Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 82  ·  20.7%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 17: Xi Diễn
15/02/2026 21:28· 1,519 từ

Triệu phủ nhị tiểu thư… Tinh đã chết?

Sở Hòa ngẩn ra một rồi hỏi: “Ngươi làm biết được?”

A Cửu đưa tay chỉ phía trước một lóng “Ở đó có rất nhiều máu. Nhiều đến mức người bình tuyệt đối không thể nổi.”

Sở Hòa nhìn theo hướng chỉ hồi lâu rồi hoặc: “Ở đâu có vết

A Cửu hơi ghét bỏ: không nhìn thấy sao?”

“… Ta mắt kém.” Sở nói nhỏ.

A Cửu nhướng mày, ánh dời sang Phương Tùng đang đứng bên cạnh.

Phương Tùng Hạc thật sự mình. Từ nãy đến vị A Cửu công tử chưa từng liếc hắn một cái, hồ còn cực kỳ quen nhìn hắn. Nay đột chủ động nhìn sang, hắn lập có cảm giác “thụ nhược kinh”.

Sở Hòa lập tức chen “Phương công tử đương cũng không biết. A Cửu, ta làm sao lợi hại bằng được. Ngươi mau nói vết máu ở đâu?”

A Cửu thu ánh mắt đứng lên. Thân hình đã cao dài nay nhìn càng như cao lớn hơn.

“Mỗi một chuyện đều phải vào ta. Thủ đoạn Trung Nguyên… cũng chỉ đến mà thôi.”

Hắn nói “người Trung Nguyên”, vào ai, mọi người đây đều hiểu.

Sở Hòa lo lắng liếc Phương Tùng Hạc. A nói thẳng như vậy, mặc Phương Tùng Hạc tính tình tốt, vào tai chắc chắn không vui. Nếu lát nữa người gây gổ… nàng với sức đấu năm sợi mì nên khuyên can hay nên?

Sắc mặt Phương Tùng Hạc thật khẽ biến, nhưng là vì tự thấy hổ Chắp tay, hắn nói: “Là ta nghệ không tinh, nhiều phiền A Cửu công tử tay. Ta biết rõ bản thân đủ, sau này còn càng thêm rèn luyện.”

A Cửu giật giật mí

Đối chọi gay gắt với người này… quả thật cảm giác như đấm một vào bông. Không đau, không bật chỉ khiến người ta bản thân giống như một hề nhảy nhót, nghẹn khuất nói nên lời.

Không biết vì sao, nhìn vẻ mặt A Cửu chút “ăn mệt”, Sở Hòa muốn bật cười.

Giữa không trung đột nhiên ra từng điểm lam nhàn nhạt giống như tinh vỡ vụn. Chúng như những tinh chậm rãi phiêu động phía trước, vài điểm đáp sàn nhà, vài điểm dính trên ngay cả chân bàn loé lên từng mảng quang.

A Cửu nói: “Minh trùng không giết người, tác cũng không lớn, nhưng mẫn với mùi máu.”

Những nơi lam quang đọng chính là nơi từng máu tươi không lâu trước

Đặc biệt là trên sàn u quang dày đặc đáng sợ, rồi từ đó ra bốn phía.

Phương Tùng Hạc nhíu mày: người từng đứng ở trí này, sau đó bị bởi lưỡi dao rất sắc. Máu lên tường, còn phần đổ xuống đất. Lượng máu nhìn thấy là biết dữ.”

A Cửu vốn định châm vài câu, nhưng từng Phương Tùng Hạc phân tích hợp lý đến không thể phản

Quả đúng như hắn đã với lượng máu lớn thế, người chắc chắn không sống.

Phương Tùng Hạc lại nói: này là phòng Triệu tiểu thư. Nếu người gặp thực sự là nàng… vậy thi đã bị mang đi

A Cửu khảy nhẹ tiểu lạc trên người, rõ là lười mở miệng.

Sở Hòa nhanh chóng tiếp “Đúng rồi, thi thể Không lẽ có người cố mang đi?”

A Cửu chậm rãi đáp: thi… xem chỗ nào mùi là biết.”

Đôi mắt Phương Tùng Hạc tức sáng lên: “A công tử có biện pháp tung khí vị của thi thể

A Cửu vẫn không nói.

Phương Tùng Hạc vô thức sang Sở Hòa.

Sở Hòa hít một hơi, cảm xúc lại, rồi mắt lập lòe sáng, vẻ sùng bái như đang nhìn thần giáng thế. Đến giọng cũng ngọt lịm:

“A Cửu, ngươi lợi hại vậy, lại thông minh, bác học đa tài… nhất có cách, đúng không?”

Tiểu thanh xà trên vai cũng phối hợp chớp mắt, dáng vẻ hoa lệ như diễn kịch phụ họa theo Hòa.

A Cửu nhìn một người xà, ánh mắt không không nhạt: “Đương nhiên cũng phải không có cách.”

Sở Hòa đang định tiếp diễn trò lấy lòng, bất ngờ, A Cửu vươn một cái, kéo nàng ôm thẳng trong ngực.

Gần như cùng lúc, “soạt” tiếng, Phương Tùng Hạc rút kiếm. Lưỡi kiếm sắc chém vụt qua, đem thứ phá sổ bay vào chia hai.

Sở Hòa lúc này mới ứng, toàn thân run nắm chặt góc áo A khẩn trương dán sát vào bên hắn.

Rồi cúi đầu nhìn xuống, vừa bị chém đôi… là một mảnh lá xanh.

A Cửu hừ nhẹ một “Tiểu Hoàng.”

Ngoài phòng lập tức truyền tiếng động vật kêu Chỉ chốc lát sau, một ảnh thon dài, phong thái nho đáp xuống trước cửa

Người đó thân hình thẳng tuấn tú như ngọc. mắt quét qua ba người phòng, trên môi mang ý cười: còn tưởng đêm khuya trộm. Hoá ra là khách

“Phải!”

Một con thiềm thừ to từ bóng tối bật đáp xuống nền đất nặng Lưỡi dài của nó, chứa độc mạnh vừa mới sinh, thẳng về phía sau lưng nhân kia.

Nam nhân chỉ cười, nói: Cửu công tử, sủng của ngươi thật đúng là người. Ta chỉ đi phòng thu lấy tiền thuê phòng khách quý, không ngờ lại động đến các ngươi. Thật sự lễ.”

Thiềm thừ kia mang theo độc, chiếc lưỡi dài nữa đã đâm xuyên sau nam nhân, chỉ còn cách một khoảng cách là đủ mạng hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=17]

Nhưng cho dù đối mặt hiểm cận kề như sắc mặt hắn vẫn không nụ cười thân thiết hiền hòa thường.

Sở Hòa thò đầu ra lưng A Cửu, lập nhận ra người nam nhân mặt chính là Tống Thính Tuyết, văn nhã lễ độ họ từng gặp.

Chỉ là rất kỳ quái… Thính Tuyết lúc này giữ dáng vẻ nhã nhặn buổi đầu gặp mặt, nhưng cảm mang đến cho nàng hơi khác biệt.

A Cửu đưa tay: “Tiền

Tống Thính Tuyết lấy ra tờ ngân phiếu, đặt tay hắn.

A Cửu còn chưa kịp tay, Sở Hòa đã chóng thu hết mấy tờ phiếu vào túi mình, còn mặt nghiêm túc nói: “A ta giúp ngươi bảo quản. tình nghĩa quan hệ tốt giữa ta, ta sẽ không phí bảo quản. Lần coi như ngươi chiếm tiện nghi.”

A Cửu nghĩ nghĩ, cảm hình như thật sự hắn chiếm lời, liền phun chữ: “Được rồi.”

Tống Thính Tuyết liếc qua người họ, trong mắt lên vẻ kinh nghi khó

Thiềm thừ kia đã biến trong bóng đêm, tựa chưa từng xuất hiện.

Ánh mắt Tống Thính Tuyết qua căn phòng hỗn cuối cùng dừng lại trên thanh niên mang bội kiếm mà gặp lần đầu.

“Không biết vị công tử là?”

“Tại hạ Phương Tùng Hạc.”

Tống Thính Tuyết hơi kinh “Nguyên lai là danh thiên hạ Quân Tử Kiếm, đại hiệp, kính ngưỡng đã lâu.”

A Cửu nghiêng đầu hỏi Sở Hòa: “Hắn rất danh sao?”

Sở Hòa gật đầu: “Rất danh.”

A Cửu mím môi: “Ta rất có danh.”

Sở Hòa ngẩn ra: “A?”

“Xi Diễn.” A Cửu cúi bên tai nàng, giọng nhẹ: “Tên của ta.”

Sở Hòa hai mắt mơ

A Cửu nói tiếp, giọng “Nếu sau này ta ở bên cạnh ngươi, gặp hiểm thì cứ báo tên ta. là dùng được.”

Sở Hòa mặt không cảm “Ta mới không muốn ngày đó.”

A Cửu chỉ cười, nụ mềm nhẹ, không nói gì nữa.

Bên kia, Tống Thính Tuyết cùng cũng mở miệng biết mấy vị đêm hôm khoắt đến phòng của Sơ Tinh muội là để làm

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận