Editor: Mây
Sau sinh nhật của Tịch Dịch, cuộc sống của hai người dường như lại quay về quỹ đạo vốn có. Ngoại trừ buổi chiều hôm đó, khi Diệp Lăng và Tịch Dịch cùng đi làm bằng một chiếc xe, cậu bị ánh mắt hóng chuyện của cả phòng vây kín khiến cả người đều thấy khó chịu.
May mắn là gần đây Tịch Dịch dường như đang bận bịu chuyện gì đó, từ hôm ấy đến giờ không còn làm ra hành động gì quá lố nữa, thậm chí số lần ghé qua văn phòng của Diệp Lăng cũng ít dần giúp cậu tạm thời ứng phó được với đám đồng nghiệp tò mò.
Mà Tịch Dịch không tới, tất nhiên Diệp Lăng cảm thấy mừng rỡ và yên ổn, thiếu đi sự quấy nhiễu của vị thiếu gia lắm mồm kia, cuối cùng cậu cũng có thể tĩnh tâm chuẩn bị cho cuộc thi thiết kế trang sức.
Paris, Pháp — Tại hội trường lễ hội trang sức Venus.
Các nhà giám định và nhà thiết kế trang sức đến từ khắp nơi trên thế giới hội tụ về đây. Giờ phút này chính là lúc quan trọng để công bố giải thưởng. Diệp Lăng vô thức liếm môi, tim đập thình thịch không ngừng.
Để xin nghỉ vì tham gia cuộc thi lần này, Diệp Lăng đã phá vỡ kỷ lục chuyên cần từ khi vào công ty. Còn để chuẩn bị cho tác phẩm dự thi, cậu đã dốc gần như toàn bộ nửa năm tâm huyết của mình.
Khi từng hạng mục giải thưởng lần lượt được công bố, trái tim của tất cả những người có mặt tại hội trường đều treo lơ lửng bởi giải thưởng cuối cùng, “Thiết kế xuất sắc nhất”, chính là vinh dự tối cao với bất kỳ nhà thiết kế nào. Hơn thế nữa, chỉ người đoạt giải năm nay mới có tư cách gặp mặt Louis.
Nếu phải bình chọn ai là nhà thiết kế trang sức đỉnh cao nhất toàn cầu, giới chuyên môn không chút do dự sẽ cùng đưa ra một cái tên — Louis. Cái tên ấy đã là một truyền thuyết, một sự tồn tại đầy bí ẩn. Anh chưa từng xuất hiện trước công chúng, đến cả tuổi tác, quốc tịch hay giới tính cũng là một ẩn số.
Vậy mà chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi, Louis đã thâu tóm mọi giải vàng ở tất cả các cuộc thi thiết kế trang sức lớn nhỏ trên thế giới. Tài hoa và linh cảm của anh khiến toàn giới mộ điệu phải ngả mũ thán phục.
Lần đầu tiên Diệp Lăng biết đến Louis là vào năm mười bảy tuổi, cậu tình cờ nhìn thấy tác phẩm đầu tay của anh — một cặp nhẫn cực kỳ đơn giản, không có chút hoa mỹ nào. Ấy thế mà ngay khi thiết kế ấy được công bố, hàng loạt thương hiệu cao cấp đã tranh nhau ngỏ ý mua lại bản quyền. Thậm chí Louis không thèm đếm xỉa, dù giá ra sao cũng không bán, từ đó tên tuổi của anh nổi như cồn. Cũng chính từ khoảnh khắc ấy, Diệp Lăng cảm nhận được sức hấp dẫn kỳ diệu của thiết kế và bắt đầu bước chân vào con đường này.
Những năm gần đây tác phẩm của Louis xuất hiện ngày một ít. Người trong nghề râm ran rằng anh vốn không phải nhà thiết kế chuyên nghiệp, vì công việc riêng quá bận nên có khả năng sẽ rút lui khỏi giới thiết kế.
Khi nghe tin đó, Diệp Lăng như bị giáng một đòn nặng nề. May mắn thay, ngay sau đó cậu lại nhận được một tin tức khác — Louis sẽ đích thân gặp mặt người đoạt giải vàng tại Lễ hội Trang sức Venus. Dù không dám kỳ vọng nhiều nhưng cậu biết đây có lẽ là cơ hội duy nhất đời mình để được diện kiến thần tượng.
Tất nhiên người ôm hy vọng giống cậu không ít. Có thể nói, hơn một nửa số nhà thiết kế tham dự đều đến vì Louis. So với bao tài năng lão luyện có mặt, xác suất chiến thắng của Diệp Lăng gần như là con số không.
Thế nên khi vẫn còn chìm trong suy nghĩ, cậu bỗng nghe thấy cái tên “Diệp” vang lên, cậu hoàn toàn sững sờ.
“Chúc mừng cậu, Diệp!” Xung quanh vang lên những tràng pháo tay nồng nhiệt và lời chúc mừng rào rạt.
Cậu ngơ ngác ngồi tại chỗ mất ba giây mới lắp bắp há miệng, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt hiền hòa và nụ cười trìu mến của vị chủ tịch ban tổ chức.
Không dám chần chừ dù chỉ một chút, Diệp Lăng vội vàng bước lên bục nhận giải. Vị chủ tịch là một ông lão tóc bạc phơ, ông ấy mỉm cười đưa cho cậu tấm giấy chứng nhận viền vàng. Khán phòng bên dưới lập tức rộ lên một trận xuýt xoa — So với hầu hết các nhà thiết kế, tờ giấy trong tay Diệp Lăng giờ không chỉ là biểu tượng danh dự mà còn là “tấm vé vàng” để gặp gỡ thiên tài Louis.
Toàn bộ những lời phát biểu sau đó và lễ bế mạc, Diệp Lăng gần như ở trong trạng thái hồn treo ngược cành cây. Mãi đến khi đứng trước cửa phòng tiếp khách — nơi Louis đang chờ, cậu mới dần lấy lại cảm giác thực.
— Nhưng tất cả cảm giác thực ấy đều tan biến ngay khoảnh khắc cậu đẩy cửa bước vào.
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Tịch Dịch bên trong, Diệp Lăng gần như nghi ngờ bản thân vừa xuyên không đến một vũ trụ sai trái nào đó.
Cậu lặng lẽ đóng cửa lại, liếc mắt nhìn cái tên “Louis” dán trên cánh cửa rồi lấy hết can đảm mở ra lần nữa — kết quả vẫn là bộ dạng lố bịch quen thuộc của Tịch Dịch hiện ra trước mắt.
“Hi, lucky dog~” Thấy Diệp Lăng vẫn giữ nguyên biểu cảm kinh hãi như thể không tin nổi vào mắt mình, Tịch Dịch sợ cậu lại đóng cửa bỏ chạy,nên vội vàng chào trước.
Gương mặt Diệp Lăng lúc này như thể vừa nuốt phải một con ruồi, cậu bước vào với vẻ mặt vô cùng phức tạp, hỏi: “Sao anh lại ở đây?”
“Tôi phải tiếp đón người đạt giải Thiết kế Xuất sắc nhất của chúng ta chứ sao.” Tịch Dịch cười toe toét, nhích người sang một bên rồi vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, ra hiệu cho Diệp Lăng lại gần.
Nhưng Diệp Lăng hoàn toàn không nể mặt, đi thẳng tới ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện rồi nhìn anh chằm chằm: “Anh là Louis?”
“Là tôi.” Tịch Dịch đan hai tay đặt dưới cằm, đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết, rạng rỡ ánh cười.
“…” Bao nhiêu ngưỡng mộ và kỳ vọng trên mặt Diệp Lăng phút chốc tan thành mây khói, cậu chẳng còn gì để nói: “Thế mà hôm đó anh còn hỏi tôi Louis là ai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=6]
Giỡn tôi à?”
“Nếu tôi không giấu thì sao biết được trong lòng em, tôi quan trọng đến thế nào?” Tịch Dịch cười đắc ý: “Phải không, fanboy nhỏ của tôi?”
Diệp Lăng lập tức quay mặt đi, lườm một cái rõ dài, trong lòng chỉ muốn đấm cho tên lừa đảo trước mặt một phát cho tỉnh ra. Nhưng chưa kịp bùng nổ, cậu đã lập tức nhớ ra một chuyện, sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm trọng: “Vậy cái giải ‘Thiết kế Xuất sắc’ này là anh ngầm thao túng cho tôi à?”
“Dĩ nhiên là không.” Nghe cậu nói vậy, Tịch Dịch ngồi thẳng dậy, vẻ mặt như bị xúc phạm nặng nề: “Sao cậu lại nghĩ thế? Giải vàng này là do mấy ông già ban tổ chức bầu chọn đàng hoàng, tôi cũng chỉ mới biết người đoạt giải là một nhà thiết kế trẻ người Trung Quốc khi đến đây thôi.”
Thấy Diệp Lăng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, Tịch Dịch lại tiếp lời: “Tôi vừa xem thiết kế của cậu rồi, tuy có vài chỗ chi tiết hơi rườm rà nhưng tổng thể gần như hoàn hảo. Giải này trao cho cậu là hoàn toàn xứng đáng.”
Không ngờ người vừa là cấp trên vừa là thần tượng lại đột nhiên biến thành một người, hơn nữa còn nhận được đánh giá cao từ chính miệng anh, gương mặt Diệp Lăng vô thức ửng đỏ. Cậu vội cúi đầu, lí nhí một tiếng “ừm”, có hơi luống cuống.
“Ơ kìa~” Tịch Dịch thấy vậy thì hí hửng ghé sát lại, kề mặt vào cậu rồi trêu chọc: “Thích tôi thế à? Ngại vậy luôn hả?”
“Không phải!” Diệp Lăng lập tức ngẩng đầu lên, trừng mắt lườm anh một cái thật mạnh. Cuối cùng cũng tìm lại được “khuôn mặt chuẩn chỉnh” để đối diện với Tịch Dịch, cậu dứt khoát hỏi thẳng: “Thế mấy tin đồn trước đây nói anh sắp rút khỏi giới thiết kế là sao?”
Ban đầu Diệp Lăng cứ tưởng Tịch Dịch sẽ phủ nhận ngay không chút do dự, thậm chí còn sẽ mỉa mai cậu một trận vì dám tin vào mấy tin vỉa hè. Nào ngờ, ngay khi cậu vừa hỏi, nụ cười trên mặt Tịch Dịch chùng xuống.
“…”
“Là sao?” Đợi mãi không thấy câu trả lời, trong lòng Diệp Lăng càng lúc càng nặng nề: “Tin đó là thật à?”
“Ai mà biết được.” Tịch Dịch cố gắng gượng cười: “Có lẽ là thế.”
“Anh—” Nhìn thái độ né tránh rõ ràng của Tịch Dịch, bao nhiêu lời lẽ Diệp Lăng đã chuẩn bị để nói với Louis đều nghẹn lại nơi cổ họng không thốt nên lời.
…
Hai người im lặng nhìn nhau.
Một lúc lâu sau, Diệp Lăng khẽ mím môi, chậm rãi mở miệng: “Năm mười bảy tuổi, lần đầu tiên tôi nhìn thấy tác phẩm của Louis.” Cơn giận dữ mà cậu tưởng sẽ bùng nổ lại chẳng xuất hiện. Trái lại, khi người mà cậu đối mặt không còn là cái tên xa vời “Louis” mà là Tịch Dịch bằng xương bằng thịt ngay trước mặt thì đầu óc cậu lại lạ lùng thay, bình tĩnh đến kỳ lạ: “Chỉ là một lần tình cờ lướt qua trang tạp chí, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tôi đã quyết định, cả đời này nhất định phải được gặp người đó một lần.”
“Vậy sao…?” Lần đầu tiên nghe Diệp Lăng nói lời khen trước mặt mình, Tịch Dịch lại không hề tỏ ra kiêu ngạo như mọi khi, ngược lại anh có chút lúng túng, cười gượng rồi hơi nghiêng đầu, tránh đi ánh mắt thẳng thắn của Diệp Lăng.
“Phải. Cũng vì để hoàn thành giấc mơ đó mà tôi bước chân vào giới thiết kế.” Diệp Lăng cười khổ: “Nhưng mãi tới khi thật sự bước vào, tôi mới nhận ra mình ngây thơ đến mức nào.”
“Suốt bốn năm đại học, tôi không trở về thành phố H một lần nào. Bởi cứ đến kỳ nghỉ đông hè là tôi phải cật lực đi làm thêm để tiết kiệm tiền học và mua dụng cụ thiết kế, chúng đắt đỏ kinh khủng. Có những ngày khó khăn nhất, tôi làm việc từ năm giờ sáng đến nửa đêm.” Cậu kể lại bằng một giọng điệu thản nhiên như đang nói chuyện của ai khác, không chút oán trách, cũng không cầu thương hại.
“Sau khi tốt nghiệp, cuối cùng tôi cũng có chút danh tiếng, may mắn được vào công ty con của Tập đoàn Thế Dịch rồi còn tình cờ được đề bạt lên trưởng bộ phận thiết kế. Khi đó tôi vui lắm, thật sự cảm thấy mình đang tiến gần đến người trong mộng thêm một bước nữa.” Khi nhớ đến đây, trong ánh mắt cậu thoáng qua một chút vui mừng, nhưng rồi ngay sau đó lại trở nên cay đắng.
“Nhưng là một Omega, tôi buộc phải xuất sắc hơn Alpha gấp trăm, gấp ngàn lần mới có thể được đối xử ngang hàng. Để giành được sự công nhận từ mọi người, lúc mới nhận chức, tôi từng có ba ngày liền không chợp mắt lấy một phút, thuốc ức chế cũng dùng đến mức quá liều, ống nọ tiếp ống kia.”
Nghe đến đây, cuối cùng Tịch Dịch cũng quay đầu lại, sửng sốt nhìn vào mắt Diệp Lăng.
Diệp Lăng thấy vậy, chỉ mỉm cười nhẹ, nói tiếp: “Nhưng dù tôi đã cố gắng đến thế, vẫn không thể chạm đến một phần vạn của Louis. Ngay cả tác phẩm lần này, tôi đã dốc tâm sức hơn nửa năm Cũng còn thua xa tác phẩm đầu tay năm mười bảy tuổi của anh ấy.”
“Không phải vậy—” Nghe thấy vậy, Tịch Dịch nhíu mày, vừa định phản bác lại thì bị Diệp Lăng ngăn lại: “Anh không cần an ủi tôi. Tôi biết rõ thực lực của mình tới đâu.”
“Thiết kế của Louis có sức sống lắm. Chỉ đến khi gặp anh ấy, tôi mới thật sự tin rằng trên đời này đúng là có thiên phú, một dạng thiên phú mà dù có cố gắng bao nhiêu cũng không thể bắt kịp.” Ánh đèn trần bằng pha lê dịu dàng rọi xuống gương mặt Diệp Lăng khiến ánh nhìn của cậu càng thêm dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định khó tả: “—Mà loại thiên phú ấy, tôi tin rằng bắt nguồn từ tình yêu.”
Tịch Dịch sững người, nhìn Diệp Lăng đầy xúc động, không thốt nên lời.
“Nếu không có một tình yêu mãnh liệt vượt xa người thường dành cho thiết kế thì cũng chẳng thể tạo ra những tác phẩm rực rỡ đến thế.” Diệp Lăng nói tiếp: “Nghe có vẻ tự tin quá nhưng tôi tin Louis cũng nghĩ như vậy.”
“Cho nên dù tôi không biết Louis thật sự đang đối mặt với những khó khăn như thế nào, có thể còn gấp trăm lần những gì tôi từng trải qua nhưng tôi vẫn thật lòng hy vọng anh ấy có thể giữ được niềm đam mê của mình. Diệp Lăng nhìn thẳng vào mắt Tịch Dịch, chân thành nói: “Tổng giám đốc Tịch, mong anh có thể chuyển lời này đến ngài Louis… Cảm ơn anh.”
“…” Tịch Dịch nhìn Diệp Lăng, yết hầu khẽ chuyển động nhưng không nói lời nào.
Sau một khoảng lặng kéo dài, cuối cùng anh chỉ cười bất đắc dĩ, đứng dậy chen lên chiếc ghế sofa nhỏ nơi Diệp Lăng đang ngồi, vòng tay ôm lấy cậu, cười trêu chọc:
“Thật là hết cách, với tư cách là cấp trên xuất sắc của em, tôi nhất định sẽ chuyển lời từ tận đáy lòng của em đến thần tượng của em, yên tâm đi~”
“Tránh ra!” Thấy Tịch Dịch cuối cùng cũng trở lại bộ dạng quen thuộc, Diệp Lăng vừa bực vừa buồn cười đẩy anh một cái: “Sofa này chỉ ngồi được một người thôi, đừng chen vào nữa!”
“Gì chứ, chẳng lẽ em không muốn thân mật một chút với thần tượng của mình à?”
“Thần tượng của tôi không đời nào lại lên cơn động dục khi gặp fan đâu! Anh mà còn cọ người vào tôi nữa là tôi báo cảnh sát đấy!”
“Báo đi, để xem ngày mai tin tức toàn cầu sẽ giật tít: ‘Nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế Louis công bố thân phận thật, đồng thời lộ chuyện tình cảm với nhà thiết kế người Trung Quốc – Diệp Lăng’. Nghe kích thích không?”
“… Anh đúng là đồ khốn kiếp.”
…
…
Mãi cho đến khi nhân viên gõ cửa từ bên ngoài, Diệp Lăng mới giật mình nhận ra cậu đã ngồi nói chuyện với Tịch Dịch lâu đến vậy, thậm chí trời bên ngoài đã tối lúc nào không hay.
Cánh cửa mở ra, nhân viên lễ phép cúi người chào Tịch Dịch, báo rằng các cụ trong ban tổ chức mời anh qua gặp mặt.
Tịch Dịch gật đầu qua loa nhưng vừa quay lưng lại đã ghé sát tai Diệp Lăng, thì thầm trêu chọc: “Cục cưng à, thu cái mùi sữa ngọt trên người em lại đi, đừng để người khác ngửi thấy.” Vừa nói xong anh còn tiện tay nhéo nhẹ sau gáy Diệp Lăng.
Diệp Lăng ngẩn ra một lúc rồi ngay lập tức nhận ra, từ nãy giờ chỉ có hai người ở trong phòng, cậu lại hoàn toàn mất cảnh giác đến mức để mùi pheromone lan khắp cả căn phòng.
Lén liếc nhìn nhân viên đang cúi đầu bên cạnh, Diệp Lăng lập tức đỏ bừng mặt, cậu vội đưa tay che mặt mình đồng thời trừng mắt lườm Tịch Dịch một cái — Tên này rõ ràng là cố tình! Nếu không phải do anh cố ý thả pheromone trước, sao pheromone của cậu có thể bị kéo theo mà lộ ra chứ!
Thấy ánh mắt sắc bén của Diệp Lăng, Tịch Dịch chỉ thấy trong lòng như có một chú mèo con cào nhẹ một cái, ngứa ngáy và mềm mại. Nhân lúc không ai chú ý, anh cúi xuống hôn nhẹ lên vành tai Diệp Lăng một cái, khẽ bật cười: “Đợi anh ngoài này, lát nữa cùng nhau về.”
“Anh mau đi đi!” Diệp Lăng cố tình quay đầu sang hướng khác không thèm nhìn anh nữa.
Nhưng đến khi cả hai đã rời khỏi căn phòng, nhìn bóng lưng Tịch Dịch càng lúc càng xa, Diệp Lăng mới từ từ đưa tay lên xoa đôi tai nóng ran của mình, trong lòng cảm thấy hình như tim mình đang đập hơi nhanh.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận