Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 82  ·  29.3%
Lỡ Cưa Đổ Thiếu Niên Miêu Cương
Chương 24: Xong rồi
15/02/2026 21:35· 2,475 từ

Phương Tùng Hạc vốn người hiền lương. Theo đúng truyện, hắn vì nam nữ chính hy sinh bản thân, lẽ không đến mức phải chết chỗ mà trong truyện còn từng nhắc tới, cái động quỷ dị này.

Chỉ là… Phương Tùng không phải vai chính, chẳng hào quang nhân vật chính. Vạn cốt truyện lệch khỏi quỹ hắn thật sự bỏ mạng nơi thì sao?

Sở Hòa nhìn đám vật hắc ám ngày càng đặc, trong lòng lại hoài nghi: chính mình cũng sắp gặp

Nàng cẩn thận quan bốn phía, rồi lấy khăn kín mũi miệng.

A Cửu nắm lấy góc khăn, hỏi: “Nàng làm đó?”

Sở Hòa khó chịu tay hắn ra: “Ta phòng hít phải thứ gì bất lợi, bị ngươi tính kế!”

A Cửu như đã chuyện làm bị nàng lau son môi lúc trước, mặt không sắc, tim chẳng hề loạn, bộ như chưa từng làm điều ám bao giờ.

Tống Thính Tuyết thần ngưng trọng. Hiện giờ, người Triệu Vinh Nguyệt vẫn chưa ai. Mà sơn động hiểm thế này, Triệu Vinh Nguyệt chỉ một nữ tử yếu đuối, sao có thể thoát miệng cọp?

Đi tới trước mặt, hiện ra hai ngả thông đều tối tăm vô quang, đều tàng nguy hiểm.

Sở Hòa hỏi: “Đi nào?”

Tống Thính Tuyết nhìn A Cửu: “Công tử có nào xác định phương vị người ta tìm chăng?”

A Cửu nghiêng đầu, mi khẽ run: “Không thể.”

Sở Hòa lại hỏi: còn tiểu phi trùng truy hơi thở? Không dùng được sao?”

“Nơi này mùi hoa nặc, che lấp hết khí trên người bọn họ.”

Tống Thính Tuyết thoáng vọng, nhưng rất nhanh lại tĩnh: “Không bằng chúng ta chia làm hai, như thế vừa kiệm thời gian, lại càng dễ ra manh mối. Sở ý ngươi thế nào?”

Ở chung một thời hắn cũng nhận ra quan giữa Sở Hòa và A Cửu chút đặc biệt. Không nghi gì, luận về võ lực, A hiếm ai địch nổi. Nhưng Sở Hòa hoàn toàn có lực tự vệ, lại địa vị chủ đạo trong đôi

A Cửu hành sự theo lý lẽ, không theo củ, chỉ theo hứng thú, thú lại toàn buộc trên Sở Hòa.

Sở Hòa nghĩ một gật đầu: “Vậy cứ theo Tống tiên sinh mà làm.”

Hai lối rẽ, chẳng biết trong đó ẩn tàng gì. Tống Thính Tuyết chọn đường trái, đi trước một bước.

Sở Hòa theo A bước vào thông đạo bên

Trên vách đá bốn đầy những đóa hoa tím ám. Chúng có được sức sống mẽ thế này, đều dựa việc hút lấy sinh mệnh của thiếu nữ trẻ tuổi.

Sở Hòa căng thẳng thôi, còn A Cửu lại nhiên như đang dạo chơi nơi vắng.

Nàng sực nhớ lời từng nói, liền kéo tay “A Cửu, ngươi nói mấy đóa này hút huyết nhục, thậm còn giữ được huyết nhục không người từ Nam Cương giống hoa này đến trồng rậm rạp như vậy… phải là muốn giữ lại thứ không mục nát hay sao?”

A Cửu khẽ cười: biết.”

Sở Hòa thấy nụ kia liền sinh nghi. Hắn đoạn nhiều như thế, nói không sớm đã biết rõ đầu chỉ là cố ý không nói nàng, để nhìn nàng tự lo lắng, tựa như là một việc vô cùng vị đối với hắn.

Sở Hòa là người tưởng tượng bậc nhất.

Nàng nói: “Có phải không có kẻ sắp ch·ết, dựa vào mấy đóa hoa này kéo dài sinh mệnh? Giống trong thoại bản, bao nhiêu kẻ đều mơ tưởng trường sinh lão!”

Trường sinh, đó hẳn điều bao người theo đuổi.

A Cửu khẽ nhếch nở nụ cười nhàn nhạt: trường sinh, chỉ trông vào đám này thôi thì không thể.”

Nghe vậy, Sở Hòa ra: “Ý ngươi là… thật biện pháp trường sinh?”

A Cửu ngẩng mắt, chỉ buông một câu nhẹ “Ai biết được?”

Trong đầu Sở Hòa nhớ tới đoạn cốt truyện lâu.

Không ai biết đại ác tên gọi là gì, biết tên hắn chính là một cổ độc bị nguyền rủa. truyền ai dám gọi tên hắn, sẽ bị cổ độc kia vào, dù chạy đến trời góc biển cũng khó vĩnh sinh vĩnh thế đều bị buộc.

Nhưng đó bất quá lời đồn. Chuyện hô liền trúng độc, làm gì mơ hồ như thế?

Song đại vai ác thành đại vai ác, vì hắn truy cầu trường sinh, tư dục bản thân, gi·ết phóng hỏa, ác hạnh đầy mình.

Chỉ dựa vào một hắn, lại thật sự khiến nữ chủ đi đến kết cục

Nguyên văn từng nói, vai ác đến từ Miêu thần bí, là kẻ mang độc xương tủy.

Sở Hòa vô thức mặt, nhìn chằm chằm A từ một bên mặt nghiêng.

Thiếu niên ngũ quan đến chói mắt. Tuy đôi bạc khác hẳn thường nhân, làn lại tái nhợt như người toàn thân đều lộ ra ý dị, nhưng đồng thời mang theo thứ mỹ kỳ lạ.

Quả như câu kia, càng mỹ lệ, càng nguy

Hắn bỗng rũ mắt, mắt vô thanh vô tức vào mắt nàng. Sở Hòa chỉ thấy như bị ngọn lửa rực thiêu tới.

Thiếu niên khẽ cười, mềm nhẹ: “Muốn hôn sao?”

Sở Hòa: “… A?”

“Nàng nhìn ta đã Hắn ánh mắt trong suốt, nhiễm trần tục, “Hay là muốn dùng loại ‘thân pháp’ há kia?”

Trong đầu Sở Hòa tức hiện ra cảnh chính ôm lấy mặt thiếu niên, đuổi cánh môi hắn, hai người hấp giao triền… Hình ảnh kia khiến nàng mặt đỏ hồng, toàn thân nóng

Sở Hòa vội che đang bốc nhiệt, xoay lưng ánh mắt trốn tránh, cả tim óc đều rối loạn.

Nàng lúc ấy… rốt đã làm cái gì? Điên sao!?

A Cửu bước lại đứng ngay trước mặt nàng. đưa tay bắt lấy một sợi tóc của nàng, nhẹ nhàng kéo: “Ta đẹp như vậy, nàng không muốn hôn ta sao?”

Việc hắn có nhận “mỹ mạo” của chính mình, nhiều cũng do Sở Hòa

Sở Hòa nghiêng mặt đi: “Nơi này tối như ta cái gì cũng nhìn không làm sao biết ngươi đẹp không đẹp!”

Nàng rõ ràng đang dối. Dẫu ánh sáng hắc nhưng ánh tím u quang của vẫn đủ khiến trong động ra một chút sáng mờ.

A Cửu tròng mắt động, lấy ra một cái bố bao, nhét vào tay nàng: trùng. Đưa nàng chơi.”

“A Cửu công tử, nương!”

Tống Thính Tuyết từ sau chạy tới. Hắn tựa bị thương, khóe môi vương v·ết một tay che ngực, thân chao đảo.

“Bên kia… có nguy

Hắn cố sức cảnh Nhưng ngay khoảnh khắc chạy gần, ánh mắt hắn như lóe điều gì khác thường.

Đúng lúc ấy, A ánh mắt khẽ co lại. xoay người, lập tức chắn trước Sở Hòa. Sáo nhỏ trong cùng trường kiếm đánh úp tới vào nhau, vang lên thanh chói tai.

Cùng thời điểm, thực chung quanh bắt đầu ngo rục rịch.

Thấy dây đằng lao về phía A Cửu, Sở hoảng hốt đẩy hắn ra: “Cẩn

Trong chớp mắt, mất mục tiêu, dây đằng lập quấn lấy vòng eo nàng. Chỉ một nốt nhạc, Sở Hòa lực mạnh kéo giật về phía

May thay, tiểu thanh không biết từ góc nào ra, nọc độc phun tới, rất khiến dây đằng mục nát.

Sở Hòa ngã xuống Đá vụn sụp lở, khe mặt đất lan nhanh, nàng trong khắc rơi thẳng vào bóng sâu hun hút.

Thân thể mất đi tâm, Sở Hòa chỉ nhìn trước mắt một mảng hắc ám, chỉ có bóng dáng hồng rực rỡ kia, cùng mái tóc như tuyết giống như cơn tuyết lạnh buốt, nhưng khiến người ta cảm thấy tâm.

Sở Hòa bị một tay siết chặt kéo vào ngực. Trong lúc hai người không rơi xuống, nàng nghe tiếng tai, có vật gì đó cắm vào vách đá, ma sát dài, tốc độ rơi lại, rồi dần dần dừng

Trái tim Sở Hòa lên tận cổ họng: “A

“Ta đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/l-cua-o-thieu-chu-mieu-cuong&chuong=24]

Hắn chỉ dùng một ôm lấy nàng, mang theo hướng lên trên. Thiếu niên nhàn mở miệng: “Ôm chặt ta.”

Sở Hòa vội vòng qua cổ hắn. Khứu giác cảm khiến nàng lập tức ngửi mùi máu tươi nồng đậm, dòng chất lỏng ấm nóng nhỏ mặt nàng, khiến da đầu rần.

“Ngươi… b·ị th·ương!”

A Cửu ngữ khí thản nhiên: “Vết thương nhỏ thôi.”

Sở Hòa mở chiếc bao trong tay, mấy con trùng lập tức bay ra, ánh u quang yếu ớt chiếu bốn phía.

Trong ánh sáng mờ nàng thấy rõ: bàn tay cắm vào vách đá của hắn dài một đường v·ết m·áu, ngón tay bị đá mài đến nhục lộ ra, cốt trắng hồ. Cả cánh đều huyết nhục mơ hồ, vào rợn người.

Sở Hòa vẫn luôn nhìn những cảnh máu me vậy. Thế nhưng vào giờ phút thứ lấn át nỗi sợ một cảm xúc khó gọi nặng nề mà cuộn lên lòng.

Nàng ngẩng mặt, ngơ nhìn hắn: “Đây gọi là… thương nhỏ?”

A Cửu hơi nghiêng giọng nhẹ mà có phần mãn: “Còn chưa ch·ết được.”

Sở Hòa nghẹn cứng họng.

Nàng không muốn để Cửu một mình chịu khổ mình. Nhìn quanh bốn phía, nàng thấy một chỗ nhô ra thể đặt chân. Nàng cố đặt lên đó, buông vòng tay hắn. Nhưng rất nhanh, Cửu đã lại ôm nàng về.

A Cửu hỏi: “Nàng gì?”

Sở Hòa đáp: “Đương không muốn liên lụy

Hắn chớp mắt một rồi buông tay.

Sở Hòa tách khỏi hắn, cố bám vào vách Nàng quay lại nhìn hắn, lo “A Cửu, tay ngươi…”

Chỉ trong chớp mắt, thể hắn bỗng vô lực, thẳng xuống dưới. Tiếng lục lạc lên leng keng, như tiếng tang.

Không kịp suy nghĩ, thể nàng đã tự động theo, tay vươn ra chộp lấy góc áo của hắn, chỉ một góc áo mà thôi. Lực kéo mạnh nàng xuống, nỗi ập đến, nàng bật

“A Cửu!”

Khoảng cách chẳng bao “bùm” một tiếng, A Cửu xuống đất. Sở Hòa lại rơi vào lòng ngực hắn, không thấy đau đớn.

Sau khi trấn định nàng chạm tay xuống đất rồi ngẩng đầu nhìn. Trong ánh lam của minh trùng, nàng thiếu niên đang nhìn mình bằng cười diễm lệ.

Sở Hòa lập tức ra, nàng bị hắn lừa.

Nàng bật dậy, vừa vừa giận: “Ngươi điên rồi

Vừa rồi, trong khoảnh ấy, nàng thật sự tưởng muốn ch·ết.

Sở Hòa thật sự lao tới đánh hắn một Vừa rồi nàng xúc động quá suýt nữa ngã nhào xuống. thiếu niên đang nằm trên mặt lạnh băng, đá vụn vương khắp nơi, lại đưa tay duy nhất còn lành ôm lấy vòng eo nàng.

Cánh tay kia vốn máu thịt mơ hồ, lộ từng đoạn xương trắng ghê rợn. một cái chạm nhẹ vào mặt tái xám, khóc đến đỏ của nàng cũng đủ khiến giác nhớp nháp, dính tràn lên, làm sắc mặt vốn đã thảm hại nay càng thê thảm.

Thiếu niên tóc bạc nhẹ mí mắt, khóe môi nụ cười có phần ngông nghênh. cười ấy mang theo một vui vẻ bất cần đời, trong lạnh âm u lại khiến khác như bị kéo nhịp đập điên cuồng của

Tiếng khóc của Sở dần lịm xuống. Nàng nghẹn hỏi: “Ngươi có phải… có bệnh

Thiếu niên vẫn đáp giọng điệu lười biếng quen “Ai biết được?”

Hắn cũng chẳng khá bao. Toàn thân lấm bùn đất, mái tóc bạc như bị gió tẩy qua đêm, nàng lại cảm giác hắn nay còn trắng trẻo, môi ràng hơn cả bình thường. Khuôn mặt hắn theo vài phần yêu dã, đẹp mức khiến người sa đọa.

“A Hòa, ta đau

Hắn dùng đúng cách từng dạy để làm nũng, mắt sáng trong lại cất giấu tia khát vọng.

“Ôm ta một cái… không?”

Sở Hòa chết lặng. như lý trí trong đầu bị bứt mất, chỉ còn lại suy nghĩ duy nhất: phải ứng hắn.

Nàng cúi xuống, ôm lấy cơ thể hắn, mặt vào hõm cổ lạnh băng.

“Oa…” Nàng lại bật thành tiếng.

A Cửu dùng cánh máu thịt lẫn lộn của chậm rãi vuốt lưng nàng, giọng biếng: “Chỉ ôm ta một thôi, mà nàng khó xử đến sao?”

“Ngươi hiểu cái rắm!”

Sở Hòa nghẹn giọng rồi lại cuộn người càng hơn trong lòng hắn, khóc không được.

Nàng biết…

Chính nàng… xong thật

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận