Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con Sen Nhà Tôi Lại Phát Điên Rồi

Chương 24

Ngày cập nhật : 2026-04-22 23:58:25

Vạt áo khẽ động, Thanh Trì dời bước đi về phía trước hai bước, thoát ra khỏi những bóng cây loang lổ và vầng sáng nhạt nhòa.

362: [Nhắc nhở một chút, giá trị vũ lực của Thánh tăng cao hơn nam chính.]

Giang Tả vốn đang hí hửng chuẩn bị xem kịch hay, nghe xong thân hình bỗng cứng đờ: 

"..." Đm... Cái thế giới cứt chó gì thế này?? Giá trị vũ lực của nam chính thế mà không phải cao nhất sao?! Lão tử mẹ nó không tin!!

Thanh Trì đứng định lại trước mặt Lạc Thanh Hạc và Giang Tả, hắn nhìn chằm chằm cậu, lần thứ ba lặp lại: 

"Qua đây."

Giọng điệu Thánh tăng âm chí, mang theo sự cường ngạnh không cho phép phản bác, giống như đang hạ tối hậu thư cuối cùng.

Giang Tả túng quá: "... Cái đó... ta... để ta suy nghĩ chút đã..."

Đối với hành vi của Thanh Trì, Lạc Thanh Hạc cảm thấy bất mãn, hắn nhíu mày dang tay che chắn trước người Giang Tả, theo bản năng ngăn cản nói: 

"Hành vi cưỡng ép người khác thế này của Thánh tăng... có khác gì ác bá cưỡng đoạt dân nữ đâu cơ chứ...?"

Thanh Trì nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Lạc Thanh Hạc, đôi mắt bạc tịch tĩnh không gợn chút cảm xúc, hệt như đang nhìn một con kiến có thể tùy ý bóp chết chứ không phải một sinh mệnh sống sờ sờ: 

"Vậy ngươi nói xem... bần tăng nên làm thế nào?"

"Giết ngươi...?" 

Hắn nở một nụ cười trào phúng khinh miệt, đôi đồng tử u trầm như một miệng giếng cổ sâu thăm thẳm đáng sợ, nhưng trong giếng ấy không có lấy nửa giọt nước, chỉ có một mảnh hư vô khiến người ta không rét mà run. 

Dường như bên dưới lớp mặt nạ thanh khiết đạm nhiên tựa sen trắng kia chôn giấu lớp xương khô đáng sợ.

"...!" Lạc Thanh Hạc bị ánh mắt lạnh lẽo ấy đâm cho đồng tử co rụt lại, gian nan mở miệng: 

"Thánh tăng vì sao đột nhiên..."

Đang xem kịch, Giang Tả bỗng nảy ra một ý định tiểu thông minh: 

[... Hay là cứ để Thánh tăng xử luôn nam chính đi? Nếu nam chính là hung thủ thì trạng thái sinh tồn của hung thủ trên giao diện nhiệm vụ sẽ biến thành màu xám ngay?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=24]

Thế chẳng phải ta tìm được hung thủ rồi sao?]

362: [Thế lỡ như nam chính không phải hung thủ thì sao?]

Giang Tả: [... Emmmmmmm, thì lúc đó ta sẽ hối hận một chút xíu vậy?]

362: [Ngươi cứ "nhây" đi, lúc nào cần nhặt xác nhớ gọi ta một tiếng.]

Nghe 362 có vẻ không ủng hộ kế hoạch của mình lắm, Giang Tả suy nghĩ kỹ lại, nếu nam chính chết ngay lúc này thì hình như cậu chẳng còn chỗ nào để đi thật.

... Chẳng lẽ lại phải để lão cẩu bức Thánh tăng đè ra làm thúy bì áp mỗi đêm sao?!

Giang Tả quấn chặt lớp chăn mỏng, cả người không tự chủ được mà run bần bật.

"Thánh, Thánh tăng...!" 

Đúng lúc này, phía cuối hành lang xuất hiện một tiểu sa di mặc áo bào xám. Cậu nhóc xách vạt áo chạy hồng hộc về phía ba người, vừa thở vừa nói: 

"Thánh tăng... Thánh tăng hóa ra... hóa ra ở đây ạ..."

Tiểu sa di chạy tới ước chừng chỉ khoảng mười tuổi, gương mặt non nớt còn vương chút thịt thừa của trẻ con, vầng trán trọc lốc đầy mồ hôi. 

Sau khi đứng vững, cậu nhóc ngẩng đầu nhìn Thanh Trì với ánh mắt sùng bái, sau đó từ trong ngực áo móc ra một bình sứ nhỏ mộc mạc, hai tay dâng lên.

"... Đây là giải dược do Khâm Huyền sư thúc điều chế theo phương thuốc giải mà Sinh Thu sư thúc để lại... Sư thúc vừa chế xong là lập tức sai tiểu tăng mang tới ngay ạ..."

Đôi mắt tiểu sa di sáng lấp lánh như đang chờ đợi được khen ngợi.

Thanh Trì cầm lấy bình sứ, gật đầu với cậu nhóc bằng vẻ mặt không nóng không lạnh.

Tuy không nhận được lời khen như mong đợi nhưng gương mặt tiểu sa di vẫn tỏa ra hào quang nhạt nhòa, ánh mắt nhìn Thanh Trì tràn đầy sự sùng bái nồng nhiệt.

Đêm qua cậu nhóc mới nghe mấy sư huynh phòng bên miêu tả lại cảnh tượng trên hành lang, đối với kết cục của kẻ hung thủ tâm địa độc ác tàn nhẫn kia, đừng nói là tiểu sa di, ngay cả mấy sư huynh lớn tuổi hiểu chuyện cũng sớm quẳng cái gọi là "ngã Phật từ bi" ra sau đầu, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng thống khoái, đối với Thánh tăng lại càng thêm kính trọng.

Lúc này gặp được Thánh tăng, tiểu sa di không khỏi kích động, cũng vì lo lắng mà nói thêm vài câu: 

"Sắc mặt Thánh tăng kém quá... Chi bằng mau uống giải dược đi ạ... Khâm Huyền sư thúc nói, loại độc dược này trong vòng ba ngày có lẽ sẽ không hiện ra triệu chứng gì, nhưng sau ba ngày, ngũ tạng lục phủ sẽ lập tức tan thành một bãi nước hôi thối..."

Đang lẩm bẩm nửa chừng, cậu nhóc đột nhiên phát hiện chú sóc nhỏ vốn như hình với bóng bên cạnh Thánh tăng lúc này lại chẳng thấy đâu. 

Theo tâm lý "yêu ai yêu cả đường đi", tiểu sa di bồi thêm một câu: 

"Nghe Khâm Huyền sư thúc nói, chú sóc nhỏ lúc trước Thánh tăng cứu cũng bị dao cứa bị thương... Tuy thương thế không nặng nhưng e là cũng trúng độc rồi... Thánh tăng đừng quên cho nó uống một viên ạ..."

Giang Tả nheo mắt, đưa tay sờ sờ cái mông nhỏ vẫn còn vết đao mờ mờ phía sau, không nhịn được mà lên tiếng cắt ngang: 

"Trúng độc...? Độc gì cơ?? Có chết không???"

Lúc này tiểu sa di mới chú ý tới Lạc Thanh Hạc bên cạnh Thánh tăng và cái người đang lên tiếng phía sau hắn. 

Người nọ quấn một chiếc chăn mỏng trắng tinh, tuy nhìn rất lạ mặt, hệt như chưa từng xuất hiện trong chùa, nhưng vì đi theo sau Lạc thí chủ nên chắc là tôi tớ linh tinh gì đó thôi...

"Lạc thí chủ cũng ở đây ạ..." 

Tiểu sa di không hề nghi ngờ, chắp tay hành lễ với bọn họ, rồi dùng giọng sữa nãi thanh nãi khí giải thích cho Giang Tả: 

"... Khâm Huyền sư thúc nói, người trúng độc nếu sau ba ngày không có thuốc giải, lục phủ ngũ tạng sẽ dần dần hòa tan, cuối cùng biến thành một bãi nước hủ bại..."

Giang Tả nghe xong cứ như sét đánh ngang tai: Đm! Độc dược gì mà ác độc thế?! Mà cái chùa cứt chó này sao chẳng có lấy một hòa thượng nào bình thường vậy?? Mỗi ngày ăn chay niệm Phật, tưới hoa uống nước an hưởng tuổi già không tốt sao mà cứ thích chế độc???

Giang Tả thò một ngón tay út ra khỏi chăn, run rẩy chỉ vào Thanh Trì hỏi: 

"Vậy hắn... à không, chú sóc trúng độc sẽ thế nào?"

Tiểu sa di thật thà lắc đầu: "Chuyện này tiểu tăng... cũng không rõ lắm ạ..."

Giang Tả đột nhiên hiểu ra tại sao đêm qua mình lại bị "kí thể tử vong" kỳ lạ dẫn đến nhiệm vụ chính tuyến thất bại. 

Loại kịch độc kia đối với người thường có lẽ phải ba ngày sau mới phát tác, nhưng với lượng dược tính đó đối với một chú sóc nhỏ yếu ớt thì có khi là chết ngay tắp lự.

Nghĩ đến thảm trạng phát độc, Giang Tả quýnh quáng: "Vậy thuốc giải đâu?"

Tiểu sa di vẻ mặt bình tĩnh: 

"Tiểu thí chủ đừng gấp, Khâm Huyền sư thúc chính là sai tiểu tăng mang dược tới đây mà." 

Nói xong, cậu nhóc chỉ chỉ vào bình sứ nhỏ trong tay Thánh tăng.

Giang Tả đột nhiên có loại dự cảm bất tường: 

"... Cái thuốc giải này... chắc không phải chỉ có mỗi một lọ thôi chứ?"

Cứ tưởng Giang Tả đang nghi ngờ mình tư tàng túi thuốc giải, tiểu sa di tức đến đỏ cả mặt: 

"Ngươi...! Khâm Huyền sư thúc cũng chỉ đưa có một lọ thôi... Tiểu tăng thèm vào mà trộm giấu chắc?!"

Không ngờ thuốc giải thực sự chỉ có một lọ duy nhất, Giang Tả: 

"..." [Ảnh lung lay sắp đổ.jpg]

Thanh Trì nắm duy nhất một lọ thuốc giải trong tay, lơ đãng liếc nhìn Giang Tả một cái.

Nhận thấy tầm mắt quét tới, Giang Tả cả người cứng đờ, nặn ra một nụ cười nịnh nọt giả trân với Thánh tăng.

Thấy lão cẩu bức lạnh nhạt dời mắt đi chỗ khác, Giang Tả rốt cuộc để lại những giọt nước mắt hối hận: ... Xác nhận qua ánh mắt, đây là hạng người hoàn toàn không quản ta sống chết ra sao.

Thanh Trì thu bình sứ vào trong ống tay áo, gật đầu với tiểu sa di rồi lướt qua mấy người bọn họ, ung dung rời đi hướng về phía đầu kia hành lang.

Biết mình trúng độc mà không có thuốc giải thì sẽ thối rữa thành một bãi nước, Giang Tả lo sốt vó, vội vàng nói với Lạc Thanh Hạc: 

"Cái đó, ta có việc gấp, lát nữa quay lại tìm huynh sau!"

Nói xong cũng chẳng đợi Lạc Thanh Hạc kịp phản ứng, Giang Tả liền chịu đựng cơn nhức mỏi trên người, mếu máo quay đầu, kéo theo thân hình rệu rã cùng đôi chân đau nhức chạy đuổi theo hướng Thanh Trì vừa đi.

Trên hành lang dài, Lạc Thanh Hạc lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Thánh tăng và Giang Tả khuất dần. Hắn ngăn tiểu sa di định rời đi lại, nghiêm túc hỏi: 

"Tiểu hòa thượng, sư thúc của các ngươi có từng nói qua, trúng loại độc này liệu có khiến tính tình đại biến không? Hoặc giả như... đột nhiên trở nên tàn bạo hơn?"

Tiểu sa di ngơ ngác cúi đầu: "Cái này tiểu tăng cũng không rõ. Trước đây loại độc dược này chỉ là do Sinh Thu sư thúc cùng Khâm Huyền sư thúc luận bàn dược lý rồi hứng chí chế ra thôi, chứ chưa từng có ai thực sự trúng độc cả..."

"... Khâm Huyền sư thúc cũng chỉ nói trong vòng ba ngày nếu không có thuốc giải thì từ trong ra ngoài sẽ thối rữa hết... Chưa từng nghe nhắc tới chuyện tính tình có đại biến hay không..."

"Vậy tại sao Thánh tăng lại..." Lạc Thanh Hạc nhíu chặt mày, rũ mắt lẩm bẩm.

Nếu giải thích hành vi vừa rồi của Thánh tăng là do mất lý trí, nhưng ánh mắt lạnh lẽo thấu xương kia của hắn lại vô cùng tỉnh táo, nào có nửa phần giống kẻ mất trí?

Nghe Lạc Thanh Hạc nhắc tới Thánh tăng, mắt tiểu sa di lại bắt đầu lấp lánh đầy sùng bái: 

"Thánh tăng thật lợi hại, nghe các sư huynh nói, lúc bọn họ chạy tới nơi thì tên hung đồ kia đã mất mạng rồi!"

Lạc Thanh Hạc hỏi một câu: "... Đã như vậy, là ai đã nghe thấy động tĩnh đầu tiên?"

Tiểu sa di khựng lại, gãi đầu nói: 

"Cái này... Lạc thí chủ hỏi khó tiểu tăng quá... Đêm qua ta ở trong thiền phòng, các sư huynh đều không cho ta đi ra ngoài..."

Lạc Thanh Hạc nghiêm mặt: "Ngươi đi triệu tập mấy vị tiểu tăng đêm qua tới sân viện này, ta có chuyện quan trọng cần hỏi."

Tiểu sa di vội vàng đồng ý.

Trong tiểu viện, Lạc Thanh Hạc một tay vuốt cằm, nhìn chằm chằm cây lê trồng giữa sân, suy tư về hàng loạt điểm đáng ngờ trong vụ ám sát Thánh tăng đêm qua.

Hắn vốn tưởng rằng đêm qua là do Thánh tăng kêu cứu nên mới dẫn mấy vị tiểu tăng tới hành lang. Nhưng giờ mới biết nội lực Thánh tăng thâm hậu, thậm chí còn vượt xa cả mình. 

Nhìn lại hiện trường, căn bản chẳng có dấu vết đánh nhau nào. Có vẻ như Thánh tăng chỉ cần chưa đầy một chớp mắt đã tay không vặn gãy cổ kẻ hắc y kia rồi.

Đã không có tiếng binh khí va chạm, với công phu của Thánh tăng cũng chẳng cần kêu cứu, theo lý mà nói từ lúc ám sát cho đến khi tên hắc y bị giết, cả quá trình không nên phát ra quá nhiều tiếng động... Vậy cái động tĩnh lớn đến mức đưa người từ xa tới là gì?

Đối mặt với năm vị tiểu tăng đang tập trung trong viện, Lạc Thanh Hạc trầm giọng, mặt đầy nghiêm nghị hỏi: "Đêm qua... là ai đã nghe thấy động tĩnh ở hành lang trước nhất?"

Mấy tiểu tăng nhìn nhau trân trân.

"Di Sinh, không phải ngươi nghe thấy trước sao?"

"... Hả? Không có mà... Đêm qua là ai kéo tay áo ta, bảo là nghe thấy phía trước có tiếng đánh nhau ấy chứ...?" 

Vị tiểu tăng tên Di Sinh gãi đầu hồi tưởng kỹ lại, có chút ngại ngùng nói: 

"Trời tối quá... ta nhìn không rõ... Nhưng người đó đúng là mặc tăng bào của chùa mình... nên ta cũng không nhìn kỹ... Chắc chắn là một trong bốn người các ngươi rồi chứ gì?"

Bốn người còn lại đồng loạt lắc đầu.

"Hả?! Thế tối qua người kéo tay áo ta là ai?" Di Sinh nổi hết cả da gà.

"Vậy các ngươi có chắc chắn là những người có mặt đêm qua đều ở đây không?" Lạc Thanh Hạc truy vấn.

Mấy tiểu tăng gật đầu: "Đúng ạ, Di Sinh lúc đó nói có di vật của mẫu thân để lại bị rơi ở đại điện, hắn nhát gan không dám đi một mình nên cứ nhất quyết kéo bốn người chúng ta đi cùng."

"Vậy cả năm người các ngươi... lúc đó thực sự có nghe thấy động tĩnh gì không?"

Năm tiểu tăng nhớ lại một hồi rồi thành thật lắc đầu: 

"Người đó giọng điệu nôn nóng, chúng ta không nghĩ nhiều liền chạy về phía hành lang... Tới nơi thì quả nhiên gặp Thánh tăng bị thương cùng tên hung đồ đã tắt thở nằm dưới đất..."

Cả năm người đều có mặt gần hiện trường, nhưng không ai thừa nhận mình là người đề xuất đi kiểm tra, cũng chẳng ai thực sự nghe thấy tiếng động gì.

Kẻ trà trộn vào năm người đó... là ai? Hay là trong năm người này có kẻ nói dối... Hoặc giả, cả năm người đều đang nói dối?

Lạc Thanh Hạc mím chặt môi, quyết định quay lại hiện trường vụ án ở hành lang xem xét vòng nữa, hy vọng tìm thấy manh mối nào đó.

Lúc này, ở phía bên kia hành lang, Thánh tăng tuy nhìn bước đi thong thả, không nhanh không chậm dẫn đầu, nhưng dù Giang Tả có nỗ lực thế nào thì khoảng cách giữa hai người vẫn luôn cách nhau năm sáu bước chân.

Vừa tới thiền phòng, Giang Tả chịu đựng cơn đau sưng nơi khó nói phía sau, đột ngột tăng tốc, lách người chui tọt vào khe cửa ngay khi cánh cửa sắp đóng lại.

Vừa chui vào trong, thân hình còn chưa đứng vững, Giang Tả đã đánh đòn phủ đầu, ép Thanh Trì lên cánh cửa, giam hắn giữa ván cửa và khuỷu tay mình. Cậu ngẩng đầu lên, phồng má tức giận nhìn thẳng vào đôi mắt bạc của Thánh tăng.

Bình Luận

0 Thảo luận