Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Chương 4

Ngày cập nhật : 2025-12-10 23:11:14
7.
Ngay khi vừa mở cửa phòng khách sạn, tôi thật sự bắt đầu thấy hối hận. Hình như tôi đã tỉnh rượu hơn phân nửa, ngập ngừng đứng ở cửa ra vào.
Tống Khiếu đứng nghiêng tựa vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, mắt hơi nheo lại nhìn vào tôi: “Vào đi! Không phải chính chị muốn đến khách sạn à?”
“Tống Khiếu, chị…”
“Sợ hả? Hay hối hận rồi? Lá gan chỉ có chừng đó thôi à?” Trên mặt anh thoáng xuất hiện ý đùa giỡn: “Nhưng muộn rồi.”
Anh vươn tay kéo tôi vào, cửa đóng lại cái rầm sau lưng tôi. Tôi cảm thấy cơn chếnh choáng do say rượu bay sạch sành sanh sau khi tiếng động trầm đục đó vang lên!
Tôi dựa lưng lên cửa, trái tim sắp nhảy tới cuống họng. Rốt cuộc tôi đang làm cái gì thế này? Người trước mặt là Tống Khiếu, chính là Tống Khiếu toàn thân từ đầu đến chân lúc nào cũng tỏa ra khí thế lạnh lùng cô độc, vênh váo hung hăng chèn ép người khác!
“Chị sợ à?” Biểu cảm phức tạp trên mặt anh chợt mờ chợt rõ sau làn khói thuốc đang bốc lên, đôi mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào tôi, vừa điềm tĩnh vừa kiêu căng.
Tôi mím môi, không trả lời anh, cũng không dám thở mạnh.
Tống Khiếu dập thuốc, bước về phía tôi, khóe miệng hơi nhếch lên, một tay vươn ra vòng qua eo tôi, thuận thế đẩy tôi tựa vào cửa, hơi thở nóng rực lan ra từ trên đỉnh đầu tôi, tôi hồn vía lên mây, sống lưng cứng đờ.
“Tống… Tống Khiếu… Em tính làm gì?”
“Làm gì à? Chị nói xem, trai đơn gái chiếc tới khách sạn thì có thể làm gì?” Vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng, bất chợt mỉm cười: “Chị gái, chắc không phải chị sợ rồi đấy chứ?”
Ngay sau đó, anh nâng cằm tôi lên, cúi đầu định hôn.
Tôi hoảng hốt, ngay giây sau vội bụm miệng, nụ hôn của anh dừng lại trên mu bàn tay tôi.
Môi của anh rất mềm mại, còn trái tim tôi giờ như sắp nổ tung rồi!
“Sao vậy? Không cho hôn à?” Mặt mũi anh sa sầm, hỏi: “Hay là không quên được tên kia?”
Hành động bất ngờ của anh khiến tôi trở tay không kịp, đâu còn lòng dạ đâu để ý đến lời anh nói.
“Chết tiệt! Đáng lẽ ông đây không nên tin lời chị nói…” Ngay sau đó, anh giơ tay phải lên đấm một đấm vào vách tường bên cạnh. Trong chớp mắt, trên tay hơi rướm máu, tôi sợ đến mức toàn thân phát run.
Đôi mắt sâu không thấy đáy nhìn thẳng vào tôi: “Vừa rồi em cũng đã nói rồi, Tống Khiếu em đây không phải người tốt lành gì, lẽ ra hôm nay ông đây không nên quan tâm chuyện dở hơi này!”
“Tự khóa trái cửa cho kỹ đi!” Nói xong, anh mở cửa phòng, đi không thèm quay đầu lại!
Theo tiếng bước chân anh dần đi xa, tôi hoàn toàn không cố chống đỡ nổi nữa, bất lực nhũn cả chân, cơ thể trượt xuống ngồi phịch trên đất. Tôi ôm đầu gối, không hiểu sao bật khóc, ngay chính bản thân tôi cũng không rõ tôi khóc vì bị Tống Khiếu dọa phát khóc hay do mọi chuyện hỏng bét khiến tôi hoàn toàn sụp đổ?
8.
Ngày hôm sau đi làm, mãi mà tôi không thể tập trung làm việc.
Không biết tại sao, gương mặt Tống Khiếu lại thỉnh thoảng hiện lên trong đầu tôi, gương mặt đó dát một vầng sáng lạnh lùng mà tôi không thể kháng cự.
Tống Lạc gửi tin nhắn Wechat: [Nghiên Nghiên, tối qua Tống Khiếu gửi tin nhắn Wechat đòi địa chỉ nhà cậu nhưng tôi không cho…]
“...” Đương nhiên tôi biết cậu không cho rồi, nếu cho thì làm sao có chuyện xảy ra ở khách sạn chứ?
[Cuối cùng là cậu muốn nói gì?]
[Tôi muốn nói, rốt cuộc cậu có được không đấy? Tôi đã giúp cậu đến thế rồi nhưng sáng sớm hôm nay lại nhìn thấy Tống Khiếu ở nhà.]
[Này! Cậu ấy là em trai ruột của cậu đó, cậu nhìn thấy cậu ấy ở nhà thì có gì kỳ lạ?]
[Bớt nhảm, cậu hiểu ý tôi mà…]
[Tống Lạc, có khi tôi cảm thấy, con mẹ nó, cậu không phải con người.]
[?]
[Lừa tôi thì thôi đi, ngay cả em trai ruột mà cũng gài nữa, đúng là hung tàn mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=4]

Nổi cơn lên là không còn biết bạn bè anh em gì sất!]
[Con mẹ nó, cậu đừng có được lợi còn khoe mẽ như thế! Tôi làm vậy vì ai hả? Hả? Vả lại, sớm muộn gì Tống Khiếu cũng phải yêu đương rồi kết hôn thôi, tôi làm vậy gọi là tiêu hóa trong nội bộ, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài!]
[Được rồi! Ngụy biện, tất cả chỉ là ngụy biện! Tôi không thèm để ý cậu nữa.]
[Thế thì không được đâu nhé, cậu kể tôi nghe xem rốt cuộc tối hôm qua hai người xảy ra chuyện gì thế?]
[Cậu hỏi em trai cậu đi!]
[Cậu cảm thấy thằng nhóc ngạo mạn kia sẽ nói gì với tôi?]
[Vậy tại sao cậu cảm thấy chắc chắn tôi sẽ kể cho cậu?]
[Cậu!…]
Lát sau, Tống Lạc lại gửi tin nhắn đến: [Không nói phải không? Được! Chẳng qua sáng nay tôi thấy Tống Khiếu buồn bã ỉu xìu, hình như cả đêm không ngủ, tôi đoán chắc chắn có liên quan đến cậu…]
Trong lòng tôi chợt hồi hộp, nếu anh thật sự cả đêm không ngủ như lời Tống Lạc nói, chắc chuyện đó không liên quan đến tôi đâu nhỉ? Dù sao, Khương Nghiên tôi đây cũng có là gì đối với anh đâu?
[Vậy cậu ấy… Cậu có hỏi cậu ấy bị làm sao không?]
[Có xảy ra chuyện gì hay không không phải cậu biết rõ nhất à?]
[Không phải chứ… Tôi rõ cái gì được? Thôi bỏ đi, cậu gửi Wechat của cậu ấy cho tôi đi!]
[Bà chị của tôi ơi! Không phải chứ? Hai người ở cùng nhau cả đêm lâu như thế mà thậm chí còn không kết bạn Wechat luôn à? Ôi, tôi phải đợi tới ngày tháng năm nào mới có thể nhìn thấy em trai tôi biết yêu đương đây?]
Tôi làm gì có cơ hội kết bạn Wechat? Anh không trưng bộ mặt lạnh lùng xa cách thì cũng là tôi say đến mức…
Tôi ấn mở danh thiếp Tống Lạc gửi đề xuất - So, đúng là Tống Khiếu, trang cá nhân trên Wechat cũng đơn điệu y chang biểu cảm trên mặt anh. Ảnh đại diện là hình Kakashi trong bộ phim Naruto, giống hệt anh, lạnh lùng xa cách, dáng vẻ nghiêm túc!
Nhìn hình Kakashi, tôi bắt đầu thấy khó.
Tôi kết bạn với anh rồi nói gì đây? Hỏi anh hôm qua ngủ có ngon hay không? Nhưng tôi có tư cách gì để hỏi người ta ngủ có ngon không? Nói cảm ơn anh? Nhưng rõ ràng hôm qua anh nổi giận rời đi! Nói xin lỗi? Nhưng tôi có lỗi gì mà xin lỗi anh chứ? Cũng không đến mức không để anh hôn tôi, rồi tôi đi xin lỗi anh đâu nhỉ? Kiểu này thì nhảm nhí chết được luôn đấy!
Xoắn xuýt cả buổi trời, tôi quyết định gạt đi luôn! Giống như anh đã nói, chẳng qua là anh nhất thời nổi hứng đi làm chuyện bao đồng mà thôi! Em trai lạnh lùng người ta có lẽ hoàn toàn không thèm để bụng!
Tình trường thất bại, vậy mà đến mặt trận khác cũng không được như ý nữa!
Ngoan ngoãn đi làm thôi, rồi tăng ca, kết thúc công việc sửa dự án chậm trễ do hôm qua, để còn chào đón ngày cuối tuần trôi qua trong bình yên thôi.
Bước ra khỏi công ty đã bảy giờ tối, giờ này vào mùa hè thời tiết vẫn nóng nực như ban ngày.
Khi tôi lái xe chạy ngang qua trước cửa tiệm trà sữa nào đó, vậy mà tình cờ trông thấy Phó Viễn và Trần Mộ Tuyết. Tôi tăng ga lướt qua, sau đó nhìn thấy hình ảnh anh anh em em tốt đẹp từ kính hậu.
Mẹ nó! Tôi không nhịn được vỗ cái bốp lên vô lăng, từng hành động cử chỉ của hai người họ lúc nào cũngnhư đang nhắc nhở tôi nhớ đến dáng vẻ hèn mọn như hạt cát trong tình yêu của mình, hệt như chiếc gai ẩn đâm sâu vào trong người, bất kể qua bao lâu, bất kể là lúc nào, luôn luôn xuất hiện chọc cho tôi một phát bất ngờ. Cảm giác đau nhói đó xộc thẳng vào chỗ sâu nhất, bí mật nhất trong trái tim tôi, mãi không chịu tiêu tan.
Tống Khiếu. Trong đầu tôi lại hiện lên Tống Khiếu lần nữa!
Tôi không thể nhẫn nhịn thêm nữa, trong lúc chờ đèn đỏ, tôi quyết tâm gửi đề nghị kết bạn.
Ngay sau đó, không hiểu sao trong lòng tôi thấp thỏm, bối rối, sợ anh hoàn toàn không để ý đến lời mời kết bạn của tôi, lại sợ lỡ như anh đồng ý, rốt cuộc tôi nên nói gì với anh đây…
Cuối cùng Tống Khiếu đã đồng ý. Thời gian hiển thị là khoảng mười phút sau khi tôi gửi lời mời.
Đương nhiên sau khi về đến nhà tôi mới nhìn thấy thông báo đó, bởi vì khi thông báo đến, tôi còn đang lái xe.

Bình Luận

0 Thảo luận