vừa cầm lên soi, nàng ngây người.

Da trắng hơn tuyết, mặt như họa; nơi khóe thấp thoáng lúm đồng tiền.

Vẫn là gương mặt của

Trong khoảnh khắc, Sở Hòa ra điều gì.

“A Cửu!”

Nàng vội bò đến, đẩy xe bật mở. Ngay khắc, tiếng leng keng giòn vang qua tai. Gió lạnh ùa mang theo mấy sợi tuyết phớt qua má nàng.

“Có việc?”

Dưới ánh trăng như nước, y thiếu niên ngồi mình trước xe.

Mái tóc bạc như tuyết, bên được tết thành bím nhỏ, bên còn lại để tất cả buộc chung bằng đỏ thành đuôi ngựa. Gió nhẹ, đuôi tóc khẽ mang theo chiếc khuyên tai vũ khảm hồng bảo dưới vành tai hắn lay lóe sáng.

Y phục hắn mang khác người Trung Nguyên, điểm đầy bạc sức, đặc biệt chiếc lưng ôm lấy vòng eo khỏe, trên đó treo những sức bằng kim màu bạc. Dù không gió, cần hắn hơi ngẩng một tiếng động nhẹ cũng đám bạc sức ấy va vào leng keng không dứt.

Sở Hòa thoáng chốc ngẩn “A Cửu…?”

Hồng y thiếu niên đầu cúi người nhìn nàng. sợi tóc theo bả vai rủ dây buộc tóc màu đỏ bật giữa đêm tối, cùng tóc phác lên một phong độ vô cùng tự Hắn mỉm cười, bộ thân thiện như vô hại, bạc sức trên người khẽ chạm nhau, thỉnh thoảng vang những tiếng leng keng trong nhẹ nhàng lại linh động.

“Thế nào? Ngủ một giấc liền không nhận ra nữa ư?”

Sở Hòa chớp mắt, hơi lại, rồi ngồi thẳng Nàng hoảng hốt hồi lâu, ký về tình cảnh thảm thiết trước lại hiện về. Nàng nhào tới, nắm lấy tay hắn xem xét.

Ngoại trừ thân nhiệt vẫn như cũ, những thứ lại đều không khác người thường.

Thiếu niên gập một chân khóe môi nhếch thành cười: “Ngươi còn muốn kiểm tra này nữa không?”

Xích chân bạc nhẹ nhàng động, ánh trăng chiếu lóe ra điểm sáng mờ ảo. vào nụ cười hồn nhiên cấu của hắn, cả màn thanh lạnh cũng trở sinh động lạ thường.

Sở Hòa vẫn còn ngây “Ngươi… ngươi tự mình lành được?”

“Ừm, ta tự mình chữa được.”

Sở Hòa mở to mắt: làm thế nào?!”

“Đại khái là như vậy.”

Trong tay A Cửu xuất một con rối gỗ Nói là rối gỗ, nhưng dáng lại giống vu cổ oa trong lời đồn hơn.

Hắn bẻ một đoạn cánh của con rối, rồi vặn vặn, gắn trở về như từng gãy.

A Cửu giơ cánh tay rối hướng về phía khẽ vẫy: “Như vậy là chữa rồi đó.”

Sở Hòa nhìn con rối rồi lại nhìn hắn.

A Cửu bật cười, đặt rối vào tay nàng: ngươi chơi.”

Cùng lúc ấy, từ bả hắn chui ra một thanh xà, vươn đầu ra, lè về phía Sở Hòa như chào hỏi.

Thân thể căng cứng của Hòa cuối cùng cũng lỏng. Nàng ôm con rối gỗ cả hai tay, dài hơi phào: “Ta còn tưởng chúng đã chết chắc rồi…”

A Cửu chống cằm, cười tỉm nhìn nàng không mắt.

Sở Hòa khó tránh khỏi đầu liếc hắn thêm nữa.

Nàng đã quen với hình hắn tóc tai rối thân đầy máu như kẻ ăn lớn nhất thiên hạ. Nay hắn sạch sẽ, y phục vực tinh xảo, phong mười phần… nàng lại thấy chút không quen.

Xe ngựa bỗng dừng lại. người bưng đồ ăn

“Sắc trời đã tối. Chúng dự định nghỉ lại đêm tại đây. Điều kiện đơn chỉ có cơm canh đạm Thỉnh hai vị chớ chê

Sở Hòa nhìn quanh, lúc mới để ý đến mười nam nhân cùng vài cỗ chất đầy rương hàng. Trong chỉ riêng xe nàng ngồi xem như tươm tất.

Người đưa cơm cung kính mức hơi quỷ dị, nhiên sợ A Cửu đến cực

A Cửu lại cười rạng vô cùng bình dị thiện. Hắn tiếp lấy đồ ăn, khách khí nói lời cảm

Nam nhân nọ lau mồ trên trán, vội vàng thật xa, rồi cùng đồng bạn lửa trại, dựng lều nghỉ

Sở Hòa khẽ xê dịch gần A Cửu: “Bọn là ai vậy?”

“Từ Miêu Cương đi Trung là một đội thương

A Cửu bẻ một miếng đưa cho Sở Hòa, đặt vào tay nàng một túi

Sở Hòa quả thực khát cổ, uống liền mấy giọng nói lập tức dễ chịu Bánh trong tay tuy trông xí, nhưng so với mấy chỉ biết nhét màn vào bụng thì đã lắm rồi.

Nàng bắt gặp tiểu thanh trên vai A Cửu chăm chú nhìn mình. Tùy tiện một miếng bánh nhỏ, nàng đến trước miệng nó.

Tiểu Thanh ngửi ngửi, rồi ngụm nuốt gọn.

Sở Hòa cũng cắn một bánh, rồi hỏi đầy mò: “Chúng ta… rốt cuộc làm thoát ra được?”

A Cửu vuốt đầu tiểu xà, giọng nhàn nhạt gió thoảng: “Giết mà ra.”

Sở Hòa “A” một tiếng, không hỏi thêm.

Nhưng chỉ một lát sau, vẫn không nhịn được: ai… thay quần áo cho ta?”

A Cửu nghiêng mắt nhìn Đôi mắt hắn sâu thấy đáy, lặng lẽ, không đáp một câu.

Sở Hòa suýt nữa lộ vẻ mặt vỡ nát, Cửu liền giơ tay chỉ sang hướng: “Là nàng ta thay.”

Ngay phía sau xe hàng, phụ nữ trung niên nhóm lửa nấu nước. Nhìn dáng chắc là người phụ trách cần của thương đội.

Sở Hòa lập tức len thở phào nhẹ nhõm.

A Cửu liếc nàng, giọng thản mà như cười: đang may mắn vì người thay áo cho ngươi không phải

Sở Hòa: “Không, ta… ta dài vì đáng tiếc. thay không phải ngươi.”

A Cửu cong môi, nụ mềm nhưng lại khiến khác lạnh sống lưng: “Lần sau định.”

Đừng có lần sau thì

Sở Hòa túm túm cổ mình, kéo kín lên, hỏi: “Bộ quần áo ta đang của thương đội đưa

A Cửu gật đầu.

“Bộ này nhất định không Ngươi lấy đâu ra bạc như thế?”

“Bạc?”

Thiếu niên chớp đôi mắt vô tội: “Họ không bạc.”

“Không đòi?” Sở Hòa sững

“Đúng vậy. Họ quỳ xuống ta, nói muốn dâng xiêm y này cho nàng. Ta họ khóc đến đáng thương, vì nàng mà nhận.”

Sở Hòa: “…”

Thương đội này vốn thường lại giữa Miêu Cương Trung Nguyên làm ăn. Không ngờ này trên đường về lại phải A Cửu, cái sát không ai nguyện gặp. đúng là xui tận mạng.

Lúc ấy, lão bản thương quay lại, thấy thuộc nhóm lửa, liền hốt hoảng chạy đạp tắt.

“Gần đây nghe đồn có phỉ hoành hành! Các còn dám nhóm lửa ở đây? phải tự treo biển kêu chúng tới cướp sao? Mau lửa!”

Đám người vội vàng hành nhưng đã muộn.

Lộc cộc… Lộc cộc…

Tiếng vó ngựa từ xa lại, mỗi lúc một Chỉ thoáng chốc, rất nhiều bóng cưỡi ngựa, tay cầm đại đã bao vây cả thương

Mọi người trong thương đội cụm lại một chỗ, nớp lo sợ, sắc mặt trắng

Lão bản thương đội còn như lanh lợi. Ông tức bước lên trước, cúi người lễ, giọng cung kính:

“Làm quấy nhiễu chư vị sĩ, là chúng ta đúng. Chúng ta nguyện lưu lại bạc làm tiền uống trà, như kết giao bằng hữu. ta sẽ rời đi không biết như vậy… hay không?”

Thủ lĩnh mã phỉ bật

“Ngươi cũng xem như biết Nhưng chúng ta nhiều đệ như vậy, chỉ uống trà sao đủ? Phải có thịt rượu thịt đầy đủ mới tiếp đãi.”

Ý tứ đã quá rõ nếu không nộp hết sản, chỉ sợ hôm nay toàn cũng khó giữ.

Lão bản thương đội mặt khổ sở. Toàn bộ mang theo đều đưa ra đây, khác nào một năm bận hóa công cốc. Nhưng so tính mạng, tiền không gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=7]

Đám mã phỉ cũng không vàng. Chúng biết những làm ăn này cần chút thời để đấu tranh tư tưởng, giao tiền, hoặc là tiền mạng đều giao.

Trong lúc chờ đợi, thủ mã phỉ đảo mắt quanh.

Trong thương đội chỉ có phụ nữ trung niên, đáng giá để hắn để tâm.

Ánh mắt hắn bỗng ngưng

Không xa phía trước, trên xe ngựa kia… hồng đầu bạc, một thiếu niên Miêu tựa hồ từ đêm tối ra, như một sơn quỷ lệ khiến người ta thể không chú ý.

Ánh mắt tên thủ lĩnh trở nên tham lam, thú, rồi lại mang vài phần giác.

Thủ lĩnh mã phỉ giật trong khoảnh khắc còn mình thật sự gặp phải diễm trong truyền thuyết.

Nhưng nhìn kỹ lại, thiếu Miêu Cương kia chẳng có ý xen vào chuyện người Hắn chỉ lười biếng dựa cửa xe, ngón tay tùy đùa nghịch tiểu thanh mắt chẳng buồn nâng nửa phần.

Nghe đồn người Miêu Cương quyệt khó lường, nhưng thường bọn họ rất ít tham vào rắc rối ở Trung

Thủ lĩnh âm thầm thở một hơi.

Nhưng may mắn chưa kịp lâu, hắn bỗng thấy đôi tay trắng như ngọc đặt cánh tay thiếu niên. Ngón nhỏ dài, mềm như đầu xuân, móng tay suốt tinh xảo, chỉ cần một cái liền biết là tay của một mỹ

Núp sau thiếu niên Miêu tất nhiên là một đẹp!

Thủ lĩnh mã phỉ hơi dây cương, xê dịch độ. Dần dần, bóng người sau thiếu niên hiện ra.

Khi dung nhan ấy lộ ánh mắt hắn lập hiện lên kinh diễm.

Băng cơ ngọc cốt, quang chiếu nhân. Một nhan khiến người ta vừa nhìn liền chiếm lấy.

Sở Hòa cảm nhận được mắt thăm dò kia, tay siết chặt lấy tay áo Cửu, lực đạo vô thức thêm.

Đối với bọn mã phỉ mà nói: giết người hỏa, cướp tiền cướp sắc, đều nghề của chúng.

“Ôi chao, nơi này còn một mỹ nhân!”

Một tên mã phỉ cưỡi khác đuổi tới, là độc nhãn. Hắn định thúc ngựa lên, nhưng thủ lĩnh đưa ngăn lại.

“Đại ca?”

Thủ lĩnh nghiêm nghị nhìn chằm thiếu niên đầu “Đó là người Miêu Cương. Nếu người của Vu Cổ môn… đối phó.”

Vừa nghe ba chữ Vu môn, gã độc nhãn tức rùng mình.

“Nhưng… nhưng mỹ nhân như nếu đưa lên…”

Thủ lĩnh mím môi, hạ “Được. Việc này phải cho kỹ.”

Nếu hắn không cẩn thận, sao có thể ngồi vị trí thủ lĩnh đến tận giờ?

Độc nhãn nam nhân vẫn thèm thuồng, không cam mà ngoảnh đầu nhìn thêm một Nhưng chỉ một thoáng ấy, mắt duy nhất của hắn chốc tràn đầy tơ tròng mắt phồng lên rồi khỏi hốc mắt trong kêu thảm thiết, rơi “bịch” đất.

Từ trong hốc mắt trống máu tươi phun ra, con độc trùng trăm chân từ đó bò ra, rất nhanh kín gương mặt hắn. Chẳng thấy hắn bị hạ từ lúc nào, chỉ trong gian ngắn, đôi mắt hắn đã biến thành ổ sôi của trùng độc.

Hắn lăn lộn trên mặt bụm mặt rên rỉ, mấy chốc đã tắt tiếng. Thân ngã sấp như trở thành ăn ngon nhất cho đám trùng, chúng chui vào sạch huyết nhục, chỉ để một khối thịt nát hồ.

Đám mã phỉ kinh hãi mức mặt mũi trắng

Thủ lĩnh vội vàng kéo cương, bàn tay run giọng vừa sợ vừa kính: “Công chúng ta với ngươi không oán, sao phải ra tay như vậy?”

Thiếu niên chỉ thong thả quanh đầu ngón tay sợi bím tóc, giọng nhàn nhạt âm u: “Các ngươi sảo ta.”

Tiếng hét thảm vang lên tiếp.

Từng tên mã phỉ ngã đất, hoảng loạn cấu làn da chính mình. Bọn chúng cảm thấy trong huyết nhục gì đó đang cuộn lên, trùng như sâu, nhưng móc đến bật cả thịt chẳng thể lôi được vật nào ra.

Thủ lĩnh sợ đến hồn lên mây, bản năng quay lưng bỏ chạy. Nhưng vừa người, một luồng mùi hôi bốc lên từ chính mình. Hắn cúi đầu da thịt trên mu bàn đang nhanh chóng

Ngay khoảnh khắc hắn cúi chiếc cổ mỏng yếu chịu nổi độc trùng ăn mòn…

“Phanh!”

Cái đầu rơi thẳng xuống

“A…!!!”

Tiếng thét xé toạc màn

Thương đội mọi người tụm thành một khối, sắc trắng bệch, thất thanh kêu sợ

Sở Hòa cũng muốn hét nhưng lại sợ làm động đôi tai mẫn cảm của niên Miêu Cương, nên không phát ra tiếng.

Nàng chậm rãi buông cánh đang ôm A Cửu, lùi về phía sau.

Nhưng đúng lúc đó, thiếu quay đầu nhìn nàng.

Đôi mắt đỏ như máu, lặng chăm chú… như thẳng vào tâm can người ta. Hòa không biết vì sao, giác lại mách bảo, giờ lùi lại, tuyệt không ý hay.

A Cửu bỗng khẽ nghiêng đưa cánh tay còn về phía nàng. Mí mắt hắn cong, khóe môi nở nụ đẹp đến quỷ dị.

“Này, đổi tay khác cho ôm.”

Giọng mềm như tơ, lại dấp đến khó chịu.

Sở Hòa cười gượng, gương cứng đờ. Dù không nguyện, nàng vẫn đưa tay ôm cánh tay hắn đưa sang.

Thi thể của đám mã phía sau đang hư kịch liệt, gió đêm lùa qua theo mùi nồng gay mũi người ta muốn nghẹt thở.

Sở Hòa buộc phải vùi vào trước ngực A nhắm mắt bỏ qua tất cả, khàn khàn: “Lần sau… có dùng chút thủ đoạn ôn hơn không?”

A Cửu cúi đầu. Thấy tóc đen mềm của chạm vào ngực mình, tóc trắng hắn cũng theo gió rơi trộn lẫn với tóc nàng hai màu mực hòa nhau.

Hắn đưa tay, dùng đầu tay nhẹ nhàng chọc đỉnh đầu nàng, giọng đơn thuần tội:

“Sợ?”

“Không…” Sở Hòa vẫn không ngẩng đầu, chỉ nhỏ đáp: “Chỉ là… cảm thấy cay

A Cửu ngẫm nghĩ một về hai chữ “cay rồi môi khẽ nhếch, nở nụ

“Được. Lần sau… không để cay mắt nữa.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận