Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chưa từng thấy Omega nào biết đánh nhau à?!

Anh hy vọng người đó là em

Ngày cập nhật : 2025-11-07 21:04:12
Editor: Mây

"À, mới mười giờ rưỡi, vẫn còn kịp!"

Hai bóng người cao ráo bước vào căn phòng sáng sủa mang theo chút không khí ẩm lạnh nhưng rất nhanh đã được hơi ấm trong nhà sấy khô ráo.

"May mà đồ ăn trong nhà còn đầy đủ, bây giờ bắt đầu gói thôi." Diệp Lăng vừa nói vừa nhanh nhẹn xắn tay áo lên.

"Được thôi." Tịch Dịch cũng đã thay quần áo xong, háo hức nói: "Em cán vỏ, anh gói há cảo, thế nào?"

"Bây giờ anh tài giỏi rồi nhỉ?" Diệp Lăng trêu chọc một câu, tay lại tự giác bắt đầu nhào bột.

Tịch Dịch đắc ý cười, nói: "Dù sao cũng là học từ em mà, hôm nay thế nào cũng phải để em trải nghiệm thử chứ."

Đúng vào đêm Giao thừa, sau khi dùng bữa tối tại biệt thự cũ của nhà họ Tịch, hai người đã bị ông cụ Tịch lấy cớ "già rồi không còn hữu dụng, cần nghỉ ngơi sớm" rồi đuổi họ về nhà riêng. Trên đường về, Tịch Dịch bất chợt nảy ra ý muốn ăn "há cảo tiền" - món ăn mừng năm mới của người miền Bắc vào lúc mười hai giờ, trùng hợp là Diệp Lăng cũng đã dạy anh cách gói há cảo vài lần nên mới có diễn biến trên.

Nhìn Tịch Dịch bưng ra một bát lớn đầy tiền xu, Diệp Lăng không nhịn được cười nói: "Cách gói của anh thế này, chẳng phải cái nào cũng thành há cảo tiền à."

"Thì nó là cầu cái may mắn này mà!" Tịch Dịch nhướng mày.

"Được được được, nghe anh." Diệp Lăng bất đắc dĩ lắc đầu để mặc Tịch Dịch bày trò.

Trước khi Tịch Dịch quen Diệp Lăng, anh là một cậu chủ chưa bao giờ biết nấu nướng là gì, mười ngón tay không dính nước, vậy mà giờ đây cũng gói há cảo trông rất ra dáng, hơn nữa tốc độ cơ bản cũng ngang bằng với tốc độ cán vỏ của Diệp Lăng. Hai người phân công hợp tác, không lâu sau hàng chục chiếc há cảo căng tròn đã được gói xong.

Đếm thấy số lượng đủ cho hai người ăn, Tịch Dịch vội vàng đẩy Diệp Lăng ra khỏi bếp: "Em nghỉ đi! Anh tự xuống bếp làm được rồi!"

"Thật không?" Diệp Lăng nhìn Tịch Dịch với ánh mắt nghi ngờ: "Lần trước anh nấu cháo mà trào hết ra ngoài, em vẫn chưa quên đâu."

"Khụ." Tịch Dịch hơi ngượng ngùng quay đầu: "Lần đó anh mất trung mà!"

Diệp Lăng thấy vẻ mặt anh lúng túng nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ rất thú vị, cậu rất nể mặt gật đầu: "Vậy hôm nay nhờ anh nhé, đầu bếp Tịch!"

.

Tịch Dịch luôn thuộc tuýp người hành động, mặc dù giữa chừng trải qua một loạt biến cố như suýt bị bỏng và há cảo vớt ra chưa chín lại phải cho vào nồi nhưng cuối cùng vẫn kịp thời bưng há cảo lên trước mười hai giờ.

"Cũng không tệ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=11]

Diệp Lăng gắp một cái nếm thử rồi nhả ra một đồng xu: "Chỉ là hơi ê răng một chút."

Tịch Dịch nghe vậy cười hì hì, không nói gì, chỉ ra hiệu cho cậu tiếp tục ăn.

Khi bát há cảo gần cạn, chương trình Gala mừng Xuân trên TV cuối cùng cũng đến phần cao trào, các MC đứng thành một hàng, đồng thanh tuyên bố chỉ còn một phút nữa là sang năm mới, ngoài đường dường như cũng có rất nhiều người đi ra khỏi nhà, chuẩn bị thưởng thức buổi bắn pháo hoa sắp tới.

Trong tiếng ồn ào hỗn loạn, Diệp Lăng cắn phải một vật hình tròn rỗng ruột.

Sau khi sững sờ một chút, cậu cẩn thận nhả vật trong miệng ra – đó là một chiếc nhẫn.

Hơn nữa kiểu dáng này là hình dạng mà Diệp Lăng nhắm mắt cũng có thể hình dung ra, bởi vì nó chính là tác phẩm ra mắt gây chấn động một thời của Tịch Dịch.

"..."

Diệp Lăng tự nhận mình đầu óc còn khá linh hoạt, nhưng lúc này não bộ bỗng trở nên trống rỗng.

"Bùm bùm –"

Mãi cho đến khi đồng hồ điểm mười hai giờ, buổi bắn pháo hoa hoành tráng bắt đầu kéo Diệp Lăng ra khỏi sự kinh ngạc.

Cậu ngây người nhìn Tịch Dịch nhặt chiếc nhẫn mà cậu nhả ra trên bàn lên, lau sạch sẽ. Dưới ánh đèn, mặt trong chiếc nhẫn phản chiếu một dòng chữ nhỏ – "Xi Yi".

"Diệp Lăng." Tịch Dịch giơ chiếc nhẫn lên, vẻ mặt trang trọng nói: "Đôi nhẫn này thật ra không phải do anh thiết kế vào năm mười bảy tuổi mà là được hoàn thành dưới sự hướng dẫn của mẹ anh khi bà còn sống. Lúc đó anh và bà ấy đã hẹn rồi, sau này khi anh gặp được người muốn gắn bó cả đời, anh sẽ tặng chiếc nhẫn này cho người đó."

Ngoài cửa sổ, hàng vạn pháo hoa nở rộ nhưng cũng không sánh bằng một phần vạn sự rực rỡ trong mắt người trước mặt.

"Và bây giờ, anh hy vọng người đó là em."

"..." Toàn bộ máu trong người dường như đều dồn về tim, nở rộ niềm vui lan tỏa đến tận đầu ngón tay. Diệp Lăng muốn nói "được" nhưng môi lại như cứng lại, khó mà cử động được.

Trong lúc ngây người, Tịch Dịch đã đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Diệp Lăng.

"Anh!" Cảm giác lành lạnh dán vào ngón áp út, Diệp Lăng cuối cùng cũng hoàn hồn, cậu nhìn bàn tay trái của mình rồi ngẩng đầu lên, Tịch Dịch đang cười ranh mãnh với cậu: "Bây giờ từ chối cũng muộn rồi."

"Anh đúng là mua bán ép buộc mà." Lẩm bẩm một câu, Diệp Lăng cười hỏi: "Chiếc nhẫn còn lại đâu?"

"Đây!" Tịch Dịch lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung từ trong túi áo ra, bên trong đựng một chiếc nhẫn khắc chữ "Ye Ling", vừa đưa, Tịch Dịch còn rất tự giác duỗi bàn tay trái của mình ra.

Diệp Lăng hơi căng thẳng nắm chặt ngón tay, hít một hơi thật sâu, đeo chiếc nhẫn vào tay Tịch Dịch.

"..."

"..."

Sau khi trao đổi nhẫn, hai người cuối cùng cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng.

"Nói gì đó đi chứ..." Tịch Dịch dùng một tay che miệng, tai hơi ửng đỏ.

"Ừm..." Diệp Lăng ngừng một lát, sau đó không nhịn được cười nói: "Em từng thấy người ta giấu nhẫn trong bánh kem, giấu trong rượu vang." Niềm vui của cậu lan tỏa đến khóe môi đang cong lên: "Nhưng đây là lần đầu tiên thấy có người giấu nhẫn trong há cảo tiền đó."

"...Chẳng phải anh sợ em lỡ ăn mất sao."

"Em đâu phải loại người kém cỏi trong sinh hoạt như anh, sao có thể làm cái chuyện đó chứ."

"Cục cưng, nhắc em một chút, há cảo hôm nay rõ ràng là do anh nấu mà."

"Anh che vết bỏng ở mu bàn tay lại rồi hẵng nói câu đó được không?"

...

Ngoài cửa sổ, mùa đông phương Nam hiếm hoi lại có tuyết bay lất phất như liễu rủ, bao phủ toàn bộ thế giới.

[Hoàn thành]

Bình Luận

0 Thảo luận