Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 28

Ngày cập nhật : 2026-04-23 00:36:44

Giữa làn mưa thu mông lung mờ mịt, xa xa thấp thoáng một người đang che chiếc ô gấm thêu hoa văn tinh xảo. Hắn vận một bộ bạch y thắng tuyết, từ bậc thềm đá bạch ngọc bước xuống, chậm rãi đi tới giữa màn mưa bụi mịt mù của những ngày cuối thu.

Chớp mắt, cơn mưa dần ngớt, màn mưa dày đặc như được gió thổi tan đi đôi chút hơi sương, cảnh vật xung quanh dần trở nên rõ nét. Giang Tả nheo mắt, nhìn Thánh tăng bước đi thong thả như đóa sen nở rộ, phong thái thanh tao thoát tục đang tiến về phía mình.

Thanh Trì đứng lặng dưới bậc thềm của ngôi đình nhỏ, ngẩng đầu nhìn Giang Tả. Hắn vươn một bàn tay ra, ý bảo Giang Tả đi tới.

Bậc thềm đình và nơi hắn đứng chỉ cách nhau vài bước chân, Giang Tả nhìn khoảng cách giữa hai người mà cảm thấy một tia bi thương không nói nên lời: ... Đã đến nước này rồi, người anh em này không thể tiến lên thêm một bước nữa sao...

Giận mà không dám nói gì, Giang Tả hít sâu một hơi rồi chạy vọt ra khỏi đình, hai tay che lên đỉnh đầu để ngăn những giọt nước mưa còn sót lại, nhanh chóng chui tọt vào dưới tán ô.

"Hôm nay đi đâu chơi?" 

Thánh tăng vươn tay đón lấy người vừa chạy tới, tiện tay gạt đi những giọt nước đọng trên hàng mi dài của cậu, hỏi như thể vô tình.

Giang Tả nâng cánh tay dùng ống tay áo lau khô nước trên mặt: 

"Không, không đi đâu cả, đám người thân thích của sóc hôm nay đều không có nhà."

Thánh tăng không nói thêm gì, lòng bàn tay hơi lạnh của hắn bao lấy bàn tay nhỏ mềm mại của Giang Tả, dắt cậu đi ngược trở về.

Hai người suốt dọc đường không ai nói câu nào, bên tai chỉ còn lại tiếng mưa "tí tách" đập vào tán ô và tiếng hít thở khe khẽ.

Giang Tả nhìn chăm chằm vào bàn tay Thánh tăng đang nắm lấy tay mình, đầu ngón tay phải bị nắm dường như nóng lên. Cậu đột ngột rút tay ra, mất tự nhiên siết chặt ngón tay, lớn giọng quát khẽ: 

"Ta có phải trẻ con đâu! Nắm tay nắm chân nóng chết đi được!!"

Hai cái tai nhỏ của Giang Tả đỏ ửng lên, dường như còn đang bốc hơi nóng "xèo xèo".

Thánh tăng nhìn cậu, chỉ cười không nói.

Trong đôi mắt bạc đang nhìn cậu thấp thoáng những vệt sáng thăng trầm, như chứa đựng ngàn vạn mảnh lưu ly, lại tựa hồ đang cuộn trào một thứ cảm xúc tối tăm không rõ ràng.

Thanh Trì đứng lặng, ánh sáng mờ ảo xuyên qua lớp bạc văn trên tán ô, để lại một mảng bóng râm nhàn nhạt trên gương mặt thanh tú. 

Gió thu cuốn theo những sợi mưa bụi li ti bay vào trong ô, vương trên vạt áo thêu đóa sen bạc ẩn hiện của hắn. Ánh mắt hắn bình lặng, giọng nói khàn khàn, lại nhàn nhạt hỏi Giang Tả thêm lần nữa: 

"Vừa nãy...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=28]

đi đâu?"

Nhìn dáng vẻ này của lão cẩu bức Thánh tăng, cứ như thể hắn đã biết chuyện cậu theo dõi Quận chúa vậy. Giang Tả chột dạ, cứng đầu đáp: 

"... Thì chỉ loanh quanh trong rừng trúc một vòng thôi mà."

Nghe Giang Tả vẫn khăng khăng lời cũ, Thánh tăng không nói một lời. Đôi mày thanh tú hơi nhếch lên, nét cười nhạt nơi khóe môi bỗng chốc ngưng tụ thành một mảnh lạnh lẽo. Hắn cầm lấy tay Giang Tả, tiếp tục bước đi về phía trước.

Giang Tả đang định giãy ra thì nghe thấy Thanh Trì chậm rãi lên tiếng:

"... Nếu như... lừa gạt..."

Giọng hắn rất nhẹ, ngữ tốc trầm thấp, bị tiếng mưa thu rào rạc che lấp mất, nghe lúc được lúc mất không rõ ràng. Nhưng vài từ ít ỏi lọt vào tai lại có vẻ khàn đặc lạ thường, khiến tai Giang Tả tê rần một trận.

Gương mặt Thánh tăng không có quá nhiều biểu cảm, tựa như mây bay nhạt nhòa, chỉ cần gió thổi qua là tan biến. Ngữ khí của hắn cũng bàng quan như thể không chút để ý: 

"... Sẽ chết đấy."

Cả ngày bị đe dọa khiến thể xác lẫn tinh thần đều đã tê liệt, lần này Giang Tả hoàn toàn không để lời đe dọa của Thánh tăng vào lòng, suýt chút nữa còn muốn vỗ tay bôm bốp: Nha nha nha, lại còn dám dọa ta, cái miệng ngươi đúng là lợi hại thật đấy.

362: [... Emmmm ta cảm thấy Thánh tăng nói thật đấy, ký chủ hai ngày này tốt nhất nên cẩn thận một chút.]

Giang Tả lắc đầu, từ chối tiếp thu: [Làm hệ thống mà ngươi nhát chết thế này đúng là khiến ta đau đầu quá đi.]

362: [...] Được thôi, vậy để ta chờ dâng hương cho ngươi.

Đêm đó, sau khi dùng bữa tối, Giang Tả xoa xoa cái bụng hơi nhô lên, cuộn tròn trong lòng Thánh tăng bắt đầu ăn quà vặt.

Trên bàn trà, Thánh tăng đã chuẩn bị cho cậu một đĩa bánh cúc sấy giòn thơm phức, kèm theo một ấm trà tuyết lê hoa cúc trắng. Từng miếng bánh được rắc thêm những vụn mơ khô nhỏ xíu, hương vị thanh nhã. 

Cắn một miếng, lớp vỏ bánh bên ngoài giòn tan, nhị hoa cúc vàng bên trong mềm mịn tan ngay trên đầu lưỡi. Sau vị ngọt thanh tao là một chút dư vị hơi chát nhẹ, lúc này nhấp thêm một ngụm trà tuyết lê, hương thơm thấm đẫm môi răng, dư vị kéo dài mãi không tan.

Chờ Giang Tả ăn xong, híp mắt đầy thỏa mãn rồi ợ một cái, 362 mới lên tiếng: 

[... Ăn cúc bổ cúc, chuyện ngươi ăn tuyết sơn mai bổ hoa mai quả thực có hiệu quả tương tự... Thánh tăng cho ngươi ăn nhiều hoa cúc như vậy, emmmm ta thấy đêm nay ngươi khó sống rồi.]

Giang Tả nhìn chằm chằm cái đĩa trống không, đột nhiên khựng lại. Cậu trợn tròn mắt, giận dữ trừng mắt nhìn Thanh Trì đang ôm mình trong lòng: ... Đồ cẩu nam nhân, sao tư tưởng của ngươi lại đen tối như vậy!!

Nhận ra tầm mắt phẫn nộ của Giang Tả, Thánh tăng đang vòng tay qua eo cậu thản nhiên liếc nhìn lại.

Giang Tả nín thở, chép chép miệng tỏ vẻ vẫn còn thèm, nhưng lại nhát cáy nói: 

"... Thơm thật đấy."

362: [...]

Giang Tả chán nản nằm trong lòng Thánh tăng. Gió đêm từ khe cửa sổ thổi vào mang theo hơi ẩm của mưa bụi khiến cậu buồn ngủ. Giang Tả rũ mí mắt, ngáp một cái rồi cứ thế gục đầu ngủ thiếp đi.

Không lâu sau, một tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ làm Giang Tả giật mình tỉnh giấc. Cậu mơ màng quẹt vệt nước bọt nơi khóe môi, ngồi dậy trên sập nhỏ.

Trong phòng ánh nến vẫn sáng, nhưng thiền phòng trống trơn không thấy bóng dáng Thánh tăng đâu.

Giang Tả vò vò mấy sợi tóc bị ép vểnh lên trên trán, kỳ quái hỏi: 

"Ủa? Lão cẩu bức Thánh tăng đi đâu rồi? Hay là bị ám sát chết rồi? Hắc hắc, hắc hắc hắc..."

362: [... Thánh tăng đang nói chuyện với một nhân vật không rõ thân phận ở ngoài cửa sổ.]

Ngoài trời gió lạnh từng trận, sấm sét ầm đùng. Hai bóng người thi thoảng lại in ngược lên khung cửa sổ theo những tia chớp rạch ngang bầu trời. Loáng thoáng có thể nghe thấy giọng nói của một nam tử trẻ tuổi.

"Thiếu các chủ..."

"... Ngài đã nửa tháng nay chưa ngâm thuốc tắm... Các chủ nói... Cứ tiếp tục như vậy... mỗi đêm hàn độc phát tác thời gian sẽ càng ngày càng dài... Thiếu các chủ... thân thể e rằng sẽ không trụ vững..."

Giang Tả kinh ngạc: 

"Càng ngày càng dài?! Kia còn phải chịu đựng như nào?"

Âm thanh vốn dĩ loáng thoáng nghe được bỗng nhiên im bặt. Giang Tả chống cửa sổ lên, định thò cái đầu nhỏ qua khe hở để hóng hớt xem tình hình thế nào, kết quả liền bị một bóng đen bao phủ lấy.

Giang Tả đang ghé trên bậu cửa sổ run cầm cập, run rẩy ngẩng đầu lên.

"Nghe có vui không?"

Không biết trả lời sao cho phải, Giang Tả quyết định nâng đỡ sân khấu một chút: 

"Cũng... cũng tạm?"

Không ngờ lão cẩu tăng đêm nào cũng biến thành cái tủ đông di động nguyên lai là do trúng độc! Nghĩ đến việc mùa đông sắp tới, đêm nào cũng phải nếm trải cảm giác "băng hỏa lưỡng trọng thiên", Giang Tả dựa vào những gì vừa nghe lén được, đại khái chắp vá ra được vài thứ, quyết định tự cứu lấy mình một phen: 

"Cái thuốc tắm gì đó đó... hiểu rõ một chút đi chứ hả? Nói thật nhé, tối nào cũng lạnh lẽo như vậy quái đản lắm, mùa hè thì thôi đi, mùa đông chẳng phải sẽ đông chết người ta sao?"

Trong lòng Giang Tả thầm mắng: Đồ cẩu nam nhân! Ngươi mà còn dám vừa phát bệnh vừa "làm" ta... lão tử nhất định sẽ đánh gãy mấy cái xương sườn của ngươi cho xem!!!

Thánh tăng nhìn xuống thiếu niên đang thò nửa thân người ra ngoài cửa sổ, trên mặt vẫn còn vết hằn đỏ nhạt do ngủ nướng áp vào gối, hắn mím chặt môi không nói lời nào.

Giang Tả tận tình khuyên nhủ: 

"Ngâm một chút đi mà, trẻ ra mười tuổi đó, mỗi ngày chỉ cần một tiếng ngắn ngủi là có thể tạo phúc cho ngươi, cho ta, cho hắn, tại sao lại không..."

"... Bởi vì đau." 

Thanh Trì lên tiếng cắt ngang lời Giang Tả. Giọng hắn cực nhẹ, vừa thốt ra đã tan biến vào trong gió.

Không lường trước được câu trả lời lại là thế này, Giang Tả hơi kinh ngạc, đôi mắt mở to.

Gương mặt thanh đạm của Thánh tăng không một chút gợn sóng, dường như người vừa mở miệng nói chuyện không phải là hắn.

Giang Holmes Tả có chút hưng phấn, buột miệng thốt ra: 

"Vậy hay là lúc ngươi ngâm thuốc, ta đánh ngất ngươi nhé?"

362: [...] Chẳng ra làm sao cả!!! Ký chủ, ngươi xác định là muốn "nhây" vào lúc này sao?!!

Thánh tăng cúi người, nhướng mày nhìn người trước mắt, trên mặt mang theo chút ý cười: 

"Hay là... ngươi bồi ta?"

Giang Tả vốn chẳng tưởng tượng nổi ngâm thuốc tắm thì đau đến mức nào, bèn không chút do dự gật đầu đồng ý: 

"Được rồi được rồi, nể tình ngươi đáng thương như vậy, lão tử đại nhân đại lượng bồi ngươi ngâm một chút vậy..."

Một lát sau, Thánh tăng sai người khiêng nước nóng vào. Hắn đem bánh thuốc màu nâu đen thả vào trong nước, làn nước thanh triệt dần trở nên đen kịt, sủi bọt khí màu xám nâu ùng ục, một mùi thuốc hăng hắc tràn ngập khắp thiền phòng.

"Chậc chậc chậc, nhìn ngươi da mỏng thịt mềm thế thôi chứ thực ra cũng chẳng đau lắm đâu..." 

Giang Tả một chân dẫm vào bồn tắm, vẻ mặt đầy khinh thường, đang định bước nốt chân kia vào: 

"... A a a a a đm đau chết lão tử rồi đm a a a a a ——!"

Cảm giác đau đớn như khoét xương xẻ thịt từ da dẻ thấm thẳng vào huyết nhục, giống như phần thịt ở cẳng chân bị dao nhỏ lăng trì từng miếng một, ngay cả xương cốt cũng bị nghiền nát vụn. Giang Tả suýt chút nữa thì ngất đi, lập tức đổi giọng: 

"... Thật ra... không ngâm cũng... cũng được mà..."

Nói đoạn, cậu khua khoắng tay chân, chật vật bò ra ngoài: Chuồn thôi chuồn thôi.

Thế nhưng Thanh Trì lại gắt gao siết chặt cổ tay cậu, lôi ngược trở lại trong nước, ôm chặt vào lòng.

Tiếng nước "ào ào" vang lên, nước thuốc màu nâu đậm ngập tận cổ. Giang Tả đau đến mức cả người run rẩy, cậu cắn mạnh một phát vào vai Thanh Trì, nước mắt nước mũi dàn dụa vì đau: 

"..." Đồ cẩu nam nhân, coi như ngươi lợi hại! Đợi lát nữa lão tử đấm nát cái đầu chó thâm hiểm của ngươi!!

Giang Tả đau đến ngất đi, nhưng chẳng được bao lâu lại bị đau đến tỉnh lại. Không biết trải qua bao nhiêu lần như thế, cậu mới được Thanh Trì bế ra khỏi bồn tắm, đặt nằm lên giường.

"Đau?" 

Một tiếng cười khẽ truyền đến sát lồng ngực. Giang Tả yếu ớt nâng mí mắt lên, bờ môi dưới trắng bệch đã bị cậu cắn đến nát bươm.

Nằm liệt trên giường, ngón tay giữa của Giang Tả run rẩy nhè nhẹ: 

[Kẻ... hèn... nghe... thấy... rồi...]

Tuy sắc mặt Thanh Trì cũng tái nhợt đi nhiều, nhưng hắn vẫn lấy thuốc mỡ điểm lên bờ môi bị cắn rách của Giang Tả, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa đều, cười khẽ nói: 

"... Bần tăng từ khi còn nhỏ đã phải ngâm thuốc tắm này mỗi ngày..."

"Đau đến ngất đi, rồi lại đau đến tỉnh lại..."

"Lúc lăn lộn đến mức gần tắt thở... thì dùng Hoàn Hồn Đan để treo mạng..."

Giọng hắn khàn khàn lại mỏng manh, tựa như từ nơi xa xăm truyền đến, thanh âm bằng phẳng không chút cảm xúc, cứ như đang kể về một chuyện chẳng hề liên quan đến mình.

362 nhớ lại thông tin nghe được vào cái đêm nhiệm vụ chính tuyến thất bại: 

[Ta nhớ lần trước Khâm Huyền sư thúc tới có nói, chất độc này là Thánh tăng mang theo từ trong bụng mẹ…]

Giang Tả khựng lại một chút, mơ màng tưởng tượng trong đầu hình ảnh một tiểu Thánh tăng phiên bản Q, ngồi trong bồn tắm đau đến mức khóc nhè đỏ cả mũi.

Từ nhỏ đã bị hành hạ như vậy, hèn chi tính tình biến thái vặn vẹo thế này cũng có chút đạo lý...

Giang Tả ngẩn ngơ nhìn chằm chằm gương mặt nhợt nhạt gần trong gang tấc kia, quay đầu đi hừ lạnh một tiếng: ... Hừ, đừng tưởng nói thế là ta sẽ tha thứ cho những hành vi quá đáng của ngươi nhé...! Cái đầu chó của ngươi lão tử vẫn cứ đấm như thường!

Vì bị giày vò quá mệt mỏi, Giang Tả cảm thấy rã rời cả người, chẳng mấy chốc đã mơ màng ngủ thiếp đi.

Ánh nến trong phòng đột ngột lay động mãnh liệt rồi "phụt" một tiếng vụt tắt. Căn phòng tức khắc chìm vào bóng tối, chỉ còn đôi mắt bạc của Thánh tăng ẩn hiện tia hàn quang trong màn đêm đen kịt.

Thanh Trì ôm thiếu niên đang có nhịp thở đều đặn trong lòng, lẩm bẩm ôn nhu hỏi: 

"Ngươi có biết là ai đã hạ độc không...?"

Giang Tả ngủ không yên giấc, cậu khẽ nhíu mày, trong cơn mơ ủy khuất nức nở một tiếng.

Hồi lâu sau, Thánh tăng mới vươn tay chạm nhẹ vào môi cậu, trán kề lên trán Giang Tả, giọng nói mang theo tia trào phúng: 

"Là cha ta hạ độc đấy..."

"Ông ta đã lừa gạt mẫu thân ta..."

Thanh Trì nhìn chằm chằm gương mặt người dưới thân, mím chặt môi không nói. Bóng tối đặc quánh quanh thân hắn như một đóa anh túc đang nở rộ.

Trong đêm tối, Thánh tăng không hề nhắm mắt. Hắn nhìn gương mặt ngủ say của người trong lòng, hơi dùng lực đè lên bờ môi dưới của Giang Tả: 

"... Nếu như ngươi dám lừa ta..."

Ngày hôm sau, trời vẫn không hửng nắng, ngược lại càng thêm âm u. Mây đen cuồn cuộn như những khối sắt nặng nề đè ép bầu trời, tiếng sấm nổ vang trời, tiếng mưa rơi tầm tã không dứt.

Bình Luận

0 Thảo luận