Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 82  ·  15.9%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 13: Nàng sử dụng thủ đoạn gì vậy?
15/02/2026 21:25· 2,850 từ

Mang theo một loại ngộ không biết từ đâu lên, A Cửu, kẻ qua lúc nào cũng biếng, vô tâm vô phế, mấy khi chịu để ý chuyện hạ vậy mà lại thản nhiên đầu đồng ý hỗ trợ tìm

Tống Thính Tuyết nghe lời ấy, sắc mặt rõ nhẹ đi, khóe miệng mang theo nụ cười mừng khó che dấu. Hắn phân phó hạ nhân đưa A và Sở Hòa tới đoàn phòng hảo an bài, lại dặn dò: giờ trở đi, bất luận hai muốn gì, Triệu phủ đều phải lực phối hợp.

Chờ hai người rời trong đại sảnh nhất thời còn phu thê Triệu Nguyệt cùng Tống Thính

Tống Thính Tuyết xoay ánh mắt nhìn sang thê tràn đầy lo lắng, nói cũng thấp xuống phần:

“Vinh Nguyệt, ta biết vì chuyện của Sơ Tinh trong lòng nóng như đốt… nhưng nếu nàng tự thương lấy thân thể Sơ Tinh trở về phải làm Ta… lại phải làm sao?”

Triệu Vinh Nguyệt khẽ khóe môi, giọng ôn hòa gió xuân:

“Ta có nghe lời phu, cũng có ngoan ngoãn thuốc. Lần này đến thu chi… thật sự vì tình thế bắt buộc.”

Nàng nhẹ nhàng ho tiếng, sắc mặt tuy nhợt nhưng vẫn cố nở cười trấn an hắn.

“Thính Tuyết, ta thật không sao.”

Từ khi Triệu lão q·ua đ·ời, một Triệu gia lớn như vậy liền xuống trên bờ vai Vinh Nguyệt. Nàng tuy xuất thương hộ, tuổi lại không lớn, chỉ dựa vào khí độ trầm cùng thủ đoạn lão luyện, đã gượng chống đỡ cả một gia Thế nhưng, người dưới vốn đều mặt mà hành sự, thấy nàng trẻ bệnh nhược, liền dần ra vài phần tâm tư phục.

Triệu Vinh Nguyệt bất dĩ phải tự mình đi chấn chỉnh một phen, những kẻ tưởng có “tùy tay nắn bóp” nàng rõ, cho dù nàng chỉ lưu trong miệng bọn họ, cũng phải thứ để bọn họ lấn

Tống Thính Tuyết nhẹ ôm thê tử vào trong Chỉ cần đặt tay vai nàng, hắn liền thể cảm giác được, nàng gầy đi.

Triệu Vinh Nguyệt trái như chất đầy chuyện nặng

Muội muội m·ất t·ích. tộc bị đè nén tứ Việc nhà việc cửa chờ nàng quyết đoán. cuối cùng, kẻ mà nàng có thời gian để nghĩ tới… là bản thân nàng.

Trên người nàng đè một bộ gánh nặng không nhìn thấy. Chỉ khi vào vòng tay trượng nàng mới có thể lặng dỡ xuống từng chút, từng chút, mình vào giây phút yên bình hoi này. Nàng nhắm mắt, thở một hơi rất nhẹ, như sương.

Tống Thính Tuyết rũ nhìn nàng, khí huyết trong ngực như bị nghẹn

Nếu có thể… đến giờ nàng mới có thể hết thảy, chỉ cần vẻ sống một ngày an thôi, Vinh Nguyệt?

Triệu phủ an bài gian phòng khách liền nhau.

Sở Hòa chỉ vào bên trái: “Gian này của

Nói xong, nàng đẩy gian bên phải để đi Nhưng vừa mới xoay định đóng cửa, thiếu đã theo ngay sau nàng bóng theo hình.

Sở Hòa: “...A Cửu, là phòng của ta.”

A Cửu gật đầu cái rất đương nhiên: “Ừ. biết.”

Nói xong hắn liền nhiên đi thẳng đến mép ngồi xuống, ngón tay trắng như ngọc quấn bím tóc của chính mình, mắt hồng bảo thạch nhìn quanh, hại thuần lương đến mức khiến khó mà trách mắng.

Sở Hòa: “...”

Thôi.

Nàng lui ra ngoài, cửa gian phòng còn lại. đặt chân vào, còn kịp đóng cửa, thiếu lại nhẹ nhàng bước vào thể đây mới là lẽ tự

Sở Hòa nhìn hắn, mắt chết lặng.

Trước mặt nàng, thiếu lại thong thả ngồi lên tiếp tục quấn lấy tóc, mi mắt dài bóng, đôi mắt hồng như thạch trong tủ kính.

Hắn ngồi đó, giống một món bảo vật tinh đặt trong quầy trưng lẳng lặng câu dẫn ta đưa ra lựa chọn, lựa chọn duy nhất, dường như là thu hắn về lòng.

Sở Hòa hơi trầm hỏi: “Ngươi rốt cuộc muốn gì?”

“Không có ta, nàng tối sẽ ngủ không yên.” Cửu đáp.

Nói rồi, hắn dĩ sẽ quan tâm chăm sóc cần thiết thì phải theo ngủ cùng một

Sở Hòa biểu cảm nghiêm nghị, đôi tay chống giọng nghiêm trang: “A không được bừa bãi.”

A Cửu khẽ nhướng ánh mắt sâu kín.

Sở Hòa lại lo vô căn cứ: “Ngươi nghe chúng ta hiện mới là vị hôn phu thê, chưa làm lễ cưới, chính danh là vợ chồng. Nếu ngoài biết chúng ta cùng phòng, nhất định sẽ dị nghị. Trung Nguyên, trai gái chưa cưới không thể ngủ chung!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=13]

“Nàng nói nàng cùng chạy trốn, không sợ người dị nghị.” A Cửu

Sở Hòa nghẹn ngào, ra mình đã nói những đó. Mặt không đỏ, không đập, nàng lí “Ta làm vậy đều là ngươi, vì những tin đồn cứ hướng về ta, ta không Nhưng nếu ai đó chê trách thì… có khác gì đâu!”

A Cửu nhẹ nhàng tay chạm vào tóc nàng, “Có gì khác nhau?”

“Ta sẽ khó chịu, đau lòng, thậm chí… không nổi!” Sở Hòa đáp.

A Cửu hơi mờ

Sở Hòa nghiêm túc “Ngươi chính là người ta ở trên đầu quả Thương ngươi ở trong đau ngươi trong lòng. Nếu đó nói ngươi sai, ta sẽ khổ đến mức không thở nổi!”

A Cửu nhíu mi: là người nàng đặt ở đầu quả tim?”

Sở Hòa hơi ngạc nhưng vẫn nghiêm túc gật

A Cửu tròng mắt sắc, rồi nhẹ nhàng: “Được.”

Hắn dường như hiểu nhiều chuyện, không dây dưa phí thời gian với Hòa, ngoan ngoãn đứng ra phòng, còn để nàng cửa lại.

Sở Hòa vẫn đứng một lúc lâu mới phản kịp trước sự thay nhanh chóng của A

Sở Hòa nhìn cánh vừa “cạch” một tiếng khép trong phòng lập tức ắng đến mức nghe tiếng tim nàng nhảy thình

Nàng ngẩn người nửa

...A Cửu cứ như mà đi rồi?

Đi rồi thật?

Không ầm ỹ, không nháo, không dây dưa như thường?

Nàng vốn tưởng phải thêm ba câu, dỗ thêm câu, thậm chí chuẩn tinh thần đánh vật trận mới có thể đuổi ra ngoài.

Ai ngờ hắn lại ngoãn như vậy.

Ngoan ngoãn... đến mức người ta sợ.

Sở Hòa đi đến đặt tay lên then cửa, tai nghe một chút. ngoài cũng không có tĩnh gì, chỉ có ánh chiều đổ xuống thềm đá, an mà trong sạch.

Nàng mím môi.

Không đúng lắm.

Vừa rồi vẻ mờ của hắn, ánh mắt sâu thấy đáy, còn cả “Ta là người nàng ở trên đầu quả tim?” mỗi chữ mỗi câu đều khiến sợ mình lỡ nói quá mức.

...Lỡ đâu hắn lại hết?

Sở Hòa ho nhẹ tiếng, lấy lại bình tĩnh, định xoay người trở giường thì…

“Cộp.”

Tiếng gì đó rất vang lên ngoài cửa.

Sở Hòa: “…”

Nàng đẩy cửa rất hé ra một khe nhỏ.

Thiếu niên vừa rồi ngoan ngoãn rời đi, giờ này lại ngồi trước phòng nàng, hai tay quanh đầu gối, cằm đặt tay áo, tóc rủ xuống một mềm mềm.

Ánh chiều tà rải đôi mắt đỏ kia, lấp như thạch lựu ngâm

Hắn ngẩng đầu nhìn giọng nhẹ như gió: “Ta chờ.”

Sở Hòa: “Chờ cái

A Cửu hơi nghiêng nghiêm túc lạ thường: “Nàng hấp không thông.”

Sở Hòa: “???”

A Cửu nói rất nhiên, như thể đó là lý quá mức hiển

“Nàng nói nếu có nói sai về ta, nàng vô pháp hô hấp. nếu ta ở đây, có thể nhìn nàng, xem có hô hấp được hay không.”

“…”

Sở Hòa cảm giác mình nên... nên đi đập vào tường một cái tỉnh.

Thiếu niên lại cúi mắt, giọng hơi buồn:

“Nàng nói ta ở đầu quả tim nàng. Cho ta ngồi ở đây, nàng bhìn thấy ta, nàng sẽ không đau... phải

Sở Hòa lòng như đánh một chưởng.

Toang rồi.

Nàng thuận miệng nói nói vượn cho có cớ người, ai dè hắn tin đến mức này.

Nàng đành phải đỡ giọng mềm xuống:

“A Cửu... ngươi không thật sự ngồi ngoài cửa ta.”

Hắn ngẩng đầu, mắt trong veo:

“Ta có thể vào Ta chỉ muốn nhìn nàng hấp.”

Sở Hòa: “...Ta hô được! Ta hô hấp rất

A Cửu đứng lên, tay vào khung cửa, nghiêng nhìn nàng, đôi mắt như muốn soi vào đáy lòng:

“Thật sự tốt?”

Sở Hòa: “Ta... sắp tốt nữa rồi!”

Vì muốn điều tra nhị tiểu thư Triệu gia, Sơ Tinh đột nhiên t·ích, Tống Thính Tuyết biệt triệu hết những người hầu hạ trong viện của nàng để hỏi chuyện.

Nhưng tất cả lời đều như được đúc từ một khuôn, không có điểm khác biệt. Ai đều nói Triệu Sơ Tinh khi m·ất t·ích không hề hiệu bất thường.

“Nhị tiểu thư tính ngây thơ trong sáng, hoạt lanh lợi, đôi khi nghịch khiến người ta đầu, nhưng lại rất thiện chưa từng trách phạt nặng nề nhân.”

“Năm ngoái mẫu thân bệnh nặng, nhà không còn chạy chữa. Ta lo phát cuống, là nhị thư biết chuyện, lập tức một khoản bạc cứu mạng. Người như vậy, sao có thể gặp chẳng lành chứ…”

“Một người như nhị thư vốn thích náo nhiệt, chơi, thường hay ra

“Ta vẫn nhớ đêm m·ất t·ích, mọi thứ đều thường. Trước khi ngủ, tiểu thư còn căn Cao hộ vệ sáng hôm chuẩn bị xe ngựa, nói muốn ngoài dự thơ hội.”

Từng nha hoàn, từng sai vặt nối nhau tiến lời nói hoàn toàn với nội dung bọn đã trình báo những ngày khi bị Tống Thính Tuyết thẩm

Sở Hòa đảo mắt quanh, mở miệng hỏi:

“Vậy Cao hộ vệ đâu?”

Quản gia đáp, giọng tiếc nuối:

“Kể từ lúc nhị thư m·ất t·ích, Cao hộ tự trách không bảo chu toàn cho người, rời khỏi Triệu phủ, đi nơi tìm tung tích nhị tiểu

Sở Hòa nghe xong bình luận một câu:

“Hắn… cũng coi như tâm đấy.”

A Cửu đứng bên thì lại che miệng ngáp đôi mắt mờ hơi vì buồn ngủ, cả chẳng có chút tinh thần

Hỏi nhiều như vậy không thu được manh mối, lại đã tối, bọn đành tạm nghỉ, ngày tiếp tục điều tra.

Sở Hòa trở về mình, nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ càng chột dạ. A Cửu nửa đêm hứng lại chui qua cửa chạy vào, nàng cẩn thận khóa hết cửa lẫn cửa sổ, chắc xong mới dám nằm xuống.

Đêm xuống được một Sở Hòa liền gặp ác

Nàng mơ thấy mình lại khoảnh khắc bị ném địa huyệt năm ấy… lần này, mọi thứ khác.

Trong mộng, nàng không dùng lời dối trá “vị thê” để lừa gạt niên mình muốn giết, thắng được hắn.

Cuối cùng, nàng bị thẳng vào bình ngâm đầy trùng, thân thể bị thành cổ mẫu.

Sở Hòa choàng tỉnh cơn ác mộng, toàn thân đìa mồ hôi lạnh.

Nàng thở dốc, khóe liếc qua cửa sổ thì một bóng đen bên

Bóng đen ấy rất lớn, tóc xõa rối bù, chẳng khác gì lệ từ địa phủ bò

Sở Hòa ôm chặt chăn, co rúm vào góc không dám nhúc nhích.

Chỉ chớp mắt sau, quỷ đó lại biến mất.

Có lẽ nàng hoa Sở Hòa vừa thở phào hơi, thì trong khoảnh bóng đen kia lại hiện ngoài cửa sổ, lần còn gần hơn, giống như sắp vào bất cứ lúc nào.

Nàng hoảng sợ hét nhảy khỏi giường, chân trần sang phòng bên cạnh cửa liên tục:

“A Cửu! A Cửu! quỷ! A Cửu! Mau mở

Gió đêm lạnh buốt nàng run lẩy bẩy. Cuối cánh cửa cũng mở.

A Cửu dường như tỉnh ngủ, ánh mắt vẫn mơ màng, vẻ mặt ngốc.

Sở Hòa định chen phòng hắn, nhưng một bàn liền túm lấy cổ nàng. Cả người nàng xách lên, chỉ có thể chân như con gà con bị ta nhấc khỏi đất.

Nàng nhăn nhó, còn tiếng thiếu niên vang lên trầm:

“Ở Trung Nguyên, trai cưới gái chưa gả mà chung một phòng sẽ người ta dị nghị.”

Sở Hòa kêu lên: không sợ dị nghị!”

“Không được.” Giọng A nhẹ như gió đêm, quanh bên tai nàng. “Ta người mà nàng đặt ngay trái tim. Nếu người nói ta, thương ở thân ta, lại ở trong lòng nàng.”

Thiếu niên mặt mũi lùng cúi đầu, dường như cố nghĩ điều gì Ánh mắt hắn như mưa xuân chực rơi mà rơi, như mặt hồ phẳng lặng chờ một chạm mà lan sóng, để khiến người ta nghẹt thở.

Cuối cùng, hắn nhớ

“Nàng sẽ khó chịu, đau lòng, sẽ không thở

A Cửu nghiêng đầu, mi khẽ động, chậm rãi lại từng lời nàng nói. Khóe môi hắn từ cong lên, đôi mắt cong theo.

Chỉ trong một khoảnh thiếu niên bạc đầu uể vô hại ban nãy biến thành ma quỷ nghiệt đến cực điểm.

“Ta không thể để khó chịu, để nàng đau để nàng không thở

“Nếu không thì…”

“Ta cũng sẽ khó sẽ đau lòng, sẽ không nổi.”

Sở Hòa toàn thân rẩy, có dự cảm A sẽ quăng mình ra Nhanh chóng hơn hắn bước, nàng bật lên, tay quấn chặt, treo mình trên người như một chú koala.

“A Cửu, ngươi không quăng ta ra ngoài!”

Dù cơ thể nàng nhắn, nhưng khi ôm chặt Cửu, đường cong mảnh hiện rõ, quần áo vào ngực hắn phát ra leng keng leng keng, vừa lạ vừa… hơi khiến người hoảng hốt.

A Cửu im lặng, nhúc nhích một lúc lâu.

Sở Hòa mở to đúng lúc nhìn thấy hắn tay, đôi mắt đỏ của hắn yên lặng sâu thẳm.

Hơi ấm cơ thể vốn lạnh lùng, nhưng khi nàng, nhiệt độ ấy hòa vào, không khí quanh bỗng trở nên ngột và nóng bỏng.

“Nàng đang dùng thủ gì với ta vậy?”

“A?” Nàng còn chưa định thần.

Hơi hồng phơn phớt tai hắn, cổ nổi lên nốt đỏ li ti, mặt hắn cố tình nét vô tội nhưng lại người nhìn không khỏi bối rối.

“Nàng cọ ta muốn tiểu.”

Sở Hòa: “?”

Sở Hòa: “!”

Chỉ kịp phản ứng một quyền đập qua người “Ngươi… biến thái!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận