Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chưa từng thấy Omega nào biết đánh nhau à?!

Chúc cậu sinh nhật vui vẻ, tôi nói thật lòng đấy

Ngày cập nhật : 2025-07-30 18:25:57
Editor: Mây

Khuya muộn ở tòa nhà Tập đoàn Thế Dịch, từng ô cửa sổ dần tắt đèn, chỉ còn văn phòng của Diệp Lăng vẫn còn le lói ánh sáng.

Sắp tới cậu sẽ tham gia một cuộc thi quốc tế, vì vậy bản thiết kế lần này đã sửa tới sửa lui không biết bao nhiêu lần.

Ngẩng đầu liếc đồng hồ, đã hơn mười giờ tối, Diệp Lăng đặt bút xuống chuẩn bị thu dọn đồ đạc để về nhà.

Nhưng đúng lúc đó, một mùi rượu vang thoang thoảng bay đến.

Không cần đoán cũng biết ai đến, quả nhiên ngay sau đó Tịch Dịch đẩy cửa bước vào văn phòng cậu rồi thản nhiên ngồi xuống ghế sofa. Hình như hôm nay anh uống không ít rượu, ngoài mùi pheromone rượu vang đặc trưng ra trên người anh còn vương chút mùi men say nhè nhẹ.

Từ sau khi Tịch Dịch trở thành cấp trên trực tiếp của Diệp Lăng, ngoại trừ lần đầu tiên hơi gây khó dễ một chút, những lần sau chuyện liên quan đến phòng thiết kế gần như đều giao hết cho cậu xử lý, thái độ thể hiện rõ sự tin tưởng hoàn toàn đối với cậu.

Đối với sự tin tưởng của Tịch Dịch, Diệp Lăng thật sự rất cảm kích. Bỏ qua thành kiến cá nhân, Tịch Dịch đúng là một lãnh đạo tốt. Tất nhiên, chuyện cứ vài ba hôm lại lượn lờ vào văn phòng cậu thì không tính, chẳng hạn như lần này.

“Muộn thế rồi còn làm việc à?” Tịch Dịch vừa ngồi xuống đã tự nhiên rót cho mình ly nước, hoàn toàn xem nơi này như nhà mình.

Diệp Lăng cũng chẳng lạ gì, vừa sắp xếp lại bản thảo vừa đáp: “Ừ, sắp tới tôi tham gia một cuộc thi đấu.”

“Thi đấu à?” Tịch Dịch nghiêng đầu nhìn bản thảo trong tay cậu, hình như là thiết kế một mẫu dây chuyền, vì thế anh nhíu mày suy nghĩ rồi hỏi: “Lễ hội Trang sức Venus?” Đây có lẽ là cuộc thi thiết kế mang tầm quốc tế nổi tiếng nhất trong vài tháng gần đây.

“Ừ.” Diệp Lăng không có ý định giấu giếm.

“Tôi nghe cấp dưới của cậu nói là bình thường cậu đâu có tham gia mấy cuộc thi này đâu?” Tịch Dịch nhướng mày.

Diệp Lăng không ngờ người này vừa tìm hiểu thông tin của mình vừa nói ra một cách thản nhiên như thế, cậu bất đắc dĩ liếc anh một cái rồi vẫn giải thích: “Tôi nghe nói người đạt huy chương ‘Giải thiết kế xuất sắc nhất’ năm nay sẽ có cơ hội gặp Louis, nên muốn thử.”

“Louis?” Nghe cái tên đó, Tịch Dịch chớp mắt, có vẻ cảm thấy hứng thú: “Là ai thế?”

“Một nhà thiết kế trang sức hàng đầu, cũng là thần tượng của tôi.” Nhắc đến người đó, khóe môi Diệp Lăng vô thức cong lên: “Chính là nhờ xem tác phẩm của ông ấy mà tôi mới quyết định học thiết kế.”

Cậu càng nói càng hăng nhưng ngước lên lại thấy Tịch Dịch hình như hơi lơ đãng.

Diệp Lăng đoán chắc anh không mấy hứng thú với mấy chuyện này nên cũng không nói thêm mà trái lại cậu đứng dậy vỗ vai anh ta: “Được rồi Tổng giám đốc Tịch, chỗ tôi hết giờ làm rồi, mời anh về cho.”

Cậu nói xong xoay người định đi nhưng lại bị Tịch Dịch kéo tay lại. Lúc này anh ta cười có chút lưu manh, nói rằng: “Tôi uống rượu rồi không lái xe được, đưa tôi đi hóng gió một chút đi.”

“Tổng giám đốc Tịch, sắp mười một giờ rồi đấy.” Diệp Lăng thở dài, người này chẳng lẽ say thật rồi sao?

“Chỉ một lần thôi mà.” Tịch Dịch làm như không nghe ra sự khước từ nhẹ nhàng trong giọng Diệp Lăng, anh đứng dậy kéo cậu ra ngoài. “Hôm trước cậu đấm tôi một cú trong quán bar, tôi còn chưa tính sổ đâu đấy.”

“Chẳng phải sau đó anh đã bắt nhốt tôi tận nơi hoang vu đồng không mông quạnh sao?” Diệp Lăng bĩu môi.

“Nhưng lúc sau tôi còn giúp cậu vượt qua cơn sốt nữa cơ mà, cậu phải nên cảm ơn tôi chút đi chứ.”

Nghe vậy Diệp Lăng hất tay Tịch Dịch ra, vừa định mở miệng nói gì đó thì lại bắt gặp ánh mắt thoáng buồn hiện lên trên gương mặt anh. Cậu lập tức im bặt không thốt nổi lời nào.

“Lý do gì cũng được,” Tịch Dịch vùi mặt vào vai Diệp Lăng, khẽ giọng nói: “Ở bên tôi một lát thôi.”

Xong rồi.

Diệp Lăng cảm thấy tim mình như thắt lại một nhịp.

Đó giờ cậu là kiểu người như vậy đấy, ăn mềm chứ không ăn cứng. Nếu Tịch Dịch vẫn giữ thái độ mạnh mẽ như mọi khi, chắc chắn cậu sẽ không đi theo anh.

Nhưng không biết có phải vì rượu không, lúc này Tịch Dịch như biến thành một người khác, ngay cả giọng nói cũng pha chút nũng nịu, làm sao cậu từ chối cho được?

“Được rồi.” Diệp Lăng đưa tay dụi mắt đã bắt đầu cay xè, bất đắc dĩ nói: “Đi thôi, sếp.”

.

Nói là Diệp Lăng chở Tịch Dịch đi hóng gió nhưng suốt cả quãng đường đều là Tịch Dịch chỉ đường, bảo rẽ đâu thì cậu phải rẽ đó.

Chiếc siêu xe sang trọng của Tịch Dịch lao vùn vụt trên con đường vắng người, vậy mà đến khi anh bảo dừng lại thì cũng đã hơn một tiếng trôi qua.

Diệp Lăng đã thấy lạ từ giữa đường vì lộ trình quen thuộc, đến khi xuống xe nhìn quanh, cậu càng ngạc nhiên hơn — Cả hai đang đứng giữa một bến cảng đã bị bỏ hoang từ lâu, mà nơi này, Diệp Lăng chẳng thể quen thuộc hơn được nữa.

Thành phố H là một thành phố ven biển, từ chỗ nghèo nàn lạc hậu vươn lên phát triển rực rỡ như hiện nay cũng chỉ mất vài chục năm. Và khu công nghệ cao xung quanh bến cảng cũ này cũng vậy, hơn chục năm trước, nó chỉ là một làng chài nhỏ — cũng chính là quê hương của Diệp Lăng.

Từ khi có trí nhớ, Diệp Lăng đã thấy bến cảng này y nguyên như vậy, bên trong chất đầy những thùng container lớn nhỏ chưa từng thay đổi. Khi Diệp Lăng bước qua, cậu cảm giác như vẫn thấy hình ảnh thời thơ ấu của mình đang chạy nhảy bên trong.

Tịch Dịch dẫn Diệp Lăng đi xuyên qua đống container nhưng lại cảm thấy như người kia còn rành đường hơn cả mình, không nhịn được hỏi: “Cậu từng đến đây rồi à?”

“Ừ.” Diệp Lăng mỉm cười: “Trước khi khu công nghệ cao này được xây dựng, tôi sinh ra và lớn lên ở đây.”

… Bố mẹ tôi, cũng được chôn cất ở nơi này.

Nghĩ đến đây, khóe môi Diệp Lăng lại chùng xuống.

Tịch Dịch từng cho người điều tra về Diệp Lăng nên tất nhiên biết bố mẹ cậu đã qua đời vì bệnh khi cậu mới mười lăm tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=4]

Thế nên anh lập tức chuyển chủ đề, kéo tay Diệp Lăng nói: “Vậy để tôi đưa cậu tới một nơi chắc chắn cậu chưa từng tới.”

Nhưng với Diệp Lăng mà nói, đường trong bến cảng cũ này nhắm mắt cũng đi được, làm gì còn chỗ nào cậu chưa từng đặt chân đến được. Thấy Tịch Dịch cứ kéo mình đi sâu hơn, trong lòng cậu đã đoán được đại khái anh muốn đưa mình tới đâu — phần lớn là góc tây bắc của bến cảng cũ, nơi cao nhất ở đây, đứng trên nóc container có thể nhìn bao quát cả vùng biển xung quanh.

Quả nhiên đi thêm một đoạn, Tịch Dịch bắt đầu trèo lên những thùng container, sau khi lên đến đỉnh rồi thì hít một hơi thật sâu không khí mằn mặn của biển.

“Thế nào? Đây là chỗ cao nhất ở cảng đấy.” Tịch Dịch quay đầu lại định khoe khoang một chút nhưng lại thấy Diệp Lăng đang cúi người xuống, lục lọi trong một khe hở giữa các container rồi lôi ra một chiếc hộp sắt nhỏ.

“Cái đó là gì thế?” Tịch Dịch hỏi.

Diệp Lăng trân trọng lau đi lớp bụi phủ trên mặt hộp, sau đó nở nụ cười vui vẻ: “Ký ức tuổi thơ.”

Thấy trên mặt Tịch Dịch viết đầy vẻ khó hiểu, Diệp Lăng ngồi khoanh chân xuống bên cạnh anh, nhẹ nhàng mở nắp chiếc hộp sắt ra.

“Năm tôi mười lăm tuổi, bố mẹ đều lần lượt qua đời vì bệnh. Sau khi lo liệu hậu sự cho họ xong, tôi chuyển lên thành phố H để học cấp ba. Trước khi đi, tôi đã gom tất cả những kỷ niệm tuổi thơ để lại hết vào chiếc hộp này. Khi ấy nghĩ rằng, sau này lớn lên sẽ quay lại đây lấy lại những ký ức ấy.”

Khi cậu nói chuyện, âm thanh giọng nói nhỏ nhẹ như sắp bị gió biển cuốn đi mất, dường như chỉ cần lớn tiếng một chút cũng có thể khiến chiếc hộp trong tay vỡ tan.

Dù đã phải chịu mười năm mưa nắng gió biển nhưng may mà chiếc hộp luôn được cất bên trong container nên phần lớn giấy tờ bên trong vẫn còn giữ được, chỉ hơi quăn mép. Tịch Dịch nghiêng người nhìn vào thấy ngay trên cùng là một tờ “phiếu điều ước”. Ba chữ tuy còn non nớt nhưng vẫn có thể nhận ra nét bút đặc trưng của Diệp Lăng.

Tịch Dịch bật cười khẽ rồi hỏi: “Cái này là gì thế?”

Diệp Lăng cũng bất ngờ vì món đó lại nằm ngay trên cùng nên hơi ngại ngùng. Cậu ho nhẹ một tiếng, giải thích: “Là kiểu quà con nít hay tặng bố mẹ ấy mà, giống như kiểu ‘phiếu rửa bát miễn phí’ hay ‘phiếu đấm lưng cho bố’ ấy.”

“Cái này mà cũng gọi là quà à?” Tịch Dịch vẫn mang giọng cười cợt: “Có tác dụng gì thật à?”

“Dĩ nhiên! Hồi nhỏ tôi thực hiện nghiêm túc mọi điều ước của bố mẹ đấy!” Diệp Lăng lườm anh một cái, lẩm bẩm: “Đúng là kẻ chẳng có chút tuổi thơ nào.”

Tịch Dịch cũng không phản bác, chỉ nhún vai rồi im lặng ngồi xuống bên cạnh cậu.

Diệp Lăng cũng không có ý định xem kỹ mấy thứ trong hộp giữa đêm tối mù mịt thế này, chỉ lật sơ qua vài thứ rồi nhẹ nhàng đóng nắp hộp lại như đang cẩn thận cất giữ cả một giấc mơ thời thơ ấu.

“Đã quý trọng đến thế, sao mãi đến giờ mới quay lại lấy?” Tịch Dịch thấy vậy thì hỏi.

Diệp Lăng không trả lời.

Có những lúc, bạn càng trân trọng điều gì, người ta lại càng không dám chạm vào nó. Giống như chiếc hộp sắt này, một khi đã mở ra thì nó không chỉ có nghĩa là cậu phải đón nhận những điều tươi đẹp ở bên trong mà còn phải đối mặt với nỗi đau kèm theo những ký ức đó một lần nữa.

Cậu mất mười năm để chữa lành vết thương, giờ chỉ vì mở lại chiếc hộp ấy, mọi đau đớn năm xưa lại bị xé toạc một lần nữa.

Sau khi Tịch Dịch hỏi xong dường như cũng nhận ra mình vừa chạm vào điều không nên nói, anh vội chuyển chủ đề: “Tôi phát hiện ra chỗ này từ mấy năm trước, từ đó mỗi lần tâm trạng không tốt lại tới đây ngồi một lúc. Nhưng nơi này sắp bị giải tỏa rồi, cậu nên cảm ơn tôi vì đã kịp thời giúp cậu lấy lại hồi ức.”

“Cảm ơn anh.” Diệp Lăng cũng không khách sáo, nghiêng đầu mỉm cười nhìn Tịch Dịch, mà đúng lúc đó Tịch Dịch cũng đang nhìn cậu.

Có lẽ không ngờ Diệp Lăng lại nói ra lời cảm ơn một cách thẳng thắn như vậy, Tịch Dịch rõ ràng hơi sững lại, sau đó vội ho nhẹ một tiếng rồi quay đầu đi, không nói gì thêm.

Anh không nói lời nào, tất nhiên Diệp Lăng cũng không muốn phá vỡ sự yên tĩnh. Hai người cứ thế ngồi yên trên đỉnh container. Gió biển mằn mặn của đêm khuya thổi qua khiến lòng người dần lắng lại.

Phía đối diện bến cảng cũ là trung tâm thành phố H – khu vực sầm uất nhất. Nhìn từ khoảng cách này, nơi đó chỉ là một dải ánh sáng lấp lánh như chỉ vàng. Tòa nhà biểu tượng của thành phố – Tòa Tháp Quốc Vương cao gần 600 mét giờ cũng chỉ nhỏ như một chấm sáng bé xíu.

Thế nhưng đúng vào lúc hai người đang đắm chìm trong sự tĩnh lặng bình yên ấy, bầu trời phía trên Tòa Tháp Quốc Vương bỗng nở rộ những chùm pháo hoa rực rỡ.

“Hôm nay là ngày gì vậy?” Diệp Lăng nhíu mày. Tòa Tháp Quốc Vương vốn là biểu tượng của quyền lực và địa vị, nghe nói tầng cao nhất là sảnh tiệc kính xa hoa bậc nhất, chỉ có các vị lãnh đạo cấp cao mới có thể sử dụng, còn pháo hoa trên đỉnh thì càng hiếm thấy, trừ dịp lễ Tết ra gần như không bao giờ có.

Nhưng hôm nay chẳng phải lễ, chẳng phải Tết, sao lại bắn pháo hoa?

Thấy vẻ mặt Diệp Lăng đầy vẻ nghi hoặc, Tịch Dịch mím môi, im lặng một lát rồi khẽ nói: “Hôm nay là sinh nhật tôi.”

...

Mãi một lúc sau, Diệp Lăng mới hiểu ra ý nghĩa thật sự trong câu nói đó.

“Hả?!” Cậu sững sờ nhìn người đàn ông bên cạnh, ngơ ngác một hồi lâu mới thốt lên được một câu: “Vậy là… anh…”

“Bữa tiệc sinh nhật, tôi trốn ra.” Tịch Dịch thản nhiên đáp.

“Anh đúng là—” Diệp Lăng nhìn Tịch Dịch rồi lại quay đầu nhìn Tòa Tháp Quốc Vương, nhất thời không thể tiêu hóa nổi cú sốc này, cậu không biết nên nói gì cho phải.

Cậu suýt chút nữa thì quên mất, người đang ngồi cạnh mình lúc này đâu phải một cậu ấm bình thường, anh là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Thế Dịch.

Mà cả thành phố H này, gần như đều do tập đoàn Thế Dịch một tay xây dựng nên.

Chả trách tối nay người Tịch Dịch toàn mùi rượu, hóa ra là đang xã giao trong Tòa Tháp Quốc Vương? Vậy bây giờ sao anh lại thế này đây?

“Anh bỏ đi như vậy có sao không? Dù sao đó cũng là dịp quan trọng mà.” Diệp Lăng cau mày hỏi.

Ai ngờ Tịch Dịch lại không thèm quan tâm mà bật cười, nói: “Toàn là một đám cáo già, chỉ mượn cớ tiệc sinh nhật để thăm dò, trao đổi lợi ích mà thôi. Có tôi hay không cũng chẳng khác gì nên tôi chuồn trước.”

Lời anh nói nghe nhẹ nhàng nhưng lọt vào tai Diệp Lăng lại không dễ chịu chút nào.

Dù từ sau khi bố mẹ mất, cậu chưa từng tổ chức sinh nhật nhưng hồi nhỏ, mỗi năm vào ngày này, bố mẹ vẫn mua một chiếc bánh nhỏ và nấu cho cậu một mâm cơm ngon, đó vẫn là ký ức quý giá nhất trong lòng cậu.

Còn như Tịch Dịch, rõ ràng có thể tổ chức bữa tiệc lộng lẫy ở nơi sang trọng nhất lại chẳng có lấy một lời chúc sinh nhật thật lòng nào, có lẽ đó mới là điều buồn bã nhất.

Nghĩ vậy, cậu không biết lấy đâu ra can đảm, Diệp Lăng bất ngờ xoay người Tịch Dịch lại nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói: “Tịch Dịch, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Tịch Dịch không ngờ Diệp Lăng lại đột ngột chúc mình như vậy, cộng thêm rượu làm đầu óc mơ màng, chỉ ngẩn ra nhìn cậu rồi khẽ “ừ” một tiếng.

Diệp Lăng thì lại thấy khó xử vô cùng, quan hệ giữa họ chẳng thể gọi là người yêu cũng chẳng giống bạn bè nhưng dù gì hôm nay là sinh nhật người ta, ít nhất cậu cũng nên tặng một món quà chứ.

Chẳng qua là quá bất ngờ, hai tay lại chẳng có gì, có thể tặng cái gì bây giờ?

Ngay lúc Diệp Lăng còn đang bối rối suy nghĩ, ánh mắt cậu vô tình lướt qua chiếc hộp sắt bên cạnh, trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng.

Vì thế cậu lập tức mở nắp hộp, rút ra tờ “phiếu điều ước” rồi nghiêm túc đưa cho Tịch Dịch: “Đây là quà sinh nhật của anh.”

“Gì cơ?” Tịch Dịch không ngờ có người lại lấy thứ này làm quà sinh nhật, vừa buồn cười vừa bất ngờ nhận lấy.

Diệp Lăng cũng biết hành động của mình hơi trẻ con nhưng lại không nỡ để Tịch Dịch trải qua sinh nhật một cách cô độc như vậy. Cậu gãi mũi, nói: “Hôm nay không kịp chuẩn bị, tạm gửi anh tờ phiếu này. Sau này tôi sẽ dùng món quà xứng đáng hơn để đổi lại.”

Tịch Dịch cúi đầu nhìn tấm phiếu, hỏi: “Dùng cái này có thể ước à?”

“Ờ… tất nhiên rồi.” Diệp Lăng không ngờ Tịch Dịch lại thật sự để tâm đến tờ phiếu điều ước ấy, đành căng da đầu trả lời.

“Vậy thì dùng nó vậy.” Tịch Dịch nghe vậy thì cẩn thận cất tờ phiếu đi, mỉm cười nói: “Cảm ơn món quà của cậu.”

“Khụ, không có gì.” Diệp Lăng ngượng ngùng gật đầu, định lấy điện thoại ra để bấm một tý nhằm xua đi bầu không khí kỳ lạ, vừa đúng lúc nhìn thấy thời gian hiển thị là 23:59.

Chỉ còn một phút nữa là sinh nhật của Tịch Dịch sẽ kết thúc.

Phía bên kia biển, pháo hoa vẫn “đùng đoàng” nở rộ, ánh sáng lộng lẫy rực rỡ nhưng đó là một buổi tiệc sắp tàn.

Nhìn góc nghiêng của khuôn mặt Tịch Dịch có hơi cô đơn, tim Diệp Lăng bỗng đập mạnh một cái, trong lòng trào lên một cảm xúc mãnh liệt muốn nói điều gì đó còn mạnh mẽ hơn cả lúc trước.

Sau một chút do dự, trong phút cuối cùng ấy, cậu mỉm cười nghiêng đầu nhìn Tịch Dịch và chúc thêm lần nữa: “Tịch Dịch, chúc anh sinh nhật vui vẻ. Lần này là thật lòng đấy.”

Bình Luận

0 Thảo luận