Editor: Mây
Vừa qua nửa đêm, pháo hoa tàn lụi, đường bờ biển lập tức trở nên hiu quạnh hẳn.
Gió biển lúc này cũng lạnh hơn lúc mới đến nhiều, nó thổi qua khiến vai Diệp Lăng khẽ run lên theo phản xạ.
Cậu đang định tìm một cái cớ nào đó để đề nghị về nhà thì Tịch Dịch bỗng lên tiếng: “Về nhà tôi đi.”
Vừa nghe xong, Diệp Lăng theo phản xạ muốn từ chối ngay. Đùa à, ai mà chẳng biết một Alpha và một Omega cô nam quả nam ở cùng một chỗ sẽ xảy ra chuyện gì.
Hôm nay cậu đã chiều ý Tịch Dịch "điên" một trận rồi, cậu không muốn có thêm bất kỳ tiếp xúc thân mật nào với người đàn ông này nữa.
Nhưng lời từ chối còn chưa kịp nói ra, Tịch Dịch đã giơ tay ra kéo tay áo cậu lại, giọng khàn khàn khẽ cầu xin: “Được không?”
Diệp Lăng nghiêng đầu, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Tịch Dịch, một đôi mắt sáng như vì sao trong đêm hè phản chiếu rõ ràng hình bóng của chính mình bên trong.
Có thể là do mùi pheromone hương rượu vang đỏ của Tịch Dịch quá mãnh liệt, hoặc cũng có thể vì men rượu từ người anh len lỏi vào trong cơ thể cậu, tóm lại không rõ vì lý do gì nhưng Diệp Lăng cảm thấy hình như mình cũng say rồi.
Say đến mức rõ ràng cậu biết rõ kiểu người này không nên dây vào nhưng vẫn như bị ai đó điều khiển, cậu khẽ gật đầu đồng ý.
.
Mình chắc chắn là điên rồi.
Khi theo Tịch Dịch lên lầu, đầu óc Diệp Lăng hoàn toàn trống rỗng.
Vừa vào cửa, cậu chưa kịp phản ứng gì thì Tịch Dịch đã áp sát, hôn cậu một cách mãnh liệt.
Pheromone mà Tịch Dịch từng đánh dấu tạm thời cậu vài tháng trước vẫn còn chút tàn dư trong cơ thể. Chính vì thế cơ thể Diệp Lăng gần như không hề kháng cự mà vô thức tiếp nhận sự xâm nhập của người kia.
Bình thường người này vốn mang dáng vẻ của một thiếu gia mạnh mẽ và ngang ngược, vậy mà hôm nay lại bất ngờ dịu dàng, vô cùng quan tâm đến cảm nhận của Diệp Lăng.
Trong lúc xúc động, Diệp Lăng ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc bắt gặp đôi mắt mơ màng của Tịch Dịch, bên trong đó chất chứa vô vàn cảm xúc khó tả.
Không hiểu sao, tim cậu bỗng nhói lên một cái.
Dù lần đầu gặp mặt không mấy suôn sẻ nhưng cậu cũng phải thừa nhận, từ ngoại hình cho đến sự dịu dàng đầy kiềm chế lúc này trên giường, Tịch Dịch thực sự là kiểu người rất hợp gu cậu.
Nếu như anh không phải là người thừa kế của Tập đoàn Thế Dịch thì có lẽ hai người họ...
Trong đầu cậu bỗng hiện lên cảnh pháo hoa rực rỡ trên đỉnh Tòa Tháp Quốc Vương, Diệp Lăng lập tức hoàn hồn lại. Thôi đi thôi đi, mình đang mơ mộng viển vông cái gì thế không biết?
.
Khi Tịch Dịch mở mắt ra, anh theo phản xạ đưa tay sờ bên cạnh thì chỉ chạm phải khoảng trống lạnh ngắt.
Anh giật mình bật dậy, xoa xoa huyệt thái dương đang nhức nhối, tưởng rằng Diệp Lăng đã rời đi từ lâu.
Không ngờ vừa bước ra khỏi phòng ngủ, anh đã ngửi thấy mùi thơm lan tỏa từ phía bếp.
“Anh dậy rồi à?” Diệp Lăng thấy Tịch Dịch vẫn còn mơ màng đứng ngẩn người ở cửa bếp nhìn mình, vì thế cậu vừa lấy bát từ tủ vừa giải thích: “Bếp nhà anh chắc mấy năm rồi không đun nấu gì, chẳng có thứ gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=5]
Tôi xuống cửa hàng tiện lợi mua một gói mì rồi tiện tay làm một ít nước sốt, cứ tạm ăn vậy đã nhé.”
Thấy Tịch Dịch vẫn đứng yên tại chỗ, Diệp Lăng nói tiếp: “Sáng ngày sinh nhật theo phong tục là phải ăn mì trường thọ đấy. Hôm qua chắc anh chưa ăn nhỉ?”
Nghe vậy, Tịch Dịch mím môi lắc đầu.
“Vậy hôm nay ăn bù cũng chưa muộn.” Diệp Lăng mỉm cười, vẻ mặt như thể "quả nhiên đoán đúng", nói tiếp: “Ăn xong bát mì trường thọ này, chúc Tổng giám đốc Tịch sức khỏe dồi dào, bình an trọn tuổi.”
“…”
Tịch Dịch nhìn bóng lưng người kia đang bận rộn cọ nồi, khóe mắt bỗng chốc cay xè. Đã rất lâu rất lâu rồi anh không có cảm giác thế này. Anh vội vàng ngẩng đầu, dùng hai tay xoa mạnh khuôn mặt mình để đè nén cảm xúc dâng trào.
Đến khi đã hoàn toàn bình tĩnh lại, vẻ ngái ngủ cũng tan biến, anh lại khôi phục dáng vẻ phóng túng thường ngày. Không biết trong đầu vừa nảy ra ý gì, anh nhếch môi cười, nửa thật nửa đùa nói với Diệp Lăng: “Cục cưng à, em đảm đang thế này hay là để tôi bao nuôi em luôn nhé?”
Diệp Lăng đang rót nước thì tay khựng lại một chút, tưởng anh đang nói đùa nên dỗi nói: “Vậy còn phải xem cậu chủ Tịch định trả tôi bao nhiêu tiền đã.”
“Vậy tôi nên trả em bao nhiêu?” Trước giờ Tịch Dịch chưa từng có kinh nghiệm trong chuyện này, chỉ đành cau mày suy nghĩ một lát, rồi dò hỏi: “Mỗi tháng 50 vạn đủ không?”
“Phụt—” Diệp Lăng phun hết một ngụm nước vừa uống vào miệng ra ngoài.
Cậu ho khan một lúc lâu mới trừng mắt nhìn Tịch Dịch đầy kinh ngạc: “Anh nói cái gì cơ?”
“Vậy… 100 vạn?” Tịch Dịch thấy phản ứng của cậu như vậy nên tưởng mình ra giá thấp quá, anh dè dặt đặt gấp đôi con số.
“Không phải không phải.” Diệp Lăng cảm thấy mình quả thật vẫn không thể theo kịp logic của vị này, vội vàng xua tay cắt ngang hắn: “Tổng giám đốc Tịch, anh có biết 50 vạn còn nhiều hơn cả lương một năm của tôi không?”
“Vậy tôi tăng gấp đôi lương cho em, rồi mỗi tháng cho thêm 100 vạn nữa.” Tịch Dịch ngồi xuống ghế, bắt chéo hai chân dài miên man của mình: “Cho tôi bao nuôi em nhé.”
“…” Vẻ mặt của Diệp Lăng trở nên hơi kỳ lạ.
Cậu đặt cốc nước xuống bàn một cách nhẹ nhàng, bất lực nói: “Tổng giám đốc Tịch, tôi là người nghiêm túc đàng hoàng, không bán thân đâu.”
“Tôi cũng là người nghiêm túc mà.” Tịch Dịch nhướng mày: “Lần đầu muốn bao nuôi người khác, chưa có kinh nghiệm gì, em thông cảm cho tôi chút nhé.”
Diệp Lăng nghe câu này suýt nữa bật cười vì tức, cậu xoay người định rời đi:
“Tôi sắp trễ làm rồi, Tổng giám đốc cứ từ từ ăn sáng, tôi xin phép đi trước.”
Ai ngờ Tịch Dịch lại kéo cậu lại từ phía sau, có vẻ thấy được sự né tránh trong ánh mắt cậu, anh không nhắc đến chuyện "bao nuôi" nữa mà chỉ nói: “Tôi cho em nghỉ nửa buổi sáng, ở lại ăn sáng với tôi rồi hãy đi.”
Nghe vậy, Diệp Lăng âm thầm trợn mắt trong lòng nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống, thầm mắng một câu: Đúng là lũ tư bản thối nát.
May mắn là suốt phần thời gian còn lại Tịch Dịch rất biết điều, anh không nhắc lại chuyện "bao nuôi" nữa khiến Diệp Lăng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận