Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 82  ·  36.6%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 30: Minh nguyệt treo cao, không chiếu phong tuyết (4)
15/02/2026 21:39· 2,025 từ

Cao Nguyên từ nhỏ đã theo cạnh Triệu Sơ Tinh hộ vệ. Nàng khác hẳn tiểu thư nhà giàu, chưa xem nhẹ thân phận nhân” của hắn, trái coi hắn như bằng hữu, cùng hắn nói chuyện đất.

Chẳng biết từ lúc nào, trái hắn dành cho người được bảo hộ ấy đã thầm thay đổi.

Hắn thích Triệu Sơ Tinh, nhưng biết thân phận mình kém, không dám thổ lộ lời.

Triệu Sơ Tinh gặp nạn, hắn toàn bộ trách nhiệm lên người mình.

Nếu khi trước hắn sớm phát người đeo mặt nạ là Tống Thính Tuyết, nếu đó cẩn trọng hơn, đưa rời đi sớm hơn, về sau nàng đã bị thương, cũng sẽ không thành bộ dáng như tử nhân hiện giờ.

Muốn cứu Triệu Sơ Tinh, phải sinh mệnh Triệu Vinh đổi lấy.

Cao Nguyên biết yêu cầu như là ích kỷ, nhưng Vinh Nguyệt vốn đã sắp

Nếu kết cục của nàng chắc như vậy, vậy vì không thể để nàng dùng tàn cứu Triệu Sơ Tinh?

Sở Hòa lập tức chắn trước Triệu Vinh Nguyệt, tức quát: “Cao Nguyên! Dựa vào bắt một người sắp hi bản thân mình đi người khác? Mệnh của Sơ Tinh là mệnh, còn của Triệu Vinh Nguyệt không phải sao?”

Cao Nguyên cúi đầu, không dám thẳng ai, giọng thấp “Đại tiểu thư… sống không bao lâu nữa.”

Giữa người với người, luôn sơ, gần xa. Cho cho dù biết yêu cầu mình hoang đường, hắn vẫn ra.

Bên kia, trận chiến đã gần thúc.

Ảnh Tùy Phong trúng thương, lại cổ độc, cả người bị trăm trùng cắn xé, đớn tận xương. Có thể đỡ cùng Phương Tùng lâu như vậy, vốn là điều không thể.

Giữa cảnh bất lợi ấy, hắn phân tâm chú ý hình bên này.

Nghe được lời thỉnh cầu của Nguyên, bản năng khiến đưa mắt nhìn về phía Vinh Nguyệt.

Như chờ đợi nàng trả lời, như ẩn chứa cảm phức tạp mà chính hắn không hiểu nổi.

Kiếm của Phương Tùng Hạc xuyên ngực hắn, Ảnh Tùy che lấy vết thương, ngã đất.

Thanh kiếm lại lần nữa giáng nhưng dừng lơ lửng không trung.

Ảnh Tùy Phong ngẩng mắt, tầm mơ hồ, chỉ thấy dáng gầy yếu của nữ kia.

“Phương đại hiệp.” Triệu Vinh Nguyệt “Xin lưu hắn một Dù hắn phải đền mạng người vô tội, cũng nên hắn vào phủ nha hình, thật lòng sám rồi mới kết thúc.”

Phương Tùng Hạc khó xử: “Triệu thư…”

“Nay hắn thế này.” Nàng đáp, chẳng còn sức gây gió.”

Phương Tùng Hạc nhìn sang thân hấp hối kia, do một lúc rồi thu kiếm.

Triệu Vinh Nguyệt quay lại nhìn nhân đang nằm giữa máu. Nàng ốm yếu, dáng mảnh dẻ, nhưng đôi mắt ngời vẫn như cũ.

Ảnh Tùy Phong đau đến run

“Thề ước bạc đầu.” Nàng nhẹ “Là ta phụ trước.”

Nói xong, nàng quay người bước

Ảnh Tùy Phong đưa tay, gào khàn khốc: “Ta không hắn! Ngươi dựa vào đâu thấu ta mà nhìn hắn?!”

Nàng không quay đầu, bước chân quyết. Nàng càng đến ánh sáng, liền càng gần đường tử vong.

Trong thân thể hắn, linh hồn cũng điên cuồng chấn Hắn muốn ngăn cản, nhưng thể tàn phá không cho

Bóng dáng nàng dừng lại trong bọn họ, lại khiến sinh cảm giác quen thuộc.

Trong một thoáng hoảng hốt, hắn trở về năm mười tuổi trước…

“Hai vật nhỏ này dám chạy Giết chúng đi!”

“Không được! Con bé này nữ nhi Triệu gia, được không ít tiền!”

“Vậy giết thằng nhóc kia. Ta nó đã thấy chướng từ lâu.”

Tiểu nữ hài đã hôn bọn bắt cóc thô xách lên, chỉ còn thiếu bị trọng thương ngã trên đá lạnh. Trước khi thức chìm vào bóng hắn thấy một bóng dáng thuộc.

“Ta là Triệu phủ thiên kim, Vinh Nguyệt. Ta cũng giá không ít. Buông đứa kia ra, nếu không… ta các ngươi lỗ đến vốn.”

Nàng giơ cây mộc chi nhọn lên, nhắm thẳng vào

Hắn nhớ rõ cây mộc chi là thứ nàng giấu rất lâu, lén mài cho Nàng từng nói đó là để phòng thân, chỉ khi nguy cấp. Không ngờ, thời khắc nàng dùng, hướng mũi nhọn chính mình.

Nàng kéo dài thời gian, chờ người truy đuổi đến Nhờ thế ba đứa trẻ được đưa trở về.

Từ thuở ban đầu, người Triệu Nguyệt che chở… chưa giờ chỉ có một mình Thính Tuyết.

Ảnh Tùy Phong phun ra một máu. Hắn cố vươn tay run rẩy, từng chút theo bóng dáng đang rời nhưng cố thế nào không chạm tới được.

“Triệu Vinh Nguyệt… trở về.”

“Không được… ngươi không thể ch·ết.”

“Triệu Vinh Nguyệt!”

“Trở về đi!”

Khoảnh khắc ấy, trong một thân hai linh hồn rốt vì cùng một mục đích hướng đến hòa hợp.

Tống Thính Tuyết thì sao?

Ảnh Tùy Phong thì sao?

Nếu không bắt được góc áo kết cục của cả chỉ có thể là cái thảm khốc.

Nhưng bóng dáng ấy… sẽ không quay đầu chờ họ trước nữa.

Nàng ngồi trên giường đá, tùy để hơi thở tử tràn đến. Đầu ngón tay chạm vào sườn mặt muội Cảm giác như tim xé toạc trong khoảnh ấy khiến tầm mắt nàng đỏ.

Đến cuối cùng, nàng thậm chí nhìn hắn lấy một

Cao Nguyên dập đầu về hướng Vinh Nguyệt.

Phương Tùng Hạc lộ vẻ không lòng, nhưng cũng không cách vẹn cả đôi đường.

Sở Hòa dựng A Cửu dậy, mắt lã chã thấm áo hắn. A Cửu vốn cảm, chỉ vì vẻ mặt bi thương của nàng tâm cũng khẽ dao

Hắn đưa tay chạm nhẹ khóe nàng: “Khóc cái gì?”

“Triệu tiểu thư rất tốt… ta muốn nàng ch·ết.” Sở nghẹn ngào.

Tiểu thanh xà thò đầu từ áo nàng, nó không rơi lệ, nhưng ánh mắt như ngập nước, giống hệt nhân.

A Cửu bị chọc cười. Giờ Sở Hòa chẳng khác chủ nhân của nó, ý của hai kẻ này ngày giống nhau.

Hắn búng tay một cái, đẩy tiểu thanh xà trở rồi chậm rãi nói: “Nếu không muốn nàng ch·ết, vậy để nàng ch·ết.”

Sở Hòa ngạc nhiên: “Ngươi… cứu nàng?”

A Cửu đáp: “Nàng giao trái mình cho người khác. chỉ cần có người khác trái tim cho nàng, bổ vào thì được. Chỉ nếu không phải tự hiến ra, trái tim ấy sẽ không xứng với thể nàng.”

Trên mặt đất, thân ảnh suy như đã ch·ết từ nghe vậy hàng mi khẽ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=30]

Hắn ngẩng mặt lên, trong mắt đầy mong đợi.

Ba ngày sau.

Thi thể nữ tử vô tội người nhà mang về. động đầy hoa U La lửa thiêu sạch.

Phong ba xem như đã yên, những kẻ mất đi thân… nỗi đau này sẽ theo họ suốt một đời.

Ngày hè, ve kêu râm ran, cây lay động, gió thổi qua, mang theo chút mẻ.

Thiếu niên mặc hồng y thoắt thoắt hiện giữa gốc quấn lấy chiếc lục lạc trên cành, vừa tỉnh vừa phần hoảng hốt.

Trong tay hắn là những trái tằm vừa mới hái, tím cả lòng bàn tay. quả nhỏ được đưa vào sắc mặt hắn không cũng không ai đoán hắn thấy ngon hay không.

Bên cạnh, tiếng ồn ào cuối im bặt, trở nên tĩnh hẳn.

Sở Hòa buông sáo, hít vài thở dài: “A Cửu, rốt cuộc thổi sáo thế sao ta lại không thổi được giai điệu này?”

“Người Trung Nguyên thật ngốc mà…”

Sở Hòa nhíu mày, “Hửm?”

A Cửu chưa kịp trả lời lưỡng lự, lại đưa quả dâu tằm đầy tay trước miệng nàng, lười biếng “Đây là khống trùng nếu nàng muốn học, khác ta sẽ thổi sáo cho nàng.”

Sở Hòa chưa kịp nói gì, miệng ăn dâu tằm, tức nhăn mặt như bánh quơ tay đánh một cái: xấu tính!”

A Cửu không kịp né, chịu cú tát, đầu hơi váng nhưng không hề tức Hắn chỉ im lặng nhìn

Sở Hòa sửng sốt, chạy đến lo lắng: “Ngươi sao không tránh? Ngươi không phải lợi hại sao? Mau cho xem có bị thương

“Ngươi là ai?”

Sở Hòa trợn mắt: “Ngươi nói

Thiếu niên mơ màng: “Ngươi Ta… không nhớ rõ.”

Sở Hòa đỏ mặt, bối rối.

Hắn thở dài, vẻ lãnh đạm: đau quá, ta mất nhớ, chẳng nhớ gì cả.”

Sở Hòa bật khóc trong mắt.

A Cửu trầm ngâm, cúi xuống, tay chạm lên gương nàng, sờ mịn màng, rồi “Ta nhớ ra rồi, nàng A Hòa, hôn thê ta, còn muốn dùng của mình mua đường hồ cho ta nữa mà.”

Sở Hòa liếc hắn: “Ta đâu!”

Mấy ngày qua, nàng vì bi của Triệu Vinh Nguyệt Tống Thính Tuyết mà bần vậy mà hắn mất trí chuyện tình yêu khó khỏi lại rơi vào kịch.

A Cửu tưởng nàng chỉ muốn mình, nào ngờ Sở vươn tay ôm cổ hắn, thân ghìm sát vào hắn.

Nàng dính chặt, hắn lại thấy trái cây ngập trong ngọt.

Sở Hòa dịu giọng: “Ở Miêu ta bị ném vào cổ thư, lúc ấy ngươi nhớ chuyện trước. Nếu sau ngươi mất trí nhớ không nhớ ta, sao giờ?”

Hóa ra nàng lo lắng chuyện

A Cửu ném dâu tằm chua rồi nghỉ ngơi trên cây, xoa tay cho tiểu xà, tiếp đó bế nàng đùi, ngón tay quấn một lọn tóc đen, nàng thở nặng mà lòng nhũn: “Sẽ không có đó.”

“Vạn nhất?” Sở Hòa rúc vào mắt ánh lên mong

A Cửu nhẹ nhàng: “Nàng chỉ đứng trước mặt ta.”

Sở Hòa đợi, không thấy hỏi: “Rồi sao?”

“Không còn nữa.”

Sở Hòa giận: “Ngươi đùa ta

“Chỉ cần xuất hiện trước mắt ánh mắt ta sẽ nàng là Tiểu Bảo tương của ta.”

Sở Hòa hơi ngốc, gật đầu: chút ngốc.”

Thiếu niên cười, dựa vào thân nhắm mắt: “Ngốc cũng thôi.”

Sở Hòa không cam lòng, nắm tóc trắng của hắn, “Nhanh nói, ý gì? Không ràng, không được ngủ!”

Hắn không mở mắt, mỉm cười, chặt nàng, để tiếng hè tràn ngập quanh họ.

Tiểu thanh xà ghé mắt nhìn bóng cây, lộ vẻ cay ghét đắng.

Thật là, nơi đâu cũng tràn mùi luyến ái!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận