Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 22

Ngày cập nhật : 2026-04-19 16:29:43

Giang Tả tập trung nhìn kỹ: 

[Hử? Kia không phải là tuýp thuốc mỡ lúc lão tử còn là sóc, lão cẩu bức lấy ra bôi cái má sưng vù cho lão tử sao???]

362 cảm thấy rất ổn: [Một vật đa dụng, vừa khỏe mạnh vừa bảo vệ môi trường... Ân, hoàn toàn không có vấn đề gì nha!]

Nghe hiểu được ẩn ý của 362, Giang Tả đột nhiên trợn to hai mắt, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ:

"Ngươi, ngươi dám...! Ngày mai lão tử sẽ bẻ gãy từng ngón tay của ngươi...!"

Thánh tăng như thể đang khiêu khích mà nhếch môi cười với Giang Tả, hoàn toàn không để tâm đến lời đe dọa hư trương thanh thế của cậu.

Ánh nến hiu hắt, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ. Nghiêng mặt hắn phủ một tầng vầng sáng u tối, đuôi lông mày nhếch cao vương lên một mảnh quyến rũ động lòng người.

Thanh Trì cúi người, tinh tế liếm lấy môi dưới của cậu, khàn giọng dụ dỗ:

"Kêu một tiếng meo meo xem nào."

Giang Tả đỏ hoe mắt, mơ hồ không rõ mà giận dữ nói:

"... Ngươi, ngươi mơ đi!"

Giang Tả hằn học trừng mắt nhìn Thánh tăng, trên khuôn mặt nhiễm đỏ là bộ dạng: 

"Ngươi có thể chiếm hữu thân xác ta, nhưng linh hồn thuần khiết cao thượng của lão tử vĩnh viễn không khuất phục trước loại cẩu bức như ngươi."

Giang Tả thề thốt: Lão tử dù có nhảy từ đây xuống, bị đánh chết! Cũng tuyệt đối không mở miệng kêu meo!!

Thanh Trì ghé vào tai cậu, ngậm lấy vành tai trắng nõn, thấp giọng nỉ non: 

"... Kêu một tiếng, ta liền thu tay."

"..."

Có thể bị đánh chết nhưng không muốn bị "làm" chết, Giang Tả nhận thua. Cậu cắn cắn môi dưới, rưng rưng nức nở một tiếng:

"... Meo..."

Theo tiếng meo đầy uất ức của Giang Tả, một tia dị sắc lướt qua đôi mắt bạc đang nheo lại của Thánh tăng, hắn chậm rãi thu hồi đầu ngón tay.

Không ngờ Thánh tăng nói thu tay là thật sự thu tay, Giang Tả có chút kinh ngạc: 

... Ân? Cẩu nam nhân này cũng có chút giữ chữ tín đấy chứ...

Giang Tả vừa mới thở phào một hơi, liền vì cơn đau âm ỉ ập đến mà run rẩy kịch liệt.

Cảm thấy bản thân như bị chẻ làm đôi, đôi mắt Giang Tả ngập nước, bờ môi vì đau mà trở nên tái nhợt.

Giang Tả nghẹn ngào: ... Đùa giỡn tình cảm của người khác kiểu này, thực sự quá đáng lắm luôn...!

Thấy người dưới thân cắn chặt răng trông rất đáng thương, Thánh tăng khẽ cười một tiếng, há mồm cắn lên cằm cậu.

Giang Tả đỏ bừng mắt, cố nén từng đợt sóng triều đang vỗ về phía cơ thể mình, ảo tưởng bản thân là một con cá mặn không nơi nương tựa, lạc lõng giữa biển khơi đại lộ.

Vết thương bên hông Thánh tăng bị rách ra, máu đỏ thắm thấm qua lớp băng gạc, từng giọt từng giọt chậm rãi rơi xuống. "Tí tách", "tí tách", nặng nề rơi trên mu bàn tay không thể cử động của Giang Tả.

Cảm giác dính dấp nóng hổi trên lớp da mỏng nơi mu bàn tay nóng đến mức đầu ngón tay cậu cũng khẽ run.

Giang Tả rũ mắt, thấy lão cẩu bức Thánh tăng chảy máu, trong lòng thầm vui, lên tiếng nhắc nhở: 

"... Ngô... ngươi... chảy máu rồi... còn không... ân... dừng lại... sẽ... sẽ chết đấy..."

Thánh tăng ngó lơ, đôi mắt hắn hơi phiếm hồng, nở một nụ cười quỷ mị yêu dã đầy rợn người với Giang Tả.

Những giọt máu nóng hổi rơi trên mu bàn tay hệt như muốn chảy cạn, cứ "tí tách" không ngừng.

Không biết bản thân ngất đi từ lúc nào, Giang Tả bị đè ra lăn lộn suốt một đêm.

Cơn hôn mê này kéo dài đến tận trưa ngày hôm sau cậu mới tỉnh lại.

Cả người đầy vết thương, Giang Tả nằm ngửa trên giường với gương mặt sống không còn gì luyến tiếc, rũ mắt nuốt ngược nước mắt chua xót vào trong:

 ... Cẩu nam nhân, đêm qua chịu nhục đủ đường... Hôm nay lão tử nhất định phải bắt ngươi trả giá gấp bội!!!

Vì chưa đủ tuổi nên toàn bộ quá trình bị che khuất những hình ảnh đặc sắc, 362 lúc này mới sáng mắt lên:

[Đêm qua á?! Bảy tấc đại nhũ sao?! Thánh tăng á?!! Ở đâu?!!!] (Bảy tấc đại nhũ: Cách nói hài hước/lóng về cơ ngực/dáng người.)

Giang Tả lạnh lùng: [...] Làm ơn đi chết đi, cảm ơn.

362 thực sự vô cùng tò mò, vì muốn nghe ký chủ thuật lại trực tiếp mà còn hiếm hoi bán manh gửi kèm biểu tượng: 

[Chia sẻ một chút đi mà, đừng keo kiệt thế chứ pi (ˉ︶ˉ)]

Giang Tả không chút dao động: 

[... Ta là một nam nhân có ý chí sắt đá, biết điều thì biến mau.]

Bị hành hạ suốt đêm, Giang Tả rã rời nằm bệt trên giường. Có lẽ trong lúc cậu hôn mê, Thánh tăng đã giúp cậu tẩy rửa nên hiện tại trên người rất sảng khoái, tuy nhiên những dấu vết xanh xanh tím tím vẫn ngoan cố lưu lại trên da thịt. 

Bên cổ và hõm vai còn có mấy dấu răng đã kết vảy, Giang Tả mếu máo, tự nhủ phải kiên cường, không được khóc.

Cắn chặt môi dưới, Giang Tả gõ gõ 362 hỏi: 

[2 à, hiện tại nhiệm vụ nhánh tình hình thế nào rồi? Có phải chỉ cần ta tìm ra hung thủ là có thể lập tức rời khỏi thế giới này không?]

Không nghe được ký chủ miêu tả về sự kiện "thúy bì áp" đêm qua, 362 hơi mất hứng, lật xem giao diện nhiệm vụ nhánh rồi rầu rĩ trả lời: 

[Theo yêu cầu của nhiệm vụ nhánh, ký chủ chỉ cần tìm ra hung thủ vụ án mạng trong chùa là được. Tuy nhiên cần lưu ý là lần này chỉ có một cơ hội duy nhất, tìm sai hung thủ sẽ bị tính là nhiệm vụ thất bại, lúc đó... ký chủ thực sự không thể quay về thế giới thực đâu.]

Giang Tả ngẩn người, nhớ lại kẻ hắc y bị vặn gãy cổ chết tươi đêm qua: 

[Nhưng hung thủ... chẳng phải đêm qua đã bị lão cẩu bức Thánh tăng vặn gãy cổ rồi sao?]

362 nhìn trạng thái sinh tồn của hung thủ trên giao diện nhiệm vụ, trả lời: 

[Không có nha, hung phạm vẫn còn sống nhăn răng kìa.]

Giang Tả nhíu mày, phát hiện sự việc không hề đơn giản. Nếu người đêm qua không phải hung thủ, chẳng lẽ đó chỉ là một vụ ám sát bình thường thôi sao?!

Giang Tả hận sắt không thành thép:

[ ... Đm chất lượng sát thủ kém cỏi thế không biết!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=22]

Không giết được lão cẩu bức Thánh tăng thì thôi đi, cư nhiên còn hại ta bị —!!!]

Nghĩ đến việc sau khi biến thành người đêm qua bị đè ra làm thế này thế nọ, Giang Tả không thể bình tĩnh nổi: 

[Làm ơn liên hệ với bên giao hàng đi, ta phải đánh giá một sao mới được.]

Tâm trạng càng lúc càng u ám, Giang Tả buồn phiền thở dài một tiếng, cử động cái cổ hơi cứng đờ, chợt kinh ngạc nhận ra huyệt đạo của mình đã được giải khai từ lúc nào không hay.

Giang Tả nắm chặt tay, chống xuống hai bên giường thử ngồi dậy. Cảm giác nhức mỏi từ thắt lưng lan tận ra phía sau, cậu đỡ eo, run rẩy bò xuống giường, lảo đảo dịch từng bước về phía cửa.

Giang Tả sợ tới mức muốn tè ra quần: 

... Chuồn lẹ chuồn lẹ.

362: [... Chẳng phải lúc nãy đã nói hôm nay nhất định phải bắt mục tiêu trả giá gấp bội sao?]

Giang Tả: [Ta không thích đứa trẻ con như ngươi, mời ngươi lập tức đi chết đi.]

Thừa dịp Thánh tăng còn chưa trở về, Giang Tả không dám chậm trễ nửa giây, đôi chân bủn rủn run cầm cập cố gắng lết đến cạnh cửa.

Nhìn ký chủ nhà mình đang thoải mái phóng khoáng phơi bày cơ thể trần trụi ra ngoài, 362 trầm mặc một hồi: 

[Emmmmm, ký chủ định khỏa thân chạy rông trong chùa đấy à?]

Bước chân Giang Tả khựng lại, đột nhiên nhớ ra mình lúc này đã không còn là chú sóc nhỏ có thể vô tư nhấc chân chạy điên cuồng trong chùa nữa. Cậu lập tức đổi hướng, lảo đảo đâm sầm về phía tủ quần áo.

Tựa vào tủ đồ để xoa dịu vùng phát sưng bị ma sát đến đau nhức nào đó, thở hồng hộc mấy hơi, Giang Tả mới vươn tay mở tủ, định bụng chọn đại một bộ quần áo để mặc vào.

Thế nhưng, trong ngăn tủ rộng thênh thang lại trống huếch trống hoác, ngay cả một mảnh vải vụn để che thân cũng không có.

Giang Tả: ... A, đồ cẩu nam nhân, tuyệt tình thật đấy.

Nhìn quanh một vòng trong phòng, Giang Tả dồn ánh mắt vào đống chăn mỏng đang cuộn tròn trên giường.

Lớp chăn thuần khiết kia vẫn còn dính vết máu khô cùng một ít chất lỏng không rõ nguồn gốc. 

Mặt già Giang Tả đỏ bừng, kéo thân hình đau nhức trở lại trước giường, gian nan cúi lưng, vươn tay câu lấy một góc chăn.

Cậu lật mặt có dính máu vào trong, khoác mặt sạch sẽ hơn ra ngoài.

Thiếu niên bị quấn chặt trong lớp chăn gấm chỉ lộ ra mỗi cái đầu nhỏ, trông hệt như một chú tằm vụng về đang nhả tơ làm kén lại không cẩn thận tự nhốt chính mình vào trong. 

Mái tóc vừa ngủ dậy có chút rối loạn, vài lọn tóc đen bướng bỉnh vểnh lên, tạo nên mấy đường cong bất kham.

Giang Tả bị sự cơ trí của mình làm cho cảm động, cậu khoác chăn mỏng đắc ý nói: 

“... Ha ha, đồ cẩu nam nhân, không ngờ tới chứ gì?!”

Lo lắng Thanh Trì có thể trở về bất cứ lúc nào, Giang Tả không dám nán lại thêm khắc nào, cậu quấn chặt "chiếc chăn nhỏ che xấu hổ", kéo lê thân thể nặng nề bủn rủn, đẩy cửa phòng ra rồi nhấc chân chạy biến.

Đôi chân trần đạp lên mặt đất thô ráp hơi đau, đi được một đoạn, một nơi khó nói nào đó do tư thế đi đứng mà bị ma sát đến nóng bừng lên. Giang Tả nhíu mày, hơi giảm tốc độ lại.

Trước mắt vẫn còn nhiệm vụ tìm kiếm hung thủ phải làm, nhưng bảo cậu quay về bên cạnh tên Thánh tăng biến thái kia thì có đánh chết cậu cũng không đi. 

Thế nhưng, nếu không quay lại, cậu phải lấy thân phận gì để lưu lại trong chùa đây?

... Nếu đám tiểu hòa thượng coi cậu là tiểu tặc lẻn vào rồi đuổi đi, thì cậu biết điều tra hung thủ giết người thực sự thế nào?!

Sợ sẽ gặp phải người quen, Giang Tả quay đầu nhỏ cảnh giác nhìn quanh tứ phía.

Có lẽ đang đúng giờ cơm trưa nên hành lang dài lúc này không một bóng người. Ánh nắng mùa thu ấm áp xuyên qua tầng mây mỏng manh rải xuống, mạ lên lan can đỏ thẫm của hành lang một tầng vàng ròng thuần khiết, không trung thoang thoảng hương hoa lê thanh nhã.

Nhiệm vụ nhánh hiện tại vẫn là một cuộn chỉ rối, càng nghĩ càng tuyệt vọng, Giang Tả đành phải tìm cách tự an ủi chính mình. Cậu vừa chậm rãi đi trên hành lang, vừa lẩm bẩm cổ vũ bản thân: 

"Trời sắp giáng sứ mệnh cho chú chuột này, tất trước hết phải làm khổ tâm chí, mệt nhọc gân cốt, bỏ đói thân xác..."

Vốn dĩ chưa thấy đói, nhưng vừa vô tình nhắc tới, Giang Tả – người bị ép "vận động" cả một đêm tới giờ vẫn chưa có hạt cơm nào vào bụng – liền cảm thấy không chỉ có đau nhức toàn thân... mà còn vừa lạnh vừa đói.

Chẳng những không khích lệ được bản thân, ngược lại còn thấy mình thảm hại hơn, Giang Tả không kìm được rơi vài giọt nước mắt không tiền đồ: "..." Má nó!

Cạnh hành lang có trồng mấy cây lê, rõ ràng đang là giữa thu nhưng giữa những tán lá sum suê lại điểm xuyết vài bông hoa trắng muốt như tuyết đầu mùa, hương thơm xộc vào mũi. Đúng lúc đó, gió thu chợt nổi lên, thổi loạn một vùng thanh hương quẩn quanh.

Giữa những cành lê rậm rạp, Lạc Thanh Hạc đang dựa nghiêng trên một chạc cây thô tráng. Gương mặt hắn tuấn lãng, giữa chân mày toát lên vẻ phóng khoáng tận tình của giới giang hồ. 

Lúc này, hắn một tay gối sau gáy, tựa lưng vào cây nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng trong lòng lại suy tư về những chuyện xảy ra mấy ngày qua.

Đêm qua, kẻ hắc y ám sát Thánh tăng chính là chết tại vị trí hành lang phía dưới này.

Lưỡi dao trong tay kẻ đó quả thực có dính độc dược do Sinh Thu sư thúc tự chế, điều này chứng tỏ chuyện của Sinh Thu sư thúc chắc chắn có liên quan đến kẻ hắc y kia... Nhưng hắn luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.

Lạc Thanh Hạc cau mày ngồi thẳng dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nơi kẻ hắc y ngã xuống đêm qua, như muốn nhìn ra manh mối gì đó. 

Đang lúc tập trung tinh thần trầm tư, đột nhiên một bóng hình quấn chăn đơn trắng muốt như u hồn lù lù xuất hiện trong tầm mắt. Lạc Thanh Hạc mất đà, suýt chút nữa ngã lộn cổ từ trên cây xuống.

Hắn kịp thời bám lấy thân cây, lúc này mới giữ vững được thân hình không bị rơi thẳng xuống dưới. Sau khi ngồi ổn định, hắn lập tức nheo mắt nhìn về phía bóng trắng kia.

Cái gọi là bóng trắng đứng lặng trên hành lang kia căn bản không phải quỷ hồn gì, mà là một thiếu niên nhỏ tuổi sắc mặt tái nhợt!

Chỉ thấy thiếu niên nọ lẻ loi đứng bên lan can hành lang, dáng người đơn bạc. Gió thu thổi qua làm tung bay lớp chăn gấm nhăn nhúm trên người cậu, trông có chút đáng thương vô cùng.

Đứng một lát, cậu lại rũ vai quay người đi, ngồi bệt xuống lan can. Bóng hình nhỏ bé cuộn tròn lại để lộ ra một tia cô độc và sa sút.

Đêm qua kẻ hắc y vừa bị vặn gãy cổ ở đây, hôm nay liền có người xuất hiện, là trùng hợp hay là...?

Quyết định tiến tới thăm dò hư thực, Lạc Thanh Hạc nhảy xuống khỏi cành cây, đối diện với bóng trắng đang quay lưng về phía mình mà trầm giọng hỏi: 

"Các hạ là ai?"

Bị âm thanh thình lình làm cho giật mình đến mức nấc lên một cái, Giang Tả ngồi không vững trượt khỏi lan can, ngã ngồi bệt xuống đất.

Cái mông đau như vỡ ra làm mấy mảnh, Giang Tả: 

[Mèo con gào khóc.jpg]

Không ngờ mình lại làm người ta sợ hãi đến vậy, Lạc Thanh Hạc hơi mang vẻ áy náy, cũng ngồi xổm xuống đất. Hắn cúi đầu, diện mạo của người đang ngồi bệt dưới đất liền hiện ra rõ ràng.

Bình Luận

0 Thảo luận