Sáng / Tối
Cái móng vuốt đang đặt trên mặt hắn vô tình dính chút ẩm ướt.
Nghe thấy tiếng nghẹn ngào này, Giang Tả ngẩn người, cái móng đang định nhấc lên định vỗ tiếp liền khựng lại, rồi nhẹ nhàng rơi xuống, che đi đôi mắt đang tuôn lệ của Cố Cẩn Hoài.
Trên mắt đột nhiên có một đệm thịt ấm áp đè lên, vị trí dán sát cánh tay bên trong lớp chăn gấm lạnh lẽo cũng tỏa ra một vùng ấm áp.
Lông mi Cố Cẩn Hoài khẽ động.
Sự ấm áp từng ngỡ là xa tận chân trời, nay lại gần ngay trước mắt, gần đến mức chẳng cần dùng sức thu tay lại cũng có thể cảm nhận được hơi ấm mà cả đời này hắn chưa từng nếm trải.
Dưới lớp chăn gấm, năm ngón tay hắn dần siết chặt thành nắm đấm.
[Giá trị con sen của nam chính: + 20 ]
Giang Tả: [Ân? Tỉnh rồi mà còn giả bộ ngủ?? Một chân chó vỗ tỉnh ngươi bây giờ cái đồ dở hơi này!]
Nói thì nói vậy, nhưng Giang Tả vốn khẩu xà tâm phật vẫn không thu móng lại, cậu rúc rúc cái đầu, tựa sát vào cánh tay Cố Cẩn Hoài rồi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau dùng xong điểm tâm, tỳ nữ vẫn bưng khay thuốc lên như cũ, có điều lần này ngoài chén thuốc ra còn có thêm một xâu đường hồ lô.
Từng viên sơn tra đỏ rực tròn trịa trông rất đáng yêu, bên ngoài bọc một lớp đường kính trong suốt mỏng manh. Đồng thời, theo sau tỳ nữ còn có bốn gã sai vặt lực lưỡng, cùng nhau khiêng một cái nồi lớn chứa đầy nước sôi đặt vào phòng ăn.
Giang Tả hai mắt rưng rưng:
[Xem phân tình nghĩa đêm qua, hôm nay không uống thuốc không được sao??]
Cố Cẩn Hoài bưng chén thuốc đến sát miệng Giang Tả.
Giang Tả rơi lệ: [...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=40]
Quá đáng lắm, người ta muốn khóc hu hu.]
Giả đáng thương cũng vô dụng, Giang Tả khôi phục gương mặt lạnh lùng, tâm như tro tàn mà uống sạch chỗ thuốc đắng ngắt ấy.
Thấy chú chó nhỏ hôm nay không quậy phá lung tung mà ngoan ngoãn uống thuốc, Cố Cẩn Hoài hài lòng cầm xâu đường hồ lô trên khay cho cậu cắn một miếng.
Giang Tả ngậm lấy đường hồ lô, xua đi vị đắng của thuốc trong miệng. Vị sơn tra chua chua ngọt ngọt sau khi lớp đường tan ra dần thấm vào đầu lưỡi, Giang Tả híp mắt lại hưởng thụ.
Thấy Lục vương gia hài lòng đứng dậy, Lâm quản gia liền ngăn bước chân định đưa Giang Tả đến thư phòng của Cố Cẩn Hoài lại. Lão vỗ tay một cái, ngay lập tức từ ngoài cửa có mấy tên hạ nhân ùa vào, mỗi người dắt theo một sợi xích chó, đầu kia buộc một con chó.
Mấy con chó nhỏ được dắt vào có đủ loại hình dáng, con thì đáng yêu, con thì uy vũ, con lại hàm hậu, nhưng dù là con nào thì trông cũng lanh lợi hơn con Husky ngốc trong lòng Vương gia gấp trăm lần.
Đi cuối cùng là bốn gã sai vặt, cùng nhau nắm bốn sợi xích sắt to bằng cánh tay, đầu xích buộc một con Ngao Tây Tạng màu đen tuyền, nanh vuốt nhọn hoắt, sức mạnh vô song.
Con Ngao Tạng kia vô cùng hung mãnh, tứ chi thô tráng, trông cực kỳ khỏe mạnh lực lưỡng, kích thước phải to gấp năm lần Giang Tả. Nếu không phải bốn gã sai vặt cùng kìm hãm, e rằng nó đã sớm nhào tới xé nát mấy con chó nhỏ xung quanh thành từng mảnh rồi.
Mấy con chó nhỏ bị dắt vào cùng đều sợ tới mức run bần bật, đến tiếng sủa cũng không dám phát ra.
Lâm quản gia chắp tay bẩm báo:
“Tướng mạo con chó ngốc trong lòng Vương gia thật khờ khạo, nếu truyền ra ngoài e là sẽ bị người ta chê cười. Vì thế lão nô đã sai người tìm về mấy con chó nhỏ khác...”
Giang Tả đang chép miệng nhai đường hồ lô:
[... Cái quái gì thế này, chó nhỏ mà to xác thế kia á???]
Lâm quản gia nói tiếp:
“Chi bằng để ái khuyển của Vương gia cùng mấy con chó nhỏ lão nô tìm về tỷ thí một phen, kẻ thắng được ở lại, ngài thấy thế nào?”
Giang Tả “rắc” một tiếng cắn nát viên đường hồ lô trong miệng:
[??? Cái gì cơ??]
[... Nhưng ta chỉ là một con Husky nhu nhược thật thà thôi mà... (Ủy khuất mê mang.jpg)]
Con Ngao Tây Tạng màu đen bị bốn người kìm giữ đang nhe răng trợn mắt, trông cực kỳ hung thần ác sát.
Hai móng trước của nó cào cào xuống đất, đôi mắt như hổ đói nhìn chằm chằm vào Giang Tả đang dùng bốn móng thịt bám chặt lấy vạt áo Cố Cẩn Hoài, dường như lúc nào cũng có thể nhào tới xé xác cậu ra thành trăm mảnh.
Giang Tả - một con Husky nhu nhược thật thà - run bần bật, cậu túm túm vạt áo trước của Cố Cẩn Hoài:
[... Cái đó, ta thấy không ổn đâu nha.]
Thấy Cố Cẩn Hoài chưa lên tiếng, Lâm quản gia cũng không có ý định thối lui, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Nói đi cũng phải nói lại, ý định của lão vốn không phải là muốn mấy con chó này đấu đến một mất một còn, cũng chẳng muốn con Ngao Tạng hung dữ kia một móng vuốt xé xác con chó ngốc mặt mày ngây ngô trong lòng Vương gia, lão chỉ muốn để Vương gia thấy rõ sự thật rằng con chó ngốc kia chẳng được tích sự gì mà thôi.
Luận về ngây thơ đáng yêu, con chó ngốc ấy không sánh được với mấy con chó nhỏ chất phác lão tìm về; luận về hung mãnh uy vũ, lại càng không thể bì được với con Ngao Tạng oai phong lẫm liệt kia.
Gương mặt hằn sâu những nếp nhăn như khe rãnh của Lâm quản gia tràn đầy kiên định, lão mím môi, lại lên tiếng khuyên nhủ: “Vương gia, lão nô hầu hạ ngài nhiều năm như vậy... vạn sự đều lấy Vương gia làm trọng, lần này cũng là vì nghĩ cho ngài thôi...”
“Nếu Vương gia không muốn thấy mấy con chó nhỏ này tranh chấp, vậy chi bằng thi thố xem sao, xem con nào biết cách lấy lòng chủ tử hơn?”
Giang Tả - kẻ chỉ biết phá hoại, hoàn toàn không biết lấy lòng chủ tử, mang dòng máu "phá nhà" của dòng họ Husky - cảm thấy không ổn chút nào:
[Emmmmm, một đứa trẻ nhỏ bé vô lực như ta thấy vụ này cũng không ổn cho lắm...]
362: [... Ta thấy ký chủ nhỏ bé, vô lực, nhưng lại rất giỏi phá nhà đấy. Hay là so xem con nào phá nhà giỏi nhất đi, ta thấy thực lực của ngài dư sức thắng.]
Lâm quản gia vô cùng tự tin, lão tin chắc chỉ cần Vương gia ở cùng mấy con chó nhỏ chuyên môn trải qua huấn luyện, biết cách nịnh nọt chủ tử này một thời gian, ngài sẽ hoàn toàn quên bẵng con chó ngốc không biết điều lại chỉ giỏi rước thêm phiền phức kia.
Thấy Cố Cẩn Hoài vẫn im lặng, Lâm quản gia dùng ánh mắt ra hiệu cho gã sai vặt đang dắt một con chó lông xù buông xích tay ra.
Con chó đó toàn thân màu nâu nhạt, tai nhỏ đuôi ngắn, lớp lông xù bông lên trông tròn vo như một cục bông di động.
Vừa được thả xích, con Chow Chow kia hơi bất an quay đầu lại nhìn, rồi lại hướng về phía Cố Cẩn Hoài trước mặt, run rẩy tiến đến bên chân hắn, đôi mắt đen láy nháy nháy, phát ra tiếng “ô” một cái.
Thấy nó ngoan ngoãn như vậy, Lâm quản gia cũng nở nụ cười, giới thiệu:
“Vương gia, con chó này diện mạo cực giống sư tử nhỏ nhưng không mất vẻ hàm hậu, đáng quý nhất là tính tình nó ôn hòa, cực kỳ dịu dàng...”
362 thở dài thườn thượt, lo lắng cho tương lai thực hiện nhiệm vụ của ký chủ:
[Giá trị con sen mới tích lũy được 64 mà đã có kẻ đến tranh sủng rồi... Chậc chậc chậc, con Chow Chow đáng yêu thế này, ta thấy ký chủ sắp bị biếm vào lãnh cung đến nơi. Lúc đó giá trị con sen của nữ chính không thu thập được, của nam chính cũng chẳng xong... Có khi chẳng bao lâu nữa đến cơm cũng không có mà ăn đâu...]
Vừa nghe đến chuyện không có cơm ăn, Giang Tả lập tức cảnh giác dựng đứng tai lên. Cậu nhìn Cố Cẩn Hoài, lại nhìn con Chow Chow mập mạp mềm nhũn trông có vẻ dễ bắt nạt kia.
Giang Tả đầy tự tin, không nói hai lời liền nhảy khỏi lòng Cố Cẩn Hoài, gồng lưng, hướng về phía con Chow Chow sủa liên hồi bằng cái giọng sữa pha chút vị ngọt của sơn trà.
Giang Tả khàn cả giọng, ra vẻ siêu hung dữ:
“Uông! Gâu gâu gâu gâu...”
Vì vừa nãy mới nhai xong viên đường hồ lô, hạt sơn trà còn sót lại trong miệng theo động tác há mồm của Giang Tả mà rơi ra ngoài, “lộc cộc lộc cộc” lăn đến tận chân con Chow Chow kia.
“...”
Con Chow Chow chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, hơi ngẩn ra một chút, sau đó liền nằm rạp xuống chơi đùa với hạt sơn trà dưới chân, hoàn toàn ngó lơ một Giang Tả đang hùng hổ trước mặt.
362 mặt không cảm xúc, nhưng vẫn rất tinh tế quyết định cổ vũ một câu:
[... Ừm, đúng là khiến người ta sợ hãi thật đấy.]
Màn đe dọa với Chow Chow chẳng có tác dụng gì, nhưng dưới trận sủa loạn của Giang Tả, con Ngao Tây Tạng kia lại như bị khiêu khích.
Nó kéo theo bốn gã sai vặt đang giữ xích sắt, dùng sức nhích thân hình đồ sộ về phía trước. Đôi mắt nó đỏ quạch, mũi phun ra nhiệt khí, nước miếng hôi thối theo kẽ răng nhọn hoắt nhỏ xuống tí tách.
Giang Tả rụt cổ lại, liếc thấy mấy gã hạ nhân phía sau đang nắm chặt xích sắt, nghĩ bụng nếu không có lệnh của Cố Cẩn Hoài thì bọn họ tuyệt đối không buông tay, thế là Giang Tả đột nhiên tự tin hẳn lên.
Cậu nghênh ngang tiến đến trước mặt con Ngao Tây Tạng, không ngừng thử thách giới hạn của "thần chết".
Giang Tả:
[Lát nữa ngươi sẽ bị đánh đấy, nghe thấy không, ta nhắc lại lần nữa, lát nữa ngươi sẽ bị đánh tơi bời cho xem.]
Con Ngao Tây Tạng rõ ràng bị biểu cảm khinh khỉnh của Giang Tả chọc giận, đôi mắt nó đỏ sọc lên, bắt đầu gầm rống dữ dội.
Trong tiếng chó sủa hỗn loạn, Lâm quản gia nhíu chặt mày, tiếp tục góp ý với Cố Cẩn Hoài:
“... Huống hồ, ái khuyển của Vương gia hiện đang bị phong hàn, hay là trước khi nó khỏi hẳn, ngài cứ để lão nô tìm vài con chó nhỏ khác bầu bạn với ngài trước đã...?”
Cố Cẩn Hoài đang đứng im lặng đột nhiên thốt lên một tiếng:
“Được.”
Không ngờ có thể thuyết phục Vương gia dễ dàng như vậy, Lâm quản gia kinh ngạc ngẩng đầu, có chút không chắc chắn hỏi lại:
“Ý của Vương gia là...?”
“Hai con chó đánh nhau, con nào thắng thì ở lại.”
Giang Tả đang huênh hoang bỗng khựng lại, cảm thấy ước mơ tan vỡ:
[... Ngươi nói vậy là có ý gì, ta không thích đâu nha, yêu cầu ngươi rút lại lời nói ngay lập tức.]
Lâm quản gia có chút chần chừ nhìn hai con chó có kích thước chênh lệch quá lớn này. Lão không ngờ Vương gia lại đồng ý đề nghị này, nhưng nếu thực sự đánh nhau, con Ngao Tây Tạng lão tìm về chắc chắn sẽ thắng.
Gương mặt Lâm quản gia không giấu nổi vẻ vui mừng: “Như thế thì tốt quá...”
Ánh mắt Giang Tả buồn bã nhìn con Ngao Tây Tạng đang nôn nóng muốn nhào tới trước mặt:
[... Xác nhận qua ánh mắt, là nó muốn tiễn ta lên đường rồi.]
Nghĩ xong, Giang Tả quyết định chuồn trước cho chắc. Cậu quay đầu ôm chặt chân Cố Cẩn Hoài, sau đó chổng mông men theo ống quần hắn ra sức leo lên.
[Giá trị con sen của nam chính: + 10]
Tưởng rằng thu thập được giá trị con sen nghĩa là thoát được một kiếp, Giang Tả thở phào nhẹ nhõm, bám chặt lấy đùi Cố Cẩn Hoài chờ hắn ra tay cứu giúp.
Nào ngờ Cố Cẩn Hoài cúi người, xách gáy Giang Tả kéo ra khỏi vạt áo mình, sau đó đặt cậu xuống đất, lại còn vỗ vỗ vào cái mông tròn trịa, đẩy cậu đến trước mặt con Ngao Tây Tạng.
Nhìn trực diện con Ngao Tây Tạng hung hãn tàn bạo đang như hổ rình mồi, một nỗi chua xót khó tả dâng lên trong lòng. Cảm thấy mình bị lừa, Giang Tả thổn thức:
[... Đồ đàn ông thối tha, ngươi đang ép ta vào đường chết có biết không hả?]
Bốn gã hạ nhân đang giữ con Ngao Tây Tạng theo ám hiệu của quản gia mà buông tay. Con Ngao Tây Tạng không còn bị kìm kẹp liền há hốc cái mồm đỏ lòm, chẳng chút do dự lao thẳng về phía Giang Tả một cách hung tợn.
Giang Tả đáng thương vô cùng:
[Đại ca, đều là chó với nhau, ngươi không thấy mình quá đáng lắm sao...?]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận