Sáng / Tối
"Sao Meo Meo tự dưng lại xa cách với ta thế nhỉ?... Không phải vừa nãy ngã ngốc luôn rồi chứ?"
Lạc Thanh Hạc có chút lo lắng, lẩm bẩm lầu bầu:
"... Ngã ngốc rồi chắc không ảnh hưởng đến chất lượng thịt đâu nhỉ..."
Giang Tả: ... Rút lại lời vừa rồi đi, tôi coi như chưa nghe thấy gì hết.
"... Đổi tên." Thánh tăng đột nhiên lên tiếng.
Lạc Thanh Hạc ngơ ngác: "Hả???"
Thánh tăng mặt không đổi sắc: "Sau này gọi là Gâu Gâu."
"..."
Giang Tả đột nhiên bật dậy khỏi lòng bàn tay Thánh tăng: ... Cái tên chó má gì thế này?
Dường như nhận ra sự bất mãn của sóc nhỏ trong tay, Thánh tăng khẽ nhướng mày, liếc nhìn cậu: "Hửm?"
Giang Tả ngoan ngoãn ngồi thụp xuống: ... Cũng, cũng khá dễ nghe.
Lạc Thanh Hạc vẻ mặt kỳ quái lặp lại một lần: "Gâu... Gâu?"
Đột nhiên cảm thấy cái tên này trở nên thật êm tai, thật thuận miệng, Giang Tả vẻ mặt hưởng thụ, lộ ra nụ cười chuẩn "hiền từ": Ngoan, Lạc Nhị Cẩu Tử.
"Ừ." Thanh Trì thần sắc tự nhiên gật đầu với Lạc Thanh Hạc, sau đó cất bước đi lướt qua vai hắn.
Nhìn bóng lưng Thánh tăng và cục lông nhỏ đi xa, Lạc Thanh Hạc đứng chết trân tại chỗ, hoang mang gãi đầu:
"... Nhưng mà cái tên Thịt Đôn...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-sen-nha-toi-lai-phat-ien-roi&chuong=7]
có chỗ nào thua kém Gâu Gâu đâu nhỉ...?"
Giang Tả: Đối phương không muốn nói chuyện với ngươi và ném cho ngươi một đống phân, ăn xong thì sự hoang mang tự nhiên sẽ được giải quyết thôi.
Trăng thanh sao thưa, gió đêm hiu hiu, Giang Tả đoan trang ngồi quỳ trong lòng bàn tay Thánh tăng, vẫy vẫy cái đuôi to xù màu nâu đỏ, vẻ mặt đầy ngoan ngoãn.
Giả trân suốt cả quãng đường, kết quả là cho đến khi về tới thiền phòng vẫn chẳng thu thập được tí giá trị con sen nào, Giang Tả: "..." Đồ đàn ông tồi, thật quá đáng.
Bên trong thiền phòng, vài tiểu tăng đã chuẩn bị sẵn bồn tắm đầy nước ấm, hơi sương mờ ảo lượn lờ khắp phòng. Giang Tả nằm bò bên cửa sổ trên bàn trà, cảm nhận làn gió nhẹ thổi qua, tranh thủ lúc Thánh tăng tắm rửa để suy nghĩ về "chuột sinh" của mình.
Trước mắt xuất hiện hai mục tiêu công lược mà chẳng có gã nào ra hồn cả, so với miêu tả trong sách thì ngoại trừ vẻ bề ngoài ra, tính cách đúng là một trời một vực. Càng nghĩ càng tuyệt vọng, Giang Tả chất vấn 362:
[Sao lại thế này? QAQ... Chẳng lẽ tôi xuyên nhầm vào bản lậu rồi?!]
362 suy nghĩ nửa ngày cũng không biết an ủi ký chủ thế nào, cuối cùng đành nói: [... Thỉnh ký chủ chú ý hình tượng.]
[...]
Giang Tả: Cho ngươi vào danh sách đen luôn, có việc gì thì liên lạc qua thư bỏ vào chai trôi sông nhé.
Trước khi tắm, Thanh Trì gọi tiểu tăng mang đến một tấm bình phong. Trên bình phong vẽ cảnh núi xa nhấp nhô đại sắc, ngăn cách Thánh tăng đang tắm phía sau với sóc nhỏ bên bàn trà cạnh cửa sổ. Qua lớp sương mù mông lung, chỉ có thể thấy một bóng người nhạt màu cùng tiếng nước chảy rào rào.
Giang Tả thầm mắng mỏ: Tắm cái thôi mà cũng lén lén lút lút, chắc chắn là nấp sau đó làm chuyện mờ ám rồi!
Một tiếng "ào" vang lên sau bình phong, lát sau, Thánh tăng tùy ý khoác một lớp áo đơn mỏng manh bước ra.
Dây đai bên hông hắn thắt lỏng lẻo, lớp áo đơn vốn đã mỏng lại dính những giọt nước chưa lau khô, trở nên nửa kín nửa hở. Áo trắng thấm nước dán sát vào da thịt, thấp thoáng lộ ra màu da ôn nhuận ẩn hiện.
Hơi nước ấm áp khiến đuôi mày khóe mắt hắn nhuốm chút ẩm ướt, ngay cả bờ môi mỏng mềm mại cũng vương một tầng nước liễm diễm.
Ánh nến thanh lãnh hắt lên gương mặt nghiêng càng thêm mê hoặc lòng người dưới làn sương khói.
Mấy tiểu tăng chờ ngoài cửa nghe tiếng nước đã dứt, ước chừng Thánh tăng đã mặc đồ xong mới gõ cửa đi vào khiêng bồn tắm ra ngoài. Một tiểu tăng áo xanh đi phía sau bưng theo hộp thức ăn đưa tới bữa tối.
Xảy ra chuyện như vậy, tăng nhân trong chùa đều chẳng còn tâm trí dùng bữa, nhưng cũng không thể chậm trễ khách quý, trụ trì Thuận Từ bèn gọi người nấu riêng mấy món chay và điểm tâm tinh mỹ mang lên cho Thánh tăng.
Phần thức ăn đặt trên bàn trà không nhiều nhưng món nào cũng tinh xảo. Ngay cả con sóc nhỏ mới được cứu, nhà chùa cũng chuẩn bị cho một đĩa hạt hướng dương nhỏ.
Đống hạt hướng dương đặt giữa đĩa đều đã được lột sạch vỏ, lớp nhân vàng óng bên ngoài còn bọc một tầng lòng đỏ trứng chiên xù.
Giang Tả hưng phấn xoa xoa móng vuốt.
Đám tiểu tăng vừa lui ra, Giang Tả đã không kìm được mà vươn cái móng nhỏ đen thui ra.
"Chát ——" một chiếc đũa trúc không chút lưu tình gõ lên móng cậu.
"Meo!" Giang Tả đau đớn rụt tay lại, theo bản năng kêu lên một tiếng "Meo", vẻ mặt rưng rưng nhìn về phía Thánh tăng.
Cục lông nhỏ đứng đó đáng thương vô cùng, Thanh Trì cúi đầu nhìn cái bụng hơi nhô ra ngay cả khi đứng của sóc béo, lạnh lùng nói:
"Hạt hướng dương vừa nãy đã ăn hết rồi sao?"
Nhận ra tầm mắt của Thánh tăng dừng trên bụng mình, Giang Tả đứng thẳng người, hít một hơi, cố gắng hóp cái bụng tròn vo lại.
Hạt hướng dương vừa nãy? Giang Tả nỗ lực hồi tưởng, ý hắn nói là đống hạt hướng dương nam chính Lạc Thanh Hạc cho mình ư...?
Dạ! Giang Tả dùng sức gật đầu.
Thanh Trì mặt không cảm xúc nhìn Giang Tả, đột nhiên hừ lạnh một tiếng, rồi một tay nắm lấy cái má xù lông của cậu.
Hai ngón tay hắn hơi dùng lực bóp quai hàm Giang Tả, cảm giác nhức mỏi truyền đến khiến cậu phải há miệng ra.
Thanh Trì lại gập một ngón tay, chen qua kẽ răng con sóc nhỏ, đầu ngón tay đâm thẳng vào trong miệng, chạm vào cuống họng của Giang Tả.
Cổ họng bị dị vật chạm vào, Giang Tả khó chịu lắc đầu liên tục, khóe mắt vì kích thích sinh lý mà chảy ra vài giọt nước mắt, nhưng ngón tay đang xâm lấn kia vẫn không chút lưu tình.
362 trố mắt nhìn:
[... Cái đó... nói thật lòng nhé... trông hơi giống đang bú]
Cổ họng bị chọc trúng, Giang Tả không nhịn được một cơn buồn nôn, vội vàng đẩy ngón tay Thanh Trì ra, chổng mông gục sang một bên, nôn ra nước chua cùng ít vụn hạt hướng dương.
Thanh Trì động tác nhẹ nhàng, khẽ vuốt ve lưng cậu, nhưng đôi mắt bạc lại như sương đêm ngưng đọng, hơi lạnh thấu xương:
"Ăn... chắc là không chỉ có bấy nhiêu thôi nhỉ?"
Thấy ngón tay kia lại định chọc vào họng mình lần nữa, Giang Tả sợ tới mức cuống quýt thò móng vào, móc sạch đống hạt hướng dương vừa nãy nam chính cho mà cậu không nỡ ăn, vốn đang giấu kỹ hai bên má ra ngoài.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận