Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Chương 3

Ngày cập nhật : 2025-12-10 23:10:46
5.
Đến khi đi theo Tống Khiếu tới nơi, lúc này tôi mới hiểu thật ra câu “đi cùng em” chẳng qua là đổi địa điểm để tiếp tục nhậu nhẹt mà thôi. Đúng thế, đổi địa điểm từ quán ktv sang quán bar downtempo*!
*Downtempo - 慢摇: Một thuật ngữ chung chung để chỉ các thể loại nhạc điện tử có nhịp điệu chậm rãi và âm thanh du dương, thường gọi theo cách khác là chillout; Bao gồm các thể loại như trip hop, lounge music, chillstep, lofi-hiphop…
Đương nhiên, bầu không khí chỗ này khác hoàn toàn, khách đến đây cũng khác, tất nhiên tâm trạng cũng khác đi.
Ngồi trên hàng ghế lô, đa phần là bạn đại học của Tống Khiếu, so với căn phòng toàn là nô lệ tư bản vừa nãy, đúng thật nơi này tươi trẻ năng động hơn nhiều.
Chúng tôi vừa đến, đám người kia bắt đầu xôn xao cả lên.
“Tống Khiếu, chuyện trăm năm hiếm thấy, kỳ quan nghìn năm à nha! Đời bọn tôi phải may mắn cỡ nào mới có thể nhìn thấy cậu dẫn con gái tới…”
“Tôi nói chứ Hướng Dư này, cậu đi kè kè theo họ, không biết ngại hả?”
Tống Khiếu không ngẩng đầu lên, chỉ lấy một điếu thuốc đặt trên bàn rồi châm lửa: “Mấy cậu nhiều chuyện quá!”
“Chào chị dâu, mời chị dâu ngồi!”
“Chào chị dâu!”
“Chào chị dâu!”
Mấy em trai, em gái này nhiệt tình thật đấy! Nhiệt tình đến mức suýt nữa tôi cho rằng bản thân thật sự là chị dâu mà họ đang gọi!
Tôi xấu hổ đỏ hết cả mặt: “Không phải đâu, mọi người hiểu lầm rồi! Tôi chỉ là chị gái cậu ấy…”
“Chị gái? Chị đừng mong gạt tụi em, bọn em quen chị gái của cậu ta! Chị là kiểu chị gái nào của cậu ấy, bọn em hiểu mà…”
Tôi nhìn về phía Tống Khiếu với ánh mắt cầu cứu, anh thì hay rồi, chỉ hút thuốc không nói lời nào, vẻ mặt không dao động tí nào. Và đương nhiên anh càng không có ý định giải thích giúp tôi, tôi khóc không ra nước mắt.
“Chị dâu, lại uống rượu này.”
“Chị dâu, đây thật sự là lần đầu tiên em thấy Tống Khiếu công khai dẫn một cô gái đến chỗ bọn em chơi đấy.”
Sao tự dưng thấy câu này nghe cứ khó chịu vậy nhỉ? Chẳng lẽ là từng lén lút dẫn con gái tới rồi à?
“...” Tôi không biết đáp lại thế nào, chỉ cảm thấy da mặt mình hệt như quả cà chua chín mọng giữa ruộng, thậm chí trong thoáng chốc, tôi chợt thấy hối hận, chả hiểu kiểu gì mình lại tới đây cùng Tống Khiếu.
Cuối cùng, tôi không nhịn được nghiêng đầu nhìn sang anh, điếu thuốc cháy lốm đốm đỏ kẹp giữa mấy ngón tay thon dài đẹp lạ thường của anh.
Tống Khiếu thản nhiên rít một hơi, khói thuốc bay lượn lờ lên cao, tôi thấy rõ biểu cảm hơi bực bội trên gương mặt đường nét góc cạnh của anh: “Mấy cậu có thôi đi không? Người ta chỉ nói là chị gái, hiểu không hả? Là chị gái…”
Không hiểu vì sao, phản ứng đó hơi là lạ!
Ngay sau đó, Tống Khiếu dập thuốc: “Chẳng có gì để phải ngạc nhiên, tôi cũng đâu phải người tốt lành gì, hôm nay coi như tôi có hứng bao đồng mấy chuyện không đáng đi…”
“Úi chà, anh Khiếu, ngậm thuốc súng hay gì thế?”
“Cút!”
Được rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=3]

Người đời có câu phụ nữ hay thay đổi, giờ tôi thấy mấy cậu em tính tình kiêu ngạo này mới chảnh dữ vậy, thật không ngờ mà.
Thôi bỏ đi, tôi cứ uống rượu thôi, giờ phút này hình như ngoài rượu ra không còn lựa chọn nào tốt hơn hết!
Ngẫm lại, đời tôi đáng buồn thật đấy, người mình thích nói chúng ta chỉ là bạn, một người bạn cứ chậm rãi tách mở từng lớp vỏ bọc lấy trái tim tôi rồi sau đó xát muối giày xéo lên nó! Từ góc nhìn của họ, tất cả mọi khổ đau của tôi chẳng đáng nhắc tới, chẳng qua đó chỉ là sầu não vì không có được mà thôi!
Đúng lúc có người lên tiếng: “Tôi nói nè, mọi người chỉ uống rượu không thì nhàm chán lắm, chơi mấy cái trò cũ rích kia cũng không hay ho gì! Tôi thấy mọi người có mặt ở đây đều là có văn hóa, không bằng chơi trò gì cao siêu hơn đi!”
“Chơi sao mới cao siêu?”
“Nếu đã uống rượu, vậy chắc chắn phải có vài câu thơ liên quan tới rượu, cứ làm theo thứ tự, không đối được thì phạt rượu hoặc nói thật, các cậu cảm thấy sao?”
“Không thành vấn đề! Ai sợ ai chứ? Chẳng qua, cuối cùng hình phạt thì vẫn khuôn sáo cũ thôi mà! Ha ha!”
“Cậu thì biết cái gì, giới hạn trên của thô tục chính là tao nhã!”
“Vậy bắt đầu nào, còn lề mề cái gì nữa? Dăm ly ba cốc rượu nhạt, sao địch nổi gió đêm ồ ạt?”
“Hôm nay tỉnh rượu nơi nào? Dương liễu cùng gió thoảng trăng tàn!”
“Gió đã lặng, mây buồn tủi, hận rượu ít chẳng còn, âm thầm rồi rực sáng, cuồng si mấy lần.”

Mấy em trai, em gái này khá lắm, hết câu thơ này tới câu thơ khác! Khoan hẵng nói, những câu thơ độc nhất vô nhị thiên cổ của người xưa thật sự ứng với tình cảnh giờ phút này của tôi!
Mấy lượt kế tiếp, nâng ly uống cạn, hết ly này tới ly khác, tôi bắt đầu hứng lên, men rượu xộc lên não, cảm xúc đau buồn cũng xộc lên đầu.
Lúc này, vòng chơi đúng lúc kẹt lại ở lượt của Hướng Dư, tôi hào hứng thốt ra: “Say rượu hát vang đến điên cuồng, chớ ngẫm về chuyện không đâu.”
“Hướng Dư, cậu không biết ngượng hả? Còn để chị dâu, à không, còn để chị gái trả lời thay cậu, lượt này của cậu không tính, uống đi…”
“Phải phạt, nhưng để tôi uống cho! Tôi tự ý trả lời, tôi uống!” Tôi cầm ly rượu trên bàn lên uống một hơi cạn sạch.
Đám đông vang lên tiếng vỗ tay bôm bốp: “Chị gái phóng khoáng quá đi!”
Từ đầu đến cuối, Tống Khiếu luôn cúi đầu nghịch điện thoại, khi vang lên tiếng động ầm ĩ hô hào này, anh mới ngẩng đầu liếc nhìn tôi, vẻ mặt khó dò.
“Mọi người khách sáo quá, hồi đại học chị học chuyên ngành văn học Trung Quốc đó, chút thơ ca này không làm khó được chị…”
“Nào, tiếp tục! Tới ai rồi nhỉ?”
“Tống Khiếu.”
“Mấy người rảnh lắm à?” Tống Khiếu cất điện thoại trong tay đi, một lần nữa châm lửa hút thuốc, bỗng rít một hơi dài, gương mặt hiện lên biểu cảm mất kiên nhẫn và ghét bỏ dưới làn khói thuốc: “Tôi không muốn chơi!”
Thấy dáng vẻ lạnh lùng, đáng ăn đánh của Tống Khiếu, tôi một người đang bị men rượu xộc lên não - bất ngờ bốc lửa giận, ngày càng bạo hơn: “Chị nói này Tống Khiếu, bọn chị có ai chọc ghẹo em không? Em có cần phải ra vẻthế không? Suốt ngày trưng cái bộ mặt đó cho ai xem hả?”
“Đúng đó, anh Khiếu à, cậu dẫn người ta đến rồi lại mặc kệ chị ấy, cậu có là đàn ông không hả?”
“Mấy người…” Tống Khiếu ngẩng đầu lên, muốn nói nhưng thôi!
Tôi cầm ly rượu lên, nói một tràng: “Bỏ đi, nào! Chị uống thay cậu ấy, chị tình nguyện chịu phạt!”
“Hoàng hôn tỉnh rượu người đã đi, mưa gió đầy trời chốn lầu tây.”
Nói xong, tôi nâng ly rượu định đưa lên miệng nhưng Tống Khiếu tóm chặt tay của tôi: “Chị, chị không uống được nữa đâu, chị say rồi!”
“Tôi cần cậu lo chắc! Ai nói tôi say hả? Tôi… Tôi vẫn có thể ngâm thơ tiếp!” Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén của anh.
“Không tin à? Vậy chị ngâm thơ cho em nghe, “uống rượu giải sầu, hóa thành lệ tương tư”. Hửm? Lệ tương tư? Con mẹ nó, ai dám đặt cái tên này? Sao nhất quyết phải để tên là lệ tương tư! Hừ? Ai kéo đấy? Tống Khiếu, em… Em lấy cái tay ra cho chị, chị… Chị muốn uống rượu! Hà dĩ giải ưu, duy hữu Đỗ Khang*!”
*Hà dĩ giải ưu, duy hữu Đỗ Khang - 何以解忧,唯有杜康: Lấy gì giải sầu, chỉ có rượu thôi (Đỗ Khang sống vào cuối thời Tây Chu, tương truyền là người phát minh ra cách nấu rượu ở Trung Quốc, được người nấu rượu và người bán rượu thờ làm ông tổ nghề rượu).
Tôi thử rút tay phải đang bị anh túm lấy nhưng hoàn toàn không có sức chống cự. Tống Khiếu dễ dàng giật lại chiếc ly trong tay tôi, trọng tâm cơ thể tôi không vững, lảo đảo tới lui suýt nữa té ngã. Anh nhanh tay lẹ mắt ôm lấy tôi: “Chị, chúng ta không uống nữa, em đưa chị về.”
Tôi ngước đôi mắt đang mông lung vì say rượu nhìn anh: “Về? Chị không thèm về! Chị muốn chơi tiếp!”
“Được, vậy chúng ta ngồi lại chút nữa để chị tỉnh rượu nhưng chị không được uống rượu nữa.”
Tống Khiếu ôm lấy, đỡ tôi ngồi xuống, toàn bộ cơ thể ngã vật vào thành ghế, tay trái vẫn ôm chặt tôi, tay phải tự nhiên như không đặt ở rìa lưng ghế.
Cả loạt động tác trôi chảy thành thạo, giờ phút này tôi đang chôn trong vòng tay anh vậy mà không muốn chống cự, cảm giác ấm áp quá, mùi hương say mê quá!
Lúc này đây, không hiểu vì sao gương mặt Tống Khiếu lại được dát thêm một lớp ánh sáng dịu dàng ấm áp? Thoải mái thế, dịu dàng thế, dễ dàng khiến người ta buông bỏ tất cả mọi lớp ngụy trang! Ừm! Chắc chắn là do tôi say quá nên mới sinh ra ảo giác!
“Tống Khiếu, vậy cậu phải tự chịu phạt đi nhé! Bọn tôi không muốn xem cậu uống rượu, cậu có dám chọn nói thật không?” Người ở kế bên hình như không có ý định bỏ qua cho anh.
“Có gì mà không dám?”
“Được thôi, vậy xin hỏi người đang ngồi trong vòng tay cậu, cậu đã…” Người đặt câu hỏi cố tình kéo dài âm cuối: “Cậu đã phấn đấu quên mình, tranh thủ theo đuổi người ta thành công chưa?”
“Úi chà! Hỏi hay lắm!” Mọi người xung quanh bắt đầu xôn xao.
“Chưa!” Giọng trầm bẩm sinh có cảm giác lạnh lùng của anh lướt qua trên đỉnh đầu tôi, mặc dù đây là đáp án trong dự đoán nhưng không hiểu tại sao tôi lại có cảm giác toàn bộ cơ thể đang dần nặng trĩu, nặng trĩu theo câu trả lời “chưa” kia, cuối cùng, tôi chẳng còn biết trời trăng gì nữa!
“Có điều, tôi nghĩ là sẽ nhanh thôi…” Giọng nói dịu dàng biết bao, đây chắc chắn là giấc mơ ngọt ngào tôi nằm mơ thấy sau khi ngủ thiếp đi!
6.
Không biết qua bao lâu, tôi mơ mơ màng màng bị đánh thức nhưng đầu óc thì trống rỗng, toàn thân vô lực!
“Chị, Khương Nghiên, chị tỉnh lại đi, rốt cuộc nhà chị ở tòa nhà nào vậy?”
“Hả? Nhà chị ở… Ở? Chị không nói em biết… Không thèm nói cho em biết… Hì hì…”
“Nghe lời, nói em biết đi, nếu không em ném chị nằm ngoài ven đường, sợ không hả?”
Tôi ngẩng cái đầu đang gục trên vai Tống Khiếu lên, bật cười: “Không sợ! Em ném đi! Dù sao cũng chả có ai thèm quan tâm đến chị, dù sao chả có ai cần chị, em cứ việc ném đi…”
“Khương Nghiên, chị…” Tống Khiếu đành chịu trước dáng vẻ này của tôi: “Thôi bỏ đi, chị còn nhớ vừa nãy chị đã nói gì ở trước cửa quán karaoke không?”
“Hở? Chị đã nói gì à? Để chị nghĩ xem nào, rốt cuộc mình đã nói cái gì vậy ta?” Tôi thả hai tay đang vòng trên cổ anh, vung lên: “Chị không quan tâm…”
Trong nháy mắt, trời đất quay cuồng, đầu nặng chân nhẹ, mắt thấy sắp ngã chổng vó vậy mà Tống Khiếu vẫn kịp đỡ được tôi, còn tiện thể đỡ đầu tôi sát vào lồng ngực của anh. Tôi nhìn thấy hầu kết của anh bỗng dưng trượt lên trượt xuống, chắc chắn là ảo giác rồi, tôi cố chớp mắt một cái.
Tôi ngước mắt nhìn lên trên một tí thì thấy đôi môi mỏng, sống mũi cao cùng với biểu cảm bất kham lồ lộ trên khuôn mặt kia. Nhìn từ góc độ này, đẹp trai quá đáng.
“Đứng cũng không đứng vững, Khương Nghiên, chị chắc chắn không chịu nói cho em biết chị ở đâu à? Chị không nói em biết cũng được, em hỏi Tống Lạc.”
Tống Khiếu hỏi một đằng, tôi trả lời một nẻo: “Tống Khiếu, vẻ ngoài của chị khó coi thế sao? Làm em ghét bỏ dữ vậy à?”
“...” Anh không trả lời, vịn bả vai, kinh ngạc nhìn tôi, hình như đang chờ tôi nói tiếp.
“Nếu chị không đáng ghét, vậy tại sao em cứ trưng bộ mặt lạnh lùng với chị? Nếu chị không đáng ghét, vậy tại sao em cứ luôn có phản ứng nóng vội muốn đẩy chị ra? Còn nữa, nếu chị không đến nỗi khó coi, vậy tại sao anh ta không yêu chị, mấy người không ai yêu tôi hết… Hu hu hu…”
“Tống Khiếu, chị cảm thấy khó chịu chết mất, bức bối ngột ngạt, đau khổ quá, chị sắp không thở nổi nữa rồi! Tại sao…? Tại sao mấy người không thích tôi? Không cần tôi?” Giờ phút này, ngay đêm nay, tôi trút ra hết mọi suy nghĩ tủi thân một tràng như nước vỡ đê.
“Khương Nghiên, em… Được rồi, đừng khóc nữa…” Anh ôm chặt tôi, ngón tay vuốt ve dịu dàng sau gáy tôi, tùy tiện để nước mắt của tôi thấm ướt quần áo của anh: “Khương Nghiên, có nghe thấy không, đừng khóc nữa. Chị không đáng ghét, mà còn rất xinh đẹp!”
“Thật sao?” Tôi nức nở, đôi mắt đẫm nước mắt nhìn về phía anh.
“Ừm…” Hình như anh cố tình muốn tránh né ánh mắt tôi. Đúng lúc này, màn hình điện thoại của anh sáng lên.
“Móa!” Tống Khiếu tự nhủ: “Đúng là chị em ruột!”
“Hở? Tống Lạc, cô ấy gọi gì thế?”
“Không có gì, bảo em chăm sóc cho chị thôi…”
Tôi nín khóc, mỉm cười: “Vậy… Vậy em định chăm sóc kiểu gì?”
Khóe miệng trên gương mặt đẹp trai kia cong lên, tạo thành nụ cười gian xảo: “Chị, dám đi khách sạn không?”
“Đi thì đi, có gì mà không dám?”
“Chị, em cho chị thêm một cơ hội nữa, để em đưa chị về nhà hay đến khách sạn?”
“Khách! Sạn!” Tôi nhấn mạnh từng chữ một.
“Vậy được thôi, chị nhất định không được hối hận!”

Bình Luận

0 Thảo luận