Editor: Mây
Hương trò tỏa ra khắp phòng trà, khói mờ lượn lờ.
Giữa mùa đông lạnh giá, hệ thống sưởi trong phòng bật rất mạnh, vậy mà Diệp Lăng lại cảm thấy nhiệt độ quanh mình như tụt xuống âm độ.
Ông chủ nhà họ Tịch vẫn ngồi yên bất động, cậu cũng không dám cử động lấy một chút. Đùa à, khoan nói tới thân phận bố của Tịch Dịch, người đàn ông trước mặt này chính là "bát cơm" thật sự của cậu. Nói sai một câu, cậu có thể bị đá khỏi Tập đoàn Thế Dịch ngay tức thì!
Thời gian như trôi qua rất lâu, lâu đến mức Diệp Lăng cảm giác mình sắp hóa đá thành tượng thì cuối cùng ông chủ nhà họ Tịch cũng mở miệng.
“Tôi không vòng vo nữa, rời khỏi con trai tôi đi.”
Hả?
Bộ não sắp han gỉ của Diệp Lăng sau khi bắt được câu này lập tức khởi động lại và bắt được một điểm cực kỳ kỳ lạ.
Vậy là… đến tiền cũng không định cho luôn à? Chủ tịch Tịch à, ông keo kiệt vậy luôn hả? Sao Tịch Dịch chẳng giống ông chút nào nhỉ?
Diệp Lăng nhớ lại "tác phẩm" ngôn tình máu chó mà mình vừa tự biên tự diễn trong đầu, cậu cố gắng nhịn cười, định giải thích với ông Tịch rằng mình và Tịch Dịch không hề ở bên nhau.
“Chủ tịch Tịch, cháu nghĩ ngài——”
“Tôi nói thẳng nhé.”
Ngờ đâu anh mới nói được nửa câu đã bị ông cắt ngang: “Từ lâu tôi đã vạch sẵn con đường hoàn hảo cho Tịch Dịch, bao gồm cả tiêu chuẩn chọn bạn đời cho nó.”
“Ừm ừm…” Diệp Lăng vẫn giữ nụ cười gượng gạo, trong lòng thì lặng lẽ mắng —— Chuyện đó liên quan gì tới cháu chứ?
“Còn cậu.” Ông Tịch nói tiếp: “Dù là về gia thế, tài năng hay bất kỳ phương diện nào, cậu đều kém xa Tịch Dịch.”
“Vâng…” Diệp Lăng cúi đầu như đang nghe giáo huấn, âm thầm hối hận vì lúc trước không nói rõ dứt khoát, giờ thì nói cũng không chen vào được, còn phải ngồi đây ăn chửi.
“Đặc biệt là hoàn cảnh gia đình của cậu.” Nói đến đây, ông Tịch dừng lại một chút rồi nhấn mạnh giọng: “Bố mẹ cậu khi còn sống cũng chỉ là nhân viên bình thường, chưa nói tới việc họ đã qua đời từ mười năm trước. Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, cách dạy dỗ thế nào tôi không cần đoán cũng biết. Tôi không cho rằng cậu xứng đôi với Tịch Dịch, nếu cậu nghĩ bám được nó rồi là có thể bước vào giới hào môn thì tôi nói thẳng luôn: Không bao giờ có chuyện đó.”
“…” Không khí trong phòng lập tức đặc lại, nụ cười lễ phép của Diệp Lăng đông cứng trên gương mặt: “Ngài… vừa nói gì ạ?”
Miệng ông Tịch vẫn đang mấp máy nói điều gì đó nhưng Diệp Lăng chẳng nghe rõ được một từ nào, chỉ thấy một luồng cảm xúc lạ trào lên trong lòng, phẫn nộ, uất ức, bực bội… nhưng tất cả bị cậu ép xuống trong chớp mắt.
“Xin lỗi.” Khi ông vừa dừng lại một chút, Diệp Lăng bất ngờ lên tiếng: “Chủ tịch Tịch, cháu có điều muốn nói.”
Ông cụ Tịch hơi sững lại một thoáng, sau đó gật đầu ngầm đồng ý.
“Dù bố mẹ cháu đã mất từ lâu nhưng khi chưa từng tìm hiểu về họ, cháu hy vọng ngài có thể dành cho họ sự tôn trọng tối thiểu.” Diệp Lăng gạt bỏ hoàn toàn dáng vẻ khiêm nhường ban nãy, giọng dứt khoát chính trực.
“Nếu lời nói ban nãy có chỗ nào mạo phạm, vậy thì cho tôi xin lỗi bố và mẹ của cậu nhé.” Ông cụ Tịch nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói: “Nhưng tôi không nghĩ điều tôi muốn bày tỏ có gì sai.”
“Đó cũng chính là điều thứ hai cháu muốn nói.” Diệp Lăng cười nhạt đầy xa cách nhưng ánh mắt lại bộc lộ sự sắc sảo: “Tổng giám đốc Tịch từng nói, chỉ cần cháu làm tình nhân của anh ấy, anh ấy sẽ sẵn lòng sẽ giúp cháu thăng chức tăng lương. Mà cháu cũng thừa nhận ngài nói đúng, nếu cháu thực sự bám được Tịch Dịch, về sau sớm muộn gì cả Tập đoàn Thế Dịch cũng sẽ phải chia cho cháu một phần."
Nhìn thấy sắc mặt ông cụ Tịch lập tức đen lại, Diệp Lăng bật cười tự giễu: “Nhưng cháu đã không đồng ý.”
“Cho nên, tôi và Tịch Dịch không hề có quan hệ gì cả. Những lời hôm nay ngài muốn nói, xin hãy giữ lại để nói với người thích hợp hơn vào lần khác.” Trong ánh mắt kinh ngạc của ông cụ Tịch, Diệp Lăng đứng dậy, hơi cúi đầu lễ phép nói với đối phương: “Tạm biệt.”
…
Không khí trong phòng trà lập tức trầm lặng hẳn đi, trong nhất thời tiếng bước chân nhẹ nhàng của Diệp Lăng cũng trở nên vô cùng chói tai.
“Đứng lại.” Ngay khi Diệp Lăng sắp bước ra khỏi cửa, ông cụ Tịch bất ngờ lên tiếng.
Diệp Lăng hít sâu một hơi, từ từ quay đầu lại, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhận thông báo sa thải.
Không ngờ, ông cụ lại nhìn cậu một lúc rồi đổi giọng, đột nhiên hỏi: “Thằng nhóc thúi Tịch Dịch kia còn chỗ nào chưa tốt à?”
… Hả??
Diệp Lăng vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý rơi xuống vực thẳm, giờ lại đột nhiên bị kéo sang đường khác hoàn toàn, đầu óc nhất thời đơ ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chua-tung-thay-omega-nao-biet-danh-nhau-a&chuong=8]
Cậu chớp chớp mắt đầy nghi hoặc, cân nhắc rồi đáp: “Không có ạ, cháu thấy Tổng giám đốc Tịch làm gì cũng rất tốt.”
“Vậy cậu thấy nó có chỗ nào không xứng với cậu?” Giọng ông cụ có hơi khó chịu.
…Chuyện gì thế này? Chủ tịch Tịch, có phải ngài hiểu nhầm gì rồi không?
Con nói câu này bao giờ vậy??
“Dù là về gia thế, năng lực hay bất kỳ phương diện nào khác.” Không biết đã lạc sang vũ trụ nào, Diệp Lăng đành hóa thành một cái máy lặp lại: “Cháu đều thấy Tổng giám đốc Tịch vô cùng xuất sắc.”
“Đã như vậy, cậu còn từ chối nó làm gì?” Ánh mắt ông cụ Tịch tràn đầy bất mãn.
Chuyện này ban đầu không phải là một cục diện khuyên chia tay sao? Sao diễn biến lại ngày càng lệch lạc thế này? Chủ tịch Tịch, sao tự nhiên ông lại giống một bà mẹ chồng đi xem mắt cho con trai vậy?
“Không phải vậy…” Diệp Lăng cảm thấy tâm trạng mình giờ còn tệ hơn cả lúc nãy. Cậu cười gượng: “Là cháu cảm thấy mình không xứng với Tổng giám đốc Tịch.”
“Ừm—” Ông cụ Tịch nghe vậy lại cúi đầu nhấp một ngụm trà rồi hắng giọng, chậm rãi nói: “Cậu tốt nghiệp đại học T, tuổi còn trẻ đã làm trưởng phòng của công ty con, ngoại hình cũng khá sáng sủa. Thanh niên đừng tự ti quá.”
“Ngài quá khen rồi ạ.” Dưới ánh nhìn chăm chú của ông cụ Tịch, Diệp Lăng chỉ còn cách miễn cưỡng ngồi trở lại chỗ cũ.
Khi thấy vẻ do dự của Diệp Lăng không phải là giả vờ, ông cụ Tịch thầm mắng trong lòng đứa con trai không chịu nên người của mình. Ban đầu ông nghe nói nó chơi bời bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có người có thể "trói chân" nó, trong lòng vừa mừng vừa lo con mắt nó kém nên cố tình bày ra kế hoạch này để thử nhân phẩm đối phương. Ai ngờ vừa thử thì nhân phẩm người ta không có vấn đề, nhưng lại khiến ông biết hóa ra tất cả đều là Tịch Dịch đơn phương, đối phương căn bản còn chưa ưng con trai mình!
Nhìn thấy vẻ mặt Diệp Lăng như ngồi trên đống lửa, ông cụ Tịch khẽ thở dài, quyết định giúp con trai nhà mình giành lại một ván: “Trước kia thằng nhóc Tịch Dịch ấy đúng là ham chơi thật, nhưng từ khi gặp cậu, thái độ nó nghiêm túc như vậy là lần đầu tiên đấy.”
“Vâng…” Diệp Lăng bất lực cười, trong đầu lại không nhịn được mà hiện ra hình ảnh Tịch Dịch cà lơ phất phơ nói sẽ bao nuôi mình. Cái đó gọi là nghiêm túc á?
“Khụ.” Ông cụ Tịch là người tinh tường khôn khéo, chỉ cần nhìn sắc mặt Diệp Lăng là đã đoán được tám chín phần những gì cậu đang nghĩ trong lòng, thế nên không kìm được mà giải thích: "Là tại trước đây bác không dạy dỗ thằng nhóc thối đó cho tốt, để nó không biết cách ăn nói đàng hoàng, cháu đừng trách nó."
Diệp Lăng nào có thể ngờ được ông cụ Tịch lại có thể nghiêm mặt nói chuyện kinh nghiệm nuôi dạy con cái như vậy, càng không ngờ có ngày mình lại ngồi cùng bàn với đối phương để bàn luận về quá trình trưởng thành của Tịch Dịch. Thế là cậu chỉ biết cười khổ mà ngồi thẳng lưng như ước gì có thể ưỡn người thẳng tắp như một cây dương.
"Khi nó còn nhỏ, mẹ nó luôn là người quản giáo nó. Sau này mẹ nó mất, bác cũng lơ là việc giáo dục nó thành ra bây giờ nó không chịu nghe lời bác nói nữa." Ông cụ Tịch thở dài, nét mặt cương nghị lộ vẻ mệt mỏi. "Nhắc đến đây, bác còn phải cảm ơn cháu."
“Gì ạ?” Diệp Lăng khó hiểu.
“Hôm sinh nhật nó, nghe nói là cháu ở cạnh nó à?” Ông cụ Tịch hỏi: “Hôm đó ở Tòa Tháp Quốc Vương, bác thật lòng muốn tổ chức tiệc sinh nhật cho nó. Nhưng thân phận của chúng tôi vốn không thể tận hưởng niềm vui đơn giản và thuần túy mãi mãi được. Trái lại khiến nó trách móc bác thêm.”
“Không có chuyện đó đâu.” Diệp Lăng lập tức đứng ra giải thích thay Tịch Dịch.
Nhưng ông cụ Tịch sao có thể không biết con trai mình nghĩ gì, cậu chỉ thấy ông lắc đầu nói: "Không cần giải thích cho nó đâu, chuyện này là do bác làm không đúng."
Nghe thế, Diệp Lăng biết điều im lặng.
Nghĩa là sao nhỉ? Diệp Lăng nghi ngờ nhìn ông cụ Tịch, lẽ nào Tịch Dịch muốn rút lui khỏi giới cũng là vì bố anh sao?
Quả nhiên, ông cụ Tịch tiếp lời: "Ban đầu bác nghĩ nó làm thiết kế chẳng qua là lãng phí thời gian, chi bằng dành nhiều thời gian hơn cho việc quản lý công ty, thế là bác ép nó bỏ thiết kế, kết quả là ép nó đến mức nó chạy thẳng từ tổng công ty sang Nghệ Mỹ làm tổng giám đốc."
"Thật ra sở dĩ nó yêu thích thiết kế trang sức đến vậy là vì khi mẹ nó còn sống… là một nhà thiết kế trang sức." Giọng ông cụ Tịch hiếm hoi trầm xuống: "Sau này bác suy nghĩ mãi, cảm thấy mình đã quá đáng rồi, nhưng lúc đó nó đã hoàn toàn không muốn nghe tôi nói bất cứ lời nào nữa."
Lần đầu tiên nghe về những khía cạnh hoàn toàn không ai biết của Tịch Dịch, Diệp Lăng sững sờ tại chỗ.
"Nếu nó thật sự rút lui khỏi giới, e rằng mối quan hệ bố con bác sẽ hoàn toàn đổ vỡ." Ông cụ Tịch nhìn Diệp Lăng nói: "May mắn có cháu, lúc đó đã khuyên nó quay lại, cũng coi như cho bác một bậc thang để xuống nước."
"Xin lỗi..." Diệp Lăng không kìm được bắt đầu xin lỗi: "Trước đây cái gì cháu cũng không biết..." Cậu hoàn toàn không hiểu hoàn cảnh của anh còn lớn tiếng nói những lời như vậy với Tịch Dịch.
"Không sao đâu." Ông cụ Tịch vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc nhưng giọng điệu hơi dịu đi một chút: "Cháu đã làm tốt rồi."
Diệp Lăng nghe vậy trong lòng khẽ động, vừa định nói gì đó thì bên ngoài phòng trà bỗng vang lên một hồi xôn xao.
"Diệp Lăng!"
Ngay sau đó cửa phòng trà bị ai đó dùng chân đá văng! Cậu chỉ thấy Tịch Dịch thở hổn hển bước vào, mái tóc đen hơi dài có chút rối bời và phía sau anh là một hàng vệ sĩ đang bối rối không biết làm gì.
"Tịch Dịch?" Diệp Lăng ngạc nhiên nhìn người đột nhiên xuất hiện: "Sao anh lại đến đây?"
"Tôi nghe nói em bị ông già đưa đi nên vội vàng chạy đến tìm em." Tịch Dịch bình tĩnh lại, hơi thở anh gấp gáp, lo lắng hỏi: "Ông ấy có làm gì em không?"
"...Đương nhiên là không." Diệp Lăng nghe vậy thì dở khóc dở cười, mối quan hệ giữa Tịch Dịch và bố anh cũng quá tệ nhỉ! Không còn cách nào khác, cậu đành bất đắc dĩ giải thích: "Bác trai và tôi chỉ đang trò chuyện rất thoải mái thôi, còn nói chuyện anh hồi bảy tuổi vẫn còn hay mít ướt nữa đó."
"Gì!" Nghe Diệp Lăng bóc mẽ, sắc mặt Tịch Dịch lập tức trở nên rất lạ, anh quay đầu nhìn ông cụ Tịch với sắc mặt đen sầm ở bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi gọi một tiếng: "Bố!"
"Đồ vô dụng..." Vẻ mặt nghiêm nghị của ông cụ Tịch gần như không thể giữ nổi, lúc này ông trông như muốn đứng dậy đánh cho con trai mình một trận: "Cút ra ngoài! Tôi và Tiểu Diệp còn có chuyện muốn nói!"
"Thật sự không sao chứ?" Sau khi xác nhận lại Diệp Lăng không gặp nguy hiểm, biểu cảm của Tịch Dịch mới thả lỏng hơn một chút, anh không kiên nhẫn liếc nhìn ông cụ Tịch, nói: "Vậy làm ơn nhanh lên, lát nữa tụi con còn phải đi ăn nữa."
Ông cụ Tịch nghe vậy liếc xéo anh, lạnh lùng "hừ" một tiếng.
Lúc sắp rời đi, Tịch Dịch còn thì thầm vào tai Diệp Lăng một câu: "Lời của ông già em đừng tin."
Cánh cửa đóng sầm lại, Diệp Lăng nhìn vẻ mặt ông cụ Tịch đang cố kìm nén cơn giận, không nhịn được mở lời: "Cái đó..."
"Để cháu xem trò cười rồi." Ông cụ Tịch lạnh lùng nói.
"Không phải ạ." Diệp Lăng vội vàng nói: "Những lời hôm nay bác nói với cháu, cháu sẽ giúp bác truyền đạt lại cho Tịch Dịch. Cháu tin anh ấy sẽ hiểu cho bác."
Ông cụ Tịch khẽ giật mình, hơi bất ngờ nhìn Diệp Lăng nói: "Phiền cháu rồi."
"Không có gì phiền phức ạ." Diệp Lăng lắc đầu: "Gia đình với nhau thì cứ nói rõ ra có lẽ sẽ tốt hơn."
Ông cụ Tịch nghe vậy, nghiêng đầu im lặng rất lâu, không biết ông đang nghĩ gì. Một lúc sau, ông mới chậm rãi phất tay: "Hai đứa đi đi."
Diệp Lăng thấy vậy, lịch sự đứng dậy chào tạm biệt.
"Khoan đã."
Nhưng ai ngờ, ngay khoảnh khắc Diệp Lăng đặt tay lên tay nắm cửa, ông cụ Tịch gọi anh lại từ phía sau lần thứ hai.
"Vâng?" Diệp Lăng có chút nghi hoặc quay đầu lại.
"Bố mẹ cháu..." Ông cụ Tịch cân nhắc một lát mới mở lời: "Họ đã dạy dỗ cháu rất tốt."
"...!" Diệp Lăng có chút không dám tin nhìn ông cụ Tịch, biểu cảm trên mặt từ kinh ngạc dần chuyển sang mừng rỡ.
Có gì đó ấm áp nơi đáy mắt chực trào ra, cậu vội vàng nhắm mắt lại cúi người thật sâu, đầy biết ơn nói một câu: "Cảm ơn bác!"
Ông cụ Tịch thấy vậy, vẻ mặt không thay đổi mấy vẫy tay, giọng điệu lạnh lùng nói: "Thôi được rồi, cháu đi đi."
...
Nhưng đợi đến khi cánh cửa lớn hoàn toàn đóng lại, vẻ mặt nghiêm nghị của ông cụ Tịch lập tức thay đổi, chỉ thấy ông nhanh chóng lấy điện thoại ra, đầy khí thế gọi một cuộc điện thoại:
"Alo! Tôi đây! Lần trước thằng út nhà lão Đỗ cưới, nó khoe cái nhẫn kim cương của nó to đến cỡ nào nhỉ? Lập tức cử người đến Nam Phi tìm vài viên đá thô lớn hơn để dành cho con trai tôi tự thiết kế! Còn bên phía đảo Bali ấy, có phải cần đặt trước khá lâu không? Cứ đặt trước cho tôi đã..."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận