Editor: Mây
Diệp Lăng là một Omega. Hơn nữa còn là một Omega chuyên lo chuyện bao đồng.
Vậy nên khi cậu lẻn ra từ cửa sau của hộp đêm để hút thuốc, kết quả là cậu nhìn thấy một đám Alpha cao to đang ép một cô gái Beta nhỏ gầy vào góc tường, cậu đã chọn ra tay cứu giúp mà không chút do dự.
À đúng rồi, quên nói, Omega tên Diệp Lăng này, điều đặc biệt là có thể đánh nhau.
Năm 6 tuổi, cậu đánh bại tất cả đối thủ bất khả chiến bại trong lớp. Năm 9 tuổi, cậu trở thành kẻ ngang ngược có tiếng lẫy lừng ở trường tiểu học. Năm 12 tuổi, sau khi có kết quả phân hóa, cậu - một Omega xách theo một cây gậy bất thình lình nện từng tên Alpha ngứa mắt cậu kia, kể từ đó đã tạo nên địa vị đại ca ở trường cấp 2 của cậu.
Tuy là sau khi cậu lên cấp 3 đã lao vào biển học tập và đỗ vào một trường đại học nổi tiếng nhưng cho dù đã tốt nghiệp nhiều năm như vậy, việc rèn luyện bản thân mình cậu không bao giờ bỏ sót một ngày nào.
Thế nên khi cậu lao vào đám đông dùng một quyền quật ngã tên cầm đầu ăn chơi trác táng kia, tất cả mọi người đều sững sờ.
Tên đàn em bên cạnh nhìn đại ca mình bị quật ngã xuống đất, ngẩn người cả buổi trời cuối cùng mới nhớ ra phải đánh người nhưng Diệp Lăng đã kéo em gái kia chạy rồi, giờ có thể thấy bóng dáng hai người họ ở đâu được nữa?
“… Đệt?! Omega?!”
.
Diệp Lăng đã sớm biết thân là một Omega, còn là Omega chuyên lo chuyện bao đồng thì sớm muộn gì cũng có ngày cậu sẽ bị người ta trùm bao tải đánh tơi bời.
Nhưng cậu không ngờ ngày này lại tới nhanh như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=1]
Trong nháy mắt khi cậu ngất xỉu vì bị người ta bịt miệng mũi lại, trong đầu Diệp Lăng nhớ lại khuôn mặt của rất nhiều người nhưng cuối cùng cậu lại không nhớ ra rốt cuộc đám người này là đám trộm xe đạp điện ngày hôm qua bị cậu bắt ở trên đường hay là những kẻ ngược đãi động vật nhỏ bị cậu đánh gục vào hôm trước —— Thứ lỗi cho cậu, không phải trí nhớ cậu kém mà là do có quá nhiều kẻ thù.
Khi cậu mở mắt ra lần nữa, xung quanh đã tối om và trông như một nhà xưởng bị bỏ hoang hoang từ lâu, một người cũng không có.
Mà cậu đang bị trói vào một chiếc ghế đẩu, tay chân đều bị cố định nên cậu không thể di chuyển một chút nào.
“Cái quái gì đây?” Diệp Lăng trợn mắt: “Có ai không? Quản lý đâu? Có gan tính kế ông đây thì đừng có trốn!”
Nhưng cậu hô một hồi, đến nỗi đã hỏi thăm tổ tiên của đối phương cả trăm lần nhưng vẫn không ai xuất hiện.
Cuối cùng Diệp Lăng chỉ có thể chấp nhận số phận của mình, thay vì quỷ rống quỷ kêu lãng phí thể lực thì chi bằng nghỉ ngơi dưỡng sức giữ gìn thực lực trước. Chờ cái tên dám trói cậu xuất hiện, cậu nhất định sẽ đánh tên đó đến mức răng rơi đầy đất.
Nhưng rõ là Diệp Lăng vừa mới đưa ra quyết định này thì cánh cửa sắt lớn vốn đang đóng chặt đột nhiên bị đẩy ra thành một khe hở, sau đó “bụp” một tiếng, đèn trên nóc nhà xưởng được bật lên.
Khi thấy người đến ánh mắt của Diệp Lăng sáng lên ngay lập tức —— Không vì cái gì khác, chỉ vì người kia thật sự quá đẹp.
Diệp Lăng trà trộn ở các quán bar và hộp đêm mười mấy năm, cậu tự nhận rằng bất kể A hay O cái gì cậu cũng từng gặp qua nhưng chưa bao giờ gặp được người nào đẹp như người trước mặt này.
Người vừa đến có một mái tóc đen dài được buộc hơi lỏng ở đằng sau đầu, các đường nét trên khuôn mặt vô cùng đẹp đẽ, đặc biệt là đôi mắt kia tựa như dải ngân hà trong đêm hè.
Diệp Lăng được coi như là một con cún đã từng trải yêu thích nhan sắc nên rất mặt dày quyết định một hồi sẽ không đánh người đẹp này.
Nhưng giây tiếp theo, Diệp Lăng muốn vứt quách cái suy nghĩ này ra khỏi đầu mình —— Bởi vì người đẹp này mở miệng ra nói chuyện.
“Yoo, chẳng phải mày ngông lắm à?! Ngông tiếp đi chứ!” Người đẹp nhếch mép lên trông vô cùng xấu xa, sau đó một luồng pheromone nồng nặc của Alpha tràn ngập toàn bộ không gian ngay lập tức.
Diệp Lăng nghe vậy thì trợn mắt —— Anh à, mặc dù mùi rượu vang đỏ của anh khá thơm nhưng anh có thể đừng nói chuyện kiểu này được không?! Anh đã vấy bẩn khuôn mặt và mùi pheromone này rồi đấy!
“Không phải chứ người anh em.” Diệp Lăng thở dài nói: “Anh có thể nói trước cho tôi biết anh là ai được không?”
“Mày lặp lại lần nữa thử xem?” Cậu vừa dứt lời, người đẹp lập tức lật mặt: “Mày không biết tao là ai à?!”
“Ừ…” Nhìn vẻ đẹp đột nhiên được phóng to trước mặt mình, Diệp Lăng hơi xấu hổ rồi giải thích: “Kiểu là, bởi vì tôi thật sự đã làm mích lòng rất nhiều người nên trong khoảng thời gian ngắn tôi không nhớ hết được. Không thì anh cứ nói thẳng ra đi ha?”
“Ồ?” Người đẹp nghe vậy thì nhướng mày, cảm thấy khá hứng thú nên hỏi: “Vậy mày đoán xem tao là ai nào?”
“…”
Diệp Lăng quyết định rút lại toàn bộ lời đánh giá ban nãy đối với người đẹp này —— Cho dù là con cún mê nhan sắc thì cậu cũng là một con cún mê nhan sắc có giới hạn! Người tồi cỡ này nhan sắc có đẹp cỡ nào cũng vô dụng!
“Anh là tên đầu sỏ giúp cái người phóng nhanh vượt ẩu kia cướp túi của người khác đấy à?” Mặc dù trong lòng nói toàn lời hung ác nhưng vẻ mặt Diệp Lăng lại rất hợp tác.
“Sai.”
“Là người nhà của bọn buôn người đang dụ dỗ một bé gái, sau đó bị tôi bắt được à?”
“… Đoán lại đi.”
“Là tên tài xế tông người khác rồi định bỏ chạy xong cuối cùng bị xe của tôi chặn lại hả?”
“…” Rõ ràng là người đẹp không ngờ rằng mọi chuyện lại trở nên thế này, anh nhìn Diệp Lăng như nhìn động vật quý hiếm: “Cậu là cảnh sát à?”
“Không phải.” Diệp Lăng lắc đầu.
“Vậy cậu làm những việc này làm gì?”
“Hành hiệp trượng nghĩa đó.” Diệp Lăng nghiêm túc nói.
“Hành hiệp trượng nghĩa cái rắm ấy!” Cuối cùng người đẹp cũng không nhịn được nữa mà vứt bỏ hình tượng chửi ầm lên: “Cậu là một Omega, va chạm đây đó làm quái gì?”
“Ơ hay cái người này ——” Bình thường Diệp Lăng ghét nghe những lời bàn luận này nhất. Vừa nghe xong đang định tranh luận phải trái với đối phương thì một cảm giác kỳ lạ chợt chạy dọc theo sống lưng lên đỉnh đầu cậu.
“Ưm…”
Diệp Lăng nghiến răng, cơ thể vùng vẫy một cách vô thức nhưng trong lòng lại đang nói —— Mẹ nó, kỳ phát tình giờ nào không đến mà lại đến ngay lúc này chứ!
Vốn dĩ hôm nay cậu đi làm về định sẽ tiêm thuốc ức chế, kết quả là bị người đẹp này bắt cóc giữa đường, hơn nữa vừa rồi Alpha này cứ luôn để lộ pheromone, không phát tình mới lạ.
Người đẹp cũng nhạy bén nhận ra mùi pheromone xung quanh bất thường, thấy thế thì hơi bất ngờ: “Cậu phát tình à?”
“Đúng đấy.” Diệp Lăng ráng kiềm cảm giác khó chịu xuống, ngẩng đầu lên lạnh lùng nói: “Nhờ anh ban tặng cả.”
“Chậc, rắc rối rồi đây.” Người đẹp thấy thế nhẹ nhàng tặc lưỡi một tiếng, hơi bất đắc dĩ nói: “Đưa thông tin liên lạc của Alpha cậu đây.”
“Cái mũi quái quỷ trên mặt anh để trang trí hay sao đấy?!” Nghe vậy cuối cùng Diệp Lăng cũng không nhịn được mà mắng: “Ông đây không có Alpha anh không ngửi thấy à?!”
“Ha?” Ban đầu người đẹp có vẻ không tin nhưng ngay lập tức biểu cảm “Tôi hiểu mà” hiện lên trên mặt anh: “À… Dù sao thì cậu cũng là Omega kiểu này mà.”
“Tôi kiểu nào hả?!” Mặc dù bây giờ cậu không có bạn đời nhưng mặt mũi và dáng người của cậu cũng đủ khiến cả đống Alpha sẵn lòng quỳ dưới chân cậu đấy nhé!
Diệp Lăng hít sâu một hơi, ưu tiên hàng đầu là phải bình tĩnh lại trước. Giờ cậu hiểu rồi, cậu với anh trai này hoàn toàn, hoàn toàn không cùng đẳng cấp về nhận thức tý nào.
“Giờ anh thả tôi ra trước để tôi tự về tiêm thuốc ức chế.” Diệp Lăng nói.
“Không được.” Mặc dù người đẹp nghe thế thì cởi trói cho cậu nhưng lại từ chối đề nghị của cậu ngay lập tức: “Từ đây đi về thành phố ít nhất phải ba tiếng, hơn nữa còn phải đi qua khu trung tâm thành phố, một Omega đang trong kỳ phát tình như cậu hoàn toàn không thể đi về một mình được.”
“Vậy anh nói xem bây giờ phải làm sao!” Diệp Lăng bực bội hết sức, cậu qua loa vứt sợi dây thừng qua một bên một rồi liếc mắt nhìn người đẹp kế bên đang chau mày suy nghĩ.
“…”
Sau khi cuộc đấu tranh tâm lý diễn ra đa phần nghiêng về một bên, Diệp Lăng bất đắc dĩ nói: “Bỏ đi bỏ đi, cũng chỉ có mình anh.” Cậu vừa nói vừa đứng lên bắt đầu cởi quần áo.
“Ê?” Người đẹp đột nhiên thấy cậu cởi quần áo thì ngay lập tức bối rối: “Cậu có ý gì?”
“Ý của tôi là…” Diệp Lăng cảm thấy mình sắp mất bình tĩnh: “Tôi xin anh đánh dấu tôi tạm thời được không?!”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận