Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chưa từng thấy Omega nào biết đánh nhau à?!

Một nụ hôn lạnh lẽo đặt lên môi anh

Ngày cập nhật : 2025-11-07 21:01:58
Editor: Mây

Bên ngoài, các phương tiện công trường đã đậu kín, Tịch Dịch nói với cậu rằng ngày mai công trình cải tạo bến tàu cũ sẽ chính thức khởi công.

Làn gió biển hơi mặn táp vào mặt khiến Diệp Lăng hơi mơ màng như thể lại quay về đêm sinh nhật của Tịch Dịch. Đó là lần đầu tiên cậu giãi bày lòng mình với người đó, và cũng từ sau lần đó, sự giao thoa giữa hai người ngày càng dày đặc hơn.

Mặc dù đến tận bây giờ vẫn chưa bày tỏ lòng mình với Tịch Dịch nhưng hễ nghĩ đến người ấy, khóe môi cậu lại không kìm được cong lên, niềm vui tràn ngập như mật ngọt tràn ra.

"Bố, mẹ..." Diệp Lăng ngước nhìn bầu trời đầy sao, lẩm bẩm: "Con đã có người mình thích rồi, bố mẹ yên tâm nhé."

Chỉ là cái cậu thiếu gia kia...

Diệp Lăng cố gắng đè khóe môi xuống, thầm mắng trong lòng – nếu anh cứ treo mãi cái từ "bao nuôi" trên miệng mà không chịu nói chuyện đàng hoàng với mình thì cậu nhất định sẽ không đồng ý, tuyệt đối không.

Rõ ràng khi trêu ghẹo cứ tùy tiện nhưng khi tỏ tình lại giả vờ ngây thơ khiến người ta tức đến nghiến răng.

Đang lúc Diệp Lăng đang chửi thầm thì đột nhiên có một âm thanh kỳ lạ lọt vào tai cậu.

Tiếng động đó trầm đục và ngắn ngủi giống như tiếng trống đánh vào bông vậy, nếu không phải trong đêm khuya tĩnh mịch tuyệt đối sẽ không ai phát hiện ra.

Nghiêng đầu lắng nghe một lát, Diệp Lăng nghe thấy tiếng thứ hai giống hệt, sau đó đôi mắt cậu đột nhiên mở to, nhờ phúc Tịch Dịch luôn kéo cậu chơi đủ loại game chiến tranh VR nên cậu lập tức nhận ra hai tiếng động này rốt cuộc là gì –

Đây là tiếng súng lục có gắn bộ phận giảm thanh.

Lúc này cậu đang đứng trên đỉnh container cao nhất, vì vậy chỉ cần nhìn theo hướng phát ra âm thanh, cậu đã thấy được vị trí xảy ra sự cố. Cách đó không xa, trên mặt đất, một người đang loạng choạng luồn lách giữa các container và phía sau anh ta có bảy tám người đang hung hăng đuổi theo.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=9]


...

Diệp Lăng là một Omega, hơn nữa là một Omega rất thích hành hiệp trượng nghĩa, chỉ một chút là "nổi máu nóng" rồi.

Khi nhận ra, cậu đã không kìm được mà chạy về phía đó, dù thế nào đi nữa, cậu tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn người khác chết ngay trước mặt mình.

Bản đồ phức tạp của toàn bộ khu bến tàu cũ nhanh chóng lóe lên trong đầu, Diệp Lăng đã thành công chặn được người bị truy đuổi ở một góc cua và kéo đối phương chạy như bay về phía sâu bên trong bến tàu.

Lúc đầu người bị cậu kéo dường như bị giật mình muốn vùng vẫy thoát ra nhưng ngay sau đó như nhận ra điều gì đó, anh ta bám sát bước chân cậu.

Diệp Lăng dẫn người nọ luồn lách qua lại trong khu vực mà cậu thuộc như lòng bàn tay, cuối cùng ở một ngõ cụt, cậu nghiêng người trốn vào một container đang hé cửa.

Tiếng bước chân bên ngoài vội vã đến rồi dần dần xa dần. Trái tim Diệp Lăng vẫn luôn treo lơ lửng cuối cùng cũng hơi thả lỏng, cậu khẽ thở phào một tiếng, sau đó cảm nhận được một trọng lượng nặng nề từ phía sau truyền đến, hẳn là người phía sau cuối cùng cũng không chịu nổi đè lên người cậu.

Nhờ ánh trăng lốm đốm chiếu xuyên qua nóc container, cuối cùng cậu cũng có cơ hội nhìn người đó –

Nhưng đường nét góc cạnh như được điêu khắc và đôi mắt chứa cả ngân hà kia lại chính là Tịch Dịch!

Ngay khi nhận ra người mình cứu được lại là Tịch Dịch, Diệp Lăng cũng ngửi thấy một mùi máu tươi nồng nặc đến từ người Tịch Dịch.

"Anh –" Diệp Lăng không kìm được phải kêu lên. Hòa theo dòng nước mắt tuôn rơi của cậu, một nụ hôn lạnh lẽo đặt lên môi cậu.

— Mang theo hơi gió biển mặn nhẹ và chút hương rượu vang đỏ nhè nhẹ, mạnh mẽ nhưng lại dịu dàng.

Dưới ánh trăng, sắc mặt Tịch Dịch vô cùng tái nhợt nhưng vẫn không che lấp được ánh sáng toát ra từ ánh mắt anh.

Dựa vào tư thế Tịch Dịch đang dựa vào người mình, Diệp Lăng cẩn thận dò tìm vết thương trên người anh, cuối cùng đưa tay lên, phát hiện cả bàn tay dính đầy máu tươi ấm nóng.

Diệp Lăng cảm thấy nước mắt mình không thể ngừng được.

Bất cứ lúc nào cũng có người chạy qua chạy lại ở bên ngoài, cậu còn không dám thở mạnh nhưng đôi bàn tay không ngừng run rẩy lại chứng minh cậu sợ hãi đến mức nào vào lúc này.

Nếu hôm nay cậu không đến bến tàu cũ, nếu vừa rồi cậu bỏ lỡ tiếng súng đó, nếu cậu không bất chấp nguy hiểm chạy đến cứu viện... vậy Tịch Dịch sẽ ra sao?

Khi toàn thân run rẩy, một bàn tay lạnh lẽo áp lên má cậu, vụng về lau đi nước mắt. Tịch Dịch cố gắng tựa đầu vào tai Diệp Lăng, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Đừng khóc..."

Diệp Lăng nghiến chặt răng, ra sức lắc đầu.

Tịch Dịch thấy vậy khẽ cười một tiếng, hơi thở ấm nóng phả vào gáy cậu: "Diệp Lăng." Tịch Dịch nghiêm túc gọi tên cậu: "Anh —"

Nhưng đúng lúc này, bên ngoài container đột nhiên vang lên những tiếng bước chân chậm rãi như thể tử thần đang đến gần. Ngay sau đó, người đó mạnh bạo kéo cánh cửa container đang hé mở ra!

Nhìn khẩu súng đen ngòm chĩa thẳng vào mình, Diệp Lăng không hề suy nghĩ, theo bản năng quay người che chắn Tịch Dịch ở phía sau!

"Đoàng —"

...

Bình Luận

0 Thảo luận