Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 82  ·  18.3%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 15: Dắt ta
15/02/2026 21:25· 1,913 từ

Phương Tùng Hạc, tên này Hòa đã từng nghe qua, nàng chưa bao giờ gặp thật, càng không có giao gì với hắn.

Phương Tùng Hạc nói: “Ta theo manh mối tìm sư mà đến Kiêu thành. Nghe nơi này liên tục phát thiếu nữ mất tích, ta suy có người trong giang hồ rối, vì vậy ở đây lại mấy ngày, ý đồ ra hung phạm.”

Trường kiếm của hắn đã vỏ, nhưng thân kiếm vẫn rung, như con thú ngủ bị đánh thức.

Ánh mắt Phương Tùng Hạc lần dừng lại trên người Cửu.

Thanh kiếm hắn mang tên Tâm”, là sư môn ban có thể cảm nhận tà mà sinh phản ứng. Trên đi, Tùy Tâm cũng từng rung trước vài người, nhưng từ tới gần A Cửu, phản lại đặc biệt mãnh liệt.

Người Miêu Cương đa phần cổ độc, tà thuật, loại thở đó nhiều khi mơ khó phân, Tùy Tâm rung cũng không phải điều kỳ quái. là, thiếu niên Miêu Cương mắt thoạt nhìn hơi thở thản, không hề có sát Nhưng khoảnh khắc hắn vừa tay, sát ý bộc phát mạnh đến mức khiến người sống lưng.

Phương Tùng Hạc nhìn một liền hiểu: Hắn phải cực đề phòng A Cửu.

“Không biết nhị vị xưng thế nào?” Hắn hỏi.

A Cửu cúi đầu chơi tóc của mình, không đáp, tẻ ngắt, đúng kiểu “ta muốn nói chuyện với người

Sở Hòa lập tức bổ “Hắn gọi là A Cửu.”

Phương Tùng Hạc gật đầu hỏi: “Còn cô nương?”

Sở Hòa vốn biết đây đại sư huynh mà nam từng nhắc đến. Nhưng nàng không chắc hắn có nghe tên nàng hay chưa.

Nếu để lộ thân phận hôn thê của nam chủ”, Cửu biết mình giấu hắn… chắn hắn sẽ dùng loại trùng đáng sợ nhất mà nuốt nàng mất!

Sở Hòa lạnh sống lưng, hôi chảy như mưa.

Nàng thường ngày uy phong A Cửu chỉ là ngoài trong yếu, mỗi lần hắn đầu nhìn, nàng lại sợ rụt người.

A Cửu bị nàng trừng chằm chằm, nghiêng người, cúi định nói gì đó: “Sở…”

“Ưm!”

Miệng hắn lập tức bị che lại.

“Ta kêu A Hòa!”

Sở Hòa hai tay vẫn chặt miệng A Cửu, hướng Tùng Hạc nở nụ cười sáng: “Phương công tử cứ ta A Hòa là được.”

Phương Tùng Hạc không dám lễ: “A Hòa cô nương.”

Ngay khoảnh khắc ấy, lòng tay Sở Hòa đột nhiên rần. Nàng hoảng hốt rụt về, cúi đầu nhìn, trên in nguyên một vòng dấu răng!

Nàng lập tức ngẩng đầu, đến mức hai mắt trừng nhìn A Cửu.

A Cửu liếm liếm khóe ánh mắt lướt qua mặt bình thản như không, tựa hoàn toàn không biết mình cái gì.

Phương Tùng Hạc nhìn hai qua lại, hơi kinh ngạc, hỏi: “Nhị vị là khách do Triệu phủ tiếp đãi?”

Sở Hòa vừa xoa sạch răng trên quần áo A vừa đáp ngay: “Chúng ta Triệu phủ nhờ đến, hỗ điều tra nữ tử mất tích.”

Nàng lại hỏi: “Phương công ngươi đã tra được manh gì chưa?”

“Quả thật có chút phát Phương Tùng Hạc không hề diếm, giọng nghiêm túc: “Ta đến tất cả địa điểm sinh án mất tích. Nữ tử hại đều trẻ tuổi, dung xuất chúng. Ngoài điểm ấy không có điểm chung nào Nhưng ở mỗi hiện trường, đều phát hiện dấu vết người quanh quẩn.”

Sở Hòa lập tức nói “Có phải là một nam thân hình cao lớn, tóc xõa tung?”

Phương Tùng Hạc gật đầu: Hòa cô nương gặp qua?”

“Không lâu trước đó, ta thấy ngoài cửa sổ phòng có một bóng dáng như Khi ấy ta còn tưởng thấy quỷ!”

Phương Tùng Hạc nhíu mày hơn: “Ta chính là lần tung tích người này mà Triệu phủ. Chỉ tiếc hắn giỏi ẩn thân, hơn nữa vừa với A Cửu công tử xảy ra chút hiểu lầm, ta đánh mất hành tung hắn. Nếu hắn thật sự hung phạm phía sau chuỗi tích này, nếu lại tử gặp nạn… ta khó tha thứ cho bản thân.”

Đi theo nguyên tác, Phương Hạc luôn là kiểu người chính trực đến mức có “phát tà”, quá mức quang lỗi lạc, hiệp khí bức người.

Cho nên về sau, khi hiện bản thân cũng thích chủ, hắn vẫn tự nén thậm chí vì bảo toàn đường tình cảm của nam nữ mà cam tâm hy sinh.

Đều là vai phụ không kết cục tốt.

Sở Hòa nhìn hắn, tự sinh ra cảm giác “đồng tương lân”.

Nàng chân thành nói: “Phương tử vì sự an nguy bá tánh mà một mình tra hung phạm, quả thực cốt can đảm, nghĩa bạc vân Công tử đã làm hết không cần trách mình quá

Ngay lúc ấy, bên cạnh lên một tiếng cười nhạo.

Sở Hòa quay đầu nhìn “Làm sao vậy, A Cửu, có ý kiến gì sao?”

A Cửu nâng cổ tay tiểu thanh xà vẫn quấn cánh tay hắn. Hắn nhàn dùng ngón tay khẽ chọc đầu Tiểu Thanh, giọng lười biếng: cả một kẻ cũng đuổi kịp, có gì gọi là hại?”

Phương Tùng Hạc vốn ôn tính tình lại cực tốt. bị người nói ra vẻ chọc, hắn cũng không nổi trái lại trầm ngâm tự trách: ta sơ suất.”

A Cửu hừ nhẹ, hơi nặng nề như bất mãn.

Sở Hòa níu lấy cánh A Cửu, nhẹ nhàng lắc “A Cửu, ngươi có phải không có biện pháp?”

Hắn vẫn im lìm, thân hơi nghiêng sang bên, ngay mắt cũng không buồn nhìn

Rồi xong, lại nháo tính con rồi.

Vì chính sự, Sở Hòa nhở bản thân phải nhẫn, tay nắm lấy cánh tay đôi mắt sáng rực, vẻ sùng gần như muốn bay ra

“Thông minh cơ trí, lại giúp người, nho nhã lễ tài hoa vượt bậc, thần diệu toán… Tóm lại, A ngươi lợi hại nhất. Ngươi nhất có biện pháp tìm ra tích người kia, đúng không?”

Khóe mày A Cửu khẽ cuối cùng cũng chịu bố cho nàng một cái liếc

Tiểu thanh xà theo cánh hắn bò qua người Sở cuối cùng dừng lại trên nàng, ngoan ngoãn cuộn mình yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=15]

Sở Hòa chớp mắt.

Tiểu thanh xà cũng đồng chớp mắt.

Trong chốc lát, một người như kết thành một trận, cùng nhau bán manh, nũng, ý đồ khiến vị như sắt đá” kia mềm lòng.

A Cửu hơi mím môi, mũi nặng nặng: “Phiền chết.”

Miệng thì nói thế, nhưng vẫn vươn tay. Một con trùng đen từ trong tay bay ra, cánh rung khẽ. lơ lửng giữa không trung, giống đang nghe ngóng khí tức, bao lâu liền xác định hướng, lập tức bay vụt

A Cửu bước theo sau, mắt nhìn bàn tay Sở vẫn còn níu cánh tay Giọng khó chịu: “Buông tay.”

Sở Hòa “A…” một tiếng, ngoãn buông ra. Rồi nàng sang phía Phương Tùng Hạc, một bước: “Phương công tử, cũng cùng lại đây đi.”

Phương Tùng Hạc theo bước phía sau, đi yên lặng thần sắc nghiêm túc.

Hắn hỏi Sở Hòa: “A công tử, phi trùng có tìm được tung tích người chăng?”

Sở Hòa khẽ mỉm cười, “Nhất định có thể. A cùng cổ trùng, lợi hại cùng.”

Tiểu thanh xà trên vai đứng dậy, hất hồn lên tỏ ra kiêu ngạo.

A Cửu quay đầu, ánh nhìn nàng: “Lại đây.”

Sở Hòa tuân mệnh, chạy bên hắn, hỏi nhỏ: “Lại sao vậy, đại thiếu gia?”

Khuôn mặt trắng nõn như của A Cửu thoáng hiện hồng nhàn nhạt. Đôi mắt nhuận ánh trăng lấp lánh, nói lộ ra một chút khác e lệ: “Ta… không phải ngươi.”

Sở Hòa trợn mắt, cảm vừa lạ vừa thú vị.

A Cửu nghiêng mặt, nhấn “Không được mang theo hắn.”

Sở Hòa quay đầu nhìn Tùng Hạc đứng phía sau, giọng nói với A Cửu: nhìn qua cũng rất lợi Được rồi, tuy không thể so ngươi, nhưng về phía trước có nguy hiểm, để hắn lên trước, chúng ta ngồi yên mà hưởng thụ.”

Nàng lại nghiêm túc nhắc “A Cửu, ngươi ngàn vạn không được bị thương. Nếu thương, chính là thương trên ngươi, đau trong lòng ta. Ta khó chịu, sẽ đau lòng,

“Vô pháp hô hấp.”

Sở Hòa sững sờ, thấy lại đoạt lời kịch luôn.

Nàng lặng lẽ nhìn hắn, vừa bất ngờ vừa tò

Thiếu niên đầu bạc đã trước Sở Hòa, không để nhìn lén thần sắc của chỉ để lại một bóng mờ ảo. Hắn không nói một bước chân nhẹ nhàng, mỗi như tiếng chuông dưới ánh vừa phá lệ vừa linh kỳ ảo mà êm tai.

Sở Hòa trong lòng thoáng nuối.

Một lát sau, hắn dừng giọng khẽ đốn: “Nàng yếu vậy, sẽ lạc đường.”

Trước mắt là một hành dài, chỉ có một lối duy nhất.

Sở Hòa đáp, hơi bối “…Ta cảm thấy ta sẽ lạc đường.”

A Cửu nghiêng người, ánh sắc bén, duỗi bàn tay phía nàng: “Nàng sẽ.”

Sở Hòa trầm mặc một rồi gật đầu: “Được, ta

Để “phòng ngừa mình yếu lạc đường,” nàng chỉ có nắm lấy tay hắn. Chẳng ngay lập tức bàn tay đã phản nắm chặt lấy nàng.

Gió đêm thổi, nhẹ phất tóc bạc của thiếu niên, hợp với dải lụa đỏ, tóc bay phất phới. Một tóc mềm mại chạm qua gương nàng, dừng lại ở cổ gây nên cảm giác ngứa khó tả.

Thiếu niên hạ giọng: “Nói Đợi lát nữa nếu có hiểm, đẩy hắn ra, chắn

Sở Hòa nghiêm túc gật “Ừ ừ, ta đã hiểu.”

Phương Tùng Hạc đi theo sau, ánh mắt phức tạp, nói nên lời. Nhưng hắn hề điếc, từng lời từng tác đều lọt vào tai.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận