Sáng / Tối
Dừng lại quan sát một chút, Giang Tả: ... Nụ cười dần dần trở nên càn quấy .jpg.
Không chút kiêng nể, Giang Tả đạp lên ngực Thánh tăng, bắt đầu xoay tròn, nhảy nhót, thậm chí còn tập luôn bài thể dục nhịp điệu số 12.
362 khuyên nhủ: [... Phát hiện tình cảnh hiện tại rất thích hợp, ký chủ mau tranh thủ làm nhiệm vụ ngẫu nhiên ‘’Hôn trộm .jpg’’ đi thôi, nhây lần này ngươi không chỉ không vui nổi mà còn cảm thấy hư không đấy.]
Giang Tả nhảy đến thở hồng hộc, ngồi phịch mông lên mặt Thánh tăng:
[Hôn trộm? Cẩu bức Thánh tăng hôn trộm mông ta thì có tính không??]
362: [...]
Ngồi lâu thấy mông hơi lạnh, Giang Tả ủn ủn về phía trước, hai chân trước nhoài ra, đem gương mặt cùng thân hình nóng hầm hập dán chặt lên lồng ngực hơi lạnh của Thánh tăng, thoải mái thở phào một hơi.
Ánh trăng thanh khiết rọi vào, soi rõ đường nét cơ bụng lưu loát đẹp mắt cùng hai đường nhân ngư quyến rũ của Thánh tăng...
Giang Tả ngồi dậy, cúi đầu nhìn cái bụng mềm nhèo như đeo mấy cái phao bơi xẹp lép của mình, lại nhìn sang vùng bụng săn chắc của Thánh tăng.
Sóc nhỏ vốn chưa từng thấy mình béo đột nhiên mất đi khả năng ngôn ngữ: "..."
... Thánh tăng của một nước không phải nên trắng trẻo mềm mại, trói gà không chặt rồi diễn theo kịch bản "Đại sư huynh, nhị sư huynh, sư phụ lại bị yêu quái bắt đi rồi" sao???
Móng vuốt chạm vào cơ bắp cứng cáp, Giang Tả vểnh mông nhích tới trước, rúc vào bụng Thánh tăng, cúi đầu chân thành khuyên nhủ mấy khối cơ bụng và hai đường nhân ngư:
"... Các ngươi ở chỗ này sẽ không có hạnh phúc đâu."
362: [... Sao lời này ngươi không đi mà nói với đống phao bơi trên bụng mình ấy?]
Giang Tả đúng lý hợp tình:
[Làm ơn đừng có tùy tiện rắc muối lên vết thương của ta.]
Đợi nửa ngày, hai đường nhân ngư kia vẫn rất không nghe lời mà chẳng chịu rời đi, Giang Tả tức tối há mồm gặm hai cái, cắn đến mức răng cửa cũng hơi đau.
Thất vọng tràn trề, cậu thu răng lại, xoay người bò về ngực Thánh tăng, dang rộng tứ chi mệt mỏi nằm sấp ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Thanh Trì liền phát hiện trên ngực mình chằng chịt những dấu móng vuốt hồng nhạt chưa tan, trên bụng dưới còn có hai dấu răng nhỏ xíu.
Mà Giang Tả mở mắt ra, nhìn thấy trên lồng ngực ửng đỏ của Thánh tăng là một tảng lớn lông màu nâu đỏ trộn lẫn với lông trắng rụng lả tả.
Vừa mới ngủ dậy, Giang Tả đã tức đến mức vung móng "bang" một tiếng, vỗ mạnh lên lồng ngực Thánh tăng:
"Đồ nam nhân tồi! Thừa lúc lão tử ngủ thế mà lại dám lén trộm lông của ta?!"
Ánh mắt Thánh tăng âm u, đồng tử thâm thúy loé lên lãnh quang sâu thẳm.
362 lên tiếng: [...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=14]
Ngươi còn nhớ bài thể dục rụng lông số 12 bên hồ Đại Minh không?]
Khóe mắt Giang Tả co giật:
[... Thể... thể dục rụng lông...? ... Ta, là do t tự tập thể dục... nên bị rụng à...?]
Nâng mí mắt lên, Giang Tả liếc nhìn cái móng nhỏ của mình — nói trùng hợp thì cũng thật trùng hợp — vừa vặn đang vỗ lên một "đóa hoa mai" nhỏ trước ngực Thánh tăng.
"..."
Giang Tả chột dạ rụt móng về, mềm mại nằm bò trên ngực hắn, nhẹ nhàng thổi phù phù vào đóa hoa mai nọ, sau đó nhỏ giọng kêu một tiếng: "Meo ~"
Cú tát phẫn nộ vừa rồi của Giang Tả hoàn toàn không thu lực, vỗ rất mạnh, thế nên xung quanh đóa hoa mai của Thánh tăng hiện lên một mảng đỏ rực rất bắt mắt.
Giang Tả chột dạ tì cái cằm núng nính thịt lên ngực hắn, hai móng nhỏ thành thành thật thật đặt bên cạnh má, đuôi to rủ sang một bên, bày ra bộ dạng ngoan ngoãn đáng yêu khiến người ta thương xót.
Tiếng "meo" mềm mại kia còn mang theo chút âm hưởng nũng nịu của mèo con.
Trong đôi mắt bạc của Thanh Trì tràn đầy sự vắng lặng.
Bán manh nửa ngày mà chẳng nhận được chút phản hồi nào, Giang Tả: ... Làm ơn để ý ta một chút đi, không ta thấy xấu hổ lắm.
Như nghe thấy tiếng lòng của Giang Tả, Thánh tăng khẽ nâng mí mắt, khóe môi hơi nhếch, dần dần gợi lên một vòng cung tàn nhẫn.
Giang Tả: ... Thôi coi như ta chưa nói gì đi.
Kêu như mèo con cũng làm rồi, giả vờ đáng yêu cũng diễn luôn, vậy mà lão cẩu bức Thánh tăng vẫn cứ trơ trơ ra đó.
Giang Tả nuốt nước bọt, đột nhiên linh cơ động não, cậu bò xuống khỏi ngực Thánh tăng, chui tọt vào dưới gối, chỉ để lộ cái đuôi to màu nâu đỏ bóng mượt ra ngoài ve vẩy.
Giang Tả vểnh cái mông tròn vo nỗ lực lục lọi dưới gối một hồi lâu, vất vả lắm mới lôi ra được một viên tuyết sơn mai đã giấu từ trước để làm bữa khuya.
Nghĩ đến đóa hoa mai đáng thương bị mình tát đỏ lựng kia, Giang Tả tự làm tư tưởng cho mình một hồi mới trầm trọng chui ra khỏi gối, có chút không nỡ mà giơ cao móng nhỏ, nhịn đau bỏ sở thích để dâng viên tuyết sơn mai này cho Thánh tăng.
Giang Tả sắp bị sự thông minh của mình làm cho cảm động chết mất: Ăn gì bổ nấy... Ăn viên tuyết sơn mai tròn tròn này, chắc chắn sẽ bổ lại cho đóa hoa mai bị tát bẹp kia thôi. Hi hi hi hi... Lão tử lúc trước giấu kẹo đúng là một quyết định sáng suốt!
Thanh Trì lặng lẽ nhìn chằm chằm chú sóc béo đang nâng viên kẹo.
Viên tuyết sơn mai nhỏ xíu nằm trên cái móng cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu, sóc nhỏ chớp chớp đôi mắt đen láy, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn hắn, cứ như thứ nó đang nâng không chỉ là một viên kẹo giản đơn mà là bảo vật vô nhị quý giá nhất thế gian.
[Chúc mừng ký chủ! Giá trị con sen của Thánh tăng +10]
Giang Tả: [Cái gì?! Mới cộng có 10 điểm thôi á?!! Lão cẩu bức này chắc chắn là không hiểu hết hàm ý sâu xa đằng sau viên kẹo này rồi!!]
Chút sát ý tàn nhẫn còn sót lại trong lòng trong nháy mắt tan biến sạch sẽ, bàn tay Thánh tăng ẩn dưới tay áo hơi động đậy, đang định nâng lên thì thấy Giang Tả — kẻ đang nghi ngờ tài trí của mình chưa được cảm thụ trọn vẹn — đột nhiên dùng sức nhảy dựng lên, lao về phía hắn.
Sóc nhỏ dùng sức vồ một phát, khiến Thánh tăng vốn đang không phòng bị lại một lần nữa bị đè ngã ra giường.
Giang Tả uy phong lẫm liệt đạp lên ngực Thánh tăng, sau đó ngồi xổm xuống, cẩn thận đặt viên tuyết sơn mai lên đóa hoa mai bị mình tát đỏ.
Giang Tả siêu ngoan ngoãn: [Ngươi xem, tuyết sơn mai, tiểu hoa mai, ăn mai bổ mai, cái lão cẩu bức Thánh tăng này hẳn là phải bị tài trí của lão tử làm cho kinh sợ, sau đó điên cuồng dâng hiến giá trị con sen chứ nhỉ?]
Giang Tả đang hưng phấn đến độ bành trướng vô cùng, vẫn duy trì tư thế ngồi xổm, điên cuồng vẫy đuôi với vẻ mặt chờ được khen ngợi.
362 đúng là bị kinh sợ thật: [...] Còn chờ khen?! Ta thấy ngươi là đang chờ chết thì có!!!
Thánh tăng hơi ngồi dậy, viên tuyết sơn mai trên ngực lăn rụng xuống. Hắn lạnh lùng nhìn sóc nhỏ đang khoe khoang trước mặt, ngay sau đó gập ngón tay, không chút lưu tình búng mạnh vào chóp tai đang dựng đứng trên đầu Giang Tả.
Đang ngoan ngoãn chờ khen thì chẳng ngờ lỗ tai bị búng trúng chóc, Giang Tả đau đến mức còng rạp thân hình tròn vo lại, ôm chặt lấy lỗ tai: "..." Không hề phòng bị mà rơi xuống những giọt nước mắt của kẻ yếu.
Thanh Trì lật gối lên, chỉ thấy dưới gối rải rác giấu vài viên tuyết sơn mai, còn có mấy miếng bánh hoa lê đã bị ép thành vụn nhỏ, xung quanh rơi rụng mấy chục nhân quả thông.
Xem chừng là do sóc béo này ngày thường nhân lúc hắn không chú ý đã lén lút khuân vác về giấu dưới gối.
Sắc mặt Thánh tăng đen trầm, gọi tiểu tăng vào phòng, đem "ổ" đồ ăn vặt dưới gối thu dọn sạch sẽ, đến cả khăn trải giường và gối đầu cũng thay mới toàn bộ.
Giang Tả: ... Đồ nam nhân tồi, ngươi đã mất đi tư cách nhận được tình yêu thiên sứ cao quý vô thượng của ta rồi!
Cho đến tận lúc ăn sáng, Giang Tả vẫn nằm liệt trên bàn với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.
Cậu ủ rũ gặm hạt hướng dương, bày ra bộ dạng "lần này lão tử bị tổn thương thật rồi", ngay cả mấy vòng thịt mềm trên bụng cũng héo rũ ra, tỏa ra hơi thở tinh thần sa sút.
362 khuyên nhủ: [Ngươi đem tuyết sơn mai bày lên 'mi mi' người ta, cái hành vi vừa nhây vừa biến thái này, mục tiêu không bóp chết ngươi tại chỗ mà chỉ tịch thu đồ ăn vặt là may lắm rồi.]
Nghe 362 nói, lửa giận của Giang Tả càng bốc cao:
[Cẩu hệ thống! Cái gì mà vừa nhây vừa biến thái?! ... Lão tử đó gọi là dũng cảm!!!]
362: [...] Lời đã nói hết, nghe hay không tùy ngươi, cáo từ.
Sau bữa sáng, Giang Tả mang theo lòng đầy phẫn uất, thừa dịp Thánh tăng không chú ý liền lén chạy vào rừng trúc.
Giang Tả căm phẫn nói:
[Lão cẩu bức, lần này ta sẽ bỏ nhà ra đi! Không đi mười ngày nửa tháng tuyệt đối sẽ không trở về!!]
362: [... Thỉnh ký chủ chú ý, hiện tại chúng ta vẫn đang trong quá trình thu thập giá trị con sen, làm ơn đừng có hành động theo cảm tính.]
Giang Tả vừa thề thốt xong thì bị nghẹn họng, đành phải lùi một bước cho trời cao biển rộng, bẻ móng vuốt tính toán:
[... Trừ khi lão cẩu bức chuẩn bị cho ta hạnh nhân phật thủ, bánh kim chiên, táo giòn thơm, mứt hoa quả long nhãn, bánh chưng ngàn tầng, lạc rang mật ong…]
362: [... Không bắt buộc ký chủ giảm béo, chỉ cầu ký chủ giữ vững vóc dáng, đừng có bành trướng thêm nữa.]
Giang Tả vừa đi vừa đá những hòn đá nhỏ trên đường, khiến bụi đất bay mù mịt, dính đầy bụi bẩn lên khắp người.
[Chúc mừng ký chủ, giá trị con sen của nam chính +1]
[Chúc mừng ký chủ, giá trị con sen của nam chính +1]
[Chúc mừng ký chủ, giá trị con sen của nam chính +1]
...
Nghe thấy tiếng thông báo vang lên trong đầu, Giang Tả đột nhiên rùng mình, cứng đờ ngẩng đầu lên, liền phát hiện cách đó không xa, nam chính đang ngồi xổm bên đống lửa nướng chim cười vẫy tay với mình.
362 vui vẻ: [Đúng rồi, không có Thánh tăng chúng ta vẫn có thể thu thập giá trị con sen từ nam chính mà!]
Giang Tả chần chừ một lát, sau đó quay đầu chạy thục mạng!
Lạc Thanh Hạc gác xiên chim nướng lên giá, mũi chân điểm nhẹ một cái đã dễ dàng túm được gáy sóc béo đang bỏ chạy.
Giang Tả quẫy đạp tứ chi tại chỗ, sau khi phát hiện cảnh vật xung quanh chẳng hề thay đổi, lúc này mới cam chịu dừng vùng vẫy.
Lạc Thanh Hạc nhếch môi, nở một nụ cười thanh tú với con sóc trong tay. Hắn có diện mạo tuấn lãng, đôi mắt đen nhánh sáng như sao trời hơi cong lại, khi cười lên trông như tỏa ra hơi thở của ánh mặt trời.
Chỉ có Giang Tả mắt sắc mới phát hiện, bên kẽ răng hàm phải của nam chính dường như có dính một sợi thịt nhỏ.
Giang Tả nỗ lực thu mình thành một cục nhỏ xíu: ... Lượng calo của ta siêu cấp vô địch nổ tung luôn đấy, chẳng khỏe mạnh chút nào đâu, ai ăn người nấy là heo!
Lạc Thanh Hạc xách Giang Tả trở lại, hắn ngồi bệt xuống phiến đá nhỏ, xoay xoay con chim trên đống lửa, thuận tay móc từ trong ngực ra một đống hạt hướng dương, chất thành đống trước mặt Giang Tả.
Nam chính dường như chuẩn bị rất nhiều hạt hướng dương trên người, hắn móc sạch hạt ở vạt áo, rồi lại bắt đầu móc trong hai ống tay áo, cuối cùng đống hạt hướng dương chất cao như mấy ngọn núi nhỏ.
Lạc Thanh Hạc một tay nướng chim, một tay nhét một nắm hạt hướng dương vào lòng Giang Tả:
"... Ta biết ngươi thích ăn hạt hướng dương nên đã chuẩn bị cho ngươi rất nhiều đây... Cứ tự nhiên mà ăn, đừng khách khí với ta..."
Thấy bộ dạng rụt rè của sóc nhỏ, Lạc Thanh Hạc cố ý đe dọa:
"Ăn không hết... hôm nay cũng đừng mong rời khỏi đây..."
Ánh lửa bập bùng soi rọi gương mặt hắn, tạo nên một cảm giác quen thuộc vừa quỷ dị vừa đáng sợ.
Mấy ngày nay Giang Tả đã được Thánh tăng nuôi đến mức miệng lưỡi kén chọn, đối mặt với mấy đống hạt hướng dương xám xịt, lại nhìn sang con chim nướng đang kêu xèo xèo trên đống lửa.
Giang Tả: Rơi hai hàng lệ sống không còn gì luyến tiếc .jpg.
Mấy ngọn núi hạt hướng dương kia, Giang Tả gặm từ sáng sớm cho đến tận khi mặt trời khuất bóng vẫn chưa gặm xong.
Đợi Lạc Thanh Hạc cuối cùng cũng ăn sạch mấy con chim vào bụng, hắn dùng ống tay áo lau miệng, ghé sát vào Giang Tả, đôi mắt sáng lấp lánh hỏi:
"Ngon không? Ta chỗ đó còn nhiều lắm nha... Có muốn..."
Lạc Thanh Hạc dừng một chút, đột nhiên vành tai hơi ửng hồng, hắn hạ thấp giọng, nhỏ nhẹ nói:
"... Có muốn... cùng ta về ăn không?"
Giang Tả liếc nhìn đống xương chim chất dưới chân nam chính, lại nhìn sang nam chính rõ ràng là đang dụ dỗ sóc nhỏ về nhà.
Giang Tả nỗ lực kìm nén nước mắt: ... Mmp, lão tử thế mà bắt đầu thấy nhớ lão cẩu bức Thánh tăng rồi (cuối cùng nước mắt vẫn không nhịn được mà rơi xuống .jpg).
Lạc Thanh Hạc khi nói chuyện ghé mặt rất gần, có lẽ là lần đầu tiên dụ dỗ sóc nhỏ nên vành tai hắn đỏ bừng, trông còn có chút thẹn thùng, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt tinh anh của hắn, trông chẳng khác nào một con chó lớn dịu dàng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận