Editor: Mây
“Ý của tôi là…” Diệp Lăng cảm thấy mình sắp bị mài mòn hết cảm xúc rồi: “Tôi xin anh đánh dấu tôi tạm thời được không?!”
“…” Người đẹp im lặng một lúc rồi hơi do dự hỏi: “Ý cậu là… Bảo ông đây, đánh dấu cậu, tạm thời?!”
“Sao trông vẻ mặt anh như thể bị thiệt thòi vậy?” Diệp Lăng vừa cởi áo vừa cười khẩy: “Đừng nói với tôi là anh còn trinh, vậy thì cứ coi như tôi chưa nói gì đi.”
“Tất nhiên là không.” Người đẹp lập tức đáp.
“Thế thì xong rồi. Tôi còn chẳng chê anh, anh còn có mặt mũi chê tôi à?” Diệp Lăng liếc sang, giọng có chút khiêu khích: “Hay là… anh không làm được?”
“Cậu nói ai không làm được hả?” Người đẹp bật cười vì tức: “Được, cậu đã nói thế thì hôm nay đừng có mà khóc.” Vừa nói, hắn vừa ung dung cởi nút cổ áo.
“Anh cứ yên tâm.” Diệp Lăng cười rạng rỡ, đầy khiêu khích: “Hôm nay nếu tôi kêu một tiếng, tôi nhận anh làm đại ca luôn!”
...
Tất nhiên sau khi mọi chuyện kết thúc, Diệp Lăng vô cùng mặt dày giả vờ như chưa từng nói ra câu đó.
...
"Thế nào, còn đứng dậy nổi không?" Người đẹp tiện tay châm điếu thuốc, tay kia vuốt lại mái tóc hơi rối.
"Tất nhiên là được." Diệp Lăng cụp mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười khó hiểu: "Không những đứng được, sẽ mà còn đánh được nữa kìa!"
Vừa dứt lời cậu đã siết tay thành nắm đấm vung về phía người đẹp!
— Dù đánh dấu tạm thời giúp cậu vượt qua cơn nguy cấp nhưng giúp thì giúp, chuyện cậu bị bắt cóc đến cái nơi quỷ quái này vẫn chưa tính sổ đâu nhé!
Người đẹp rõ ràng không ngờ một Omega còn đang trong kỳ phát tình vừa mới nhận đánh dấu tạm thời xong đã dám ra tay mạnh bạo với một Alpha thế này. Đây thật sự là chuyện mà một Omega có thể làm sao?!
"Rốt cuộc cậu là giống loài gì vậy?!" Người đẹp vừa cảm thán vừa dễ dàng đỡ lấy cú đấm của Diệp Lăng rồi thuận thế đè ngược cậu xuống đất.
"Má nó..." Lần đầu tiên bị người ta đánh bại hoàn toàn về mặt sức mạnh, hơn nữa còn là kiểu hoàn toàn bị đè bẹp dí, Diệp Lăng hơi kinh ngạc.
Thấy vậy người đẹp đắc ý cúi sát bên tai cậu thổi một hơi rồi thì thầm: "Nếu không phải hôm đó tôi uống rượu, mà cậu lại đột nhiên xông vào, cậu nghĩ tôi sẽ để cậu đánh trúng tôi à?"
"Anh…" Nghe anh ta nói vậy, Diệp Lăng chợt nhớ ra: "Anh là cái tên tối hôm đó ở sau quán bar?!" Cái tên Alpha ăn chơi, kéo nguyên bầy Alpha đi bắt nạt một Beta yếu ớt kia hả?!
Cậu còn đang thắc mắc sao người gì mà đẹp thế, lẽ nào mình lại quên được. Hóa ra là đêm đó tối om, cậu có nhìn được mặt ai đâu!
"Trả lời chính xác." Người đẹp cười với vẻ hơi bất cần đời: "Thưởng gì cho cậu bây giờ nhỉ? Để tôi nghĩ xem... thấy cậu còn sức đấy, chi bằng ta tiếp tục đi."
Nói rồi anh ta cúi đầu hôn xuống.
...
Sau hai lần nữa, Diệp Lăng hoàn toàn đầu hàng, lần này cậu thật sự không đứng nổi nữa luôn.
"Vừa vừa phải phải thôi chứ?" Cậu cố bám lấy tường đứng dậy, Diệp Lăng vừa xoa xoa thắt lưng đau nhức vừa chầm chậm hoạt động chân tay để hồi sức.
Người đẹp nghe thế thì nhìn chằm chằm vào mặt cậu, mãi đến mức khiến Diệp Lăng nổi da gà mới khẽ cười: "Mới có vậy mà chịu không nổi rồi à?" Rõ ràng là đang trả đũa việc khi nãy cậu chê anh ta "không được".
“Này này này.” Thấy đối phương nhỏ mọn như vậy, Diệp Lăng chẳng nể nang gì mà bĩu môi: “Dù gì anh cũng đạt được mục đích rồi, chơi tiếp nữa có gì vui đâu?”
Người đẹp nghe cậu nói vậy, tay đang cầm điếu thuốc khựng lại: “Mục đích của tôi? Tôi thì có mục đích gì chứ?”
Diệp Lăng thấy anh được lợi xong lại còn bày trò giả ngu, cậu lập tức cau mày khó chịu: “Anh định diễn gì với tôi đấy? Chẳng phải ban đầu anh tính bắt một Omega như tôi về đây rồi giày vò nhục mạ tôi một trận cho hả dạ à?”
“Ờ... cậu nói vậy cũng không sai.” Người đẹp hơi sững sờ, anh tiện tay dụi tắt điếu thuốc rồi vô cùng nghiêm túc nhìn cậu: “Nhưng mà tôi thật sự đâu có định làm chuyện đó với cậu đâu.”
“Hả?” Diệp Lăng nhìn người kia như đang xem kịch hài, giọng chẳng chút tin tưởng: “Gì vậy ông anh, chuyện cũng xong rồi, tôi có định kiện cáo gì đâu, anh còn chối à?”
“Tôi không có chối!” Lần này người đẹp thật sự sốt ruột, có phần cáu gắt giải thích: “Ban đầu tôi chỉ tính tẩn cậu một trận để sau này nhìn thấy tôi thì biết đường mà tránh! Nếu không phải cậu đột nhiên rơi vào kỳ phát tình, ai thèm dùng cái loại thủ đoạn hạ cấp đó để sỉ nhục cậu?!”
Nói rồi anh thấy Diệp Lăng vẫn còn nhìn mình với vẻ đầy nghi ngờ, tức tối hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cậu không tin nhân phẩm của tôi à?!”
“Ặc…” Vốn dĩ Diệp Lăng còn đang định dùng thái độ lạnh lùng thờ ơ, nghe đến câu đó thì bật cười đến mức chảy nước mắt: “Hahahaha ê không phải, nhưng mà anh là cái loại lưu manh nửa đêm chặn một bé Beta trong góc hẻm, giờ lại quay qua nói chuyện đạo đức với tôi á?”
Vừa dứt lời, người đẹp như thể cuối cùng cũng hiểu ra điều gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=2]
Anh bất đắc dĩ nói: “Hóa ra cậu nghĩ vậy thật à.”
Nói rồi anh quay sang nhìn Diệp Lăng bằng ánh mắt kiểu “đúng là đồ ngu”, cười khẩy: “Cậu có biết cái con nhỏ Beta mà cậu tưởng là bé gái yếu đuối đó ấy, thật ra là một con nhỏ chuyên ăn cắp trong bar, chính nó là người móc ví tôi không?”
“…”
“Hả?!” Mắt Diệp Lăng trợn tròn như sắp rớt ra ngoài: “Anh không lừa tôi đấy chứ?”
“Tôi lừa cậu làm gì?” Người đẹp cười nhạt: “Ban đầu tôi chỉ định dẫn anh em đi lấy lại cái ví thôi, ai ngờ giữa đường cậu lại nhào ra, không những bắt nó đi mà còn tặng tôi một cú đấm.”
Nói xong người đẹp rút điện thoại ra, mở cho cậu xem một đoạn video, đúng là cảnh “Beta đáng thương” kia đang móc ví trong túi quần của anh ở quầy bar, rõ rành rành trên camera giám sát.
Diệp Lăng hoàn toàn câm nín không nói được một lời.
— Trong suốt 25 năm sống đầy nhiệt huyết vì nghĩa bất dung thân, cuối cùng cậu cũng vướng phải một “vết nhơ”.
Lần này đúng là mất mặt ê chề.
Cậu xấu hổ khẽ ho một tiếng để giảm bớt lúng túng, Diệp Lăng ngượng ngùng nói: “Xin lỗi nha anh bạn, thế giờ anh tính sao, hay là anh xem bị mất bao nhiêu để tôi đền lại cho được không?”
Người đẹp không ngờ cậu nói năng sòng phẳng như vậy, nghe vậy phẩy tay cười đắc ý: “Không cần, tôi tống cổ cô ta vào trại tạm giam rồi.”
Nghe xong Diệp Lăng lập tức nghẹn lời, cậu nhìn người đẹp với vẻ vô cùng nghi ngờ — Rốt cuộc có thân phận gì mà hành xử kiểu đó?
Người đẹp lại rất ung dung để mặc cậu nhìn chằm chằm, rít một hơi thuốc rồi chậm rãi nói: “Ban đầu tôi tưởng cậu và con nhỏ Beta kia là cùng một hội. Giờ xem ra, cậu chỉ là ngốc thôi.”
“Anh nói ai ngốc hả?” Diệp Lăng trợn mắt, không khách khí liếc người kia một cái.
Thấy cậu vẫn còn cứng đầu, người đẹp bật cười, nói với vẻ vừa bất lực vừa buồn cười: “Vậy cậu dám nói chuyện này cậu không ngốc à?”
Diệp Lăng lập tức xì hơi, cậu mím môi không phản bác nổi.
“Thôi bỏ đi, chuyện này tôi không tính toán nữa.” Thấy cậu cũng biết đuối lý, người đẹp dập điếu thuốc trong tay, đứng dậy rồi nói: “Mặc đồ vào đi, tôi đưa cậu về.”
“Thôi khỏi.” Diệp Lăng nghe vậy thì từ chối thẳng thừng: “Tôi tự về được, không dám phiền đến ‘đại giá’ của anh.” Cậu không muốn dính dáng gì đến cái loại người này thêm nữa.
Cậu vừa nói vừa cài lại khuy áo, Diệp Lăng hít sâu một hơi, ban nãy cổ tay bị dây trói siết chặt, bây giờ da thịt trầy xước đau rát không chịu nổi.
Người đẹp liếc qua, như nhìn thấu suy nghĩ trong đầu cậu, khẽ gật đầu: “Cũng được, tự cậu cẩn thận đấy.”
“Xì.” Diệp Lăng cười nói: “Phải nói là mấy kẻ có ý đồ xấu nên cẩn thận tôi mới đúng.”
“Đừng mạnh miệng quá.” Người đẹp vừa dứt lời đã bất ngờ đẩy cậu vào tường, sao đó kề sát khóe miệng cậu, nói: “Chẳng phải hôm nay cậu cũng ‘lật thuyền trong mương’ đấy thôi?”
Diệp Lăng chẳng hề bị vẻ ngoài đẹp đẽ kia mê hoặc chút nào, thẳng tay đẩy người ta ra, khó chịu đáp: “Anh biết mình là cái mương là được rồi.”
Nói xong cậu không thèm nhìn sắc mặt người kia nữa, bước dài rời khỏi nhà xưởng.
Vừa ra đến bên ngoài nhà xưởng, một nhóm người mặc vest đen chỉnh tề đã đứng sẵn ở ngoài. Nhìn qua là biết thuộc hạ của người đẹp nhưng so với đám côn đồ hôm trước thì khác hẳn, vừa nhìn đã biết đám này được huấn luyện bài bản, không phải dạng dễ động vào.
Vừa thấy Diệp Lăng bước ra, người đứng đầu lập tức tiến lên một bước, kính cẩn đưa cho cậu một cuộn băng gạc và lọ cồn.
“Đây là lệnh của cậu chủ.” Trước ánh mắt đầy nghi ngờ của Diệp Lăng, người đó giải thích: “Vì chuyện khiến cổ tay cậu bị thương, cậu ấy muốn gửi lời xin lỗi.”
Diệp Lăng nghe xong ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía người đẹp. Anh vừa mới từ trong nhà xưởng bước ra, áo vest vẫn còn hơi xộc xệch.
“Cảm ơn.” Diệp Lăng giơ mấy thứ trên tay vẫy vẫy về phía anh, chân thành nói một câu rồi xoay người rời đi.
“Này.” Người đẹp gọi với theo: “Nhớ tên tôi đấy, tôi là Tịch Dịch.”
Nghe vậy Diệp Lăng quay đầu lại, ánh mắt đầy thách thức rồi xua tay nói: “Không cần.” Loại người như anh, đời này cậu cũng chẳng muốn dính dáng đến. Dù gì cũng chẳng bao giờ gặp lại, ông đây rảnh đâu mà nhớ tên anh.
Nhưng chính vào giây phút đó, kẻ tự tin, cao ngạo và vô cùng sĩ diện tên Diệp Lăng đó đã quên mất một chân lý bất biến trong vũ trụ — Bản chất con người là: “Nói một đằng, làm một nẻo.”
Một tuần sau, Diệp Lăng nhận được thông báo điều động nhân sự trong tập đoàn, cấp trên trực tiếp của cậu đã bị thay thế.
Và khi vị tổng giám đốc mới sải bước bước qua cánh cửa tập đoàn, đôi mắt như dải ngân hà kia vừa nhìn thấy cậu, anh đã lập tức nở nụ cười rực rỡ... Diệp Lăng đã hét lên một tiếng thất thố, chưa từng mất hình tượng đến thế từ ngày đi làm.
“Hả——??!”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận