Editor: Mây
Diệp Lăng từng đọc một cuốn sách, trong sách nói rằng khi một người sắp chết, trong đầu họ sẽ không nhịn được mà phát ra những thước phim hồi tưởng cuộc đời, dù là hỷ nộ ái ố, cuối cùng tất cả đều trở về hư vô. Tuy nhiên... cơn đau dự kiến không hề xuất hiện.
Cậu không dám tin quay người lại mới phát hiện ra tên sát thủ đuổi theo đã ngã xuống vũng máu.
Một nhóm người mặc đồ đen vây kín lại, người dẫn đầu mặt mày nghiêm trọng bước nhanh đến, chính là đội trưởng đội bảo vệ họ Mục, người đã đưa băng gạc cho Diệp Lăng sau khi Tịch Dịch bắt cóc anh. Đội trưởng Mục rõ ràng sững sờ một lát khi nhìn thấy Diệp Lăng: "Anh Diệp?"
Tịch Dịch mất đi ý thức ngay khoảnh khắc nhìn thấy đội trưởng Mục đến nhưng tay anh vẫn luôn nắm chặt lấy ống tay áo của Diệp Lăng.
...
Ngoài phòng phẫu thuật, Diệp Lăng mặt mày xám xịt ngồi trên ghế dài nhắm mắt không biết đang nghĩ gì.
Đội trưởng Mục hoàn tất thủ tục xong, dựa vào bức tường bên cạnh cậu, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, là do thuộc hạ thất trách."
"Không đâu." Diệp Lăng liếc nhìn anh ta, mệt mỏi nói: "Nếu hôm nay không nhờ các anh đến kịp thời thì tôi và Tịch Dịch đã chết rồi."
"..." Đội trưởng Mục nghe vậy thì im lặng một lát, sau đó như hạ quyết tâm mà nói: "Anh Diệp, thật ra chuyện lần này là vì cậu chủ đã rút một nửa số người bên cạnh mình để bảo vệ anh."
"Cái gì?" Diệp Lăng sững sờ.
"Lần này bên đối thủ phái sát thủ ám sát cậu chủ, là gia tộc nhà họ Long có thế lực hùng mạnh ở thành phố S. Mấy năm gần đây dã tâm của họ không ngừng bành trướng, thậm chí còn muốn thôn tính sản nghiệp của tập đoàn Thế Dịch ở thành phố H. Trước đây dự án cải tạo bến tàu cũ chính phủ đã đạt được thỏa thuận riêng với nhà họ Long nhưng sau khi chuyển giao cho cậu chủ phụ trách, cậu chủ đã cứng rắn giành lại miếng mồi này nên đã hoàn toàn chọc giận nhà họ Long." Đội trưởng Mục giải thích.
"Cậu chủ đã nhận được tin tức từ rất sớm, lần này nhà họ Long nhắm vào anh ấy nhưng anh ấy không yên tâm về anh nên đã cho tôi điều động một nửa lực lượng âm thầm bảo vệ anh. Ngày mai dự án bến tàu cũ sẽ bắt đầu, không ngờ nhóm người này lại dồn tất cả vào tối nay, dùng kế điệu hổ ly sơn dồn cậu chủ vào trong bến tàu cũ nhằm muốn phi tang xác chết ở đó."
"..." Lời nói của đội trưởng Mục như búa bổ vào người Diệp Lăng khiến cậu cảm thấy toàn bộ máu trong người đều đông cứng lại.
Cậu không dám tin nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật, cổ họng dâng lên từng cơn chua xót.
"May mắn lúc đó anh cũng ở trong bến tàu cũ, vì vậy một nửa số người bảo vệ anh sau khi nhận được lệnh mới có thể kịp thời đến nơi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=10]
Đội trưởng Mục nói, anh ta khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Nhưng tôi không ngờ anh lại có mặt tại hiện trường, hơn nữa trong lúc nguy cấp nhất lại đứng ra bảo vệ cậu chủ, có lẽ đây đều là ý trời."
"Anh Diệp." Đội trưởng Mục nhìn đôi mắt đỏ hoe của Diệp Lăng, hơi khựng lại, sau đó hơi do dự nói: "Có lẽ những lời này không nên do tôi nói ra, mặc dù cậu chủ không biết cách thể hiện nhưng anh ấy thật sự... rất quan tâm đến anh."
"..." Cái gì chứ. Diệp Lăng ngẩng đầu lên, cố gắng kiềm chế nước mắt không chảy ra. Rõ ràng từ sau khi bố mẹ qua đời, cậu chưa từng khóc, chẳng lẽ hôm nay muốn bù đắp nước mắt của mười năm sao?
Tịch Dịch anh đúng là cậu chủ với EQ bằng không, tìm bao nhiêu trợ thủ đến giúp, sao lại không tự mình nói với tôi chứ?
Cậu cố gắng hít mũi một cái, Diệp Lăng âm thầm quyết định trong lòng, bất kể lần tới Tịch Dịch có còn dùng "bao nuôi" làm cái cớ hay không, mình cũng sẽ đồng ý anh.
.
Sau ca phẫu thuật cấp cứu, Tịch Dịch được chẩn đoán bị trúng một viên đạn vào bụng và một viên vào đùi, may mắn là không làm tổn thương các cơ quan quan trọng nhưng vì sốc mất máu, anh vẫn phải nằm ICU một tuần mới được chuyển sang phòng bệnh thường.
Chiều Tịch Dịch tỉnh lại, Diệp Lăng vừa hay xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua chút trái cây, vừa lên lầu thì thấy đội trưởng Mục đang đứng ngoài phòng bệnh cả người ướt đẫm mồ hôi gọi điện thoại cho cậu.
"Anh Diệp! Cuối cùng anh cũng về rồi!" Vừa thấy Diệp Lăng quay lại, đội trưởng Mục chạy đến như thấy cứu tinh: "Cậu chủ vừa tỉnh dậy, la hét đòi gặp anh đó!"
"Tịch Dịch tỉnh rồi à?" Mắt Diệp Lăng sáng lên, ba bước thành hai bước đi vào.
Ai ngờ khi cậu bước vào phòng bệnh mới phát hiện bên trong đang là một cảnh gà bay chó sủa, Tịch Dịch la hét muốn đi tìm anh đã gỡ mặt nạ xông khí dung ra, thậm chí còn muốn rút hết kim truyền trên người. Còn bên cạnh anh, một nhóm vệ sĩ cao to lực lưỡng đều mồ hôi đầm đìa, miệng lưỡi vụng về khuyên nhủ vị cậu chủ bướng bỉnh của mình.
"Khụ khụ." Diệp Lăng cố ý ho một tiếng.
Tiếng ho này có thể nói là hiệu quả kinh người, nhất thời trong phòng bệnh im phăng phắc.
Các vệ sĩ vừa nãy còn bị hành hạ đến mức sống dở chết dở giờ phút này lại đều rất biết ý mà lặng lẽ rút lui. Nhất thời, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người là Tịch Dịch và Diệp Lăng.
"..."
Vừa nãy Tịch Dịch còn khí thế hung hăng, giờ thật sự gặp Diệp Lăng rồi lại im lặng nằm trên giường không nói một lời, không những vậy còn cố ý di chuyển tầm nhìn đi nơi khác, không nhìn cậu.
Diệp Lăng không ngờ Tịch Dịch vừa nhập viện lại trở nên hơi trẻ con, đành cố nén cười đi tới, nhặt mặt nạ lên cho anh, ra lệnh: "Đeo vào."
"Không đeo." Tịch Dịch thì thầm: "Giống như người chết vậy."
"Cái gì mà giống người chết?" Diệp Lăng cảm thấy mình như đang dỗ trẻ con mà kiên nhẫn khuyên nhủ: "Cái dáng vẻ thật sự của anh lúc sắp chết tôi cũng thấy rồi, giờ lại làm bộ làm tịch thế này?"
Tịch Dịch nghe vậy liếc nhìn cậu, không cam lòng nhận lấy đeo vào rồi dỗi dằn xoay người sang một bên.
Anh không chủ động mở lời, Diệp Lăng cũng cố ý không trêu chọc anh, chỉ lặng lẽ ngồi bên giường gọt trái cây. Tịch Dịch đợi nửa ngày không thấy Diệp Lăng mở lời, đành tự mình quay lại.
"Hết giận rồi à?" Diệp Lăng có chút buồn cười nhìn anh.
"Cũng tàm tạm thôi." Tịch Dịch hừ hừ nói.
Diệp Lăng thấy vậy bất đắc dĩ cười một tiếng, thấy anh xông khí dung xong thì giúp anh tháo mặt nạ ra, tiện tay nhét một miếng xoài vào miệng anh.
Tịch Dịch nhai miếng xoài ngọt lịm trong miệng, cuối cùng trong lòng cũng thấy thoải mái. Anh chăm chú nhìn Diệp Lăng bận rộn xung quanh mình, một lúc lâu sau mới hỏi: "Bộ quần áo trước đó của tôi đâu rồi?"
Diệp Lăng nghe vậy thì sững người lại, bộ quần áo trước khi Tịch Dịch nhập viện đã dính đầy máu, nó còn bị đạn bắn thủng hai lỗ, anh vốn định vứt đi luôn nhưng các vệ sĩ không cho nên vẫn vứt trong nhà vệ sinh, không ngờ Tịch Dịch lại thật sự mở lời đòi.
Dù không hiểu, Diệp Lăng vẫn mang từ nhà vệ sinh ra cho anh.
Cậu thấy Tịch Dịch nhận lấy áo khoác vest, cẩn thận sờ soạng túi áo lót bên trong một lúc, cuối cùng lấy ra một mảnh giấy mỏng. Mảnh giấy mở ra, trên đó viết ba chữ to nguệch ngoạc – "Phiếu ước nguyện".
"Anh –" Diệp Lăng sững sờ, cậu đã quên bẵng mất tấm phiếu ước nguyện này từ lâu, không ngờ lại nhìn thấy nó ở đây lần nữa.
"Em từng nói, dùng cái này có thể ước nguyện." Tịch Dịch ngẩng đầu nhìn Diệp Lăng, đôi mắt vốn luôn sáng rõ lại hơi lay động: "Bây giờ còn tính không?"
"...Tính." Diệp Lăng cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
"Diệp Lăng." Tịch Dịch nghe vậy thì ngồi thẳng dậy, một lần nữa nghiêm túc gọi tên Diệp Lăng: "Đây tuyệt đối sẽ không phải lần cuối cùng anh gặp nguy hiểm, có thể sau này anh còn sẽ kéo em vào những chuyện như thế này, cho nên nguyện vọng lần này, em có thể chọn từ chối."
Nhìn vẻ mặt Diệp Lăng muốn nói lại thôi, Tịch Dịch ngăn cậu lại rồi nói tiếp: "Nhưng anh vẫn muốn chính thức đưa ra nguyện vọng này – Diệp Lăng, để anh bao nuôi em nhé?"
"..."
Hả?
Mặc dù trước đó bản thân đã quyết định rồi, bất kể Tịch Dịch bày tỏ thế nào mình cũng sẽ đồng ý anh nhưng khi thật sự nghe thấy hai chữ "bao nuôi", Diệp Lăng vẫn cảm thấy tâm trạng vô cùng phức tạp, rõ ràng ngay cả sống chết cũng đã trải qua rồi, cái tên cậu chủ này có thể thông minh lên một chút không vậy?! Uổng công vừa nãy mình còn hơi mong đợi luôn ?!
...Thôi được rồi, trước đó đã quyết định rồi, nhịn thôi!
Sắp xếp lại những cảm xúc lộn xộn, Diệp Lăng hít một hơi thật sâu, vừa định cứ thế đồng ý, Tịch Dịch lại mở lời.
"Anh biết lúc này không nên nói những lời như vậy, nên nói những lời tỏ tình sâu sắc hơn nhưng anh lại không thể nghĩ ra bất cứ điều gì."
Hàng mi dài của anh khẽ run rẩy như cánh quạ che khuất đôi mắt đầy sao kia: "Trước đây anh chưa từng tỏ tình, bên cạnh cũng chưa từng có ai dạy anh nên bày tỏ thế nào, anh chỉ có thể nghĩ ra từ ngữ 'bao nuôi' khó nghe như vậy."
"Hơn nữa cảnh tượng bây giờ vừa không lãng mạn, cũng không có bất kỳ bất ngờ nào." Vẻ mặt căng thẳng của Tịch Dịch giống như một chú chó con mắc lỗi không biết làm sao, hoàn toàn không còn cái khí chất phô trương như trước nữa.
Ánh tà dương say nồng xuyên qua cửa sổ đổ dài cái bóng của anh, Diệp Lăng nhìn Alpha từng một thời hào hùng này, lòng đột nhiên mềm nhũn. Thôi vậy, cho dù trong môi trường không lãng mạn cũng chẳng có bất ngờ này, trái tim cậu vẫn đập rộn ràng như muốn nổ tung rồi mà.
"Nhưng," Tịch Dịch đột nhiên đổi giọng, nói với giọng kiên định: "Nếu em không muốn, vậy thì em hãy 'bao nuôi' anh, anh không bận tâm chút nào, chỉ cần có thể ở bên em, thế nào cũng được."
"Diệp Lăng, đồng ý anh nhé, được không?"
"..."
Đây không phải là nói rất hay à.
Mặt trời tiếp tục lặn về phía Tây, chiếu vào cái bóng của Diệp Lăng. Khóe môi cậu không kìm được cong lên, từng bước một đi đến trước mặt Tịch Dịch, lấy ra tấm phiếu ước nguyện đang được anh nắm chặt trong lòng bàn tay.
Vì Tịch Dịch quá căng thẳng mà tấm phiếu ước nguyện đã hơi ẩm ướt vì mồ hôi, Diệp Lăng nhẹ nhàng trải phẳng nó ra, cười nói: "Nguyện vọng của anh em đã nhận được rồi, bây giờ em giúp anh thực hiện nó nhé."
Một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán Tịch Dịch, pheromone hương sữa hòa quyện với ánh tà dương bao trùm cả căn phòng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận