Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 9

Ngày cập nhật : 2026-04-12 16:38:33

362: [???]

Đôi lông mày thon dài của Thánh tăng khẽ nhíu lại, có vẻ như hắn đang cực lực kìm nén điều gì đó. Trên hàng mi cong dài của hắn đọng một tầng sương mỏng, đầu ngón tay run rẩy kịch liệt, ngay cả lực đạo bóp cổ Giang Tả cũng nhẹ đi rất nhiều.

Ánh trăng chiếu xuống gương mặt không chút huyết sắc của Thánh tăng nửa ẩn trong bóng tối, ánh mắt hắn ảm đạm vô thần, không có tiêu cự.

Cổ họng bị nắm chặt, Giang Tả phải dốc hết sức bình sinh mới rặn ra được một tiếng "Meo" yếu ớt.

Không biết là vì đau đến mức vô lực hay do bàn tay vàng phát huy tác dụng, Thanh Trì buông lỏng tay, khẽ hừ một tiếng.

Giang Tả có chút hả hê, thừa dịp lão cẩu bức Thánh tăng hiện tại thần trí không rõ, cậu hung hăng dẫm mấy cái móng vuốt lên mặt hắn: "Ha ha ha ha, cái đồ chân giò heo lớn nhà ngươi cũng có ngày này sao? Không ngờ tới đúng không?"

[Đinh! Phát hiện cảm xúc hả hê của ký chủ quá cao, rơi xuống nhiệm vụ ngẫu nhiên: “Ngủ trong lòng .jpg”. ]

[Đối tượng trói định: Thánh tăng Thanh Trì.]

[Thời hạn: 3 giờ.]

Giang Tả kinh ngạc: [... Cái tên cẩu bức Thánh tăng này quá đáng như thế, ta hả hê một chút cũng không được sao???] 

362: [Bàn tay vàng chỉ còn thời hạn 3 giờ, thỉnh ký chủ nắm bắt thời gian.]

Không thể mất đi bàn tay vàng, Giang Tả do dự một hồi rồi nghiến răng chui tọt vào vạt áo hơi mở của Thánh tăng, dán chặt lấy lồng ngực hắn. Lạnh đến mức răng cậu đánh lô tô.

Sóc nhỏ chui vào lòng mình, nhịp đập của trái tim yếu ớt dưới lớp lông xù truyền đến. Nó nhỏ bé và mỏng manh đến mức dường như chỉ cần một đầu ngón tay là có thể cắt đứt âm thanh quấy nhiễu lòng người ấy.

Lớp lông tơ cọ vào da thịt, có chút ngứa ngáy.

Dẫu vậy, hơi ấm áp sát vào ngực, nhiệt độ từ nơi tiếp xúc dần lan tỏa, khiến máu nơi đầu ngón tay cũng bắt đầu tan rã chảy xuôi.

Thấy Thánh tăng bỗng nhiên im bặt, Giang Tả kỳ lạ ngẩng đầu lên: 

[2 à... Lão cẩu bức này không... chết rét rồi chứ…]

362: [Chắc là... chưa đâu…]

Không biết qua bao lâu, Thanh Trì mới chậm rãi nâng cánh tay lên, siết chặt lại, ôm lấy cục lông nhỏ đang cuộn tròn trong lòng mình.

[Chúc mừng ký chủ, giá trị con sen +10]

Giang Tả bị lạnh đến mức thần trí bắt đầu mơ hồ, đành phải dang rộng tứ chi, đạp chân loạn xạ trên ngực Thánh tăng, ý đồ ma sát lên khuôn ngực bóng loáng này để... tạo ra lửa.

Lâu dần, trong chăn mới ấm lên, làn da dưới lớp lông tơ dần lấy lại nhiệt độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=9]

Giang Tả mệt mỏi rũ mí mắt, nằm bò trong lòng Thánh tăng ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, Giang Tả bị buồn tiểu làm cho tỉnh giấc.

Nhịn không nổi nữa, Giang Tả bắt đầu cựa quậy, muốn chuồn ra khỏi lòng Thánh tăng.

Nhận thấy cục lông trong lòng đang quẫy đạp, Thanh Trì mở mắt, đôi đồng tử bạc thanh triệt liễm diễm, có vẻ hắn đã tỉnh táo từ lâu.

Véo lấy cái má phúng phính của Giang Tả, Thanh Trì nheo mắt đe dọa: 

"Chuyện tối qua... không được tiết lộ ra ngoài."

Giang Tả sợ tới mức run lên một cái.

Cái run này khiến cảm giác căng tức nơi bụng dưới nhức nhối truyền tới. Giang Tả kẹp chặt chân, vật lộn muốn bò ra ngoài.

Giang Tả quẫy chân: "Buông ra, buông ra! Lão tử sắp tè ra rồi!"

Thanh Trì siết chặt cục lông không an phận đang cọ loạn trong lòng mình, lạnh lùng nói: "Đi đâu ——"

Lời còn chưa dứt, con sóc nhỏ bị đè xuống bất thình lình liền run bắn người.

Một luồng nhiệt lượng ấm nóng dính vào lớp lông bụng, dần dần loang rộng ra.

"..."

Sắc mặt Thánh tăng xanh mét.

Giang Tả chảy xuống hai hàng thanh lệ: "... Ta thấy rất vui sướng."

Lỡ tay tè lên người Thánh tăng là cảm giác gì?

Giang Tả đã ở trạng thái "lợn chết không sợ nước sôi", cậu tặc lưỡi: "Dư vị vô cùng .jpg... Mỗi khi nhớ lại trải qua này, tôi đều kích động đến mức suýt thì từ xe lăn đứng bật dậy!"

362: [... À, ngươi cứ tiếp tục 'nhây' đi.]

Giang Tả bĩu môi vẻ ủy khuất, cậu đâu có cố ý, chỉ trách năng lực trữ nước của bàng quang con sóc này hơi kém thôi.

Cảm nhận được trước ngực ướt một mảng lớn, đại khái Thánh tăng cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra. Sắc mặt hắn xanh mét, đôi mắt bạc nhanh chóng phủ một tầng băng sương, hắn lạnh lùng nhìn kẻ chủ mưu đang nằm trên ngực mình.

Thế nhưng cục lông kia chẳng có nửa điểm ăn năn. Dù bề ngoài trông nó có vẻ rũ tai, hai móng nhỏ lúng túng xoa vào nhau, bộ dạng như đang ăn năn hối lỗi, nhưng cái đuôi to xù phía sau lại vẫy tít mù, thậm chí còn ngoáy thành vòng tròn.

Giang Tả tức cảnh sinh tình: [E hèm, ta chợt nhớ tới câu 'hạt châu rơi trên mâm ngọc'.]

362: [... Ta thấy ngươi đang rất hớn hở thì có.]

Giang Tả cười hì hì: [Cẩu bức Thánh tăng mà định bóp chết ta, ta liền dùng bàn tay vàng! Dùng xong không chết tôi lại tè tiếp!]

Có bàn tay vàng hỗ trợ nên Giang Tả vô cùng tự tin, thế nhưng cậu vạn lần không ngờ tới, lão cẩu bức Thánh tăng lần này lại không bóp cổ cậu.

Thanh Trì đứng hình nhìn chằm chằm con sóc đang vẫy đuôi vui sướng trong lòng mình, đột nhiên nhếch môi nở một nụ cười tàn nhẫn. Hắn vươn một ngón tay, từ từ ấn lên chóp mũi nhỏ của Giang Tả, giọng nói mang theo vẻ khàn khàn đặc trưng của người mới ngủ dậy: 

"... Được lắm, liếm cho sạch đi."

Giang Tả cười không nổi nữa.

362: [Ha ha ha ha ha ha ha ha!] (Tiếng cười hả hê của loài ngỗng).

Nuốt nước miếng một cái, Giang Tả nhũn cả người, đáng thương gọi một tiếng: 

"... Meo QAQ"

Thanh Trì lười nhác nâng mí mắt, thấy cái đuôi nâu phía sau cục lông lúc này cũng xụ xuống bất động, hắn khẽ động lông mi, đặt năm ngón tay lên sống lưng Giang Tả, thuận theo lớp lông mềm mại mà vuốt ve không nặng không nhẹ, giọng khàn khàn hỏi: 

[... Hửm? Sao còn chưa bắt đầu?]

Lão cẩu bức Thánh tăng bắt mình liếm sạch chứ không bắt mình chết, vậy thì có gọi "Meo meo" bao nhiêu lần cũng vô dụng thôi. Giang Tả có giả vờ đáng thương đến mấy cũng không làm Thánh tăng đổi ý, đành phải cầu cứu 362: 

[2 à, giờ phải làm sao đây?!]


Bình Luận

0 Thảo luận