Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 82  ·  1.2%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 1: Một lời nói dối dẫn đến thảm án
10/02/2026 10:13· 2,154 từ

“Khó lắm mới gặp một dược nhân có mạo và thể chất như vậy. Cuối cùng ai thể chiếm được nàng làm mẫu thì phải xem thực của các ngươi.”

Lời vừa dứt, một nặng bị quăng xuống phát ra tiếng “uỳnh”, đó cửa sắt lại bị chặt, cắt đứt tia sáng duy còn sót lại.

Không bao lâu sau, bao tải trên đất động đậy. Một nữ từ bên trong chầm chậm đầu ra.

Tầng hầm tối om, khí ẩm thấp, hòa mùi máu tanh lâu khiến người ta chỉ muốn mửa.

Sở Hòa nghe thấy ấy, sắc mặt lập sụp xuống.

[Hệ thống… sao ta thấy… nhiệm vụ ngươi căn bản không thể thành?]

[Ký chủ nỗ lực chút, vẫn còn cơ rất lớn.]

[Bao lớn?]

Giọng máy móc vô đáp lại:

[Theo tính toán… khả thành công là 0,03%.]

Sở Hòa ngay lập muốn đập đầu xuống tự đi theo tổ

Nhưng tay chân nàng bị trói chặt, ngay muốn bò cũng khó, thịt bị cọ sát đến vài chỗ, vô cùng chật vật.

Trong bóng tối vốn lặng, bỗng xuất hiện âm thanh rất nhỏ.

Sở Hòa nheo mắt kỹ, suýt nữa bị ngất. Trên đất đầy rắn rết, sâu bọ, chuột đang bò lổn nhổn. Nàng chưa kiểm tra mình con nào cắn hay chưa, thì thấy trong góc tối từng đôi mắt đỏ lập lòe, tợn như dã thú chờ lao tới nuốt vào bụng.

Sở Hòa sợ đến khóc, cố dồn sức người lại, lết đến lưng dán chặt vào tường. khí lạnh như băng ở bốn vẫn khiến da đầu tê rần.

[Hệ thống! Mau nghĩ đi! Nếu không ta sự sẽ bị chúng ăn mất!]

Hệ thống chỉnh lại: phải chúng nó… mà nó.]

Quả nhiên, giống như chứng minh lời hệ nói, một mùi máu nồng nặc đột ngột cuốn bao trùm cả tầng hầm, khí hung hiểm ép người nghẹt thở.

Tiếng thịt da bị thú trùng cắn giật lên liên hồi. Nhưng kinh người là, lũ trùng đầy đất không hướng về Sở mà lao vào nhau, hại lẫn nhau đến tận cùng.

Không… chúng không đơn chỉ giết nhau. Chúng tuân lệnh từng dược

Chỉ có kẻ chiến cuối cùng mới được cận mẫu cổ quý

Vì thế, đúng như thống nói, đó là một sinh vật duy chứ không phải “chúng nó”.

Sở Hòa nhắm mắt lòng đau đớn đến cùng.

Mấy ngày qua, nàng hiểu nổi tại sao bị quấn trong bao nhảy nhót theo người lạ, bị đưa tới Miêu Cương. Trên khi ngồi trên xe nàng bỗng nghe trong đầu vang một giọng nói lạ, thống.

[Lẽ ra khi ký đầu thai sang thế này, ta sẽ cùng chủ thiết lập liên kết tiếp, nhưng tín hiệu bị lỗi. thế hiện tại ta liên hệ với ký chủ cũ. có gì lớn cả.]

Không, vấn đề rất

Trong khoảnh khắc ấy, Hòa nhớ lại toàn việc mình xuyên thư: giới đầy quỷ thuật tà cũng nảy sinh ra những trừ ma, vệ đạo phái.

Nam chính vốn là chi kiêu tử, nhưng một lần trừ ma gặp trọng thương, rơi xuống núi và biến mất. May mắn, được nữ chính thu cứu sống nhưng mất đi ký Lúc tỉnh lại, hắn là một chàng trai bình thường, bên nữ chủ tốt Trai đơn gái chiếc, chung lâu ngày, tình cảm nhiên nảy sinh.

Nhưng chuyện không hề giản. Nam chính đã vị hôn thê danh Nữ chủ phải rời nhà tìm người mất tích, trải qua vàn gian nan, cuối mới gặp lại nam chủ. Số trêu ngươi: khi hắn trí nhớ, lại yêu nữ chủ, nữ hôn thê thì ác, trở nên hắc độc ác.

Nàng làm chuyện xấu mức tàn nhẫn, thậm hợp tác với đại ác để giết nữ chủ, lại nam chủ. Kết cục tất không tốt: bị ném Cổ Trì, thi cốt vô tồn.

Ở thế giới này, mười bảy năm kiêu Sở Hòa cuối cùng ra mình chính là kẻ hôi nhân thiết đó.

Âm thanh chém giết nhỏ lại, báo hiệu kẻ chiến thắng cuối sắp xuất hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=1]

Sở Hòa toàn thân da gà, trong lòng buốt. “Rõ ràng trong cốt truyện đâu có đoạn bị cuốn đến Miêu Cương thế

Hệ thống chậm rãi lên: “Tất cả… đều đầu từ ngày ngươi ở ngã rẽ ấy và con đường nhỏ bên phải.”

Nếu hôm đó nàng sang con đường bên nàng sẽ không chạm người của Vu Cổ Môn. gặp bọn họ thì đã chẳng đưa về Miêu Cương, không rơi vào cảnh hiểm nguy hiện tại.

Danh tiếng Vu Cổ Sở Hòa cũng từng qua.

Bọn họ dùng độc làm vũ khí, tinh vu cổ chi thuật, người trong vô hình, kẻ đắc tội ắt thi cốt

Còn cái gọi là nhân”, chính là những trẻ từ nhỏ đã nuôi dưỡng bằng cổ độc. thân thể họ đều mang độc, lên giữa chém giết, tình của con người sớm đã độc trùng và máu biến.

Khi cổ thuật đại họ thậm chí không được xem là “người”

Tình cảm – ký – bản tính nhân tất cả đều biến chỉ còn lại bản năng thành dược nhân cường đại nhất, sàng hiến dâng sức cho Vu Cổ Môn bất cứ nào.

Nếu gặp được một mẫu ưu tú, thực của họ sẽ tăng vượt bậc.

Nói cách khác, trong đám dược nhân hiện Sở Hòa chẳng khác một miếng “mồi thơm ngọt”.

“Hệ thống, mau nghĩ đi! Nếu ta chết đây, sao hoàn thành vụ ‘cứu vớt thế giới’ ngươi được!”

Không bao lâu nữa, giới này sẽ hoàn sụp đổ.

Nguồn cơn tất cả ở đại phản phái kẻ điên kia sau giết nam nữ chính, bỗng thấy thiên hạ vô vị, chẳng gì khiến hắn hứng

Chỉ để lại một “Không thú vị”, hắn vào Cổ Trì, kết sinh mệnh của chính mình.

Giọng hệ thống mơ như bị nhiễu: “Tín đứt đoạn… không ổn… chủ… tự… bảo trọng…”

Âm thanh chói tai dòng điện cuối cùng tan biến. Trong đầu Hòa hoàn toàn tĩnh lặng, còn chút động tĩnh nào từ thống.

Nàng còn chưa kịp to cái hệ thống nát kia, thì cảnh xung quanh bỗng chốc yên đến quỷ dị. Hàn khí từ phương tám hướng tràn lạnh lẽo như muốn cắt vào tủy, tựa hồ muốn mạng nàng ngay tại chỗ.

Giữa bầu không khí chóc ấy, một bóng từ từ hiện ra.

Sở Hòa rụt người toàn thân run rẩy lạnh lẽo và sợ

Đó là một thân cao lớn, toàn thân máu. Mỗi bước hắn tới đều giẫm nát huyết cùng độc trùng dưới chân, phát tiếng “tí tách” ghê

Máu tươi từ đầu tay hắn nhỏ xuống đất, từng giọt rơi vũng máu khiến mặt nước lên từng vòng gợn đỏ.

Trong bóng tối đặc chỉ có thể mơ nhìn thấy đôi mắt như máu của hắn. Mái dài xõa xuống đến tận mắt chân, ở trong ánh mờ ảo còn lộ ra những trắng như tuyết chưa máu thấm bẩn.

Huyết y, bạch phát, mặt đẹp mà đầy khí tà dị, hắn như Tu La bước ra địa ngục.

Hắn đứng yên trước nàng, lặng lẽ như cái xác không hồn.

Tiếng “tích tích tác lại vang lên từ góc tối. Sở Hòa mắt liền thấy lũ độc do hắn điều khiển đang phía nàng, càng lúc gần.

Dưới mái tóc trắng, mặt hắn tái bệch, môi hơi nhếch lên, theo tiếng cười thấp trầm châm chọc: “Luyện cổ tài liệu hảo… thuộc về ta.”

Cùng lúc đó, bàn đẫm máu của hắn ra, chậm rãi tiến gần trán nàng.

Sở Hòa nghiến răng, tuyệt vọng nhắm mắt liều mạng hô lên: không thể giết ta! Ta… với ngươi đã làm chuyện phu Không chừng trong bụng còn có cốt nhục của ngươi! ngươi giết ta… thi lưỡng mệnh!”

Tất cả động tĩnh tức dừng lại.

Lũ độc trùng như phải một bức tường hình, đồng loạt khựng tại một đường ranh giới.

Bàn tay nhuốm máu treo bên trán nàng, lại trong gang tấc.

Sở Hòa chờ vài tim, rồi khẽ hé Đúng lúc đó, một máu rơi xuống gò má nở bung như một đoá hoa rực.

Dược nhân khi cổ đại thành sẽ mất cảm xúc và ký của con người, như vậy vô vướng bận, toàn tâm toàn phụng hiến cho Vu Môn.

Mà người trước mắt đã có thể chém đến tận đây, hiển là dược nhân “đại thành”.

Thấy hắn im lặng động, Sở Hòa suýt nữa muốn bật khóc. nàng đánh cược đúng rồi!

Nhưng ngay lúc nàng phào, mu bàn tay lạnh buốt. Một con nhỏ màu lam từ đâu lẽ trườn lên, nhanh chóng quấn cổ tay nàng. Chiếc tam giác ngỏng lên, kề sát mạch máu nơi cổ đôi răng nanh độc trắng nhợt ra rõ ràng.

Da đầu nàng tê nhưng nàng không dám nhích.

Bóng người cất tiếng nhẹ: “Ngươi vừa nói… có ý gì?”

Sở Hòa nhanh chóng ra: con tiểu thanh đang quấn lấy cổ nàng hẳn chính là thứ đương “máy dò nói dối”. Chỉ nàng thốt ra nửa gian dối, độc rắn sẽ lập lấy mạng nàng.

Nàng nhắm mắt lại, một hơi thật sâu. mở mắt ra, nàng khoát nói liền một mạch: này ta rời nhà trốn đi… là để tìm vị phu của ta. Chúng ta từ đã đính ước, tình vẫn luôn thắm thiết. Chỉ là một trận tai nạn ngờ, hắn mất liên với ta. Ta lo lắng cùng, sợ cả đời không còn thể gặp lại, cho mới ra ngoài tìm Mãi đến gần đây, ta biết được nguyên nhân ta mất liên hệ… bởi vì hắn đã đánh ký ức!”

Tiểu thanh xà thè một cái, rồi thu độc lại. Nó chậm bò khỏi cánh tay nàng, theo vệt máu trườn lên thân đẫm huyết kia, cuối cuộn tròn trên cánh tay hắn.

Nghĩa là, những lời vừa nói, đều là thật.

Sở Hòa không dám kỹ cảnh rắn độc lấy cánh tay hắn. phút này, chỉ cần nàng nghĩ sai một chút thôi, nàng có thể sẽ biến một thi thể nằm lạnh ngắt đất.

Thời gian kéo dài sự tĩnh lặng đáng Không khí nặng như đông lại.

Tim Sở Hòa đập toàn thân như bị trên chảo dầu sôi chiên nướng, chỉ một chút suất cũng có thể tan xương thịt.

Đúng vào khoảnh khắc gần như sắp chịu nổi, dây thừng trói tay chân bỗng phát ra “xèo” nhẹ, rồi tan thành từng mục nát rơi xuống

Bàn tay nhuốm máu chậm rãi thu về.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận