Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chưa từng thấy Omega nào biết đánh nhau à?!

Rất ấn tượng đấy, dư vị khó quên

Ngày cập nhật : 2025-07-30 15:58:38
Editor: Mây

Trước cửa văn phòng tổng giám đốc, toàn bộ các trưởng bộ phận đều đứng xếp thành một hàng ngay ngắn. Diệp Lăng là một Omega, vậy mà đứng lẫn giữa đám Alpha lại chẳng hề thấy lạc quẻ chút nào.

“Tổng giám đốc Tịch Dịch là con một của Chủ tịch Tịch, sau này chắc chắn là người kế thừa tập đoàn của chúng ta đó!” Phó tổng giám đốc là một tiền bối Alpha mặc đồ nữ, họ Hác. Lúc này anh ta đang hăng hái phát biểu như sắp lên bục diễn thuyết trước toàn dân: “Lát nữa mấy đứa vào nhớ phải thể hiện cho tốt đấy nhé! Nhỡ đâu được Tổng giám đốc Tiểu Tịch để mắt tới thì từ đây bay cao bay xa, về sau được thăng chức rất nhanh đấy!”

Anh ta đang nói dở thì thư ký của tổng giám đốc đẩy cửa bước ra, gọi một trưởng bộ phận vào trước.

“Nhóc Lăng này~” Phó tổng Hác thấy Diệp Lăng cứ như mất hồn thì ghé sát lại trêu chọc: “Hôm nay sao trông em cứ như bị ai rút mất hồn vía thế hả?”

“Dạ?” Diệp Lăng lập tức giật mình, nhíu mày: “Thật hả?” Cậu thể hiện rõ vậy à?

“Có chứ!” Phó tổng Hác thở dài, tỏ vẻ thấu hiểu sâu sắc: “Haizz, con trai lớn không giữ được nữa rồi. Vừa thấy Tổng giám đốc Tiểu Tịch đến, hồn em bay theo người ta mất tiêu, hu hu hu…”

“Phó tổng Hác…” Diệp Lăng bất lực xoa trán, ngắt lời anh ta: Gì mà con trai lớn không giữ được, cậu chỉ mong vị Tổng giám đốc họ Tịch mới tới kia giả vờ không biết cậu thôi được chưa?!

Trong lúc hai người đang nói chuyện, từng trưởng bộ phận lần lượt bước ra từ văn phòng tổng giám đốc, ai nấy đều mang vẻ mặt gượng cười, ánh mắt thì cho thấy một điều rất rõ: Vị tổng giám đốc mới này, không dễ chơi chút nào.

Cuối cùng đến lượt Diệp Lăng bị gọi vào.

Ngay khi vừa bước vào phòng, Diệp Lăng bỗng nhớ ra một chuyện quan trọng, công ty cậu tên là “Tập đoàn Thế Dịch”, mà Chủ tịch của họ tên “Tịch Quân Cường”… Vậy thì vì sao hôm đó cậu lại dám dõng dạc nói với Tịch Dịch câu: “Không cần nhớ” vậy?

.

Khi Diệp Lăng bước vào, Tịch Dịch đang ngồi trên ghế xoay chăm chú xem hồ sơ trong tay anh.

Anh không lên tiếng, Diệp Lăng cũng đứng yên không nhúc nhích lặng lẽ chờ đợi.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=3]


Mãi đến khi Diệp Lăng đã đọc đi đọc lại kế hoạch tháng sau của bộ phận đến hai lần trong đầu, Tịch Dịch mới chầm chậm ngẩng đầu lên nhíu mày nhìn dáng đứng nghiêm chỉnh của cậu rồi hỏi một câu đầy ẩn ý: “Còn nhớ tôi tên gì không?”

“…Tổng giám đốc Tịch.” Quả nhiên…

“Cả họ tên đâu?”

“…Tịch Dịch.”

“Ồ hô~” Tịch Dịch vừa cười vừa đứng dậy, giọng đầy kiêu ngạo: “Không phải cậu nói là không cần nhớ hả?”

“…” Nghe câu đó, Lạc Linh chỉ biết thở dài rồi thầm trợn mắt. Nếu không phải nãy giờ Phó tổng lải nhải bên tai tôi nửa tiếng đồng hồ về sự nghiệp huy hoàng của anh, anh nghĩ ông đây còn nhớ nổi tên anh à?!

Tất nhiên nghĩ là một chuyện nhưng với bản lĩnh lão làng nơi công sở như Diệp Lăng thì tuyệt đối sẽ không buột miệng nói ra mấy lời thiếu suy nghĩ đó.

Thấy cậu không đáp lại, Tịch Dịch quay sang nói vào việc chính: “Diệp Lăng, 25 tuổi, tốt nghiệp khoa thiết kế Đại học P, hiện là trưởng phòng thiết kế?”

“Vâng.” Diệp Lăng không đoán được anh định giở trò gì, đành thuận theo mà trả lời.

“Bộ phận thiết kế là một trong những phòng ban cốt lõi của công ty con.” Tịch Dịch vẫn cười tủm tỉm nhìn cậu, hỏi: “Không biết một Omega như cậu Diệp đây, liệu có đủ năng lực đảm nhiệm vị trí đó không?”

Đ*t… Vừa dứt lời, trong lòng Diệp Lăng lập tức không nhịn được chửi thề một câu.

Từ ngày ngồi vào vị trí này, thân phận Omega của cậu đã bị đủ người săm soi thế nhưng cậu vẫn dùng thực lực để khiến cả đám đó câm miệng. Nhưng cậu chẳng ngờ, cái tên Tịch Dịch mới tới công ty đã không có căn cứ gì mà cũng nghi ngờ cậu?!

Lửa giận vừa bùng lên, giọng Diệp Lăng cũng có phần gay gắt: “Năng lực của tôi ra sao, Tổng giám đốc Tịch không rõ à?”

Vốn cậu chỉ muốn nói là: Anh lật hồ sơ tôi mấy lần rồi, chẳng lẽ còn không nhìn ra năng lực của tôi à? Nhưng vừa dứt câu, nhìn thấy biểu cảm như "hiểu lầm có chủ đích" của Tịch Dịch, cậu lập tức nhận ra mình lại lỡ miệng rồi.

“Năng lực của cậu tôi tất nhiên là rõ rồi.” Tịch Dịch cười như một con hồ ly vừa ăn cắp thành công một con gà: “Rất tốt đấy, dư vị khó quên.”

“…” Diệp Lăng quyết định ngoan ngoãn câm mồm, không thể để tên tổng giám đốc thiểu năng trí tuệ này kéo tụt chỉ số IQ được.

“Cậu đoán xem tại sao tôi lại tới công ty này?” Thấy vẻ mặt cậu đang giận phừng phừng, Tịch Dịch lại càng thấy vui.

“Sao tôi biết được?” Diệp Lăng buột miệng đáp rồi lại ngay lập tức hối hận: “Thôi, anh đừng nói…”

Nhưng cậu vẫn chậm một bước. Vừa nghe cậu mở miệng, ánh mắt Tịch Dịch đã lộ vẻ đắc ý rồi cắt lời cậu bằng một câu rành rọt: “— Tất nhiên là vì cậu rồi.”

Bình Luận

0 Thảo luận