Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 82  ·  30.5%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 25: Hùng hổ
15/02/2026 21:35· 2,017 từ

Tống Thính Tuyết đứng mép khe nứt, mày nhíu Bên dưới chỉ một màu đặc, không thấy đáy. lâu sau mới nghe tiếng rơi vọng lên, mơ và xa xăm, hẳn là sâu cùng.

Đáng lẽ nền đất này không thể nứt ra Chắc do những rễ cây sinh trưởng quá nhanh, đỡ không nổi mới khiến đất kiên cố trở giòn rỗng.

“Tống tiên sinh!”

Phương Tùng Hạc hớt chạy tới. “Ta nghe động bên này. Có phải A công tử và A nương… xảy ra chuyện không?”

Trước đó, hắn cố dấu Tống Thính Tuyết đi sâu trong thông đạo, nhưng đuổi càng lạc hướng. nhìn thấy Tống Thính Tuyết đây một mình, còn người kia không thấy bóng dáng, lòng hắn lập tức dâng dự cảm xấu.

Tống Thính Tuyết liếc khe sâu, đáy mắt lóe tia âm trầm khó phân, khi ngẩng đầu, sắc hắn đã trở nên khó “Chúng ta vừa bị kích. Hai người bọn họ… đã xuống dưới.”

“Cái gì?!”

Phương Tùng Hạc biến bước nhanh định lao xuống người, nhưng Tống Thính Tuyết thời kéo lại.

“Phía dưới không biết tới mức nào. Phương đại ta hiểu ngươi lo cho nhưng bây giờ mà tấp sẽ chỉ thêm nguy

Phương Tùng Hạc cố lại bình tĩnh. Lời ấy sai. Hơn nữa, A Cửu không phải người thường, cần hắn còn, chắc A cô nương cũng không nguy hiểm đến tính mạng.

Việc quan trọng lúc là tìm xem có đường khác để đưa họ trở

Một hòn đá nhỏ xuống, “lạch cạch” vang vọng bóng tối, xé toang sự lặng đen đặc.

Xung quanh, những con nhỏ màu lam vẫn bay không mệt mỏi, tỏa ra ánh sáng yếu ớt. sáng ấy rọi lên mái bạc lạnh của thiếu khiến sắc bạc nhuộm thêm vài dịu mềm.

A Cửu tựa vào đá, thỉnh thoảng lại lén mắt nhìn cô gái đang xổm trước mặt mình.

Sở Hòa nắm lấy hắn thật cẩn thận. Nàng không nổi cảnh máu thịt hồ ấy, từng đợt nôn dâng lên theo bản nhưng vẫn cố ép thân không né tránh, kiên trì từng mảnh đá vụn khỏi vết thương, lau sạch hắn.

A Cửu quả nhiên người. Tay hắn bị thương thảm, da thịt bị cắt cả một mảng, xương lộ ra. Thế mà chỉ một lúc, trên phần rách ấy lại xuất hiện vô thứ gì đó như “sinh li ti, đang mấp vặn vẹo, khiến huyết nhục một nữa mọc ra.

Trong thời gian ngắn phần xương trắng kia đã lớp thịt mới bao phủ.

Thật lòng mà nói… tượng đó hoàn toàn vượt mọi điều nhân loại có hiểu hay chịu đựng

Đôi mắt Sở Hòa luôn ướt át, như chỉ chạm nhẹ là có thể xuống một trận mưa nữa.

A Cửu chẳng hiểu sao lại thấy hơi mất nhiên. Hắn giật giật cánh mình: “Ta sắp lành rất nhanh sẽ khép lại Nàng xem, ta còn thể cử động mà.”

Hắn nâng tay lên, ngón khẽ mở. Nhưng vừa ngón ra, lớp thịt còn giữa các khe lập bị xé toạc, máu lại ra, vậy mà mí hắn cũng không thèm nhíu một

Sở Hòa hoảng hốt lấy tay hắn, giọng run “Hỗn đản! Ngươi không biết sao?!”

A Cửu ngẩn người, mắt lộ ra vẻ hoang

Từ nhỏ hoàn cảnh dạy hắn rằng: cho thể có nát đến đâu, thủ đoạn có nhẫn thế nào, chỉ cần sống sót thì chính thắng. Vì thế, hắn chưa bao để tâm chuyện “đau hay

Có lẽ khi còn hắn cũng biết sợ đau. sau đó… thành quen rồi, với hắn chỉ là loại cảm giác thừa thãi.

Thấy sương mù trong Sở Hòa càng lúc càng nước mắt muốn rơi xuống hạt đậu vàng, A lập tức cụp mắt, khí yếu hẳn đi, lí nói: “Ta… không động nữa là

Nằm ngoài dự đoán hắn, Sở Hòa bỗng nhào ôm chầm lấy hắn. Đầu vùi vào ngực hắn, nức nở vang bên tai dứt.

A Cửu lập tức đờ. Một chút cũng không nhúc nhích.

Hắn không rành thế tính khí lại tàn độc, bên trong cũng chỉ như tờ giấy trắng. Dù hắn vẫn có thể mơ nhận ra, Sở Hòa với hắn… dường như đã khác

Khác ở đâu, hắn không rõ. Chỉ cảm thấy có gì đó mềm mềm, dính, bọc lấy hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=25]

Rất… trêu ngươi.

Tay A Cửu cuối cũng mọc ra lớp da mới, nhưng sắc vẫn tái như cũ.

Theo lời Sở Hòa nói thì… giống hệt tay chết.

Trước kia, chỉ cần vào hắn lâu một chút, đều có thể cảm nhận cái hơi lạnh âm như tử khí vây quanh

Mà lúc này, chính lại nhẹ nhàng, chủ động vào bàn tay ấy.

“Còn đau không?” Giọng nhỏ như gió qua kẽ

A Cửu lắc đầu: đau.”

Sở Hòa nắm lấy hắn, ngón tay khẽ luồn giữa những ngón tay hắn, chặt lại, động tác toàn giống như cách A vẫn quen làm với trước đây. Nhưng đây là lần tiên nàng chủ động nắm hắn như vậy.

A Cửu tim lập đập nhanh hơn một nhịp. không hiểu nàng đang dùng thủ đoạn gì, nhưng cần chạm vào thôi… hô của hắn đã rối lên.

Sở Hòa mím môi, túc nói: “Ngươi có sở của ngươi. Thích chơi trùng, thể hiểu.”

“Nhưng mà, về sau được ăn trùng trước mặt nữa.”

“Còn nữa! Tiểu Thanh rắn của ngươi, chuyện tiểu tiện thì ngươi tự Ta sẽ không giúp dọn nữa!”

“Quan trọng nhất, về ngươi không được khi dễ

Nói xong một tràng, ngẩng mặt lên trừng hắn, dạng vô cùng hung hăng: thời gian tới chúng chung mà… hợp được, chúng ta thành thân

A Cửu: “…”

Sở Hòa tức nghẹn: thế là sao? Ngươi không lời ta nói à?! Ta, nữ hài tử nói mức này rồi, ngươi còn phản ứng?”

Nàng vừa sốt ruột thẹn, đưa tay túm hai mặt hắn lắc qua lắc giọng hung tợn mà rẩy:

“A Cửu! Ngươi phải rõ, ta là đại tiểu rất có tiền! Lại còn đẹp, thông minh, thiện rộng rãi! Người theo đuổi xếp hàng từ Giang đến tận tái ngoại!”

“Ngươi có thể để bản tiểu thư quyết định ngươi, đó là ngươi tích mấy trăm năm, nghe chưa?!”

“Nghiêm túc mà nói, một tên từ thâm sơn ra, không nhà, không xe, trừ mặt đẹp một giọng dễ nghe một chút, cao tốt một chút, người hảo một chút, thì chẳng ưu điểm gì cả! Được tiểu thư để mắt Đó là phúc khí của ngươi!”

“Cho nên,” Sở Hòa sâu một hơi, hai mắt hoe mà vẫn hung hăng, cho ta một câu chắc chắn. Rốt cuộc ngươi muốn cùng ta ở nhau hay không?!”

Nàng nói thì như bố, tư thế lại như phỉ ép cung giữa đường, chút cũng không có vẻ rụt rè của nữ

“Hay là…” Giọng nàng lại, môi run run, “Hay chỉ bởi vì ta là hôn thê của ngươi? Tiểu Bảo… nên trong thời gian này… ngươi mới đối tốt với ta như

A Cửu chớp mắt, đồng tử đỏ như bảo phản chiếu ánh sáng u ngây ngốc, hồn nhiên, khó dò.

Hắn hoàn toàn không nàng.

Một người không biết lá gan bé, gặp nguy thì sợ đến run, vậy mỗi lần đều hướng phía hắn mà chạy.

Một người rõ ràng hắn, vậy mà hết lần tới lần khác dám trừng quát hắn.

Bây giờ lại còn đứng trước mặt hắn gào chất vấn.

Nàng hình như quên hắn chỉ cần một đầu tay là đủ khiến nàng… không bằng chết.

Kỳ lạ nhất là, Cửu chính hắn cũng… quên điều ấy.

Trong đầu hắn giờ còn một suy nghĩ làm sao để dỗ nàng?

Vì thế hắn cúi hôn lên môi nàng, trực chặn hết tiếng kêu của lại.

Sở Hòa ngây ra giây, ngay sau đó đau rụt người lại. Hắn cắn nàng.

Nàng đẩy mạnh hắn, mặt mắng: “Ngươi làm cái vậy!”

A Cửu bình thản giọng trầm thấp như gió “Nàng là vị hôn thê ta, là tự nàng

“Nàng có Tiểu Bảo, là tự nàng nói.”

Sở Hòa cứng người, dạ đến muốn chui luôn đất: “Cho nên… rồi sao?”

A Cửu nghiêng đầu, mắt như đang nghiêm túc xét nàng: “Vị hôn thê? không có ấn tượng. không chừng là nàng bịa

“Tiểu Bảo? Đến nay chưa thấy. Cũng có thể nàng gạt ta.”

Sở Hòa da đầu rần, khí thế lập tức cái “bụp” xuống đất. Nàng đầu định trốn khỏi hắn.

A Cửu giữ cổ nàng, không cho chạy: “Nhưng có nàng… mới khiến ta ra ham muốn da thân cận. Điểm này là

Sở Hòa trợn tròn nhìn hắn. Cái ánh mắt khiết kia đối diện với nàng chỉ cảm thấy nóng xông lên mặt, vừa vừa tức.

Dù là tỏ tình, cũng không cần phải nói trợn như vậy chứ!

A Cửu khẽ nghiêng lông mi run run, ngón lạnh nhéo má nàng: “Mỗi nàng chạm vào ta… đều sẽ thân thể không

Sở Hòa muốn chết tại chỗ. Ngực nàng như nhét lửa, mặt thì hồng mức có thể nướng cả quả trứng.

A Cửu suy tư, túc đến đáng sợ: “Có chỉ cần hôn môi là khiến người sinh ra giác không khoẻ? Nếu vậy… có thể đi tìm khác thử…”

BỐP!

Một cái tát bịt miệng hắn lại.

Sở Hòa gào lên, đỏ ngầu: “Ngươi mà dám tìm người khác thử, ta ngươi!!!”

A Cửu thả lỏng thể, để mặc nàng kéo kéo lui. Nhìn nàng hùng chẳng có lấy phần uy hiếp, khóe mắt nhẹ cong lên, ánh cười như ẩn như hiện, mang mấy phần lười biếng dung chẳng che giấu.

Hắn buông một tiếng trầm thấp, chậm rãi như lười vừa mới tỉnh giấc.

“Nàng đáng sợ như Hắn nghiêng đầu nhìn nàng, lơ đãng nhưng lại như cố ý chọc người, không dám đi tìm người thử đâu.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận