Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 82  ·  2.4%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 2: Dường như nàng muốn ăn ta
10/02/2026 10:16· 2,415 từ

Gió lạnh thổi vù trong địa đạo, kéo dài hơn tưởng tượng của Sở Hòa.

Trong lúc này, việc có thính lực quá nhạy hẳn phải chuyện tốt. Chỉ cần bên chút âm thanh nhỏ truyền đến, không theo điệu, bất thình lình vang cũng đủ trở thành một tra tấn tinh thần.

Đối với đám cổ mà nói, nàng đúng là món tuyệt hảo. Vì vậy trong bóng cổ trùng xao động an, nhao nhao muốn lao

Nhưng bọn chúng lại kị bóng người phủ đầy máu đứng chắn trước Sở Hòa, không đến gần để hưởng ăn ngon lành này.

Cũng trong lúc đó, Hòa cảm giác được những ánh đỏ lòm âm thầm theo dõi khắp nơi.

Đám dược nhân ẩn bóng tối đều tận mắt thấy niên huyết y kia làm sao giết phá vòng vây cướp được Sở Hòa — tài liệu luyện cổ quý Với thực lực thua kém, họ không dám hành thiếu suy nghĩ.

Tuy không dám động nhưng ánh mắt thèm thuồng thì từng che giấu. Sở Hòa nổi khắp người. Nàng lên phía trước hai bước, kệ người kia toàn thân máu đến nhường nào, vội lấy vạt áo hắn, giác nhìn quanh bốn phía.

Nơi này giống như thế giới ngầm vẩn đục. Thỉnh vang lên tiếng “tí tách”, không tiếng nước… hay máu.

Đi một đoạn khá nàng mới mơ hồ thấy hai thông đạo xuất hiện những cửa bằng đá. Bên trong đen như mực, chỉ có đôi mắt đỏ lập lòe, nàng rằng nơi đó chính chỗ ở của các nhân.

Dĩ nhiên, không phải nhân nào cũng có được huyệt riêng như thế. Ở nơi này, tài nguyên đều phải vào bản lĩnh tự giành

Thiếu niên không nói nào, kéo Sở Hòa đi sâu vào thông đạo, rồi rẽ sang bên, bước vào một động âm trầm lạnh lẽo.

Sở Hòa không nhìn gì, chỉ biết bấu vạt áo mà đi. Dưới chân thường xuyên phải thứ gì đó, ra tiếng leng keng va ồn ào đến khó chịu.

Nàng cắn răng chịu Bất ngờ, trán nàng đập mạnh một “bức tường thịt”.

“Ngươi nhìn không thấy

Giọng thiếu niên vang trong không gian, trầm thấp mà nề, xé tan không khí tĩnh

Mùi máu tanh nồng thẳng vào mũi. Lúc này Sở mới nhận ra thứ mình đập chính là ngực hắn. hoảng hốt lùi một bước, cổ đáp: “Đúng, ta không thấy.”

“Ta lại phải kết phu thê với một kẻ mù?”

Lời nói của hắn dùng tiếng Trung Nguyên chưa thuần nhưng ý chán ghét thì nghe hiểu.

Mí mắt Sở Hòa liên hồi. Giả vờ như không ra sự ghét bỏ, nàng nghiêm bịa chuyện: “Ta mù, mà ngươi vẫn chịu kết vị hôn phu thê với Chỉ có thể nói… ngươi ta quá sâu đậm.”

Không gian bỗng im phắc.

Không biết có phải đang hoài nghi lời nàng nói không.

Sở Hòa thấy tình không ổn liền đổi giọng ngay, nói: “Ta… chỉ là không lợi bằng ngươi thôi. Nơi tối quá, hoàn toàn không ánh sáng nên ta mới nhìn thấy gì. Chỉ cần ánh sáng, mắt ta có vấn đề gì cả.”

Trong bóng tối lặng một lúc sau mới vang lên loạt tiếng “tinh tinh” nhẹ như chạm ngọc.

Những điểm sáng li dần hiện lên trong hang, ánh yếu ớt nhưng khi tụ lại cũng đủ chiếu lên mờ chung quanh.

Hóa ra là từng phi trùng giống đom đóm. Thân chúng phát ra ánh sáng lam nhạt, lơ lửng trong trung như những vì sao bay.

Sở Hòa chưa từng cảnh tượng như vậy. Nàng ngẩng nhìn theo đàn trùng đang bay đôi mắt đen nháy ánh sáng hắt vào mà nên long lanh rực rỡ. biết từ lúc nào, bầu khí vốn căng thẳng thở đã dịu xuống đôi

Nàng ngẩng mặt, nhẹ nói: “Ngươi không nhớ chuyện trước vậy chúng ta xem như làm lại đi. Ta tên Hòa, đến từ Trung Nguyên.”

“A Cửu.”

Hắn chỉ nói đơn hai chữ rồi im lặng.

Sở Hòa biết rõ Cửu” chắc chắn chỉ là một số đánh dấu, không phải tên Nhưng nàng cũng không thêm. Đúng lúc đó, một gió âm lạnh lướt qua, sợi tóc bạc dài cọ gò má nàng khiến ngẩng đầu nhìn hắn.

Có ánh sáng rồi, mạo thiếu niên càng hiện rõ.

Mái tóc dài màu rối tung, còn vương vài vệt đã khô, giống như ánh trăng nhuốm bẩn. Tóc dài khuất nửa gương mặt, thoạt như một lệ quỷ nơi sâu.

Qua những kẽ tóc mới có thể miễn cưỡng nhìn làn da hắn tái đến dọa dưới lớp tóc ấy là một đôi mắt như lưu ly, đỏ trong, vương chút tạp chất, mang vẻ ngây dại, xa

Hắn đang nhìn nàng, xác hơn là quan sát rất Có thể thấy, người được gọi A Cửu này vẫn hoàn toàn tin tưởng lời

Sở Hòa không biết công, cũng chẳng có pháp thuật. thế giới ngầm đầy độc trùng muốn sống tiếp, nàng có thể nghĩ cách bám hắn. Xét theo tình huống đó, A Cửu rõ ràng dược nhân mạnh nhất nơi này.

Nàng lén nhìn xung Bên trong thạch động chỉ có chiếc giường đá. Trên vách đá quanh là giá gỗ đủ loại bình lọ đen hình dạng kỳ quái, dường còn có vật sống động trong. Nàng lập tức dám nhìn kỹ.

Khóe mắt lại thấy góc động có một hồ nước có thể dùng để rửa mặt, rửa, xem như điều nhất khiến người ta yên

A Cửu hoàn toàn nhận ra hiện tại trên người đầy máu trông đáng sợ thế Hắn thản nhiên bước giường đá ngồi xuống, dùng ngón tay quấn một sợi bạc của mình, đôi mắt dưới lớp tóc rũ nâng lên, chăm chú dán nàng.

“Ngươi nói ngươi và là vị hôn phu thê. Vậy chứng đâu?”

Hắn không nhớ quá nhưng cũng không cho rằng bản sẽ yêu thích một nữ nhân tiều tụy như này. Nhưng con tiểu thanh lại chứng minh nàng không dối, khiến hắn không khỏi dự.

Sở Hòa làm gì bằng chứng thật?

Nhưng nàng phản ứng nhanh. Nàng lấy ra một miếng bội hình con cá, nghiêm túc “Đây là tín vật ước của hai chúng ta. bội cá có hai nửa, lại thành một. Tượng trưng ngươi và ta vốn một đôi phu thê trời

A Cửu chớp mắt, hơi nghi hoặc: “Vậy vì sao người ta không có?”

Đương nhiên vì nửa lại nằm trên người vị hôn thật sự của nàng!

Sở Hòa nâng ngọc trong hai tay, mắt đỏ lên: trước ngươi đưa ta ngọc bội, nói nó tượng trưng tình cảm bền như kim ‘Ngọc còn thì người còn, mất thì người vong.’ Cho dù trải qua bao suýt chết, ta cũng luôn gìn nó.”

Giọng nàng run run, sắp khóc: “Ta biết A Cửu… bị bắt làm dược nhân, chắc trải qua rất nhiều bất đắc dĩ. Dù ngươi mất ngọc bội, ta cũng trách. Chỉ cần… chỉ cần còn sống là đủ…”

Nói đến đây, Sở như chìm vào hồi ức, giọng lại.

“Trước kia chúng ta nhau tha thiết, nhưng cha ta ngươi nghèo, không tiền, không địa học thức cũng không nên nhất quyết không đồng hôn sự. Là ngươi dẫn rời Trung Nguyên, hai chúng lén trốn đến Miêu chỉ định bụng… trước gạo thành cơm. Chờ sau này có hài tử, rồi về Trung Nguyên, cha ta chắn sẽ không thể phản nữa.”

Nàng nghẹn lời, nước rơi xuống, giọng run run: “Nào ngày yên ổn còn chưa qua bao lâu, ngươi liền… tích, không có tin tức.”

Sở Hòa đưa tay nước mắt, đôi mắt bị dụi đỏ bừng, bộ dạng vô cùng thương.

“Mấy ngày nay ta lo lắng, sợ rằng vĩnh viễn gặp lại ngươi nữa… Tốt xấu ông trời cũng để sống, để chúng ta có hội gặp lại.”

Đôi mắt nàng ngấn lời nói chân thành, rung động người đến mức không giống đang

A Cửu vẫn lẳng nhìn nàng, khó đoán được hắn cuộc tin hay không tin. Sở cắn răng, quyết định thêm chút lời “đẫm mật” nôn.

“Trước kia ngươi chưa dùng ánh mắt lạnh lùng này ta… Ngươi từng nói ta là bối trong tim ngươi, người vĩnh viễn không thể

Dưới ánh mắt xa của hắn, thân hình nàng khẽ như có thể ngã xuống bất lúc nào.

“Chẳng lẽ… chẳng lẽ thực sự không còn chút cảm nào với ta sao?”

“Ngươi nói ta là tình vừa gặp đã yêu.”

“Ngươi nói ta là duy nhất.”

“Ngươi nói chỉ cần gọi một tiếng phu quân, ngươi lập tức đem mạng cho ta.”

“Từng lời thề non biển ấy… ngươi đều không nhớ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=2]

Sở Hòa chậm rãi lại gần, dù người mệt mỏi vẫn cố gắng diễn tròn vai, thận quấn lấy ngón của hắn, cả thân thể nghiêng, dựa vào ngực hắn, mắt mờ sương run rẩy: Cửu… những lời âu trước kia ngươi nói với thật sự không có chút tượng nào sao?”

Dưới bóng tối, thiếu toàn thân đầy máu bị tóc che mặt, không nhìn được biểu

Sở Hòa buộc phải tục bồi thêm “củi” cho ngọn dối trá.

Nàng tiến thêm một để trọng lượng cơ thể nhẹ tựa lên hắn, nắm tay hắn lên bụng mình: “Ngày ngươi thích nhất nói… nếu này có hài tử của ta thì tốt biết bao.”

Tóc trắng rũ xuống hết nửa mặt hắn, khiến nàng thể biết rốt cuộc mình diễn công hay thất bại.

Nàng nhất định phải rõ mặt hắn.

Sở Hòa lấy hết đảm, vừa nói lời dịu dàng, nhẹ nhàng vén những sợi tóc che trước mặt hắn: ta từng trải qua bao chuyện… chẳng lẽ vì ngươi ký ức mà tất cả hóa thành mây khói, mất không dấu vết sao?”

Khoảnh khắc sợi tóc vén sang một bên, gương mặt bệch của thiếu niên hiện rõ ánh sáng mờ.

Da trắng như tuyết, đỏ như máu, đường nét tinh đến kinh diễm, không còn là ảnh một lệ quỷ me, mà giống một sơn trong truyền thuyết khoác lên da tuyệt đẹp, nguy hiểm mê hoặc.

Không biết từ khi càng lúc Sở Hòa càng tiến còn A Cửu chỉ có thể thức ngả người về sau để tránh khoảng cách gần.

Lúc này vị trí hai người gần như đảo ngược, vốn nên là kẻ đứng trên, biến thành nàng.

Đôi mắt thiếu niên suốt ẩm ướt, như hai viên bảo thạch sáng rực trong đêm

Ánh mắt Sở Hòa chuyển, bàn tay đang đặt trên hắn cũng vô thức trượt sang chạm phải vành tai bừng nóng rẫy của hắn.

Hoàn toàn không giống thở lạnh như băng trên người ở đó mềm mại, nóng ấm, cảm khiến lòng người ngáy.

“Bộp!”

Một lực mạnh bất đánh úp, Sở Hòa bị đẩy xuống, lăn thẳng lên giường đá lẽo. Nàng còn chưa định thần, ngẩng đầu đã thiếu niên áo đỏ tóc đứng tận ở cửa động.

“Nữ nhân Trung Nguyên xuẩn! Đừng tưởng ta dễ dàng ngươi!”

Lời vừa dứt, thân hắn biến mất vào bóng tối. Hòa chậm rãi ngồi dậy, xoa rồi cực kỳ từ bật ra một tiếng: “A... ghê.”

Ngoài động.

Thiếu niên dựa vào đá ngồi xổm xuống, cả người chặt chính mình, tóc dài rũ nửa gương mặt, chỉ lộ đôi mắt đỏ hoảng Ai ai cũng biết, dược độc khắp toàn thân, chẳng dám chạm vào.

Nhưng nữ nhân Trung kia… không chỉ ôm lấy hắn, dám sờ tai hắn.

“Xì… xì…”

Tiểu Thanh xà trườn vai chủ nhân, ngẩng đầu nhìn chằm chằm, như đang hỏi: Làm vậy?

A Cửu run run lấy thân rắn, bàn tay không soát được siết chặt, thân thể dài của tiểu xà bóp đến mức phải vùng kịch liệt.

“Tiểu Thanh… nàng hình hình như thật sự là thê ta. Phải làm sao bây giờ? nãy bộ dạng của giống như muốn ăn ta

Tiểu thanh xà: “…”

Chuyện nhân loại của ngươi, ta biết làm cái quỷ

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận