Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Chương 12

Ngày cập nhật : 2025-12-10 23:20:32
23.
Ăn cơm xong, tôi gửi tin nhắn Wechat cho Tống Khiếu nhưng anh không trả lời tôi.
Tôi chuyển sang gọi điện thoại, tiếng chờ cuộc gọi vang lên nhưng anh không bắt máy.
Cuối cùng, không còn cách nào khác, tôi gọi điện thoại cho Hướng Dư.
“Hướng Dư, nói tôi biết Tống Khiếu đang ở đâu?”
“Chị dâu à, chuyện này… Tống Khiếu không cho em nói…”
“Nói thừa, mau nói tôi biết!”
“Vậy chị dâu này, em nói cho chị biết nhưng chị không được nói là em nói đâu đấy!”
“Biết rồi, cậu mau nói đi!”
“Đang ở quán bar downtempo lần đầu tiên cậu ta dẫn chị đi cùng đó.”
Tôi vội vàng cúp máy, lái xe chạy tới đó.
Khi tôi đến nơi, Tống Khiếu đang tựa lưng trên chỗ ngồi, một tay cầm ly rượu, tay còn lại kẹp điếu thuốc đang cháy trên đầu ngón tay. Anh chậm rãi uống một ngụm rượu, trên mặt lộ rõ biểu cảm buồn bã.
Quanh anh là làn khói thuốc lượn lờ, tôi nhìn vòng khói lặng lẽ bay bay trước mắt tôi, trong lòng hình như đang gợn sóng.
“Chị dâu? Chị đến rồi à?”
Sau tiếng gọi này, Tống Khiếu nghiêng người, ngước mắt lườm tôi rồi lập tức dời mắt sang chỗ khác, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường. Ngoài loạt phản ứng vừa rồi, không còn bất kỳ hành động hay lời nói nào khác.
Ngay tức khắc, một cảm giác đè nén nặng nề dâng lên trong lòng tôi, không gì che lấp nổi. Tôi hít sâu rồi bước tới.
“Tại sao không trả lời tin nhắn của chị? Tại sao không nhận cuộc gọi của chị?”
Anh nhìn điếu thuốc sắp cháy hết trên tay, bỗng đưa lên rít một hơi, nén lại trong cổ họng hồi lâu mới chậm rãi nhả khói. Trong làn khói thuốc bay lên, anh lạnh lùng nhìn tôi: “Chị quan tâm à?”
“Nói thừa!”
“Không phải chị bận rộn nhiều việc sao?” Anh nhếch miệng, khịt mũi một cái: “Sao còn quan tâm đến những việc này?”
“Tống Khiếu! Em đủ chưa hả? Đúng là chị đang bận việc, vừa làm xong ngồi xuống ăn một bữa cơm có vấn đề gì sao?”
“Không sao cả!” Anh ném đầu lọc thuốc lá vào gạt tàn thuốc: “Chị làm gì cũng được hết, Khương Nghiên, em cho chị biết, bất kể hôm nay chị ăn cơm riêng với ai cũng không thành vấn đề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=12]

Nhưng, là Phó Viễn thì không được!”
“Em…” Tôi câm nín mất một hồi lâu: “Em đúng là khó hiểu!”
“Em khó hiểu?” Anh vươn tay cầm một ly rượu trên bàn ngửa đầu uống một hơi cạn sạch: “Đúng, em khó hiểu như thế đấy!”
Hướng Dư ở bên cạnh thấy vậy: “Này, hai người đừng có cãi nhau, có thể nói chuyện đàng hoàng không hả?”
“Cút!”
Tôi nhìn mấy người bạn bên cạnh anh cùng với những người khác ở bàn bên cạnh, thầm nghĩ cãi nhau ở đây đúng là không ổn thật.
Thế là tôi thở dài, bước qua túm lấy tay anh: “Tống Khiếu, chúng ta ra ngoài nói chuyện!”
“Em không đi!”
“Không đi đúng không?” Tôi thuận thế ngồi xuống: “Được! Em không đi cũng được thôi, vậy chị sẽ uống rượu. Chị nói em biết nhé Tống Khiếu, hôm nay chị không uống đến mức bất tỉnh nhân sự thì sẽ không đi!”
“Hướng Dư, khui rượu cho tôi!”
“Đừng… Đừng mà chị dâu…” Hướng Dư liếc mắt nhìn Tống Khiếu: “Tống Khiếu, cậu… Cậu nói gì đi!”
“Khương Nghiên, chị…”Anh nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt hướng về tôi: “Được! Em ra ngoài với chị!”
Ngoài bãi đỗ xe, trong xe, hai chúng tôi đều kìm nén lửa giận trong lòng, không ai thèm để ý tới ai.
Đến khi anh lấy ra một điếu thuốc đặt lên miệng, đang chuẩn bị châm thuốc thì tôi lên tiếng.
“Không được hút thuốc trong xe chị!”
Tay đang cầm bật lửa của anh dừng lại, liếc mắt dò xét: “Sao? Có phải lát nữa còn không cho em ngồi trong xe của chị luôn không?”
“Tống Khiếu, cuối cùng là em đang làm gì thế hả? Vì chuyện công việc nên gần đây chị không thể không tiếp xúc với Phó Viễn, chị cũng nói chuyện này cho em biết rồi, em biết rõ. Còn chuyện hôm nay, em bảo chị đi ăn cơm với em, khi đó đúng là công việc vẫn chưa hoàn thành…”
“Vậy làm xong rồi thì sao? Không phải chị cũng không thèm tìm em sao?”
“Tống Khiếu, chị là đồ vật cá nhân của em sao?”
“Vậy ý của chị là em còn phải chia sẻ chị với người khác nữa à?”
“Không phải, em nói quỷ quái gì thế? Ý của chị là ngoại trừ công việc, chị cũng phải có thời gian riêng tư chứ? Không phải chị chỉ ăn một bữa cơm với Phó Viễn thôi hay sao? Chị đã làm chuyện gì có lỗi với em hay chưa?”
“Đúng, chỉ là một bữa cơm! Nhưng em vừa mới nói xong, ăn cơm với ai cũng được nhưng Phó Viễn thì không thể!”
“Tại sao chứ? Rõ ràng em đang nhìn người khác bằng con mắt thành kiến, em sợ chị tình cũ không rủ cũng tới với anh ta ư? Hay em không có lòng tin đối với chính mình?”
“Chị nói đùa gì thế? Em không có lòng tin với mình?” Anh nở nụ cười mỉa mai: “Khương Nghiên, chẳng phải chị muốn biết vì sao à? Nào, giờ em nói cho chị biết tại sao. Thực chất, Phó Viễn và bạn gái của anh ta quen nhau chưa đến hai tuần đã chia tay rồi, Tống Lạc cũng biết chuyện này. Hiện tại em thấy anh ta muốn mượn cơ hội này để tiếp cận chị, anh ta có âm mưu bất chính với chị…”
Bàn tay đang đặt trên vô lăng của tôi chợt khựng lại, tôi quay sang mắt đối mắt với anh ngay lập tức: “Tống Khiếu, chị nói cho em biết, Phó Viễn có chia tay hay không chẳng liên quan gì tới chị, anh ta có chia tay hay không thì sau này chị vẫn phải tiếp xúc với anh ta, đây là công việc, chị không còn cách nào khác! Nhưng đến cả em cũng không tin tưởng chị…”
“Em có nói em không tin tưởng chị sao? Em không tin Phó Viễn thôi…” Anh hít vào một hơi: “Được rồi, Khương Nghiên, em không muốn cãi nhau với chị!”
Anh nói xong thì tựa lưng vào lưng ghế, nhắm mắt lại.
“Chị…”
Thấy anh ngồi đưa lưng về phía tôi, dường như tôi cảm nhận được một cơn đau nhói lan tràn mất kiểm soát trong trái tim mình.
Mất vài phút để bình tĩnh, tôi khởi động xe, lái xe rời khỏi bãi đỗ.
Ô tô chạy băng băng trên đường phố rực rỡ ánh đèn neon, lòng tôi ngày càng trở nên rối bời và nặng trĩu.
Sau khi im lặng cả quãng đường, cuối cùng Tống Khiếu cũng lên tiếng: “Đây đâu phải đường về nhà chị…”
“Xem như đầu óc còn tỉnh táo!”
“Còn nữa, chị có nói là chị muốn về nhà sao?”
“Không về nhà à?” Anh ngước khuôn mặt mang vẻ ngờ vực kia lên: “Vậy chị nói em nghe thử chị muốn đi đâu?”
“Khách sạn!”
“Khách sạn?”
“Đúng vậy, khách sạn! Tốt nhất giờ em nên câm miệng đi! Không được hỏi cái gì! Cũng không được nói gì hết! Đừng ảnh hưởng chị tập trung lái xe!”
24.
Tại phòng khách sạn, ngọn lửa giận đè nén trong lòng tôi dường như chưa tắt dù chúng tôi đã ngừng cãi nhau.
“Tống Khiếu, giờ phút này em không có điều gì muốn nói với chị sao?”
“Xin lỗi chị, em…”
“Em không cần nói xin lỗi chị.” Tôi vừa nói vừa cởi nút áo sơ mi của mình: “Là chị đã sai…”
“Chị, chị làm gì vậy?”
“Chị làm gì? Chị có thể làm gì chứ? Không phải em không tin chị sao? Hôm nay chị sẽ cho em biết, trong mắt Khương Nghiên, ngoại trừ Tống Khiếu thì mấy tên đàn ông khác có là cái thá gì chứ!”
Tống Khiếu đè lại bàn tay đang cởi nút áo của tôi: “Chị, xin lỗi chị, chị đừng làm như thế! Chị nghe em nói đã, mặc dù em từng ảo tưởng về ngày này không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng hận không thể biến chị thật sự trở thành người phụ nữ của em. Nhưng em không vô liêm sỉ đến mức đó, em biết bây giờ chị đang tức giận, tức giận không phải là lúc đưa ra bất kỳ quyết định gì. Em sợ đến ngày mai chị sẽ hối hận!”
“Sẽ không hối hận đâu, hôm nay chị không uống rượu, đầu óc chị cực kỳ tỉnh táo! Tống Khiếu, không phải em đã nói chờ đến khi chị tình nguyện, đợi đến ngày chị không còn e sợ nữa hay sao? Vậy chị nói em biết, là hôm nay! Hôm nay chị bằng lòng trao cả trái tim lẫn thể xác cho em! Sao? Em không dám à?”
“Chị.” Gương mặt đẹp trai khó gần kia bắt đầu trở nên dịu dàng: “Chị biết bản thân đang làm gì không?”
Tôi chớp mắt mấy cái: “Biết, ngủ với em!”
Tôi không cho anh cơ hội nói tiếp, giơ hai tay ôm cổ anh, nhón chân hôn lên môi anh. Tôi vừa cọ vừa cắn nhẹ vào môi của anh, chậm rãi mút mát.
Tôi dán sát lên người anh, xung quanh toàn là hơi thở quyến rũ đặc biệt của riêng anh. Dần dần tôi cảm nhận được thân nhiệt của anh bắt đầu tăng lên, hơi thở bắt đầu trở nên nóng rực. Cuối cùng anh đảo khách thành chủ, ôm chặt cơ thể tôi, dồn tôi vào góc tường, nhanh chóng khiến nụ hôn sâu hơn.
Hai tay tôi bị anh kéo ấn lên trên đầu, còn toàn bộ cơ thể tôi bị anh đỡ tựa vào vách tường, hoàn toàn không thể động đậy, chỉ có thể để mặc anh cạy mở hàm răng, tùy tiện dùng môi lưỡi nóng hổi đánh chiếm. Nụ hôn nóng bỏng triền miên này khiến toàn thân tôi run lên, bắt đầu thấy hoa mắt chóng mặt…
Ngay sau đó, anh bế tôi lên giường, toàn thân đè lên trên người tôi: “Chị, biết em đợi ngày này lâu cỡ nào rồi không?”
Trong cơn say tình mất tỉnh táo, tôi không trả lời anh, tôi chỉ cảm thấy chiếc nút gài cuối cùng sau lưng mình bị cởi bỏ… Môi lưỡi và ngón tay anh dường như có một thứ ma lực nào đó, đang châm lửa khắp người tôi.
Dường như nhiệt độ trong cả căn phòng đều đang tăng nhanh, tôi liên tục bại lui, cảm giác như bản thân đang là món ăn nằm trên vỉ nướng, bị anh lật tới lật lui…
Ngày hôm sau tỉnh lại, tôi vừa liếc mắt đã nhìn thấy nửa bên gương mặt dịu dàng, đẹp trai, phong độ cùng với hàng mi mỏng của anh.
Trong lòng tôi tràn đầy vui sướng, không ghìm được muốn vươn tay ra chạm vào khuôn mặt đẹp như tượng kia. Anh chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt lấp lánh nhìn chăm chú vào tôi, giọng nói dịu dàng: “Chị, cần em chịu trách nhiệm không?”
Tôi không nói câu nào, hồi lâu sau đó, tôi cười khẽ rồi hỏi: “Sao vậy? Chẳng lẽ em muốn chơi trò kéo quần lên là coi như người xa lạ hả?”
Anh vươn cánh tay ra, kéo tôi vào trong lồng ngực anh: “Chị, chờ em một năm, chờ em tốt nghiệp đại học…”
“Nếu chị không muốn chờ thì sao?”
Môi anh tiến đến gần tôi từng chút, giọng nói mềm mỏng cực kỳ cưng chiều: “Người ở bên cạnh chị chỉ có thể là em thôi!”
Cuối cùng, anh áp trán lên trán tôi: “Chị, nói cho chị biết một bí mật. Em thích chị còn sớm hơn so với tưởng tượng của chị nữa đấy!”
Tôi chợt cảm giác như có màn sương mù che mờ ánh mắt, nước mắt ầng ậng trong hốc mắt, không dám nhìn anh: “Vậy sớm cỡ nào?”
“Hỡi mỹ nhân ơi, vừa gặp đã khó quên!”
Ánh mắt kiên định của anh dịu dàng như nước, tôi đâu còn quan tâm cái gọi là chớp mắt đã vạn năm!
Thanh xuân chỉ có một lần, chuyện xưa của chúng tôi không có dấu chấm hết. Từ hôm nay trở đi, tôi chỉ muốn thuộc về anh - người không rời không bỏ…

Bình Luận

0 Thảo luận