Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 33

Ngày cập nhật : 2026-04-27 19:53:09

Giang Tả nấp trong lồng nghe đến đây, cuối cùng cũng mãn nguyện tặc lưỡi.

Đến thời điểm hiện tại, mọi thiết lập nhân vật đều bình thường, ít nhất là chưa thấy tình trạng vừa ra sân đã OOC như thế giới trước.

Quản sự thái giám bên cạnh Thái tử tiến lên, khom người hành lễ với Lục vương gia: 

“Thái tử điện hạ dạo này bận rộn chính sự, không thể đích thân tới dự hôn lễ của Lục vương gia, nên đặc biệt mệnh lệnh nô tài dâng lên mấy con dã lang Thái tử vừa săn được để làm hạ lễ, mong Vương gia và Vương phi vui lòng nhận cho.”

Giang Tả dáng người nhỏ thó, cậu nằm bò dưới đáy nan lồng, lén lút nhìn qua một góc nhỏ không bị vải che khuất.

Cả phòng quần là áo lụa, duy chỉ có người đang lười biếng dựa trên nhuyễn kiệu kia là vận một bộ y phục màu đỏ tía ẩn hiện trong đêm đen, trông có vẻ không mấy nổi bật. Mái tóc đen dài như mực nhẹ nhàng quấn quanh, đầu ngón tay tựa hồ cũng quấn quýt lấy bóng tối vô tận, chỉ có đôi mắt đào hoa đạm mạc kia là có chút phong tình liêu nhân trong màn đêm.

Tầm mắt Cố Cẩn Hoài lướt qua chiếc lồng sắt khổng lồ bên cạnh gã nô tài, đang định hờ hững thu hồi ánh mắt thì chợt khựng lại ở một góc lồng. Có hai cái móng vuốt nhỏ xíu đang bám chặt lấy song sắt, ngay sau đó, từ phía dưới nan lồng thò ra hai con mắt đen láy tròn xoe.

Giang Tả liếc nam chính một cái rồi lập tức dời mắt, nằm bò trong lồng mỹ mãn nhìn nữ chính đang đội khăn voan đỏ thắm.

Rất nhanh sau đó, lớp vải đen bao phủ lồng sắt bị người ta kéo tuột ra, để lộ mấy con dã lang đang thở hổn hển, dần dần tỉnh lại vì cơn đói khát.

Trong bầy dã lang đang cảnh giác nhe nanh múa vuốt, chỉ có duy nhất Giang Tả là mặt mày hớn hở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=33]

Nhìn thấy tân nương tử trong phòng, cậu kích động bò dậy, cái đuôi vui sướng ngoáy thành vòng tròn.

Ánh mắt Cố Cẩn Hoài lướt nhẹ qua bầy sói, cuối cùng nhẹ nhàng dừng lại trên người Giang Tả.

362 nhắc nhở một chút: 

[Ký chủ nên chú ý vào nam chính nhiều hơn đi, dù sao lát nữa lũ sói này cũng sẽ lao ra cắn hắn, quyền sinh sát của các ngươi đều nằm trong tay hắn cả đấy.]

Giang Tả nỗ lực nheo đôi mắt nhỏ, dựng tai lên, mặt mày nghiêm túc nhìn lại Cố Cẩn Hoài, dùng ánh mắt truyền đạt sự nóng bỏng và chờ đợi kiểu "Pick me pick me", hy vọng nam chính có thể chọn một đứa đáng yêu như mình để tặng cho nữ chính.

Cố Cẩn Hoài rũ mắt nhìn xuống, chỉ thấy giữa bầy sói hung tợn, một con sói con nhỏ xíu đang mong chờ nhìn mình. 

Cái đuôi ngắn ngủn phía sau ngoáy tít mù, đôi mắt nhìn hắn thì lòng trắng nhiều hơn lòng đen, khiến gương mặt nghiêm túc kia trông có vẻ vừa vụng về vừa đần độn.

Thấy ký chủ nhà mình nỗ lực tỏ ra nghiêm túc nhưng vẫn lộ ra khuôn mặt Husky "ngáo ngơ" đầy hài hước, 362 cố nhịn cười.

[Giá trị con sen -1 】

Giang - Husky tuyệt vọng - Tả rơi một giọt nước mắt chó: 

[... Ta nhổ vào cả lò nhà các người.]

“Nâng lại gần chút để bản vương xem.” Cố Cẩn Hoài lên tiếng ra lệnh.

Hạ nhân hai bên lồng sắt nghe lệnh đẩy lồng lại gần thêm một chút. 

Lúc này lũ sói xám trong lồng đã hoàn toàn tỉnh táo, mũi ngửi thấy mùi đàn hương quen thuộc, chúng mở to đôi mắt đỏ ngầu, cổ rít lên những tiếng gầm gừ, nhe ra hàm răng nhọn hoắt dính đầy nước miếng. Chiếc lồng sắt bị đâm vào kêu loảng xoảng, tiếng sói sủa kinh hoàng vang lên bên trong.

"Rầm" một tiếng ——

Cánh cửa lồng không được đóng chặt bị lũ sói đói điên cuồng húc văng ra.

“A!” 

Khách khứa hoảng loạn, kêu la thất thanh chạy tán loạn.

Nghe thấy tiếng hỗn loạn, nữ chính vội vã giật khăn voan đỏ trên đầu xuống. Thấy mấy bóng đen vọt ra khỏi lồng, Hứa Dung Dư kinh hô một tiếng: 

“Vương gia cẩn thận!” 

Rồi lao thân mình ra chắn trước nhuyễn kiệu của Vương gia.

Giang Tả từ trong lồng vọt ra, vì đói mấy ngày nên cả người nhũn nhẽo, tứ chi không còn sức lực. 

Không ôm nổi bắp chân mục tiêu, cậu chỉ đành hung hăng há mồm chó ra, "ngao" một cái cắn chặt lấy góc áo của Lục vương gia để đảm bảo thân hình nhỏ bé của mình không bị rơi xuống.

Cùng lúc đó, mấy ám vệ từ trong bóng tối nhảy ra, vung kiếm chém chết ba con sói đói đang định lao vào cắn Hứa Dung Dư ngay tại chỗ. 

Thế nhưng đối với "sinh vật lạ" đang "bạch bạch" dẫm lên đầu Vương phi mà vẫn cắn chặt ống quần Vương gia, bọn họ có chút không nỡ xuống tay.

Dẫm dẫm hai chân, Giang Tả đột nhiên nhận thấy đệm chân dưới chân mình có điểm mềm mại.

Hoang mang dậm thêm mấy cái, Giang Tả buông miệng ra, ngơ ngác nhìn xuống dưới.

Chỉ thấy trên gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn của nữ chính lưu lại mấy cái dấu chân đen thùi lùi.

Đã thế, cái đôi chân ngắn ngủn của cậu còn vô thức đạp thêm vài cái trên đỉnh đầu nàng, khiến mái tóc vốn dĩ được cài trâm ngọc quý giá trở nên rối bù như tổ quạ.

Vừa lên sàn đã phá hỏng màn gặp gỡ của nam nữ chính, Giang - Happy - kẻ phá hoại gia cang - chuyên gia chia rẽ nhân duyên - Tả: 

“...”

[Emmmm, cái đó, ta cảm thấy là tóc nàng ấy động thủ trước.]

Thấy ký chủ nhà mình "vừa ăn cướp vừa la làng", đã thế còn mơ tưởng công lược nữ chính, 362 nhắc nhở:

[... Ký chủ còn nhớ mình leo lên đầu nữ chính bằng cách nào không?]

Cứ đinh ninh là tóc nàng ấy gây sự trước nên Giang Tả rất không phục: 

[... Cái hệ thống chó này nói năng kiểu gì đấy?! Phải hỏi là tại sao tóc nữ chính lại dám chạy đến dưới chân ta mới đúng!!!]

Thái độ của Giang Tả vô cùng kiêu ngạo, nhưng rồi lại cúi đầu nhìn xuống: 

[Emmmm, mà khoan, sao trên mặt nữ chính... lại có nhiều dấu chân chó đen thui thế kia...?]

362: [... Hy vọng làm chó rồi ký chủ cũng nên có chút lương tâm.]

Vừa rồi lúc Giang Tả vọt ra khỏi lồng, vì đói mấy ngày nên lực bất tòng tâm, nhảy được nửa đường đã bắt đầu rơi tự do. 

Vừa khéo nữ chính lại lao lên chắn trước kiệu của Vương gia, Giang Tả theo đường parabol rơi xuống, khua khoắng bốn cái móng vuốt, hạ cánh chính xác lên đầu nữ chính, hai cái chân sau còn "bạch bạch" dẫm thêm hai cái trên mặt nàng.

Sau khi dùng mặt nữ chính làm bàn đạp, Giang Tả lại cố sức nhảy lên một cái, ôm chặt lấy bắp chân của Vương gia.

Mấy ngày không được ăn no, hai cái móng chó nhỏ xíu của Giang Tả ôm không xuể, mà lớp vải dệt cậu bám vào lại quá trơn, dù đã dùng hết tứ chi, vận hết sức bình sinh vẫn cứ trượt tuột xuống dưới. 

Cậu chỉ đành vươn cái cổ dài ra cắn chặt lấy góc áo nam chính, còn hai cái chân ngắn ngủn treo lơ lửng giữa không trung thì cứ thế đạp loạn xạ, lại một lần nữa "nhẹ nhàng" dẫm lên đầu nữ chính.

Phúc Lộc - gã thái giám quản sự do Thái tử phái tới, nhìn Hứa Dung Dư bị con sói con kia đá cho búi tóc rối bời, tức đến mức suýt chút nữa cắn nát cả hàm răng bạc.

Theo cục diện Thái tử đã bày ra, vốn dĩ gã không định để mấy con sói đói này cắn chết Lục vương gia, mà là hy vọng mượn chuyện này để "Vương phi" do Thái tử cài cắm có thể được hắn nhìn bằng con mắt khác. 

Lục vương gia bản tính đa nghi, tính tình lại quái gở, nếu bỏ lỡ cơ hội tuyệt hảo lần này, ngày sau chỉ sợ không dễ dàng như vậy nữa.

Một kế hoạch hoàn hảo hiện giờ lại bị một con sói con ngu ngốc vô hại phá hỏng, Phúc Lộc dùng chất giọng lanh lảnh gào lên với mấy thị vệ đang cầm đao: 

"Cái thứ súc sinh đáng chết này! Dám quấy nhiễu Lục vương gia, các ngươi còn không mau đem con tiện súc này chém chết?"

Giang Tả kinh hãi: 

[!! Đm! Lão thái giám chết tiệt này sao độc ác thế hả?!!]

Liếc thấy mấy con sói đói bị chém chết đang nằm la liệt, máu chảy đầy đất, Giang Tả dùng sức đạp đạp chân, đá lệch cả búi tóc vốn đã loạn cào cào của nữ chính sang một bên. 

Dưới sự thúc đẩy của bản năng cầu sinh, Giang Tả dũng mãnh xông lên, men theo ống quần Vương gia mà bò ngược lên trên. 

Cậu chổng mông, ngoan ngoãn nằm rạp trên đầu gối của kẻ đang nắm giữ quyền sinh sát là Cố Cẩn Hoài, cái đuôi nhỏ xù lông lấy lòng vẫy qua vẫy lại.

[Giá trị con sen của nữ chính: -100]

362: [Cho đến thời điểm hiện tại, giá trị hốt cứt của cả hai mục tiêu công lược đều là số âm, xin ký chủ hãy coi trọng một chút!]

Tuy không biết vì sao giá trị của nam chính không tăng không giảm mà cái hệ thống chó này vẫn phát thông báo để kích thích mình, nhưng vốn luôn cảm thấy mình rất tận tâm với nhiệm vụ, Giang Tả chợt thấy một tia bi thương nho nhỏ: 

[... Trao đi chân tình, cuối cùng nhận lại được gì đây...?]

362: [...] Nói thật lòng, chân tình kiểu này của ký chủ căn bản không ai thèm nhận đâu.

Có chút suy sụp, Giang Tả dán chặt cả ngực và bụng lên đùi Cố Cẩn Hoài, chỉ còn hai cánh mông tròn trịa và cái đuôi nửa rũ xuống đang vểnh lên lẻ loi. Cậu lại dấn tới phía trước, chui vào tận dưới tay hắn.

Nghe lời gã thái giám quản sự, lại thấy con sói con kia tiến đến sát tay Vương gia, lo sợ hắn  cắn bị thương Vương gia, mấy tên thị vệ lại tiến lên vài bước, cảnh giác nhìn chằm chằm từng cử động của con sói con trên đùi Vương gia.

Cố Cẩn Hoài chậm rãi đưa một tay lên ngăn cản động tác của bọn họ, ý bảo lui ra.

Mấy tên thị vệ hơi chần chừ ngẩng đầu nhìn nhau, sau đó nhận lệnh thu kiếm, cúi đầu lùi sang một bên, ẩn mình vào bóng tối.

Ánh nến trong phòng chập chờn chiếu tới, bàn tay hắn nâng lên dưới ánh sáng trông có vẻ hơi gầy gò tái nhợt, mu bàn tay lộ rõ những mạch máu màu xanh nhạt, năm ngón tay thon dài. 

Sau khi ra hiệu cho thị vệ lui xuống, bàn tay ấy chậm rãi hạ xuống, đặt trên sống lưng Giang Tả.

Lớp lông dưới tay mềm mượt và ấm áp, hơi nóng tinh tế lan tỏa trong lòng bàn tay. Bàn tay kia dừng lại trên lưng Giang Tả một thoáng, ngay sau đó túm lấy gáy cậu, nhấc bổng lên trước mắt.

Con sói con trong tay có vóc dáng nhỏ xíu, xung quanh đôi mắt hình hạnh nhân màu xanh băng là những vệt lông đen tản ra đầy cao cấp. Lớp lông toàn thân mềm mại dày dặn, dưới bụng trắng tuyết còn dính một vòng lông đen, trông cứ như một cục bông vừa nghịch ngợm lăn lộn trong chậu mực rồi lỡ dính phải vậy. 

Lúc này, mặt nó đầy vẻ khẩn trương và cảnh giác, hai cái tai hình tam giác ngược mềm mại hơi hướng ra ngoài, dựng cao trên đỉnh đầu, toát ra vài phần ngốc nghếch và đáng yêu bẩm sinh.

Bị ghẻ lạnh ở một bên, Hứa Dung Dư lệ đẫm bờ mi, giống như một đóa hoa kiều diễm đang run rẩy trong gió nhẹ. Nàng đưa tay chỉnh lại trâm hoa đang lung lay sắp rụng trên đầu, khẽ nâng tay ngọc kéo lấy ống tay áo Cố Cẩn Hoài, đôi môi đỏ mọng hé mở: 

"Vương gia cẩn thận... Con sói con này lúc này trông thì đáng yêu... nhưng không biết chừng lúc nào sẽ cắn ngược lại người đâu... Nuôi bên người e là có nguy hiểm... Vương gia..."

Thấy ống tay áo bị một bàn tay không thuộc về mình nắm lấy, sắc mặt Cố Cẩn Hoài đột ngột âm u, trong mắt xẹt qua sự chán ghét nồng đậm. Không đợi Hứa Dung Dư nói hết câu, hắn đã vung tay áo hất văng nàng ra ngoài.

"Ngô ——" 

Một luồng kình phong ập đến, không ngờ mình bị hất văng mạnh như vậy, Hứa Dung Dư ngã nhào xuống đất. Cổ tay nàng bị trầy xước, rướm ra vài vệt máu đỏ, đau rát từng cơn.

Nàng nhíu chặt đôi mày liễu, sắc mặt tái nhợt, những giọt nước mắt đọng lại khiến đôi mắt đẹp long lanh càng thêm phần động lòng người. Nàng cắn chặt môi dưới, cố ngăn không cho nước mắt rơi xuống.

[Giá trị con sen của nữ chính: -100]

Giang Tả: [?? Hả??? Lần này thì liên quan gì đến ta hả???]

“Đưa Vương phi về phòng.” 

Giọng Cố Cẩn Hoài u ám, những tia sáng trong đôi mắt đào hoa lúc này đã tắt lịm, chỉ còn lại một màu đen sâu không thấy đáy.

Nhìn bóng lưng Hứa Dung Dư bị tỳ nữ dìu đi xa, Phúc Lộc nghĩ đến việc mình phụ sự ủy thác của Thái tử điện hạ, gương mặt già nua lộ rõ vẻ không cam lòng: 

“Không ngờ tật xấu chán ghét người khác đụng chạm của Lục vương gia đến giờ vẫn chưa khỏi hẳn. Có cần lão nô bẩm báo Thái tử... xin điện hạ điều vài vị thái y từ trong cung đến chữa trị cho Vương gia một phen không?”

Cố Cẩn Hoài không trả lời, hắn cúi đầu nhéo lấy cái đuôi của con sói con đang nằm trên đùi mình. Giang Tả với cái mông chổng lên không chút phòng bị, đau đến mức thốt ra một tiếng rên rỉ: 

“Ư... gâu...”

Tiếng rên rỉ đáng thương của con vật nhỏ truyền đến yếu ớt, nhưng vẫn có thể nghe rõ mồn một rằng đó tuyệt đối không phải tiếng của một con sói.

Bình Luận

0 Thảo luận