Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 15

Ngày cập nhật : 2026-04-18 16:36:15

Giang Tả dời tầm mắt sang bên phải, chỉ thấy đống xương chim bị nam chính gặm sạch bách đang nằm im lìm cách đó không xa.

Sóc nhỏ tròn vo run cầm cập cúi đầu, nhìn nhìn cái bụng nhỏ càng thêm căng tròn sau khi gặm mấy đống hạt hướng dương, lại nhìn nhìn tứ chi núng nính thịt thoạt nhìn cảm giác ăn vào sẽ rất ngon của mình. 

Giang Tả ý đồ dùng ánh mắt để uy hiếp: 

... Ngươi đừng thấy lão tử đáng yêu mà lấn tới, lão... lão tử nói cho ngươi biết... Đây đm đều là cơ bắp đấy, lão tử mà nổi điên lên là tự đánh gãy chân mình luôn, tin không!

Thấy sóc nhỏ trợn tròn mắt, đột nhiên có vẻ tạc mao, Lạc Thanh Hạc cảm thấy có chút không hiểu ra sao.

"Gâu Gâu?" 

Hắn nhẹ nhàng gọi một tiếng, định vươn tay về phía sóc nhỏ để vuốt lông cho cậu.

Thấy nam chính rốt cuộc cũng mất hết nhân tính mà vươn ma trảo về phía mình, Giang Tả lùi lại nửa bước. 

Trong tình thế cấp bách, cậu vội vàng hít một bụng khí, học theo "Đậu Hà Lan xạ thủ" đem đống hạt hướng dương giấu trong má "phốc phốc phốc" phun liên tiếp vào mặt "thây ma" nam chính. 

Nhân lúc hắn đưa tay lên lau mặt, cậu dùng sức nhấc cái bụng bự lên, co giò chạy biến.

Vất vả lắm mới thoát khỏi rừng trúc, Giang Tả chạy thục mạng về phía hậu viện. Thấy một căn phòng cửa sổ chưa đóng kỹ, cậu liền chẳng màng gì nữa mà nhảy tót vào trong.

Phòng khách này trống không, không có người ở. Giang Tả thở hổn hển bò lên giường giữa bóng tối, đem thân hình nhỏ bé đầy thịt xù lông của mình ngã vật vào chiếc gối mềm mại.

Mấy đêm nay cậu chẳng lúc nào được ngủ ngon, sáng nào cũng bị lão cẩu bức Thánh tăng đánh thức thật sớm bắt đi làm khóa lễ, lại còn trải qua một ngày kinh hồn bạt vía hôm nay. 

Giờ vừa thả lỏng, Giang Tả liền cảm thấy toàn thân đau nhức, đến cả quai hàm cũng ẩn ẩn phát đau.

Vuốt ve gương mặt sóc thịt chà bông đáng yêu đến mức nổ tung của mình, Giang Tả lo lắng: 

[2 à, hôm nay ta ăn nhiều hạt hướng dương như vậy, chẳng lẽ ngày mai ngủ dậy sẽ bị nóng trong mà nổi mụn nhiệt quanh miệng chứ?]

[Nếu nổi mụn thì có ảnh hưởng đến nhan sắc đáng yêu thịnh thế của lão tử không? Mất nhan giá trị thì lão tử thu thập giá trị con sen kiểu gì đây?!]

362 không chút lưu tình vạch trần con sóc béo không biết xấu hổ này: 

[... Xí? Ngươi béo thành thế này rồi mà còn vọng tưởng mình có nhan giá trị sao?!]

Giang Tả: [...] Từ giờ trở đi ngươi bị cấm ngôn.

Cả thân hình nhỏ bé chìm trong chiếc gối mềm mại như mây, Giang Tả thoải mái trở mình, chẳng mấy chốc đã nằm bò ra ngáy khò khò.

Giang Tả lần này ngủ một mạch đến tận trưa ngày hôm sau.

Tỉnh dậy, rốt cuộc cũng có một ngày được ngủ đến khi tự tỉnh, sóc nhỏ vươn vai đánh một cái ngáp dài. 

Lúc há mồm, đôi má vẫn đau đến lợi hại. Giang Tả vươn móng nhỏ chạm vào má mình, không thấy mụn nhiệt nào, chỉ cảm thấy gương mặt có chút sưng trướng.

Giang Tả dùng hai móng nâng hai bên má thịt, hoang mang hỏi: 

[2 à, ngươi nhìn hộ ta xem mặt ta có phải bị sưng rồi không?]

362 hờ hững: [Chẳng phải lúc nào cũng sưng sao?]

Đợi đến khi nhìn kỹ lại, 362 cũng ngẩn ra một lúc: 

[... E hèm... Hôm nay hình như sưng hơi lệch thì phải.]

Gần đây tiết trời hanh khô vốn đã dễ bị nóng trong, hôm qua lại bị nam chính ép ăn nhiều hạt hướng dương như vậy, hôm nay dậy đến mặt cũng sưng vù. 

Sưng thì cũng thôi đi, thế mà lại chỉ sưng có một bên...

Không ngờ cuộc đời làm sóc cũng có thể gian nan đến thế, Giang Tả lã chã rơi lệ:

[... Tại sao làm một con sóc đáng yêu vô ưu vô lự lại khó đến thế này...?]

Sóc béo tròn nằm liệt trên bàn, lớp lông trên cái bụng trắng phao dính đầy bụi bẩn, gương mặt vốn đã tròn trịa giờ một bên sưng cao vút. 

Lúc này lông trên má sóc béo còn bị nước mắt nước mũi dính thành một nùi, thoạt nhìn vừa xấu vừa thảm.

362 có chút chịu không nổi: 

[...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=15]

Thỉnh ký chủ chú ý hình tượng một chút, hệ thống nhìn còn muốn đánh giá kém đây này.]

Giang Tả: [... Cẩu hệ thống, chẳng phải đêm qua ngươi bị cấm ngôn rồi sao, tại sao vẫn còn lải nhải được hả?! Nổi sát tâm .jpg.]

Má bên sưng đau âm ỉ, hạt hướng dương hôm qua ăn xong ngủ một giấc đã tiêu hóa sạch bách. Giang Tả sờ sờ cái bụng nhỏ hơi xẹp xuống, không khỏi nhớ nhung đống điểm tâm trong thiền phòng của Thánh tăng.

Nhìn sắc trời, Giang Tả bấm móng tính toán, trực giác mách bảo tầm này lão cẩu bức Thánh tăng chắc đang dùng bữa trưa.

Tự trấn an mình bằng một viên thuốc an thần, Giang - Thần toán tử - Chuột lén lút lẻn về thiền phòng của Thánh tăng.

Dọc theo cửa sổ nhìn trộm vào trong, chỉ thấy trên bàn trà nhỏ bày mấy đĩa bánh hoa lê xốp mềm thơm phức. 

Đĩa sứ trắng ngần, viền đĩa mạ vàng họa tiết hoa sen, tôn lên mấy miếng bánh hoa lê tinh tế trông càng thêm ngon mắt.

Giang Tả khịt khịt mũi, ngửi thấy hương hoa lê thanh khiết ẩn hiện trong không khí.

Nhìn quanh thiền phòng một lượt, không thấy bóng dáng ai, Giang Tả mừng thầm: Lão cẩu bức Thánh tăng quả nhiên không có ở đây!

Sóc béo thèm rỏ dãi, kích động quẫy đạp đôi chân ngắn, hì hục leo lên bệ cửa sổ, sau đó ngồi phịch một cái xuống bàn trà. 

Đang định thả bụng ra ăn thì thấy từ sau bức bình phong, một bóng người thong thả bước ra.

Gió nhẹ phất qua, vạt áo trắng như tuyết của Thánh tăng nhẹ nhàng bay bổng trong gió. 

Hắn đứng đó, phong tư thanh nhã, mày ngài sơ đạm tựa hồ không vướng bụi trần, phảng phất như sắp cưỡi hạc mà đi.

Tâm hồn nhỏ bé của Giang Tả bị tổn thương sâu sắc: ... Lão cẩu bức Thánh tăng thế mà lại lừa ta! Niềm tin giữa người với người trong phút chốc tan thành mây khói!!

Thanh Trì tiến về phía trước vài bước, chỉ trong nháy mắt đã tới trước mặt Giang Tả. Hắn nắm lấy móng vuốt của cậu, giọng lạnh nhạt hỏi: 

"... Đi đâu?"

Giang Tả ngẩng đầu: Tịch thu bữa khuya của ta xong còn có mặt mũi chất vấn lão tử hả?

Gương mặt vốn phúng phính của sóc nhỏ, theo động tác ngẩng đầu lại càng lộ rõ. 

Cái má sưng vù trông giống như đang ngậm một viên thịt bự lại bị ong đốt một phát vậy. Lớp lông trên cái bụng trắng phao bết lại thành một mảng, trông vừa bẩn vừa nhếch nhác.

[Giá trị con sen của Thánh tăng -1]

Giang Tả: ... Ha, nam nhân.

Lòng tự trọng bị tổn thương, Giang Tả giằng móng khỏi tay Thánh tăng, chuyển sang ôm lấy nửa bên mặt bị sưng, sau đó xoay người vùi mặt vào đuôi, đưa cái mông về phía Thánh tăng.

Thanh Trì vớt sóc nhỏ đang ôm đầu ra, giữ chặt đuôi cậu kéo lại gần mình, chăm chú nhìn vào nửa bên mặt sưng húp của Giang Tả.

“... Một đêm mà béo lên nhiều như vậy?”

Giang Tả nổi trận lôi đình: ... Ngươi! Cái loại trọng tải như ngươi mà dám nói thế với lão tử hả?! Lão tử dù có béo thì thể trọng cũng chưa quá trăm đâu!!

362 nhắc nhở: [Hơn trăm là quá mức lắm rồi đấy!!]

Nghĩ đến hàng loạt chuyện bực mình xảy ra gần đây, Giang Tả hỏa đại vỗ mạnh một phát lên bàn tay Thánh tăng đang túm đuôi mình. 

Cậu quên mất không thu móng lại, đôi móng sắc nhọn liền cào lên mu bàn tay trắng trẻo của hắn mấy vệt máu đỏ tươi.

362 đột nhiên lên tiếng: 

[... Cái đó... quên chưa nhắc ký chủ, vì nhiệm vụ ngẫu nhiên “Hôn trộm .jpg” quá hạn chưa hoàn thành, bàn tay vàng tạm thời không thể sử dụng... Ừm... tóm lại là... thỉnh ký chủ tự cầu phúc đi.]

Tim Giang Tả "hẫng" một phát, lạnh toát: ... Cẩu hệ thống, có thời gian nhắc nhở cái này sao ngươi không giúp ta nạp VIP cho quan tài đi... 

Phải chọn loại nào xứng với thân phận tôn quý của lão tử ấy, cái nào dưới 6 chữ số thì dẹp hết cho ta.

[Đinh! Phát hiện chỉ số nản lòng của ký chủ quá cao, nhiệm vụ ngẫu nhiên rơi xuống: Cưỡng hôn .jpg. Đối tượng trói định: Thánh tăng Thanh Trì. Thời hạn: 5 giờ. Quá hạn chưa hoàn thành, bàn tay vàng sẽ không thể kích hoạt.]

Giang Tả nhũn chân cuộn thành một nhúm nhỏ, đem thân hình tròn vo nằm bẹp lên mu bàn tay Thánh tăng, vừa che đi mấy vệt máu vừa dùng bụng lén lút lau sạch dấu vết, giả bộ như chưa có chuyện gì xảy ra, bộ dạng vô cùng ngoan ngoãn.

Thanh Trì xách đuôi Giang Tả, nhấc cậu ra khỏi mu bàn tay mình. Hắn xoay người ra cửa, lúc quay lại, trên tay mang theo một tuýp thuốc mỡ nhỏ cùng một mảnh khăn ướt.

Thanh Trì cầm khăn, một tay đè lại sóc nhỏ đang quẫy đạp, lau sạch sành sanh thân hình bẩn thỉu của cậu, cuối cùng còn cầm lấy cái móng nhỏ xíu, dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau đi lau lại.

Cảm giác mát mẻ sảng khoái truyền tới, Giang Tả có chút mãn nguyện: Hừ, coi như ngươi còn chút lương tâm, lão tử đồng ý đêm nay ngủ cùng ngươi, kiểu đắp chăn thuần khiết thôi đấy.

Lau người xong xuôi, Thánh tăng nhẹ nhàng vê một miếng bánh hoa lê nhỏ. 

Giang Tả hí hửng chờ được hầu hạ, cậu há miệng chờ sẵn, đợi miếng bánh đưa tới sát miệng liền "ngao ô" một phát ngậm lấy, thuận tiện liếm sạch cả vụn bánh dính trên đầu ngón tay Thánh tăng.

Miếng bánh hoa lê nhỏ xíu vừa vào miệng đã tan, căn bản chẳng cần nhai cũng có thể nuốt trôi.

Đến miếng bánh cuối cùng, Giang Tả mãn nguyện đánh một cái ợ rõ dài, sau đó trơ mắt nhìn tay Thánh tăng hơi khựng lại, định đưa miếng bánh đó lên miệng hắn. 

Sóc nhỏ cuống lên, đứng bật dậy, chẳng kịp suy nghĩ gì đã lao thẳng về phía Thanh Trì.

Giang Tả lao đến giữa chừng, định "ngao" một phát nẫng tay trên miếng bánh từ đầu ngón tay Thánh tăng, nào ngờ theo quán tính không dừng lại được, cả cục bông cứ thế đâm sầm vào bờ môi mỏng nhạt màu của hắn, phát ra một tiếng "pí ~" cực khẽ.

Giang Tả: "..."

Bầu không khí lúc này chỉ muốn lặng thinh.

[Đinh! Nhiệm vụ ngẫu nhiên [ Cưỡng hôn .jpg ] đã hoàn thành! Bàn tay vàng "Nhìn thấy xong không những không muốn giết mà còn muốn nuôi nhốt" kích hoạt thành công!]

Giang Tả: ...?? Cưỡng, cưỡng hôn á???

362 đang thử thách bên bờ vực cái chết: 

[Thật sự quá sắc tình, tiếp tục đi, ta chịu được.]

Giang Tả: [...] Làm ơn thu hồi di ngôn của ngươi ngay lập tức.

Cảm giác ấm áp xù lông khi cục sóc dán sát vào môi vẫn còn lưu lại, sống lưng Thánh tăng hơi cứng đờ. 

Đôi mắt bạc thâm thúy tối tăm, ánh đồng tử vỡ vụn lưu chuyển, như thể sâu trong đáy mắt đang tích tụ một luồng cảm xúc u ám không tan. 

Nhưng nhìn kỹ lại, đôi mắt bạc vắng lặng kia lại như giếng cổ không gợn sóng, ngoài sự lạnh lẽo ra thì chẳng thấy gì khác. Hắn mím môi thành một đường kẻ mỏng, thần sắc thanh lãnh.

Giang Tả: ... Xác nhận ánh mắt này rồi, là kiểu ánh mắt muốn đập chết chuột.

Giang - kẻ cầm đầu - chỉ muốn ăn bánh hoa lê ai ngờ lại cưỡng hôn lão cẩu bức Thánh tăng - Lưu manh - Chuột không nói hai lời, lập tức nằm vật ra bàn trà giả chết. 

Nhìn kỹ một chút, còn có thể thấy lớp lông tơ trên cái bụng trắng phao dần hiện lên một tầng hồng nhạt nhu mì.

Bị Giang Tả chèn ép bấy lâu, khó khăn lắm mới túm được điểm yếu của ký chủ, 362 nhanh tay chụp màn hình một cái, tặc lưỡi: 

[... Bụng hồng rực rồi kìa, còn ngây thơ gớm nhỉ... Hi hi, ta phải đăng lên vòng bạn bè cho cả thế giới biết mới được…]

Giang Tả phẫn nộ: [... Ngây thơ cái bíp! Bụng lão tử là do bị trọc đấy!! Xóa ảnh ngay, lão tử tha cho ngươi một mạng chó!!!]

Càng nghĩ càng thấy tình cảnh của mình gian truân, Giang Tả rơi nước mắt chua xót: 

[Lão tử mất nụ hôn đầu thì thôi đi, thế mà còn sắp bị ăn đòn, cẩu hệ thống không an ủi thì thôi còn chụp ảnh đăng vòng bạn bè…] 

[Thật là người nghe cũng thấy xót xa, người thấy cũng phải rơi lệ... Nếu ông trời cho ta một cơ hội nữa, đối mặt với miếng bánh hoa lê bên miệng Thánh tăng kia…]

Như nhớ ra điều gì, cục sóc đang nằm liệt giả chết trên bàn bỗng mở choàng mắt. 

Ánh mắt cậu trống rỗng chìm vào hồi ức, một lúc sau, Giang Tả chép miệng, lẩm bẩm: ... Ừm, môi lão cẩu bức Thánh tăng cũng mềm thật đấy...

362: [...] Ký chủ đây là đang... sám hối?? ... Hay là đang dư vị thế???

Vì miếng bánh hoa lê mà mất nụ hôn đầu, nhưng nghĩ kỹ lại, kẻ giở trò lưu manh cưỡng hôn Thánh tăng lại chính là mình... 

Giang Tả nghẹn một cục tức, quyết định tung chiêu "đổi trắng thay đen" trước: ... Đồ nam nhân tồi, ai bảo ngươi giành bánh hoa lê của ta!

Càng nghĩ càng thấy mình chẳng sai chỗ nào, Giang Tả đúng lý hợp tình, đến chết cũng không thèm giả vờ nữa. 

Cậu nghiêng cái thân hình béo tròn, một móng chống lên bàn trà, móng kia ôm lấy cái bụng nặng trĩu, gian nan chống đỡ thân hình tròn vo trời sinh của mình dậy.

Sóc béo ngắn ngủn béo lùn lăn lộn trên bàn trà một hồi lâu mới lảo đảo đứng vững được. 

Giang Tả thở phào một hơi, lau mấy giọt mồ hôi trên trán, ngẩng đầu trừng đôi mắt đen láy về phía Thánh tăng, lộ ra ánh mắt "hung ác".

Một bên má của sóc nhỏ sưng phồng lên, ép cho con mắt trái vừa xẹp vừa nhỏ, chỉ còn thấy một đường chỉ đen. 

Dưới nỗ lực trợn mắt của cậu, hai chỏm lông trên tai cũng cảnh giác dựng đứng lên, trông vừa buồn cười vừa ngốc nghếch.

Kẻ không biết còn tưởng mình siêu hung dữ, Giang Tả xoa xoa hai cái móng nhỏ, hung hăng nhe răng, lộ ra hai chiếc răng cửa đáng yêu.

Bình Luận

0 Thảo luận