3.
Khi tôi và Tống Lạc đến nơi, Phó Viễn và Trần Mộ Tuyết đã ôm ấp hôn hít nhau trên ghế sô pha trong phòng bao. Hai người họ dây dưa bám riết lấy nhau cứ như hai gốc dây leo lớn lên cùng nhau, hôn đến mức không nỡ tách nhau ra, lửa tình nồng cháy lan ra xung quanh!
Tôi lập tức hoảng hốt rối bời, trái tim bỗng dưng siết lại, chỉ muốn vội vã chạy ra ngoài.
Tống Lạc túm được tôi, lắc đầu, liếc mắt ra hiệu với tôi, ra hiệu tôi đừng có yếu đuối như thế, có khi đối mặt thẳng thắn tốt hơn nhiều so với việc cứ trốn tránh.
“Úi chà! Xem ra chúng ta đến không đúng lúc rồi.” Ánh mắt vừa sắc vừa lạnh lẽo của Tống Lạc phóng về phía họ: “Phó Viễn, cậu đừng trách tôi không có mắt nhìn, ai mà ngờ hai người lại gấp gáp dữ vậy đâu.”
Động tác “cháy bỏng” giữa hai người lập tức dừng lại!
Phó Viễn từ tốn nở nụ cười: “Sao nói vậy? Mọi người cứ tùy thích, chơi vui là được.”
Trần Mộ Tuyết nghiêng người tiện tay hất tóc, nũng nịu trốn sau lưng Phó Viễn, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều toát ra vẻ quyến rũ, hóa ra Phó Viễn thích kiểu này, hệt như một quả đào mật chín mọng!
“Hay là… Hai người cứ tiếp tục? Chúng tôi xem như chưa nhìn thấy gì hết!” Tống Lạc kéo tôi đi thẳng về phía một góc khác của sô pha.
Tôi ngồi dính trên ghế sô pha, trong lòng liên tục dâng lên cảm giác chua chát lẫn đau đớn mãnh liệt, vô số lần tự nói với bản thân đây là lúc buông bỏ, đây là lúc để rời đi!
Nhưng khi tất cả mọi thứ đột ngột xuất hiện trước mắt tôi mà không hề có dấu hiệu dự báo trước, tôi vẫn không đè nén nổi cảm giác chán nản này.
Tôi lặng lẽ nâng ly rượu lên để uống, Tống Lạc không nói nhiều, ngầm hiểu uống rượu cùng tôi.
Tục ngữ nói hay lắm, thuốc lá là một kiểu cô độc khó thoát của con người, rượu là ngôn ngữ giao tiếp không thành tiếng giữa hai con người.
Không biết qua bao lâu, trước tác động của men rượu, cảm xúc cô đơn bắt đầu đẩy lên tới não. Dưới ánh đèn mông lung, lòng dạ bắt đầu cuộn trào, sự hân hoan trong căn phòng hoàn toàn chả hợp chút nào với tôi. Đúng thế, cô đơn cũng là niềm vui, một mình vẫn có thể cuồng hoan.
Trong những tình huống đặc biệt, mấy bài remake là hợp cảm xúc nhất, vì thế tôi hát thử một bài buồn đứt gan đứt ruột.
[Dòng người vội vàng tấp nập lướt qua, chẳng một ai ngoái đầu nhìn lại một lần.
Tôi chỉ là một người xa lạ đang rơi lệ, bước đi trên con phố dài.
Giờ đây, đối với anh, tôi chẳng qua cũng chỉ là một người xa lạ.
Nhìn tôi bước đi dưới màn mưa, anh cũng chẳng thèm đoái hoài vì tôi nữa.
Đã từng đau lòng vì nhau cớ sao giờ thành xa lạ, tôi chỉ muốn cao chạy xa bay cùng anh.
Chẳng sợ trời cao đất rộng, chỉ muốn như từng có nhau, tôi thật sự mong muốn như thế.
Đã từng đau lòng vì nhau cớ sao giờ thành xa lạ, tình yêu hệt như đời người trôi mãi không thể vãn hồi…]
Người sáng tác bài hát dùng não, người hát dùng trái tim, mỗi một nốt nhạc nhói lòng, mỗi một đoạn giai điệu đau thương đều đang cuốn trôi nụ cười và nước mắt, vui và buồn trong linh hồn tôi.
Hát xong cả bài, trên mặt tôi đã đẫm nước mắt.
Nhưng hết lần này tới lần khác, ngay khi tôi xoay người lại, một khuôn mặt cực kỳ đẹp trai nhưng thần thái lại vô cùng lạnh lùng, ngạo mạn đập thẳng vào mắt tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=2]
Mắt của anh rất sâu, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt giàn giụa nước mắt của tôi, thoáng chốc, tôi xấu hổ không biết trốn đi đâu.
Là Tống Khiếu, em trai của Tống Lạc.
Chắc là vừa rồi tôi hát nhập tâm quá nên không để ý anh và mấy người bạn vào phòng từ lúc nào.
Tôi ngẩn người trong chốc lát, không biết phải làm sao.
Tống Lạc thấy vậy, vẫy tay với tôi: “Khương Nghiên, mau lại đây!”
Lúc này tôi mới hậm hực nhích bước chân đi về phía trước, cô ấy vội vàng đứng dậy ấn tôi ngồi xuống vị trí giữa cô ấy và Tống Khiếu.
“Nghiên Nghiên, tôi tốt không? Tôi đích thân dụ thằng em ruột đẹp trai đến mức trời long đất lở này tới, dâng đến trước mặt cậu, chắp tay nhường nó cho cậu, dẫu gì cũng có thể vớt cậu ra khỏi vực sâu yêu đơn phương đau khổ kia rồi chứ?” Cô ấy nháy mắt với tôi, trông chẳng có ý tốt gì cả: “Tôi không ngại làm chị chồng của cậu đâu, sớm muộn gì nó cũng phải kết hôn, không bằng tìm người nào gốc gác rõ ràng!”
Tôi lập tức lúng túng đến mức như đang ngồi bàn chông: “Tống Lạc, đừng làm bậy nữa!”
“Có làm bậy đâu, cậu không cần để ý đến tôi đâu, lên đi! Đừng có xem nó là em trai tôi.”
Liêm sỉ đâu rồi! Đây mà là chị gái ruột hả? Tống Khiếu, lần đầu tiên tôi gặp anh là lúc tôi học năm hai đại học, còn anh đang học lớp 12. Khuôn mặt thanh tú, đứng đắn của anh khi đó giờ đã giảm bớt nét ngây thơ, thần thái giờ có vẻ kiêu ngạo bất kham. Sau khi Tống Khiếu lên đại học, tôi cũng có đến nhà họ và bắt gặp nhiều lần, giá trị nhan sắc đủ để điên đảo chúng sinh, đẹp trai đến mức không còn lời nào để miêu tả. Nhưng từ đầu đến chân dường như luôn tỏa ra hơi thở kiêu ngạo, xa cách, gần như luôn giữ thái độ lạnh lẽo khó gần, chẳng thèm quan tâm đến tất cả mọi thứ xung quanh. Vì thế, dần dà, chỉ cần anh có ở nhà, tôi sẽ không đến nhà họ tìm Tống Lạc.
Tôi không thể không nhanh chóng vận hành hệ thống trung tâm quản lý ngôn ngữ của mình, xem có thể tìm ra chủ đề nào để phá vỡ bầu không khí im lặng cấp địa ngục này hay không. Trong lúc tôi còn chưa kịp mở miệng, một giọng nói trong trẻo truyền đến: “Chị, hát khá hay!”
Tôi kinh ngạc nhìn về phía anh, trên mặt vẫn là đường nét lạnh lùng đó, đôi mắt sâu thẳm trong veo tĩnh lặng, ánh mắt lại bình thản, mang đến cảm giác thanh nhã xa cách. Nếu tôi nhớ không nhầm, đây là lần đầu tiên anh chủ động mở miệng nói chuyện với tôi.
“Hở…?” Tôi xấu hổ cố nặn ra một nụ cười, ánh mắt vô thức liếc nhìn về phía Trần Mộ Tuyết thấy Phó Viễn cười gương mặt như tràn ngập xuân sắc.
“Thích anh ta à?” Giọng điệu cứng nhắc của anh lại rót vào tai tôi một lần nữa.
“Hả? Không…” Tôi bối rối dời ánh mắt đi, giơ tay vén lọn tóc bên vành tai, nhờ đó để che giấu sự hoảng loạn trong lòng.
“Chẳng ra làm sao…”
Tôi hoài nghi nhìn về phía anh, trong giây lát không kịp phản ứng, có phải hôm nay Tống Khiếu nói nhiều hơn rồi không?”
“Em nói mắt nhìn của chị chẳng ra làm sao hết!”
Được thôi, tôi thừa nhận mắt nhìn của tôi đúng là không tốt thật nhưng có nhất thiết phải bổ một nhát trong lúc tôi đang chật vật đau khổ thế này không?
Tôi không tránh né, ngước mắt nhìn thẳng anh: “Đúng rồi, vậy xin hỏi em trai có quen bác sĩ khám mắt nào không?”
Anh im lặng không nói gì, hồi lâu sau tôi chợt trông thấy vẻ gian xảo trong ánh mắt anh: “Tống Lạc nói thế!”
“Em!...” Thôi bỏ đi, tôi kính nể tốc độ đổ lỗi nhanh nhẹn của anh!
Sau đó, lại lâm vào tình cảnh im lặng chết chóc!
4.
Người phá vỡ sự im lặng này là một bạn nam có vẻ ngoài thanh tú đến đây cùng Tống Khiếu, ngồi bên tay phải anh.
“Tống Khiếu, không uống một ly với chị gái sao?”
Giọng nói lạnh lùng của Tống Khiếu lại truyền đến: “Chị gái tôi? Cậu thôi đi được không? Mặc kệ chị ấy.”
“Ai nói Tống Lạc chứ?” Người kia huých bả vai vào Tống Khiếu ngồi bên cạnh, ánh mắt ám chỉ tôi: “Ôi, tôi nói chị gái xinh đẹp kia kìa!”
Tống Khiếu lườm cậu ta: “Bản thân muốn thì làm đi, đừng lôi kéo tôi vào.”
“Cứ giả vờ đi! Tôi mà đi, cậu đừng có hối hận.”
Cậu ta vòng qua Tống Khiếu, giơ ly rượu đến trước mặt tôi, nở một nụ cười mỉm: “Chị, uống một ly đi, em là bạn của Tống Khiếu, em tên Hướng Dư.”
Tôi nhìn về phía cậu ta, tự giới thiệu về bản thân là được rồi, sao phải nhắc tới Tống Khiếu?
Tôi nâng ly rượu lên, ánh mắt thoáng hiện nét cười: “Được…”
Đột nhiên, một cánh tay vươn đến từ sau lưng Hướng Dư, cướp lấy chiếc ly trong tay cậu ta và ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Kế tiếp, người kia tiện tay rút một tờ khăn giấy trên bàn, lau đi vết rượu đọng bên khóe miệng, giọng điệu thản nhiên như đang thảo luận về thời tiết ngày hôm nay: “Tửu lượng của cậu ta không tốt, cứ để em uống với chị!”
Hướng Dư không tin nổi nhìn chằm chằm Tống Khiếu: “Ai nói tửu lượng tôi không tốt? Hử? Không phải cậu không uống rượu à?”
“Tự dưng muốn thay đổi ý định không được à?”
“Móa, Tống Khiếu! Cậu gan lắm!”
Tôi khó hiểu nhìn về phía Tống Khiếu, không thể nhìn ra biểu cảm trên mặt anh là gì. Tôi nghi ngờ khuôn mặt vô cảm của Tống Khiếu thật ra chính là biểu cảm duy nhất mà anh có.
“Chị gái, nhìn chằm chằm em làm gì? Mau tranh thủ…” Lời còn chưa dứt, điện thoại của Tống Khiếu vang lên, thế là anh xoay người đi về hướng nhà vệ sinh.
Hướng Dư nhiệt tình nói chuyện: “Nào, chị, chúng ta uống đi, đừng quan tâm tới cậu ta, bày đặt giả vờ thâm sâu!”
Trong lòng tôi thầm thấy khó hiểu, một người hừng hực như lửa cháy, một người lạnh lùng như băng giá, hai người này rõ ràng nằm ở hai đầu của cán cân, hai người trông chẳng liên quan gì đến nhau sao lại có thể thành anh em thân thiết? Xem ra, suy nghĩ tâm tình của các em trai nhỏ cũng không dễ đoán gì!
Tống Khiếu nhận cuộc gọi xong đi ra, bước thẳng về phía Hướng Dư: “Chúng ta đi thôi!”
“Đi đâu?”
“Nhiều chuyện, con mẹ nó, rốt cuộc cậu có đi hay không?”
“Đi! Nhưng còn chị gái…”
Tống Khiếu chợt khựng lại, dừng bước rồi xoay người quay đầu nhìn tôi, trong ánh mắt dường như lộ ra vẻ mất kiên nhẫn nhưng anh vẫn đi tới chỗ tôi, sau đó vươn tay nắm lấy tay tôi: “Đi theo em!”
Tôi không kịp phản ứng, thậm chí còn không hỏi một câu xem anh muốn đi đâu, cứ để mặc bàn tay nóng hổi của anh nắm tay tôi. Mấy người đang chơi trò đoán số phạt rượu đều lần lượt dừng lại nhìn về phía hai chúng tôi, còn Tống Khiếu, vẻ mặt vẫn ngang nhiên không coi ai ra gì, kéo tôi đi thẳng về phía cửa.
Ở sau lưng, giọng Tống Lạc vang lên: “Này, Tống Khiếu? Hai người đi đâu đó?”
Tốt xấu gì cũng là chị gái, Tống Khiếu quay đầu lại đáp một câu: “Giao chị ấy cho em!” Sau đó, anh kéo tôi nghênh ngang rời đi.
Đi qua hành lang vừa dài vừa hẹp, cuối cùng anh cũng buông tay tôi ra.
Tống Khiếu dừng bước, ánh mắt thản nhiên kia nhìn vào mặt tôi: “Chưa nhận được sự cho phép của chị đã kéo chị ra ngoài, nếu chị cảm thấy em lỗ mãng, vậy chị có thể…”
“Không sao, chị đồng ý đi theo em, chị đã không muốn ở lại chỗ đó từ nãy rồi!”
Đúng thế, tôi chợt nhớ tới khuôn mặt phơi phới như gió xuân kia của Phó Viễn, trong lòng bắt đầu thấy lo lắng. Dù tôi không biết mọi chuyện kế tiếp sẽ thế nào nhưng tôi tin rằng sẽ chẳng có gì tệ hơn bằng việc trực tiếp xem màn ân ái của họ tại hiện trường!
Tống Khiếu trố mắt nhìn tôi, ánh mắt liếc nhìn về phía chúng tôi vừa đi ra, sau đó tầm mắt lại quay trở về chỗ tôi, giọng điệu bình thản: “Chị thật sự thích anh ta à?”
Trong tim tôi vang lên tiếng lộp bộp, trầm ngâm trong chốc lát, tôi mắt đối mắt với anh: “Từ giờ trở đi, mọi thứ trở về con số không!”
Ngay giây sau, anh mỉm cười nhìn tôi: “Vậy chúng ta đi thôi!”
Tôi lấy làm khó hiểu trước nụ cười hời hợt đó, chẳng qua là trong lòng đang thầm nghĩ, hóa ra cái khuôn mặt tao nhã, xa cách kia của Tống Khiếu cũng biết thể hiện nụ cười!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận