Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 12

Ngày cập nhật : 2026-04-15 20:22:19

Thương tâm quá đỗi, Giang Tả lật người, tứ chi dang rộng nằm vật ra trên bàn trà. Một lát sau, cậu lại chán đến phát điên mà bò dậy, đem tuyết sơn mai xếp thành từng viên lên bàn, chồng cao như tòa tháp, cuối cùng vung móng gạt phăng "ngọn núi nhỏ" ấy xuống, kêu "rầm" một tiếng.

Tuyết sơn mai rơi vãi khắp bàn trà, Giang Tả đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn dùng hai móng gom mấy viên lại thành một đống rồi ôm chặt vào lòng.

Ôm đầy một bụng tuyết sơn mai, Giang Tả lạch bạch đi tới trên giường, lén lút giấu mấy viên kẹo dưới gối của Thánh tăng.

Giang Tả suýt chút nữa thì hừ thành lời hát: Buổi tối ngủ nửa đêm mà đói bụng còn có thể bò dậy ăn quà vặt, vui vẻ quá đi.

Làm xong xuôi, Giang Tả lại bất động thanh sắc bò lên bàn trà cạnh cửa sổ, thong thả vẫy đuôi, hóng gió đêm nhìn ra ngoài cửa sổ, giả bộ như vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra.

Một lát sau, Thánh tăng đã tắm gội xong từ sau bình phong bước ra.

Trên người Thanh Trì mang theo hơi nước ấm áp ẩm ướt sau khi tắm, bờ môi mỏng cũng nhuốm một tầng nước lấp lánh yêu dã. 

Hắn chậm rãi đi tới trước bàn trà, tầm mắt nhẹ nhàng đảo qua hai viên tuyết sơn mai lẻ loi còn sót lại trên đĩa sứ, sau đó dừng lại trên sóc nhỏ đang ngồi ngay ngắn với bộ dạng vô cùng cứng nhắc.

Thánh tăng một tay xách Giang Tả đang chột dạ lên, đưa tới cạnh bồn tắm.

Nhìn bồn nước ấm đầy ắp, Giang Tả đột nhiên thấy hãi hùng, cuộn tròn người lại thành một quả bóng: ... Cả ngày bắt nạt người hiền lành như tôi thì có gì vui chứ?!

Trơ mắt nhìn nước ấm từng chút từng chút ngập qua đôi chân ngắn đang quẫy đạp, rồi đến cái bụng trắng phao, hai móng trước xù lông, tiếp đó là cái cổ ngắn ngủn... 

Giang Tả vùng vẫy tứ chi, đang định gào lên "Meo meo" thì âm thanh còn nghẹn nơi cổ họng đã thấy nước dừng lại sau khi ngập quá cổ.

Giang Tả ngơ ngác ngẩng đầu, thấy Thánh tăng đã xắn tay áo, nhúng cả hai tay vào nước, giúp cậu xoa sạch vụn bánh hoa lê dính trên người.

Đại nạn không chết lại còn được hưởng thụ dịch vụ tắm rửa, Giang Tả thả lỏng tứ chi, thoải mái hừ hừ hai tiếng, lắc lắc cái mông nhỏ, cảm nhận lực đạo từ đầu ngón tay xoa nắn trên bụng mình, híp mắt đánh một cái ợ rõ dài.

Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cái ợ mới đi được một nửa thì Giang Tả cả người căng thẳng, vội vội vàng vàng vươn hai móng nhỏ bịt chặt miệng, đem cái ợ còn lại nuốt ngược vào bụng.

Lén liếc mắt một cái, thấy Thánh tăng có vẻ không chê phiền mà muốn dìm chết mình, Giang Tả mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng Giang Tả vừa thả lỏng, cái ợ vừa nuốt xuống đã theo bụng nhỏ tụt thẳng xuống dưới, thế là trên mặt nước "ục ục", "ục ục" nổi lên mấy cái bong bóng nhỏ xíu.

Tay Thánh tăng cứng đờ.

Giang Tả giả vờ vô tội bán manh: Người ta không phải cố ý đánh rắm đâu nha, hi hi, hi hi hi hi...

Còn chưa kịp phát ra tiếng cười hả hê thì bụng nhỏ của Giang Tả đã đau nhói một phát, cúi đầu nhìn liền thấy trên mặt nước nổi lên một mảng lông trắng.

"..."

Giang Tả trước mắt tối sầm.

Bất kể là ba năm cấp ba hay lúc mới vào đại học, Giang Tả luôn được các nam sinh cùng trường bình chọn là "Nam sinh được chào đón nhất mùa hè", không ai sánh bằng. 

Nguyên nhân là vì cứ hễ mùa hè Giang Tả mặc quần đùi đi trong sân trường, cậu sẽ nhận được vô số phong thư từ các học muội, học tỷ, thậm chí là các tiểu tỷ tỷ trường ngoài. 

Từng phong thư màu hồng, màu xanh tỏa hương nước hoa ngào ngạt, các nữ sinh đưa thư ai nấy đều thẹn thùng e lệ, nam sinh cả trường không ai là không đỏ mắt ghen tị.

Chỉ có Giang Tả biết, mở phong thư ra, trên tờ giấy viết thư thơm ngát ấy toàn hỏi tại sao lông chân của cậu lại sạch sẽ như vậy, dùng kem tẩy lông nhãn hiệu gì, mua ở đâu, có thể mua hộ một lần không, hết bao nhiêu tiền...

Giang Tả: Ta thật tin cái tiền đồ của các ngươi mà.

Từ khi biến thành sóc, Giang Tả không chỉ từ eo trở xuống đầy lông chân mà cả người đều là lông lá, nghĩ đến đây cậu còn từng thấy hơi vui vui.

Vậy mà bây giờ, cả một thân lông nồng đậm đại diện cho suối nguồn vui vẻ của cậu, thế mà lại bị lão cẩu bức Thánh tăng xoa cho trọc lóc một mảng.

Nước mắt Giang Tả lã chã rơi xuống: ... Ta muốn giết ngươi, đồ nam nhân tồi tệ nhà ngươi QAQ.

Đêm đó, Giang Tả vẫn chưa thoát khỏi cú sốc, ngơ ngác sờ cái bụng với lớp lông thưa thớt, nằm trên giường âm thầm rơi lệ.

Trằn trọc mãi đến quá nửa đêm mới ngủ được, lại mơ mơ màng màng bị Thánh tăng toàn thân phát lạnh vớt vào lòng. 

Giang Tả lạnh đến mức cứng đờ, đặc biệt là cái bụng trọc lông dán chặt vào ngực Thánh tăng, cậu hít hít mũi: ... Sóc... sóc đông lạnh siêu tốc... tìm hiểu một chút đi...

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Giang Tả đã bị động tác thức dậy của Thánh tăng làm tỉnh.

Mới mấy giờ chứ? 

Giang Tả dụi đôi mắt ngái ngủ, ngồi dậy từ trong lòng Thánh tăng, rồi lật người quấn mình vào trong ổ chăn còn vương hơi ấm, tiếp tục trùm đầu ngủ nướng.

Thanh Trì vệ sinh cá nhân, thay quần áo xong xuôi, liền xách Giang Tả đang cuộn tròn trong chăn chỉ lộ ra cái đầu nhỏ lên.

Giang Tả chưa ngủ tỉnh, lảo đảo đứng không vững trên vai Thánh tăng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=12]

Thanh Trì bèn nhét sóc nhỏ đang díp mắt vào trong ống tay áo rộng thênh thang, đứng dậy đi tới đại điện làm khóa lễ sớm.

Tiếng chuông ngân vang quanh quẩn trong chùa, Giang Tả trốn trong ống tay áo Thánh tăng, gối đầu lên móng nhỏ lại bắt đầu ngáy khò khò.

Đến khi vào đại điện, Thánh tăng thong thả ngồi xuống, theo bản năng đưa tay sờ vào trong ống tay áo, không ngờ lại sờ phải một khoảng không.

Ống tay áo trống rỗng, sóc nhỏ vốn dĩ nên nằm ngủ khì ở đó đã biến mất.

Gương mặt Thanh Trì hơi trầm xuống, hắn nhíu mày, ánh mắt tinh tế đảo khắp đại điện.

Chỉ thấy trên đầu gối của bức tượng Phật dát vàng khổng lồ ở chính giữa đại điện, lúc này đang có một chú sóc chỉ to bằng nắm tay ngồi quỳ vô cùng đoan chính.

Cục lông nhỏ một móng vỗ vỗ lên cái bụng hơi trọc của mình, móng kia đặt trên đầu gối tượng Phật, tư thế như đang cùng một lão bằng hữu quen thuộc tâm tình chuyện nhà. 

Giang Tả ngẩng gương mặt nhỏ tròn trịa núng nính thịt, ánh mắt bi thiết nhìn chăm chằm vào cái cằm đang tỏa ánh kim quang của tượng Phật.

Giang Tả lã chã rơi lệ, nhỏ giọng mách lẻo: Phật Tổ người nghe con nói nè, lão cẩu bức này không phải người tốt đâu, người mau giúp con siêu độ hắn đi.

Giang Tả càng nghĩ càng thấy bi ai, cậu rũ đầu, hai mắt rưng rưng: 

[Một chú sóc con lẻ loi hiu quạnh, lại còn không có lông, khác gì đang khỏa thân chạy rông không cơ chứ?]

362 nói thẳng như tạt nước vào mặt: 

[Thì có lông ngươi cũng đang khỏa thân chạy rông mà.]

Giang Tả: [...] Ngươi im miệng vào cho lão tử!!!

Giang Tả ngẩng đầu, trong nháy mắt đã khôi phục lại gương mặt nhu nhược đáng thương, đôi mắt đen như mã não đọng lại những giọt lệ doanh doanh, kiên trì không ngừng khuyên bảo Phật Tổ: 

"Chỉ cần Người chịu siêu độ hắn, giá nào con cũng trả, con đều ok hết."

362: [...] Phật Tổ không muốn nói chuyện, thậm chí còn muốn đấm bẹp ngươi.

Giang Tả bên này còn chưa thương lượng xong điều kiện siêu độ Thánh tăng với Phật Tổ, đã bị Thanh Trì đi tới xách cổ lôi đi không một tiếng động.

Gương mặt Thánh tăng âm lãnh, hắn ấn sóc nhỏ đang vùng vẫy tứ chi loạn xạ quỳ xuống tấm đệm hương bồ cạnh mình, bắt cậu phải nghe kinh niệm Phật làm khóa lễ sớm.

Chú sóc nhỏ xíu, mà tấm đệm hương bồ thì to chừng —————— này, nhìn từ xa cứ như ai đó nghịch ngợm đặt một viên bánh trôi nhân táo đỏ mềm nát lên giữa đệm vậy.

Giang Tả đáng thương vô cùng, rũ hai cái tai nhỏ, cúi đầu quỳ trên đệm. Thân hình nhỏ bé đổ xuống một cái bóng linh đinh trên tấm đệm rộng lớn, thoạt nhìn vừa hiu quạnh lại vừa bất lực.

Giang Tả tự an ủi mình: Làm một chú sóc hệ Phật, mỗi ngày không tranh không đoạt, chỉ lo ăn chay niệm Phật, thời cơ đến tự nhiên Thánh tăng sẽ được siêu độ thôi.

Không lâu sau, các tăng nhân đã tập trung đầy đủ trong đại điện. Lư hương tỏa khói đàn hương nghi ngút, mây tía nhạt nhòa quanh quẩn bên người, tiếng tụng niệm Tâm kinh trầm bổng vang vọng khắp điện thờ.

Nói là làm sóc hệ Phật, nhưng Giang Tả đã bắt đầu ngáy khò khò từ đời nào.

Sau khi khóa lễ sớm kết thúc, các tăng nhân lần lượt đứng dậy đi tới trai đường. Thánh tăng nâng mí mắt, đôi đồng tử bạc lấp lánh ánh sáng nhạt, trong vắt không chút tạp niệm. 

Hắn hơi rủ mắt, nhìn về phía chú sóc béo tròn trên tấm đệm bên cạnh.

Chỉ thấy sóc nhỏ vốn dĩ nên quỳ ngoan ngoãn hối lỗi kia, lúc này nửa thân dưới tuy vẫn giữ tư thế quỳ, nhưng thân trên đã sớm mềm nhũn ngã gục xuống đệm. 

Cái đuôi to xù của nó cuộn ra phía trước làm gối, đôi má phúng phính như nhét đầy thức ăn đè lên đuôi đến mức bẹp dí biến dạng. 

Cái miệng nhỏ hơi há ra, thổi lên một cái bong bóng bé xíu, thấp thoáng lộ ra hai chiếc răng cửa xinh xắn.

Ống tay áo rộng của Thánh tăng khẽ động, hắn dùng vạt áo che đi tư thế ngủ bất nhã của chú sóc nhỏ. 

Cổ tay áo chạm vào cái bong bóng mà nó thổi ra lúc ngủ, phát ra một tiếng "ba" cực khẽ khi bong bóng vỡ tan. 

Thanh Trì khép mắt, gió sớm từ ngoài điện thổi vào, làm tan đi làn khói tía quanh quẩn. 

Lớp lớp vạt áo trắng như tuyết của Thánh tăng nhẹ nhàng tản ra tứ phía, tựa như một đóa sen thánh khiết vừa nở rộ chốn u huyền.

Mọi người nín thở, không nhịn được mà chậm lại động tác, nhẹ chân nhẹ tay rời đi vì không nỡ quấy rầy.

Chờ đến khi mọi người trong đại điện đã tản hết, Thanh Trì mới thu tay áo lại. Hắn nhìn chằm chằm Giang Tả, vươn ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cái móng nhỏ đang bị thân hình béo tròn đè lên.

Giang Tả cuộn mông lại, hừ hừ hai tiếng.

Trong đôi mắt bạc lạnh lùng của Thánh tăng dần hiện lên một tia ý cười cực nhạt, nhạt đến mức gần như không thể nhận ra.

[Chúc mừng ký chủ! Giá trị con sen của Thánh tăng +10!]

Hửm? Bị tiếng thông báo của hệ thống làm tỉnh, Giang Tả mơ màng mở mắt, dùng móng nhỏ dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ rồi ngồi dậy.

Mơ màng nhìn quanh bốn phía trống không, Giang Tả ngơ ngác: 

[Niệm xong rồi à? Đến giờ ăn sáng chưa?]

362: [... Thỉnh ký chủ để tâm đến chuyện thu thập giá trị con sen một chút.]

Thánh tăng một tay vớt lấy Giang Tả, sải bước đi tới trước tượng Phật.

"Cầu Phật..." 

Hắn nâng cằm, đôi mắt phượng hẹp dài hơi nhếch lên, khóe môi khẽ lượn sóng, giọng điệu thanh đạm mang theo một tia lạnh lẽo: 

"... Chi bằng cầu ta."

Giang Tả lần này thì tỉnh hẳn: Sốc tận óc! Thái độ này mà cũng làm được Thánh tăng của một nước sao?!

Nhất định là có giao dịch mờ ám không thể cho ai biết rồi!!!

Trên đường đến trai đường, Giang Tả ghé lên vai Thánh tăng, nghiêng đầu nhìn gương mặt Thanh Trì.

Lúc này nắng sớm xuyên qua lớp sương mù mỏng manh như lụa, hắt lên dáng người cao gầy của Thánh tăng. 

Một vạt thanh quang rơi xuống gương mặt thanh tú của hắn, trông như tuyết đầu mùa mới tan, lại như lãng nguyệt thanh phong, khuynh thế vô song.

Giang Tả thầm gật đầu tự đưa ra kết luận: Đã đẹp thế này, nhìn qua là biết không phải người tốt rồi!

Vừa tới trai đường, Giang Tả đang đói bụng liền sáng rực hai mắt, vội vàng từ trên vai Thánh tăng đứng dậy.

Ước lượng khoảng cách từ vai Thánh tăng xuống mặt bàn, Giang Tả tự tin hóp bụng: 

Hôm nay Giang - Nữ hoàng nhảy cầu - Chuột ta đây sẽ biểu diễn một màn nhảy cầu bằng thịt người cho các ngươi xem.

Nhớ lại thảm trạng "nhảy dù bằng thịt sóc" khi ký chủ mới tới thế giới này, 362 khuyên can: 

[Ký chủ vẫn nên tém tém lại đi... Giỡn lần này là không vui nổi đâu.]

Giang Tả: [Câm miệng! Ngươi là cái thá gì chứ? Dám ở đây chỉ tay năm ngón với Giang - Nữ hoàng nhảy cầu - Chuột này sao?!]

362: [...] Mặc kệ ngươi đi tìm chết.

Giang Tả dang rộng hai móng trước mập mạp, mũi chân khẽ điểm, động tác uyển chuyển nhẹ nhàng bay vút lên không trung. 

Cậu thực hiện một tư thế lấy đà chuẩn xác như vận động viên chuyên nghiệp, lao thẳng xuống mặt bàn nhỏ.

Vốn dĩ theo kế hoạch, cậu sẽ ôm chân giữa không trung rồi nhào lộn mấy vòng đẹp mắt, cuối cùng tiếp bàn vững chãi. 

Nhưng Giang Tả bỗng phát hiện vì bụng quá xệ mà chân quá ngắn, cậu căn bản không thể nào chạm tới chân mình...

Giang Tả từ bỏ vùng vẫy, nghẹn ngào dặn dò hậu sự: 

[... Trên mộ bia cứ viết là: Giang - jumping queen... die of fat... Ngữ pháp sai cũng kệ, phông chữ lộng lẫy phong cách Tây một chút là được…]

362: [...] Nếu cách chết của ngươi cũng "Tây" được như thế thì tốt quá.

[Chúc mừng ký chủ! Giá trị con sen của nam chính +1]

[Chúc mừng ký chủ! Giá trị con sen của nam chính +1]

[Chúc mừng ký chủ! Giá trị con sen của nam chính +1]

...

Giang Tả vốn tưởng mình sẽ ngã sấp mặt trên đất, nào ngờ lại rơi đúng vào một lòng bàn tay ấm áp khô ráo. 

Giang Tả cứng đờ cổ ngẩng đầu lên, gương mặt to đùng của nam chính liền đập vào mắt. Hắn mày ngài mắt sáng, rạng rỡ anh tuấn, trên mặt treo một nụ cười ấm áp cởi mở.

Giang Tả thở phào một hơi, cảm kích vẫy vẫy tai với nam chính.

Bình Luận

0 Thảo luận