Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 25

Ngày cập nhật : 2026-04-23 00:04:03

Thanh Trì rũ mắt, im lặng không nói, gương mặt vẫn một vẻ thong dong thanh tao lịch sự, tựa hồ đang đợi Giang Tả chủ động mở lời.

“Cái đó... thuốc giải có thể cho ta được không...” 

Giang Tả tiên lễ hậu binh, quyết định làm một người văn minh, trước tiên cứ thương lượng với Thánh tăng đã rồi mới tính đến chuyện có nên động thủ hay không.

Thánh tăng lạnh lùng nhìn cậu, đôi con ngươi thanh liễm trong sáng như rừng tùng soi bóng dưới suối lạnh, nhưng lại chẳng hề phản chiếu bất cứ thứ gì. 

Nghe thấy lời Giang Tả nói, hắn lười nhác xếch mí mắt, cứ như nghe không hiểu cậu đang nói gì, chỉ có âm cuối hơi nhếch lên mang theo vẻ trào phúng hiển nhiên: “... Thuốc giải?”

Thấy lão cẩu bức Thánh tăng có bộ dạng thà chết không chịu giao thuốc giải, Giang Tả thử thăm dò bằng cách đe dọa: 

“Ngươi! Ngươi nếu không đưa cho ta... ta... ta liền...”

Đánh cũng đánh không lại, đoạt cũng đoạt không xong, Giang Tả hoàn toàn bó tay khi đang "bích đông" Thánh tăng, đành yếu ớt buông một câu tàn nhẫn: 

“... Đm lão tử liền khóc cho ngươi xem đấy...!”

362: [...] Vậy thì ngươi thật sự rất tuyệt vời nha.

Thanh Trì cúi người, phả hơi thở nóng rực vào tai Giang Tả. Hắn vươn một tay, luồn vào dưới lớp chăn mỏng đang quấn chặt trên người thiếu niên, đầu ngón tay phải nhẹ nhàng vẽ từng vòng tròn trên vùng eo ấm áp mềm mại của cậu.

Vùng eo vốn dĩ đang bủn rủn, lúc này lại có chút ngứa ngáy, Giang Tả hung hăng đập bay bàn tay không yên phận của Thanh Trì, quyết định tự sa ngã: 

[... Tuy rằng trúng độc nhưng hình như hoàn toàn không có cảm giác gì nha... Hay là... cứ kệ mẹ nó đi...?]

362: [... Ký chủ muốn ba ngày sau hóa thành một bãi nước thối rữa sao? Hay là ngươi cảm thấy trong vòng chưa đầy ba ngày có thể tóm được hung thủ?]

Giang Tả trong lòng thầm tính toán: 

[Lão cẩu bức này... khẳng định sẽ không đưa thuốc giải cho ta đâu... Có thời gian dây dưa thế này thà đi điều tra hung thủ còn hơn…]

362 ra mưu hiến kế: 

[Hay là... ký chủ hôn một cái đi... Ân không đúng... là cưỡng hôn Thánh tăng một phát?]

Giang Tả:[ ... Vị bạn học Amidan này mời ngươi ngồi xuống, hiện tại chưa đến lúc ngươi nhiễm trùng đâu.]

362 khổ sở khuyên bảo: 

[... Đã nói từ trước rồi, khi giá trị con sen vượt quá 90, mục tiêu sẽ có một vài hành vi khá cố chấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=25]

Hiện tại chiếm hữu dục của mục tiêu đối với ngươi mạnh như vậy, ký chủ chỉ cần hảo hảo vuốt  lông, đừng có chạm vào nghịch lân của hắn là sẽ không sao đâu. Hơn nữa, nếu ký chủ biết lợi dụng điểm này của mục tiêu, nhiệm vụ nhánh hoàn thành chắc chắn sẽ rất thuận lợi.]

Giang Tả có chút đắc ý, nếu cái đuôi của cậu còn đó, chắc hẳn lúc này đã ngoáy thành vòng tròn rồi: 

[Ngươi đừng có khen ta nữa, lão tử sắp chịu không nổi rồi đây.]

362: [...] Ký chủ rốt cuộc có nghe lọt tai chữ nào không vậy...

Nghĩ đến niềm vui sướng khi hoàn thành nhiệm vụ có thể vĩnh viễn rời xa lão cẩu bức, chút khuất nhục trước mắt dường như chẳng đáng là bao.

 Giang Tả đứng nhón chân, do dự vẽ vài vòng tròn trên mặt đất, cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Cậu nhón chân lên, nhắm mắt lại, đôi tai đỏ bừng, nhẹ nhàng “Chụt ——” một cái nhỏ xíu trên má Thánh tăng.

Ngay sau khi cánh môi vừa chạm nhẹ vào má Thánh tăng, Giang Tả liền đỏ mặt định nhanh chóng lùi lại, nhưng Thanh Trì đã kịp thời khóa chặt cổ tay cậu trước khi cậu thoát ra, lôi ngược cậu vào lòng mình.

Trong lúc giằng co, chiếc chăn mỏng khoác trên người Giang Tả trượt xuống, lướt qua đôi chân thon dài bóng loáng, chồng chất bên cạnh bàn chân đang bọc vải xanh, để lộ thân hình trắng ngần đầy rẫy những dấu vết xanh tím vốn bị che khuất.

Thánh tăng cong ngón tay, mơn trớn một dấu răng đã kết vảy trên bả vai tròn trịa của cậu, rồi bế xốc cậu lên đặt ngồi xuống sập gỗ bên cửa sổ.

Giữa thanh thiên bạch nhật, cậu cứ thế trần trụi ngồi trên đùi Thánh tăng. Cánh cửa sổ bên cạnh sập gỗ không được khép chặt, để lộ một khe hở nhỏ. 

Tuy rằng từ bên ngoài không thể nhìn thấy cụ thể chuyện gì xảy ra bên trong, nhưng Giang Tả vẫn gắt gao ôm chặt cổ Thánh tăng, nỗ lực cuộn tròn thân hình nhỏ bé của mình lại thành một cục.

Giang Tả nghi ngờ mình bị hố: 

[... Cẩu hệ thống, nói thật cho lão tử biết... ngươi mẹ nó thực sự không hố cha đấy chứ...?!]

362: […]

Thanh Trì một tay xoa nắn bắp chân nhẵn mịn của Giang Tả, rồi trượt dần xuống mắt cá chân. Lớp vải bọc hai bàn chân nhỏ bên dưới đã bị dẫm bẩn đôi chút, nhưng cái nút thắt ở bên cạnh lại được buộc vô cùng tinh tế.

Nghĩ đến việc đây là thứ từ trên người nam nhân khác lấy xuống, lại còn là kẻ đó tự tay bọc cho Giang Tả, Thánh tăng mím chặt môi. 

Hắn nắm lấy cái nút thắt nọ, dùng sức xé một phát, lực đạo không kiềm chế nổi khiến lớp vải bọc trên chân Giang Tả rách toạc thành mấy mảnh vụn.

Mảnh vải màu xanh lơ bọc chân vỡ vụn, lảo đảo rơi xuống đất, chỉ còn vài sợi vải vương vãi trên mu bàn chân, để lộ đôi chân nhỏ dính chút bụi bẩn lại bị xước vài vệt máu phía dưới, gót chân còn bị ma sát đến đỏ ửng, trông vô cùng đáng thương.

Thanh Trì nâng bàn chân phải bị trầy xước của Giang Tả trong lòng bàn tay. Ngón cái của hắn nhẹ nhàng xoa lên xương mắt cá chân cậu, rũ mắt im lặng.

Giang Tả trong khổ lại muốn "nhây" một chút: [Ảnh ngón chân làm nũng.jpg]

Như sực nhớ ra điều gì, Thanh Trì dần dần siết chặt năm ngón tay, lực đạo nắm lấy xương mắt cá chân Giang Tả càng lúc càng mạnh.

Cơn đau xé rách ở cổ chân đột ngột ập đến, cảm giác đau đớn co rút khiến cả cái chân tê dại, Giang Tả rơi những giọt nước mắt thất bại: [Ảnh làm nũng thất bại.jpg]

Nhớ tới cách Lạc Thanh Hạc gọi Giang Tả, Thanh Trì bóp mạnh xương cổ chân dưới tay, hừ lạnh một tiếng hỏi: 

“... Đại Phúc?”

Cho dù đang ở trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, Giang Tả cũng không thể nhịn được mà phun tào cái biệt danh cứt chó này, cậu nhịn đau phản bác: 

“Cái, cái gì mà Đại Phúc!... Lão tử mẹ nó tên là Giang Holmes Tả!”

“... Hắn chạm vào chân ngươi?” 

Sắc mặt Thanh Trì cực kỳ âm trầm, giọng nói lạnh lẽo như sương giá đâm vào người, giống như chỉ cần Giang Tả gật đầu, hắn sẽ lập tức bóp nát bàn chân trong lòng bàn tay, rồi giết luôn cả kẻ đã chạm vào cậu.

Đầu óc Giang Tả xoay chuyển một vòng mới hiểu ra "hắn" mà lão cẩu bức nói là ai. Rất biết điều, Giang Tả điên cuồng lắc đầu, còn giơ hai ngón tay lên trời thề thốt: 

“Không có không có... lão tử phát thề!!”

Nghe được câu trả lời của Giang Tả, lực đạo dưới tay Thánh tăng mới dịu lại. Hắn khi nhẹ khi nặng vuốt ve cổ chân tinh tế trong lòng bàn tay, rũ mắt suy tư một lát, rồi nhướng mày hỏi: 

“... Giang Tả?”

Không ngờ tên của mình lại bị phát hiện nhanh như vậy, Giang Tả trợn to hai mắt: Kinh ngạc!

Nhìn biểu tình không chút che giấu của người trong lòng là biết mình đã đoán đúng, gương mặt thanh lãnh của Thánh tăng như phủ một lớp ánh sáng nhạt nhòa. Trong đôi mắt thon dài, ngân huy gợn sóng như sương hoa phủ trên non nước, ngưng tụ thành một chút  ý cười nhàn nhạt, tuyệt sắc đến mức mê hoặc lòng người.

Giang Tả nhìn đến mức hô hấp đình trệ, lông mi cậu khẽ rung, dời mắt đi chỗ khác rồi lớn tiếng nhắc nhở: 

"... Ta... lão tử vừa mới hôn ngươi rồi đó! Mau đưa thuốc giải cho ta ngay...!"

Thanh Trì khẽ nở nụ cười, thong thả ung dung từ trong ống tay áo móc ra một bình sứ nhỏ tinh xảo.

Thân bình sứ ấy có đường cong nhu hòa, sắc ngọc trơn bóng, toàn thân sáng ngời. Trên mặt bình vẽ một đóa bạch liên đang nở rộ, rìa cánh hoa được miêu tả tỉ mỉ bằng chỉ bạc, trông vô cùng thanh nhã đẹp đẽ.

Giang Tả khuyên nhủ: 

"Cái này... một lọ chắc là có nhiều viên thuốc giải lắm nhỉ... Thuốc uống nhiều hại thân, một mình ngươi ăn nhiều như vậy không tốt cho sức khỏe đâu, để ta giúp ngươi chia sẻ một ít!"

Thanh Trì dùng hai ngón tay bẩy nhẹ cái nút gỗ bọc vải đỏ trên miệng bình. Tức khắc, một mùi hương hoa sen mát lạnh lan tỏa khắp không gian.

Giang Tả vươn dài cổ, lén liếc mắt nhìn vào cái bình sứ tinh xảo trong tay Thánh tăng.

Bên trong bình không phải loại thuốc viên màu đen thường thấy, mà chứa đầy chất lỏng trong suốt, tỏa ra thanh hương thoang thoảng.

Giang Tả cứ thế giương mắt nhìn Thánh tăng đưa bình sứ lên miệng. Đôi môi mỏng nhạt màu của hắn hé mở một khe nhỏ lấp lánh nước, rồi chậm rãi dốc hết số chất lỏng trong bình vào miệng.

Hắn tùy tay ném cái bình không lên bàn trà, tấm lưng dựa vào khung cửa sổ, một tay chống lên bàn, cứ thế ngồi im lặng nhìn Giang Tả. Phong thái nhàn nhã thanh dật của hắn quả thực động lòng người.

Giang Tả đỏ hoe mắt nhìn cái bình sứ trống rỗng đã ngã lăn trên bàn, lại quay đầu nhìn chằm chằm bờ môi còn vương chút nước của Thanh Trì. Cậu nghiến răng một cái, hùng hổ nhào tới, cắn một phát lên môi Thánh tăng.

Trong cơn hổ thẹn và giận dữ, Giang Tả hoàn toàn không khống chế lực đạo. Cú va chạm này khiến hàm răng cậu cũng phát run, đôi môi mềm mại đều bị đâm đến tê rần.

Tự an ủi mình rằng đây là cưỡng hôn, người chiếm tiện nghi cũng là mình, Giang Tả hạ quyết tâm, vươn đầu lưỡi nhỏ mềm mại cạy mở hàm răng Thánh tăng.

Một tiếng cười khẽ tràn ra từ giữa môi Thánh tăng, cảm giác rung động nhè nhẹ truyền qua lồng ngực hơi nóng của hắn. 

Khóe mắt Giang Tả hơi ướt, hai tay cậu siết chặt vạt áo Thanh Trì, giống như một con cá mất nước, đầu lưỡi non mềm gấp gáp thăm dò vào trong khoang miệng hắn, tùy ý quấy đảo, ý đồ hấp thu chút "hơi nước" có thể giúp mình sống sót.

Một tia ý cười xẹt qua đôi mắt thon dài của Thánh tăng, hắn vươn tay đè chặt sau gáy thiếu niên, làm sâu sắc thêm nụ hôn này.

Nơi môi lưỡi quấn quýt, một sợi chỉ bạc dọc theo khóe môi đỏ thắm không khép lại được của Giang Tả chậm rãi chảy xuống.

“Ưm..." Thở hồng hộc tách khỏi bàn tay đang ấn sau đầu mình, tay chân Giang Tả nhũn ra, cậu tựa đầu vào vai Thánh tăng nghỉ ngơi một lát, sau đó hằn học nuốt xuống số "thuốc giải" vừa cướp được từ miệng hắn. Cậu dùng mu bàn tay quệt sạch vệt nước nơi khóe môi: 

"Thế này... thế này... coi như độc... giải xong rồi chứ..."

Giang Tả nói xong còn chép chép miệng, phát hiện dư vị nước thuốc còn sót lại có vị ngọt thanh, không hề có chút đắng chát hay mùi thuốc khó ngửi nào.

... Nói thật, còn có chút ngon nữa là đằng khác.

Thánh tăng mân mê cái bình sứ nằm lăn lóc trên bàn trà, ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ vỏ bình. Năm ngón tay thon dài của hắn nắm lấy thân bình, từng đốt xương rõ ràng, cư nhiên còn lấn át cả vẻ tinh mỹ của sứ quý.

Như biết Giang Tả đang nghĩ gì, Thanh Trì xoa xoa vành tai đang đỏ bừng của cậu, hỏi: 

"Quỳnh Ngọc Uống này có ngon không?"

Giang Tả vẫn còn đang dư vị vô cùng, gật đầu khẳng định chắc nịch: 

"Cũng được, nhưng nếu độc đã giải xong rồi thì lão tử chuồn trước đây!!"

"... Ai nói với ngươi đây là thuốc giải?"

Chân Giang Tả vừa mới chạm đất thì nghe thấy lời Thánh tăng chậm rãi thốt ra. Tiếp đó, cậu thấy hắn thong thả từ trong ngực áo móc ra một cái bình sứ khác.

Cái bình này bình đạm không có gì lạ, màu sắc hơi xỉn, trên thân bình chẳng vẽ hoa văn gì, vừa trống không vừa mộc mạc, nhìn qua mới đúng là kiểu bình đựng thuốc giải chân chính.

Khóe mắt Giang Tả giật giật, cậu túm chặt vạt áo Thanh Trì, nổi khùng nói: "Đm! Lão cẩu bức lại lừa ta!! Cái thứ hơi ngon vừa nãy lão tử uống rốt cuộc là cái quỷ gì?!"

"Độc dược."

Nắm đấm định hạ xuống của Giang Tả khựng lại giữa chừng. Cậu vội vuốt vuốt lại vạt áo vừa bị mình túm nhăn của Thánh tăng, ngoan ngoãn nói: 

"Chúng ta là quan hệ gì cơ chứ... Dùng độc dược làm gì cho thương tổn tình cảm nha... Là huynh đệ thì đưa thuốc giải cho ta đi."

Thanh Trì không đáp lại lời cậu mà chỉ nhạt giọng nói tiếp câu vừa nãy: "Nếu không được dùng thuốc giải định kỳ mỗi tháng... độc tính sẽ phát tác hai lần. Mỗi lần đều khiến ngươi cảm thấy ruột gan đứt đoạn, sống không bằng chết."

... Đm, hôn cũng hôn rồi, lưỡi cũng duỗi rồi, không ngờ độc cũ chưa giải xong lại còn trúng thêm loại độc mới.

Giang Tả hoàn toàn tuyệt vọng với cái thế giới tàn khốc vô tình này.

Thanh Trì đổ từ trong bình sứ mộc mạc ra một viên thuốc nhỏ màu đen, nói với Giang Tả: 

"Lần này... mới là thuốc giải thật."

Giang Tả uất ức quay mặt đi chỗ khác, ôm chặt lấy chân mình: Lão tử mẹ nó sẽ không bao giờ tin lời ma quỷ của ngươi nữa...! Đồ đại hỗn đản!!!

Thanh Trì ngậm viên thuốc giải vào giữa môi, hắn ghé mặt sát trước mắt Giang Tả, đôi mày ngài như họa nhiễm một tia tà tứ, tựa hồ muốn lặp lại chiêu cũ, khiến Giang Tả phải chủ động hôn hắn.

Đôi môi mỏng nhạt màu hé mở, mang theo vẻ nhu nhuận mê hoặc.

Giang Tả: Đồ cẩu nam nhân! Lại muốn lừa ta hôn ngươi!! Mơ đi!!!

Đã mắc mưu một lần nên Giang Tả xiết chặt nắm đấm, trong lúc tức tối liền vung một quyền tới. Thanh Trì bắt gọn nắm tay nhỏ đang huy tới, kéo mạnh Giang Tả vào lòng, cúi đầu ngậm lấy bờ môi đỏ tươi trơn bóng vì vừa được hôn của thiếu niên, đẩy viên thuốc giải vào giữa môi lưỡi cậu.

Vị thuốc đắng chát tan ra trong miệng, Giang Tả ra sức đẩy lồng ngực đang ép chặt lấy mình của Thánh tăng, muốn tìm chút nước để nuốt viên thuốc xuống. Thanh Trì lại không cho cậu toại nguyện, hắn dùng lưỡi cuốn lấy viên thuốc, đẩy sâu vào cuống họng cậu.

Cảm giác dị vật xộc vào cổ họng khiến Giang Tả nuốt khan một cái đầy khó khăn. Khóe mắt cậu đỏ bừng, dùng sức đẩy mạnh người trên thân ra, ghé vào một bên vừa móc họng vừa nôn khan, đồng thời ho sặc sụa.

Bình Luận

0 Thảo luận