Sáng / Tối
Móc ra một đống "núi nhỏ", không chỉ có đống vụn hạt hướng dương vàng óng bết bát nước miếng, mà còn có số lượng lớn nhân quả thông nát bét, cùng với một đống nhão nhẹt chẳng còn nhìn ra hình thù ban đầu của bánh hoa lê.
Giang Tả nản lòng thoái chí: Đồ ăn vặt... mất sạch rồi...
... Không sống nổi nữa.
Thanh Trì rũ mắt, như thể ban thưởng mà đẩy đĩa hạt hướng dương nhỏ tới trước mặt Giang Tả. Hắn vê lấy một hạt, thong thả ung dung đặt vào cái móng nhỏ của cậu.
Giang Tả tức giận hất văng hạt hướng dương ra: Lão tử đây cũng là người có cốt khí nhé!
Thánh tăng không giận mà cười, hắn chậm rãi nhếch nửa bên khóe môi, từ trong cổ họng phát ra một tiếng khàn khàn:
"... Hửm?"
Giang Tả: ... Ngoan ngoãn nhặt lên.
Đợi đến khi Giang Tả ăn xong đĩa hạt hướng dương, vẫn chưa thỏa mãn mà nằm bẹp trên chiếc đĩa sứ trắng vẫy vẫy cái đuôi, bóng đêm đã dần sâu. Thanh Trì đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cậu, nhạt nhẽo ra lệnh:
"Ngươi ngủ trên bàn trà."
Giang Tả: "..." Lần này tôi sẽ không đau lòng nữa, vì tim tôi đã chết lặng rồi.
362 nhắc nhở: [Nhân lúc tình cảnh đang thích hợp, ký chủ mau làm nhiệm vụ ngẫu nhiên “Lăn lộn làm nũng .jpg” đi!]
Hôm nay đã đủ thảm rồi, không ngờ hệ thống còn bắt cậu lăn lộn bán manh.
Giang Tả: [Để ta làm cái “Tự sát .jpg” cho ngươi xem.]
Chẳng còn chút tâm trạng nào, Giang Tả nằm vật ra, tứ chi rã rời, nửa sống nửa chết lăn qua lộn lại trên bàn hai vòng, động tác vô cùng lấy lệ.
[Đinh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=8]
Nhiệm vụ ngẫu nhiên hoàn thành! Gia hạn thành công bàn tay vàng "Nhìn thấy xong không chỉ không muốn giết chết mà còn muốn nuôi dưỡng"!]
Vừa nghe thấy tiếng thông báo hoàn thành nhiệm vụ, Giang Tả lập tức dừng lại, xoay người đưa cái mông lớn về phía Thánh tăng.
Giang Tả: Cút đi đồ đàn ông tồi, hãy mang theo chiếc giường công chúa nạm vàng siêu to khổng lồ dài hai mét của ngươi mượt mà biến khỏi thế giới của tôi đi.
Cửa sổ khép hờ hắt vào một trận gió lạnh, Giang Tả đạp đạp hai chân sau mềm nhũn, ôm chặt lấy cái đuôi to xù thay cho chăn ấm. Gió nhẹ thổi qua lớp lông tơ đơn bạc trên lưng cậu, trông vừa hiu quạnh vừa đáng thương.
Phía sau hồi lâu không có tiếng động, Giang Tả lén lút dựng tai lên cảnh giác, lo lắng lão cẩu bức Thánh tăng tính khí thất thường kia lại đột ngột dùng thủ đoạn gì để đùa giỡn thể xác và tinh thần thảm hại của mình.
"... Thôi vậy."
Đợi mãi, Giang Tả chỉ nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ. Sau một trận trời đất quay cuồng, thân hình cậu nhẹ bẫng, ngay sau đó cả cơ thể nhỏ bé đã lún sâu vào lớp đệm gấm trắng tinh mềm mại như mây.
Giang Tả thoải mái thở phào, trong chốc lát chưa kịp phản ứng, đến khi nhận ra mình đang nằm trên giường, cậu có chút ngơ ngác: Lão cẩu bức Thánh tăng cho mình ngủ giường... Thế hắn ngủ ở đâu?
[Chúc mừng ký chủ đạt được cơ hội "chung chăn chung gối", giá trị con sen +5]
Hoàn toàn không ngờ tới việc phải ngủ chung, Giang Tả: Không thèm, lão tử không thèm nhé.
Hôm nay khó khăn lắm mới vứt bỏ tôn nghiêm chủ động nhào vào lòng Thánh tăng mà bị từ chối, Giang Tả không những không thèm, mà còn muốn vả cho hắn hai phát.
Thanh Trì xoay người khèo tắt đèn hoa, theo tiếng sột soạt từ xa lại gần, hắn cởi giày, nằm xuống bên cạnh Giang Tả.
Giang Tả cuộn tròn người lại, rúc vào một góc nhỏ trên giường, cố gắng hết sức tránh xa Thánh tăng.
Nghĩ đến chuyện chiều nay suýt chết đuối vì nấc cụt, Giang Tả lo sốt vó: Nếu lúc ngủ mà mình ngáy to quá, e là mạng nhỏ cũng chẳng còn đâu.
Vì lo cho cái mạng mình, Giang Tả nỗ lực căng mắt ra, không dám ngủ thiếp đi. Mãi đến nửa đêm, một tiếng thở nhẹ nhàng vang lên trong bóng tối.
... Chắc là lão cẩu bức Thánh tăng ngủ rồi, nghĩ vậy, Giang Tả mới dần thả lỏng.
Vừa nới lỏng cảnh giác, cái đầu nhỏ của Giang Tả bắt đầu gà gật, mắt vừa nhắm vừa mở, cảnh tượng trước mắt đột nhiên thay đổi. Lại là căn bếp ở thiền viện lúc nãy, trên mặt đất rơi vãi mấy cái màn thầu trắng hếu.
Trong ánh lửa lập lòe, Giang Tả thấy mình đang nằm trong lòng nam chính, còn bản thân thì đang hướng về phía Thánh tăng bên cạnh gửi đi ánh mắt cầu cứu và ăn năn.
Thánh tăng mặt không cảm xúc nhìn lại cậu, đang định lạnh lùng dời mắt đi thì đột nhiên một trận cuồng phong ập đến.
Giang Tả gian nan mở mắt, người ngợm đồ đạc xung quanh đều bị cơn gió dữ nuốt chửng. Bốn phía đen kịt, trong cơn mưa xối xả, Thánh tăng toàn thân ướt đẫm, khản giọng gào lên với Giang Tả:
"Quên hắn đi! Ta trộm xe điện nuôi ngươi!"
Giang Tả: ???
Giang Tả còn đang ngơ ngác thì Lạc Thanh Hạc đang ôm cậu đột nhiên cúi đầu, ái muội hà một hơi vào người cậu.
Luồng khí ấy vừa chạm vào lông Giang Tả đã ngưng tụ thành băng, kết thành một lớp sương mỏng. Giang Tả bị lạnh đến mức run lẩy bẩy, răng đánh vào nhau lập cập.
Ngẩng đầu nhìn lại, biểu cảm trên mặt Lạc Thanh Hạc đột nhiên vặn vẹo, hắn há cái mồm như bồn máu, mọc ra những chiếc răng nanh nhọn hoắt màu xanh xám, lao đến cắn Giang Tả.
Tim Giang Tả thắt lại, cậu choàng tỉnh, bật dậy ngồi thẳng lưng.
Thở hổn hển, đợi đến khi đồng tử có thể nhìn rõ khung cảnh xung quanh, Giang Tả mới nhẹ cả người, hóa ra là nằm mơ...
... Nhưng mà... thế giới này làm gì có xe điện cho Thánh tăng trộm cơ chứ... À không... Lão cẩu bức Thánh tăng sao có thể đi trộm xe điện được?
Sau khi hoàn hồn, Giang Tả mới phát hiện cái lạnh trong mơ không phải là ảo giác. Khí lạnh ban đêm từ bốn phương tám hướng ập tới, Giang Tả lạnh đến mức run cầm cập, cứ như đang ở trong hầm băng:
Sao... sao mà... lạnh thế này? Đứa... đứa ngốc nào... không tắt... điều hòa à...?
Giang Tả lạnh đến mức co rúm người lại, hai chân sau vừa gập lại, cảm giác căng tức ở bụng liền trỗi dậy rõ rệt.
Nếu nhiệm vụ ngẫu nhiên đã hoàn thành thì bàn tay vàng vẫn còn dùng được, cậu cũng không cần lo chuyện bò dậy đi vệ sinh làm thức giấc mục tiêu rồi bị giết chết. Giang Tả "ực" một cái nuốt nước miếng, khẽ khàng nhích cái thân hình béo tròn, muốn vòng qua Thánh tăng để ra ngoài giải quyết nỗi buồn.
Chẳng ngờ vừa mới giẫm lên gối của Thánh tăng, Thanh Trì đột nhiên mở mắt. Một tiếng gió rít xé không khí lao tới, bóp nghẹt cổ họng Giang Tả.
Một luồng hàn khí thấu xương từ đầu ngón tay lạnh lẽo của Thánh tăng truyền đến, khiến Giang Tả run lên bần bật, răng môi đánh lô tô.
Giang Tả: Mẹ ơi, lão cẩu bức Thánh tăng này lẽ nào là kiếp trước của máy lạnh sao???
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận