Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 82  ·  3.7%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 3: Ngu xuẩn
10/02/2026 10:23· 1,995 từ

Ở nơi không hề ánh mặt trời chiếu tới, thời dường như cũng mất luôn nghĩa.

A Cửu thỉnh thoảng trở lại thạch động, ném cho Hòa một ít đồ ăn là biết cướp từ đâu đó, lại nhanh chóng biến

Bước ra khỏi thạch là một mảng đen kịt, như sâu không đáy.

Sở Hòa mơ hồ cảm giác mình chẳng khác nào vật hắn nuôi tạm, chỉ nàng sắp chết đói, hắn mới hiện ném cho chút ăn.

Khi A Cửu không ở đây, nàng từng quan sát hồ nước nhỏ kia. Nhưng không dám chắc bên dưới có ra hay không. Dù nàng cũng không thể thở lâu đến mức ra ngoài được. Đành tạm thời bỏ ý nghĩ liều mạng này.

Nàng không chịu nổi thân bẩn thỉu đến mức dính như vậy, ráng rửa sạch ở mép hồ. Nhưng chưa được lâu thì nghe động ngẩng đầu nhìn lên, người nhuốm máu lại hiện ở cửa động.

A Cửu bước vào, người còn đang nhỏ xuống từng máu, không rõ là của hay của người khác.

Hắn bước từng bước gần, nhấc tay ném một gói dầu xuống trước mặt nàng.

Sở Hòa mở ra, như mấy lần trước: hai cái thầu. Nàng mím môi. Mấy nay đều là màn thầu, nhìn đã muốn nôn. Nhưng mạng sống, nàng vẫn nuốt.

A Cửu xoay người rời đi, như thường lệ không một tiếng nào.

Bỗng nhiên, “bịch”.

Có thứ gì ngã đất.

Sở Hòa lập tức dậy chạy ra cửa động, những sâu phát ra ánh lam bay theo, chiếu sáng cho nàng.

Huyết y đầu bạc niên ngã gục ngay trước cửa, thở dồn dập, ngực phập dữ dội.

“A Cửu! Ngươi làm vậy?” Nàng quỳ xuống xem xét. Cửu ý thức mơ hồ, hấp loạn, thân thể gầy ốm, nhìn càng yếu ớt.

Sở Hòa sờ tay người hắn thì cảm nhận được ấm. Nàng vội kéo áo ra, lập tức thấy vết thương hoắm trước ngực, máu không ngừng rỉ ra.

Hắn bị thương rất

Mùi máu tươi lan kích động đám dược nhân ẩn bóng tối. Từng đôi mắt sáng lên sâu trong thạch động, thú dữ rình mồi, chờ hắn mất khả phản kháng là sẽ tới cắn nuốt.

Không dám chần chừ, Hòa kéo lê thân thể nặng của A Cửu vào sâu động, cố hết sức đặt hắn giường đá.

Khi vén lớp tóc trước mặt hắn, nàng thấy rõ hôi lạnh thấm ướt trán, lông mày nhíu chặt vì đau Nếu không nhìn thấy ngực hắn còn phập thật sự sẽ nghĩ đã chết.

Sở Hòa đưa tay cởi áo hắn để xử lý thương.

Một con tiểu thanh lao ra, há miệng để lộ nanh, cảnh cáo rõ ràng.

Sở Hòa vội rụt tay: “Ta muốn giúp hắn xử vết thương, không có ác

Tiểu xà nhìn nàng chằm hồi lâu, như đang đánh Có lẽ thấy nàng không dối, nó mới trườn xuống khỏi A Cửu, nằm bên nhưng vẫn quan sát chặt chẽ như hổ mồi.

Sở Hòa nuốt nước cố nén sợ hãi, cẩn thận bỏ lớp áo dính đầy của hắn.

Vết thương lớn chít, vết cũ vết mới xen khắp người gần như không mảng da thịt nào lành lặn. biệt là vết trước huyết nhục mơ hồ, mà rợn người.

Sở Hòa cắn răng, một mảnh váy của mình, đem hồ nhỏ giặt sạch, rồi lại lau máu quanh vết thương hắn.

Lau tới lau lui chục lần, cuối cùng thân thể cũng được làm sạch… nhưng vẫn không chịu ngừng.

Sở Hòa quay đầu tiểu thanh xà: “Có thuốc cầm không?”

Tiểu thanh xà cái giá trên vách đá, quấn một chiếc bình nhỏ màu rồi “tê tê” mấy tiếng.

Sở Hòa hiểu ý, chân lấy bình xuống. Nàng đoán trong chắc là thuốc trị vừa mở nắp chuẩn bị thò vào thì lập tức một tiếng, một con kỳ lạ từ trong ra. Tiểu Thanh lập tức một cái, nuốt luôn vào bụng.

Đầu ngón tay Sở bị sâu cắn một vết nho hơi rớm máu. Nhưng lúc nàng chẳng rảnh để bận tâm. A Cửu chết ở nàng cũng mất chỗ vì không phải ai dễ bị nàng “dọa” như hắn.

Sở Hòa lấy được thuốc, vội chạy lại mép giường, nhét vào miệng A Cửu. A Cửu đã bất tỉnh, hàm cắn chặt, nàng cố nào cũng không mở nổi.

Tiểu thanh xà sốt lấy đuôi gõ gõ vào miệng nhân, xong còn quay qua một cái vào miệng Sở Hòa.

Sở Hòa trừng mắt: dùng tay còn bẻ không ra, dùng miệng bẻ được? Ngươi phim cẩu huyết nhiều quá rồi!”

Tiểu thanh xà nghiêng đôi mắt rắn trong như đang “Ngu xuẩn.”

Thôi, tranh luận với con rắn làm gì.

Sở Hòa cắn răng, tay đặt lên, cố sức bẻ hắn ra: “A Cửu! Ngươi được chết! Nếu ngươi chết ta sống không nổi!”

Tiểu thanh xà chớp nhìn rất… cảm động.

Nữ nhân Trung Nguyên cư nhiên muốn đồng sinh cộng cùng chủ nhân? Chắc “tuẫn tình” nhân loại hay nói!

Sở Hòa thấy làm không tiện, dứt khoát leo lên ngồi trên bụng hắn, cẩn không dồn trọng lượng. Nàng cúi gom hết sức mà hàm hắn.

Bỗng, “răng rắc” một

Đôi mắt đỏ như thạch của A Cửu hé mở, loè ánh sáng mờ, khuôn trắng bệch không chút biểu cảm.

Sở Hòa: “…”

Hai bên nhìn nhau ngùng hai giây, Sở Hòa mừng nói: “A Cửu! Ngươi tỉnh Mau uống thuốc!”

A Cửu đưa tay, nắn lại khớp hàm, “rắc” thêm nữa. Sở Hòa lạnh sống Sau khi uống thuốc, hắn lạnh “Mau xuống khỏi người

Sở Hòa “ờ” một lăn xuống giường, đứng cách xa

Loại thuốc kỳ quái hiệu quả lại cực nhanh. Trong gian ngắn, vết thương nơi đã ngừng chảy máu. Nhìn kỹ, chỗ thịt be bét vô số “mầm thịt” như xúc tua hoặc trùng đang điên cuồng động đậy, da đầu nàng tê rần.

A Cửu ngồi dậy, dài như ánh trăng rơi xuống, khuất thân trên trần trụi. đưa tay lau máu nơi khoé vệt đỏ nhợt nhạt mặt càng làm vẻ dằn và dã tính bật.

Sở Hòa lại lần nghĩ mình gặp phải… sơn quỷ truyền thuyết.

A Cửu cúi nhìn mình đã được lau sạch, rồi nhìn Sở Hòa.

Sở Hòa căng cứng “Ngươi bị thương nặng quá, ta cầm máu nên mới cởi của ngươi.”

Ngừng một chút, nàng sung: “Dù sao chúng ta đã phu thê… thân thể ngươi cũng không phải lần đầu thấy.”

Nói dối mà mặt đỏ, tim không đập.

Nàng còn chuẩn bị thần nếu hắn nổi giận làm nàng sẽ lấy “hài tử tồn tại” ra dọa hắn. Ai A Cửu chỉ lạnh “hừ” một tiếng. Hắn quần áo lên, đi qua nàng: “Lần sau nữa, ta ngươi.”

Chỉ vậy?

Sở Hòa đang căng muốn chết, nghe câu đó lại mò liếc nhìn hắn. Chưa nhìn rõ xem tai hắn có hay không, cơ thể đột nhiên lạnh buốt. luồng hàn khí lan khiến nàng choáng váng.

A Cửu cau mày “Ngươi sao rồi?”

“Ta… lạnh…” Sở Hòa rẩy ôm lấy cánh tay, thở toàn khí lạnh. “Khó chịu… lạnh…”

Tiểu thanh xà nhảy “tê tê” với chủ nhân một

A Cửu nói: “Nguyên nàng bị hàn trùng cắn.”

“Cứu ta…”

Không biết từ lúc Sở Hòa đã nhào tới, ôm cổ hắn, cơ thể lạnh chen thẳng vào lòng ngực thiếu

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=3]

A Cửu: “Sở Hòa, xuống.” Sở Hòa mặt tái mét: lạnh!!!”

Sở Hòa tăng thêm vùi mặt vào cổ hắn, tham hít lấy hơi thở trên A Cửu. Mùi máu nồng nặc lý trí nàng muốn nhưng cơ thể lại cùng ỷ lại, như chỉ mùi ấy mới có thể trái tim đang dần đóng băng nàng trở về ấm áp.

A Cửu muốn gỡ xuống, nhưng chẳng biết nàng lấy ra sức lực, tay chân lấy hắn chặt như keo chó, mãi không ra. Tấm khoác trên người hắn xuống, để lộ nửa ngọc và lồng ngực trắng tái. thể thiếu niên mảnh khảnh, nhưng đường cong đều đẹp như được khắc. Sở Hòa lập tức rúc vào, da thịt dính lấy

A Cửu khẽ run, thì lảo đảo ngã lên giường

Sở Hòa đầu óc hồ, mặt chôn sâu trong cổ hơi thở nóng lạnh đan phả lên sau gáy thiếu niên, chút từng chút một hắn sinh ra cảm ngứa ngáy kỳ lạ.

A Cửu giơ tay, tay sắc như lưỡi dao hướng vào cổ nàng, chỉ cần khẽ dùng lực, nàng sẽ mất Tiểu thanh xà bên gấp đến mức cuồng “tê tê tê”.

Tay A Cửu khựng run nhẹ.

“Nó nói… nàng đang vì ta mà tuẫn tình?” Tiểu xà gật đầu thiệt mạnh.

A Cửu mím môi, chặt đường viền hàm, không dám đầu nhìn người trong lòng. dù không nhìn, sự tồn tại nàng vẫn mãnh liệt mức hắn không thể qua: hơi thở, nhiệt làn da dính sát, cùng nhịp hỗn loạn như muốn truyền sang hắn. Sở Hòa thần trí mơ không biết mình đang nói gì, khẽ khóc: “A Cửu… đừng

“Ngươi chết… ta cũng sống nổi…”

“Đừng chết…”

Tay A Cửu giữa không trung, cuối cùng chậm rơi xuống. Cứng nhắc, vụng nhưng vẫn đặt lên sau lưng Ngón tay hắn chạm tóc nàng, luồn vào sợi đen nhánh, sắc nơi bàn tay như hòa vào đêm thuần tịnh.

Một lúc lâu sau, tiếng khóc thút thít của nàng, động lạnh băng chỉ còn lên giọng thiếu niên khẽ hừ, theo chút khó chịu giấu đi bối rối.

“Phiền chết. Ta đâu dễ chết vậy.”

Ngón tay nàng run nâng lên, còn dính chút máu vết cắn. A Cửu liếc khóe môi nhếch lên châm chọc: xuẩn.”

Ngay sau đó hắn đầu, nắm lấy tay nàng, trực đưa ngón trỏ vào môi Đầu lưỡi lạnh lẽo chạm đến thương nhỏ xíu ấy, nhàng chà lên, nghiền mang theo hơi ấm sự mơ hồ khiến cả người Hòa cứng lại.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận