Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chưa từng thấy Omega nào biết đánh nhau à?!

Cho cậu 500 vạn, lập tức rời xa con trai tôi

Ngày cập nhật : 2025-11-07 20:58:27
Editor: Mây

“Cho hỏi có anh Diệp ở đây không ạ? Có hoa gửi anh, xin ký nhận!”

Toàn bộ phòng thiết kế của bộ phận Nghệ Mỹ thuộc Tập đoàn Thế Dịch đều nhìn về phía bó hoa được giao đến đúng 9 giờ sáng như thường lệ, đến giờ hóng chuyện mỗi ngày rồi.

“Ồ, lại đến nữa à? Anh Lăng đâu?”

“Tổng giám đốc Tịch cũng hết chiêu rồi ha, vẫn là chín mươi chín đóa hồng đỏ à?”

“Cứ gửi kiểu này thì văn phòng sắp hết chỗ để bày hoa luôn rồi...”

Diệp Lăng bực bội ngẩng đầu khỏi đống phương án thiết kế, tiện tay chỉ xuống đất: “Cảm ơn, cứ để đại đó đi.”

“Dạ…” Anh giao hoa nhìn chồng hoa hồng đỏ đầy ắp trong văn phòng, nhất thời không biết nên xử lý bó trên tay thế nào.

“Anh mới vào nghề nên chưa biết đó thôi.” Một cô gái trẻ trong tổ giải thích cho anh trai đó: “Hoa này gửi hơn hai tháng rồi, anh để đâu cũng được, không sao đâu.”

“Gì vậy?” Ai ngờ đúng lúc đó, giọng nói ưu nhã của Tịch Dịch đột nhiên vang lên: “Cứ thế mà đặt bừa tấm lòng của tôi vậy à?”

Ngay sau đó, một đôi chân dài xuất hiện ở cửa phòng thiết kế. Tịch Dịch tiện tay nhận lấy bó hoa rồi đi thẳng vào.

“Khụ khụ—” Thấy sếp lớn xuất hiện bất ngờ, mọi người trong văn phòng đều đồng loạt cúi đầu, ánh mắt thì lén lút liếc về phía anh trưởng phòng nhà mình để hóng gió.

“Tôi cũng không muốn để bừa đâu, chẳng qua là vướng đường thôi.” Vốn Diệp Lăng đang bị đống báo cáo làm cho bốc hỏa, giờ thấy được “thủ phạm chính” xuất hiện, giọng điệu của cậu càng chẳng khách khí: “Vậy anh tìm cho tôi một chỗ để hoa đi?”

“Ừm… nói cũng đúng.” Tịch Dịch nhìn quanh văn phòng như đang suy nghĩ gì đó rồi nói: "Hay là mình chuyển văn phòng của bộ phận Marketing lên tầng trên rồi dành riêng chỗ trống đó cho em đặt hoa ở đấy nhé?"

Đ* má — Nghe đến đó tất cả nhân viên trong phòng lúc này đều cùng một suy nghĩ: Tổng giám đốc Tịch, chiêu của anh to quá rồi đấy?!

Thế nhưng Diệp Lăng lại chẳng mấy hứng thú, cậu liếc Tịch Dịch một cái đầy lạnh nhạt, cười khẩy: “Sao anh không dứt khoát khỏi gửi luôn đi?”

“Cũng được thôi.” Tịch Dịch cầm bó hoa hồng hơi héo trên bàn Diệp Lăng lên, thay bằng bó hoa mới mang trên tay mình rồi mỉm cười, nói: “Chỉ cần em đồng ý để tôi bao nuôi, tôi sẽ dừng gửi hoa ngay.”

—Lại nữa rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=7]

Giờ phút này mọi người trong văn phòng như có thần giao cách cảm, cùng lúc phấn khích lên: Đây là lần thứ ba mươi mốt trong tháng Tổng giám đốc Tịch tuyên bố muốn bao nuôi trưởng phòng rồi đó!!

Vị thiếu gia duy nhất của tập đoàn Thế Dịch, Tổng giám đốc Tịch lại dám công khai bày tỏ muốn bao nuôi trưởng phòng của mình! Quá kích thích luôn!!

Quả nhiên thế giới của nhà giàu không phải thứ mà người phàm như bọn họ có thể hiểu nổi!

“Dừng lại.” Diệp Lăng sớm đã đoán ra Tịch Dịch sắp nói gì nên cực kỳ thuần thục chuyển đề tài: “Có chuyện gì thì nói nhanh đi, tôi bận lắm.”

“Oke——” Thấy kết quả đúng như mình đoán, Tịch Dịch cũng biết nghe lời nêu rõ mục đích mà mình đến: "Ở khu Tây mới mở một nhà hàng Pháp, đầu bếp là đầu bếp ba sao Michelin được mời từ Paris, tối nay có muốn đi thử không?"

“Ừm…” Nghe vậy, Diệp Lăng liếc nhìn ghi chú trong điện thoại, nói: “Họp lúc bốn giờ là xong, lúc sau rảnh.”

“Vậy tôi đặt chỗ nhé?” Tịch Dịch hỏi.

“Ừ.” Diệp Lăng đồng ý xong rồi ngay sau đó bắt đầu đuổi người: “Thôi được rồi, đi nhanh đi, đừng tốn thời gian của tôi.”

Nhìn bóng lưng của ông chủ nhà mình rời khỏi hành lang mà vẫn lưu luyến không rời, cả phòng thiết kế đồng loạt thở dài một tiếng.

“Anh Lăng à, anh mau nhận lời của Tổng giám đốc Tịch đi.” Một nhân viên mới trong tổ đùa: “Chứ không tụi em yếu tim quá, không chịu nổi cảnh sếp ghé thăm mỗi ngày nữa đâu.”

Diệp Lăng liếc cậu ta một cái, nhướng mày nói: “Việc ít quá phải không? Tôi giao thêm cho cậu nữa nhé?”

“Phụt—” Người mới phun hết ngụm cà phê ra ngoài, lập tức gượng cười tỏ thái độ: “Bất kể anh Lăng quyết định ra sao, em tuyệt đối đứng về phía anh!”

Thấy vậy Diệp Lăng chỉ còn biết thở dài, bất đắc dĩ xoa trán giải thích: “Tôi và Tổng giám đốc Tịch ngoài quan hệ công việc ra không có gì khác cả, đừng nhắc tới mấy chuyện bao nuôi gì đó nữa, hiểu chưa?”

“Hiểu hiểu hiểu!” Mọi người trong văn phòng đồng loạt gật đầu răm rắp.

—— Chỉ là này anh Lăng yêu quý à, dù miệng anh nói không có gì, dù kế hoạch bao nuôi của Tổng giám đốc Tịch đến giờ vẫn thất bại nhưng người có mắt ai cũng thấy rõ hai người các anh đã nhảy qua luôn cả giai đoạn “Bố đường si mê tôi” lẫn “giai đoạn yêu nồng cháy”, chuyển thẳng sang mô típ “vợ chồng lâu năm” rồi đó!!



Nhưng cuối cùng bữa tối với Tịch Dịch vẫn không thành. Trước buổi họp chiều, Diệp Lăng bị người ta “mời” đến một quán trà tư nhân để uống trà.

Nhìn vẻ mặt chẳng mấy thân thiện của người đàn ông trung niên đang ngồi đối diện chính là chủ tịch của Tập đoàn Thế Dịch, nhân vật tai to mặt lớn ở thành phố H, nổi tiếng với thủ đoạn sắt đá ——Tịch Quân Cường, cũng là cha ruột của Tổng giám đốc Tịch, thái dương của Diệp Lăng không khỏi giật giật.

Vậy tình huống bây giờ là gì đây trời?

Cốt truyện máu chó “Cho cậu 500 vạn, lập tức rời khỏi con trai tôi” trong truyền thuyết sắp xảy ra với cậu thật rồi à?!

Bình Luận

0 Thảo luận