Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 82  ·  17.1%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 14: Khen ngươi đấy
15/02/2026 21:25· 2,068 từ

Bóng đêm dày đặc. thổi từng cơn, âm vang tiếng ác quỷ rên rỉ, khiến khí càng thêm lạnh lẽo âm

“Tóm lại… Ta vừa thật sự thấy có bóng đây!”

Sở Hòa nằm rạp lưng A Cửu, đầu chôn hõm cổ hắn, chỉ hé đôi nhìn ra cửa sổ. Nàng đưa chỉ về phía đó, ngoài kia chỉ còn cây lay lắt trong gió. cái bóng người đáng sợ không biết đã biến đâu.

“A Cửu… A Cửu… đời này có thật sự quỷ hay không?”

Sở Hòa nắm lấy tóc bạc của hắn, giật một cái. A Cửu bị nàng đến nỗi cái đầu lắc qua lại, như bị ngẩn người.

A Cửu thần sắc đẫn: “Nơi này có hơi của người chết.”

Sở Hòa hãi hùng: thì chẳng phải là có sao?!”

A Cửu lắc đầu: phải quỷ.”

Có hơi thở người mà lại không phải quỷ, cái gì?

A Cửu nghiêng mặt nàng: “Sở Hòa, nàng nặng

Trán Sở Hòa lập nổi gân xanh.

Nàng lại thấy mắt của hắn bầm thành một xanh tím, phá hỏng vẻ đẹp lẽo vốn dĩ của thiếu niên. đó, nhìn qua thì cười, nhưng thật ra khiến người ta cảm thấy càng thêm nguy hiểm.

Sở Hòa ra tay thì nhanh thật, nhưng xong mới thấy sợ. Dù sao, thủ giết người của A Cửu, lần cũng đáng sợ hơn trước!

Sở Hòa vẫn ghé lưng hắn, không dám hé Đôi mắt tròn xoe đảo tới lui. Chân nàng không mang giày, chân co lại từng trông mềm mại ngoan đến mức muốn bật cười.

A Cửu đặt nàng trên giường, dựa sát tường. khoanh tay đứng nhìn nàng xỏ Tư thế trầm mặc ấy… trông như đang suy nghĩ nên “xuống tay” với thế nào.

Sở Hòa cố tình giày càng chậm, vài động lại liếc trộm hắn một cái.

A Cửu bỗng nói: chân nàng không có vấn vậy nàng không cần lãng phí gian xỏ giày chậm như thế.”

Sở Hòa lạnh sống Giày xỏ mãi không xong, chỉ trong nháy mắt nàng xỏ vào gọn gàng. Sau đó tức nở nụ cười lòng, chui đến bên hắn, ân cần hỏi:

“A Cửu, mắt ngươi đau không?”

“Không đau.” A Cửu rất bình thản.

Thân thể hắn từ đã chẳng giống người thường. giác đau đớn của hắn cũng nhạy. Có lẽ chỉ những vết kiểu đâm xuyên thịt, thẳng vào xương tủy… khiến hắn hơi nhíu mày.

Sở Hòa với tay lấy chiếc tiểu lục lạc bên hông hắn, lắc lắc một “Ngươi phải nói là đau chứ. ngươi nói không đau, ta còn biết thương ở chỗ nào?”

A Cửu liếc nàng cái. Ánh mắt kia giống đang nói, hắn nào cần ai tiếc.

Sở Hòa không bỏ “Nếu người ta không đau thì làm sao ôm ngươi, dỗ ngươi được?”

A Cửu chớp mắt.

Nàng không biết từ mà nói ra nhiều đạo như vậy, nhưng với A Cửu, vốn không rành chuyện đối nhân thế, mỗi câu nàng đều mới lạ vô

Thế là, hắn ngoan thốt một chữ: “Đau.”

Sở Hòa lập tức ý, dang tay ôm lấy vừa nhẹ nhàng vỗ lưng, vừa dành nhỏ nhẹ: “Được rồi, để đau bay đi. Mắt Cửu rất nhanh sẽ Đại nhân đại lượng như Cửu chắc chắn sẽ không bụng chuyện A Hòa đuối, nhát gan, nói sai thì tha cho A Hòa lần nha…”

A Cửu cúi mắt mặt không biểu cảm.

Sở Hòa ngẩng mặt hắn, cố cười thật tươi: so đo… đúng không?”

Trong lòng nàng hoàn không chắc chắn. Nụ cười ánh mặt trời ban đầu dần nên miễn cưỡng, cứng lại, như không giữ nổi.

A Cửu khẽ hừ tiếng từ mũi. Rồi hắn tay, dùng đầu ngón tay trắng đẩy vạt áo ra, lộ ra ngực trắng bóng chắc.

Một tay hắn đặt sau gáy nàng, kéo nàng vào lòng mình, để hai cơ sít sao dán lấy nhau.

Sở Hòa không dám nhích. Hơi ấm từ da hắn truyền sang, hòa với hơi lành lạnh phả xuống bên tai mặt nàng nóng bừng

A Cửu nói: “Nàng ta thân cận da thịt… ta không so đo.”

Sở Hòa: “… À.”

Sau một lúc, đầu tay của hắn chạm vào nàng. Hắn men theo đường cong mặt mà trượt xuống, như đang nghiệm cảm giác, cũng đang mơn trớn thứ đó khiến hắn tò mò.

Lòng bàn tay hắn rãi hạ xuống, lướt qua cổ trắng mảnh, chạm vào xương xanh tinh xảo, rồi dừng lại vạt áo nàng, hơi đẩy vào như muốn dò sâu hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=14]

Sở Hòa thân thể chặt.

A Cửu mờ mịt “Nàng cũng cởi xiêm y, không?”

“!!?”

Sở Hòa lập tức khỏi trong ngực hắn, hai gấp gáp kéo chặt vạt áo “Không được!”

Nàng nhìn A Cửu cái liền hối hận. Hắn đứng yên tại chỗ, quần áo lẻo, bờ vai nửa lộ, thân gầy mảnh, sạch sẽ vô tri. Nhưng chính vô tri ấy lại như giấu vài phần dụ hoặc, phất đang phát ra loại tín hiệu nguy mau đến đẩy ngã ta.

Không được.

Tuyệt đối không thể.

Phải nhịn!

Sở Hòa còn chưa ra phải nói sao để lảng, ngoài cửa sổ bỗng truyền tiếng động mơ hồ.

Nàng lập tức nắm cơ hội, nhanh chóng nói: Cửu! Khẳng định là cái quỷ kia trở lại!”

Thiếu niên nhấp nhẹ không quá muốn động.

Sở Hòa thò người lại, nhanh tay kéo giúp chỉnh lại y phục, giọng giống đang dụ dỗ tiểu hài tử: không chừng người nọ liên quan đến nhị thư Triệu gia mất tích Chúng ta bắt được người tìm được cô nương mất tích, là có sớm một chút lấy tiền chạy người. Lấy được tiền rồi, ta có thể mua nhiều thật nhiều hồ đường!”

A Cửu hơi nâng “Hồ lô đường?”

Sở Hòa đưa tay sợi bím tóc trước ngực ra phía sau, cười đến cong “Đúng rồi, hồ lô đường!”

A Cửu nâng tay.

“Vút…!”

Tiếng xé gió vang mũi ám khí xuyên thủng sổ, biến mất vào đêm đen.

Trên nóc nhà, bóng vốn lướt qua liền cảm nguy hiểm ập đến. Hắn rút ngăn ám khí giữa không trung, tóe lên chói mắt.

Nhìn kỹ lại, đó một cây sáo nhỏ màu lơ, làm bằng trúc hết sức giản, nhưng dưới nội lực của nhân, sức sát thương đủ để xuyên xương kình.

Thiếu niên áo lam kiếm, hàn quang lóe lên. sáo theo đường cũ bay về, đúng vào những đầu ngón tay nhợt, được hắn nhẹ một cái. Lửa tắt, khí tiêu tan, sáo trúc trở thành một vật bình

Trong sân đứng một niên tóc bạc, áo phi bay trong gió đêm. Mỗi sợi giật nhẹ liền phát ra tiếng linh trong trẻo. Tiếng vui, người lại càng hiểm.

Thanh niên áo lam nhíu mày.

Sở Hòa chạy không bèn nhanh chân chui ra lưng A Cửu. Ngẩng đầu vừa người nọ, nàng lập tức nhớ ở khách điếm trước nàng đã từng nhìn vị thanh niên đeo kiếm Khi ấy, ánh mắt hắn A Cửu đối diện khí tràng hai bên hợp, nàng còn sợ bọn họ đánh nhau ngay tại chỗ.

Nghĩ thế, Sở Hòa giọng hỏi: “A Cửu… đánh được sao?”

A Cửu cúi mắt nàng, khóe môi nhếch lên ngoãn: “Nàng cảm thấy đâu?”

Sở Hòa giật nảy vì câu hỏi mang tính bẫy, rồi vội đáp: “A Cửu hại như vậy, nhất định đánh thắng hắn!”

Thiếu niên hơi nâng thân hình thẳng tắp. Gió lướt qua, nhẹ nâng những sợi bạc, để lộ chiếc khuyên lông cẩn hồng bảo thạch vành tai. Ánh trăng xuống, khảm vào đá đỏ điểm ôn quang, vô tình hắn thêm vài phần khí, đẹp đến mức mắt.

A Cửu nói: “Đối hắn, một con cổ trùng rồi.”

Sở Hòa nhìn dáng nghiêm trang của hắn, không được bật ra một chữ: “6.”

A Cửu nghi hoặc đầu lại: “Ý gì?”

“Khen ngươi lợi hại

Sở Hòa nghiêm túc thích.

A Cửu lập tức cùng vừa lòng. Hắn xoay sáo nhỏ trong tay, đặt lên Nhưng chưa kịp thổi tiếng đầu người trên nóc nhà phi thân xuống đất.

Thanh niên áo lam quyền, trầm giọng: “Hai vị, hạ Phương Tùng Hạc. Lần này vì truy tra án nữ tử tích trong thành Tại hạ tuyệt không ác ý.”

Sở Hòa sửng sốt.

Phương Tùng Hạc?

Đó chẳng phải… của nam chủ sao!?

A Cửu vẫn không quản, lại chuẩn bị thổi Sở Hòa hoảng hốt nhảy dựng túm lấy cây sáo trong tay

“A Cửu! Vị công này nói hắn là người

A Cửu khó chịu mày: “Nàng thế nào lại hắn là người tốt?”

“Hắn thoạt nhìn tuấn lịch sự, phong độ nhẹ chính khí lẫm nhiên! Khẳng định người tốt!”

A Cửu: “…”

Tuấn tú lịch sự?

Phong độ nhẹ nhàng?

Chính khí lẫm nhiên?

A Cửu đây vẫn lần đầu tiên biết, trong Sở Hòa lại có thể tuôn nhiều câu bốn chữ như vậy. nhưng mỗi lần nàng hắn, cũng chỉ có câu thẳng tuột: “Lợi hại.”

Ánh mắt Sở Hòa bén, liếc cái liền thấy Thanh từ tay áo A Cửu ra muốn chạy trốn. Nàng lập đưa hai tay ra, chặt lấy con tiểu xà vào ngực, như ôm tử.

“A Cửu, không được nhau!”

Tiểu thanh xà theo năng giãy giụa, định cắn cái rồi lại không dám. Giãy hồi lâu, phát hiện mình bị hài mềm như bông chặt sau lồng ngực, dần dần an tĩnh lại, lưỡi liếm không khí. Cả màu xanh nhạt thậm còn hơi nóng lên, rắn dại ra một chút, giống lâng lâng.

Chưa được bao lâu, liền bị chủ nhân lạnh xách cổ, đập thẳng xuống mặt

“Bịch.”

Tiểu thanh xà run bật, cả người vặn vẹo dở sống dở chết.

Phương Tùng Hạc đứng bên, mặt bình tĩnh nhưng lòng đã hỗn loạn, đây… rốt là tình huống gì?

Sở Hòa lo lắng mức nhỏ giọng: “A Cửu, sao vậy? Ngươi có phải đang giận? Ngươi nói chuyện đi, ngươi nói, ta làm sao ngươi suy nghĩ gì? im lặng hoài, ta cũng biết có cần hống ngươi không đâu…”

A Cửu khẽ nhếch môi, sau đó nở nụ cực kỳ vô lại, bật ra chữ: “6.”

Sở Hòa: “…”

Nhìn hắn như vậy…

Nàng rốt cuộc hống hay không nên hống

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận