11.
Sau khi giành được dự án, công ty tặng “phần thưởng” đầu tiên cho tôi, chính là nằm thỏa thích.
Khi Tống Lạc đến bệnh viện, tôi đang nửa nằm trên giường vừa lướt xem video ngắn hỗn chiến giữa các “ông chồng quốc dân” vừa được Tống Khiếu đút ăn.
“Ông xã mình đẹp trai quá đi!” Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, mặt mũi si mê chảy nước miếng.
Ngay giây sau, tôi cảm giác có một luồng hơi lạnh sắc như dao ập thẳng vào mặt tôi, khiến tôi quên cả việc nhai đồ ăn, thậm chí còn cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Tôi chậm rãi nghiêng đầu nhìn qua, đối diện với ánh mắt lạnh lùng xen lẫn sát khí của Tống Khiếu, tôi thừa nhận mình sợ thật rồi!
“Đẹp trai cỡ nào? Khương Nghiên, chị cảm thấy bây giờ chị ngang nhiên ngắm tên đàn ông khác trước mặt em thế này coi được không?” Anh đưa tay phải nâng cằm tôi lên: “Biểu cảm thản nhiên như thế? Gọi ông xã tự nhiên vậy à?”
Tôi hơi chột dạ nhưng nhanh lẹ hỏi ngược trêu tức: “Em… Ghen à?”
“Nói thừa, Khương Nghiên, chị có tin em đánh chị không?”
“Không tin!” Tôi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn gần trong gang tấc: “Em không nỡ.”
“Vậy chị cứ thử xem…” Anh đột nhiên đứng bật dậy, cơ thể nghiêng về phía tôi.
“Dừng lại! Chị sai rồi…”
Hàng lông mi dài che đi tia sáng chợt lóe trong mắt anh, đôi môi kia dừng lại tại vị trí cách miệng tôi chừng 5cm.
“Sai chỗ nào?” Giọng nói vừa trầm vừa khẽ: “Nghĩ kỹ rồi mới trả lời!”
“Chị, chị không nên ngắm người khác giới khác trước mặt Tống Khiếu, còn gọi người ta là ông xã…” Tôi cố tình nhấn giọng vào hai chữ “trước mặt”.
“Thế còn tạm…” Anh bỗng hoàn hồn: “Không phải chứ, ý của chị là sau này sẽ lén ngắm trai sau lưng em à?”
Anh tựa trán kề sát vào trán tôi lần nữa: “Khương Nghiên, em nói chị biết, từ nay về sau, ngoại trừ em ra, chị đừng mơ ngắm ai nữa, chỉ cho phép ngắm mình em thôi!”
Nói xong, một nụ hôn ập tới. Đôi môi mềm của anh dịu dàng hôn lên môi tôi, như đang đánh thẳng vào sâu trong linh hồn tôi.
“Hở? Hai người làm gì vậy?” Giọng nói trêu tức của Tống Lạc phá vỡ khoảnh khắc lãng mạn này.
Tôi bối rối đẩy Tống Khiếu ra, hai tay che kín gương mặt đỏ như tôm luộc của mình.
Tống Khiếu quay sang nhìn Tống Lạc: “Làm gì chị còn không thấy chắc? Chị tự tin hơn chút đi, không cần nghi ngờ…”
“Thằng nhóc này, em được lắm! Ngay cả chị gái mà cũng dám giấu, nói! Rốt cuộc em thích Khương Nghiên nhà chúng ta từ khi nào hả?”
“Cái gì mà nhà chị? Từ khi nào Khương Nghiên thành người nhà chị…” Tống Khiếu khựng lại hồi lâu: “Thôi bỏ đi, coi như em chưa nói gì hết! Em ra ngoài hút thuốc.”
Thấy bóng lưng Tống Khiếu đã hoàn toàn biến mất tại cửa ra vào, Tống Lạc mỉm cười, đôi mắt nhìn chằm chằm tôi sáng rực.
“Khương Nghiên, sao hả? Những gì tôi nói trước đó trúng hết chứ gì?”
“Ừ ừ ừ, cô cả Tống, cậu giỏi nhất! Đúng rồi, không phải tối hôm qua tôi gửi tin nhắn cho cậu à? Sao sau đó lại thành Tống Khiếu?”
“Cậu đừng có được lợi còn khoe mẽ, nếu tôi đi, tôi còn được chứng kiến cảnh tượng vừa rồi sao? Nếu tôi đi, hai người các cậu còn giày vò hành hạ nhau đau khổ tới ngày tháng năm nào không biết?”
Tống Lạc cầm miếng trái cây vừa nãy tôi chưa kịp ăn hết nhét vào trong miệng, thì thào nói tiếp: “Nhưng dù sao cũng là em trai tôi, tôi hiểu nó nhất, chuyện gì nó cũng im lặng giấu trong lòng, chịu đựng một mình, cũng không chịu thổ lộ. Để đối phó với kiểu người như nó, cậu phải xuất chiêu bất thình lình, chỉ cần một chiêu thôi, tạo ra cơ hội ép nó, đơn giản, mạnh bạo, một chiêu hạ địch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=6]
Không thì sao? Tối hôm qua chính cậu tự dâng mình đến tận cửa, điều kiện thiên thời địa lợi, sao tôi có thể bỏ qua chứ?”
“Vậy còn cậu ấy? Cậu ấy… Lúc đó có nói gì không?”
“Nó hả? Lúc nghe nói cậu say bí tỉ ở trang viên, nó vội cầm chìa khóa xe chạy ra ngoài, có kịp nói gì đâu! Địa chỉ và định vị cụ thể là tôi gửi qua cho nó sau khi nó ra ngoài nữa đó. Sao hả? Em trai nhà tôi ngầu không, đỉnh không?”
Tôi hoàn toàn kinh ngạc đơ người, giống như có một sợi lông vũ khẽ khàng lướt qua nơi nhạy cảm nhất trong trái tim tôi, trong lòng đang liên tục trào ra cuồn cuộn từng dòng nước ấm, đến khi tôi co người cuộn trong chăn, đến khi Tống Khiếu xuất hiện một lần nữa trong tầm mắt tôi.
“Tống Khiếu, em? Có buồn ngủ không?”
Anh chậm rãi gật đầu, lập tức đáp lại một câu không liên quan tới câu hỏi: “Chẳng qua, mỗi người mỗi khác!”
Tôi nghe câu trả lời kỳ lạ này xong, không hiểu ý anh ngay mà qua hồi lâu mới nhận ra, sau đó…
Mặt tôi đỏ ửng.
“Chị muốn về, không muốn ở lại đây.”
“Vậy chị cảm thấy bản thân ổn rồi chứ?”
“Ừm, đầu hết đau rồi, dạ dày cũng không khó chịu nữa, hít thở hanh thông, toàn thân tràn trề sức lực…”
Hình như, có lẽ phần lớn sức sống đến từ người này!
Anh cười toe toét, vươn tay vuốt đầu mũi tôi: “Em đi hỏi bác sĩ đã.”
“Tống Khiếu!” Anh dừng bước nhìn về phía tôi.
“Em cười lên đẹp lắm! Sau này nhớ cười nhiều hơn, được không? Đừng lúc nào cũng trưng khuôn mặt lạnh như tiền nữa, như vậy sẽ mau già đó!”
Anh nhếch miệng cười, thậm chí đôi mắt đang nhìn chăm chú vào tôi cũng dạt dào ý cười: “Được! Nghe lời chị!”
Sau nụ cười với tiếng gọi “chị” kia, tôi sướng đến mức bay vọt ra ngoài không gian luôn rồi…
12.
Sau vài ngày nghỉ ngơi, tôi hồi máu sống lại. Tuần mới đã đến, vẫn bận rộn như cũ.
Khi tôi tăng ca giải quyết xong xuôi bảng báo cáo thống kê tiếp thị tuần trước và kế hoạch tiếp cận thị trường với ngân sách dự trù mới, vừa bước chân rời khỏi văn phòng làm việc đến cửa chính, một bóng dáng quen thuộc đập vào mắt. Dáng người thẳng tắp, thu hút ánh nhìn, người tựa vào xe, hai tay đút túi quần, ánh hoàng hôn phủ một tầng ánh sáng vàng óng lên người anh, một cơn gió thổi thoáng qua, sợi tóc mềm mượt bị thổi tung, tạo thành đường vòng cung hấp dẫn.
Tôi vô thức bước nhanh hơn, bỗng dưng anh cũng ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt lập tức thay đổi từ điềm tĩnh sang nóng rực, nhìn chăm chú đến mức gần như có thể khiến nhịp đập trái tim tôi tăng tốc hết giới hạn trong nháy mắt.
“Tống Khiếu…” Tôi kiềm chế niềm vui háo hức trong lòng: “Sao em lại đến đây?”
Anh duỗi hai tay đặt lên bả vai tôi, đôi mắt nhìn vào gò má ửng hồng trên mặt tôi: “Chị, làm sao giờ? Em thấy hình như em bệnh rồi, hơn nữa, bệnh rất nặng…”
“Bị bệnh? Bệnh ở đâu?” Tôi vô thức vươn bàn tay phải ra định sờ trán của anh, anh thuận tay nắm lấy tay của tôi, ánh mắt sáng rực nhìn về phía tôi.
“Ừm! Bệnh rồi, còn là kiểu bệnh không có thuốc cứu chữa ấy, triệu chứng cụ thể thì…” Anh ngắt lời dừng lại trong thoáng chốc, rồi nói tiếp: “Nếu không gặp chị, tim cứ như có vấn đề gì đó, nó bức bối khó chịu, đến cả hít thở cũng nặng nề vô cùng, mất hết hy vọng sống giống như cá mắc cạn. Khi được gặp chị rồi, không chỉ trái tim, cả lá gan* cũng xảy ra vấn đề theo, quả tim nhảy loạn nhịp thình thịch thình thịch, còn gan thì say mãi không chịu tỉnh… Chị, chị nói xem nên làm thế nào bây giờ?”
*Ở đây Tống Khiếu đang chơi chữ, trong tiếng Trung “tâm can” (心肝: gồm trái tim và lá gan) dùng để chỉ lòng dạ hoặc tấm lòng của một người; Sau khi uống rượu bia, lá gan có vai trò chuyển hóa và đào thải “chất độc” này ra ngoài, vì gan - trong cụm từ “tâm can” - có vấn đề nên Tống Khiếu mới “say” hoài không tỉnh.
Giờ thì tôi hiểu rồi, cổ với mặt hình như đang bắt đầu nóng lên: “Tống Khiếu, em, em lừa chị? Đáng ghét!”
Anh vươn tay kéo tôi qua, giam tôi trong vòng tay và lồng ngực anh: “Chị, ghét kiểu nào thế? Đáng ghét, đáng ghét, là đáng làm người ta yêu thích với không bao giờ ghét sao?”
Cứu với! Hóa ra cậu em trai trước giờ luôn im im không chịu nói chuyện nhìn như vô hình bên cạnh mình vậy mà cũng biết “thả thính”, còn là cái kiểu thính khiến người ta không còn sức phản kháng.
Tôi đắm chìm trong vòng tay Tống Khiếu, hơi thở tỏa ra từ trên người anh lấn chiếm mọi giác quan của tôi, khiến tâm trí tôi say mê không lối thoát.
Giọng nói dịu dàng mềm mỏng kia lại vang lên lần nữa trên đỉnh đầu: “Chị, chị có biết bơi không?”
Tôi lắc đầu, thành thật nhìn anh, sao não anh nhảy số ghê vậy? Nhưng ngay giây sau, tôi lại bị anh âm thầm… Hạ gục…!
“Thế thì không được rồi, chị, chị phải học bơi đi, chị không biết bơi, làm sao hai chúng ta bơi trong bể tình được?”
“...”
“Tống Khiếu, hôm nay em có gì đó… Nói như thế nào nhỉ? Dù sao, em của hôm nay với trước đây như hai người hoàn toàn khác.”
“Có à?” Đôi môi mỏng của anh nở nụ cười khiến người ta hoa mắt: “Có thể là do chị đấy, cứ gặp chị là đầu óc sẽ tự động tiết ra một thứ gọi là dopamine, loại hormone này khiến em không nhịn được muốn đối xử thật tốt với chị…”
Tôi mím môi, không biết làm sao, rất muốn mỉm cười nhưng hốc mắt lại hơi ươn ướt, tôi cúi đầu giấu đi.
“Được rồi, chị muốn ăn gì? Ăn no rồi em dẫn chị đi bơi!”
“Không muốn, ăn no quá không thể vận động mạnh!”
Tống Khiếu nở nụ cười ý vị sâu xa nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như có sóng ngầm cuộn trào, hồi lâu sau vẫn không nói gì.
Mẹ nó chứ, câu này hình như có ý nghĩa gì khác lắm ấy! Sau đó, không còn sau đó, tôi xấu hổ muốn tìm cái lỗ chui xuống!
Hình như Tống Khiếu cũng cảm nhận được là tôi đang xấu hổ, mỉm cười, nói: “Chị, nghe lời nào, em nhất định sẽ giúp chị biết bơi!”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận