Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Chương 1

Ngày cập nhật : 2025-11-26 15:00:02
1.
Khi nhận được cuộc gọi từ Phó Viễn, tôi đang bận rộn sửa chiến lược tiếp cận thị trường trong văn phòng làm việc.
“Khương Nghiên, tối cùng nhau đi ăn cơm không?”
Tôi nghiêng đầu kẹp điện thoại trên vai: “Sao thế? Trúng mánh rồi à?”
“Không phải, chỉ là Mộ Tuyết đồng ý hẹn hò với tôi rồi!”
Trái tim tôi như run bắn lên một cái, ngón tay đang gõ chữ bỗng dừng lại hai giây. Ngay sau đó, tôi cầm điện thoại trên tay: “Vậy sao? Vậy chúc mừng cậu nhé! Tôi không đi được rồi, tôi còn phải tăng ca đây…”
“Sao vậy, không nể mặt mũi tí nào sao? Tống Lạc cũng sẽ đến, Khương Nghiên, chỗ bạn bè lâu năm, chẳng lẽ cậu không nể mặt à?”
Bạn bè? Ừm, đúng là bạn bè, một người bạn thích anh ta hai năm trời!
“Khương Nghiên?”
“Hả? Ờ, cậu nói đi…”
“Tôi còn nói gì được nữa? Quyết định vậy đi, sáu giờ rưỡi tối tại Hải Vận Thực Phủ, tôi cúp máy đây!”
Ngay sau đó, bên tai vang lên tiếng tút tút tút đứt quãng, mất một lúc lâu mà tôi vẫn chưa hoàn hồn.
Đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên một lần nữa, là Tống Lạc gọi.
“Nghiên Nghiên, Phó Viễn đã gọi cho cậu chưa?”
Tôi hơi mất tập trung, trả lời: “Ừm, vừa mới gọi.”
Đầu dây bên kia bắt đầu sốt ruột: “Cậu nói xem, mẹ nó cái tên Phó Viễn đó có ý gì vậy hả? Biết rõ cậu thích anh ta còn cố tình khoe khoang trước mặt cậu, có ai làm người như anh ta không chứ? Anh ta làm điên làm khùng mẹ gì vậy! Anh ta yêu đương còn muốn kêu người ta tới chứng kiến, ông đây muốn đánh chết anh ta lắm rồi…”
“Tống Lạc, thôi bỏ đi, sao cậu còn xúc động hơn cả tôi vậy? Cuối cùng là ai trong hai chúng ta thích anh ta thế?” Tôi cười giễu, cố gắng để bản thân thể hiện ra bên ngoài là đang điềm tĩnh.
“Tôi bất bình thay cậu thôi, tôi cứ nói đó, để cậu sớm ngày quên cái tên chết tiệt đó đi. Ngược lại, cậu thì hay rồi, lốp dự phòng biến thành anh em bạn bè à?”
“Tôi đã nói tôi không đi rồi nhưng anh ta…”
“Đã đến nước này rồi, sao không đi chứ? Đi! Cậu nhất định phải đi mà còn phải ăn mặc trang điểm sao cho xinh đẹp rạng rỡ vào, trái lại tôi muốn xem thử mắt của cái tên Phó Viễn kia mù nặng tới đâu? Vả lại, Khương Nghiên này, tôi nói cho cậu biết, qua đêm nay cậu phải dứt khoát cắt đứt hết cho ông đây.”
“Ừm, biết rồi!”
“Đừng mong gạt tôi, đây là mệnh lệnh! Không phải em trai tớ vừa được nghỉ hè sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=1]

Ăn cơm xong tôi gọi nó đi nhậu, hát karaoke với cậu, nhé? Trượng nghĩa không nào? Vả lại cậu cũng biết rồi đấy, xung quanh nó có nhiều anh hotboy lắm, cơ bụng nè, dáng người nè, rồi…”
“Em trai cậu? Cậu dừng được chưa? Cậu ta lạnh đến mức thời tiết nóng đến 38 độ như bây giờ mà còn không sưởi ấm nổi, cậu đừng có làm xằng làm bậy, kiểu em trai lạnh lùng vừa có giá trị nhan sắc cao vừa có dáng người đẹp như cậu ta, cơ thể người phàm của tôi không chịu nổi đâu…”
“Tự tin hơn dùm cái, được không? Khương Nghiên, ngoại trừ đầu óc hơi lỗi thời ra, còn lại những mặt khác có cái nào không tốt chứ? Dáng người? Gương mặt? Toàn là cực phẩm không đó! Chỉ với 36B của cậu đã đủ bỏ xa Trần Mộ Tuyết cách mấy con phố rồi!”
“Này Tống Lạc! Tôi có thể hiểu thành cậu nói tôi ngực to đầu óc như trái nho không? Có ai khen người khác như cậu không? Cậu như thế là đả thương địch một nghìn, tự tổn thất tám trăm đấy!”
“Để ý chuyện đó làm gì, không phải vẫn lời hai trăm à?”
“...”
2.
Đến tối, tôi mặc chiến bào mà Tống Lạc đã lựa cho tôi - một bộ váy trễ ngực màu đỏ nhạt, váy liền thân nhưng không quá lố phác họa vừa đủ ưu điểm dáng người có lồi có lõm của tôi, phối thêm đôi giày cao gót màu đen, mái tóc đen xoăn dài xõa tự nhiên dài đến eo, răng trắng, môi hơi hé, khẽ nhăn mày, xuất hiện tại nhà hàng với tâm thái ung dung thoải mái. Tôi bắt được trong mắt Phó Viễn thoáng chốc lóe lên một tia sáng mê muội nhưng rất nhanh đã bị thay thế bằng nụ cười lịch sự.
“Mọi người đến rồi à? Mau ngồi đi! Còn vài người nữa chưa đến, đến rồi thì lên món.”
“Có thể không đến sao? Anh Phó Viễn đẹp trai nhà chúng ta “trèo đèo lội suối”, “vượt mọi chông gai” ôm mỹ nhân về, bọn tôi là bạn bè làm gì làm cũng không nên thoái thác mà làm đúng nghĩa vụ đến chúc mừng chứ! Phải không nào? Khương Nghiên?”
“Hả? Ờ ờ đúng…” Mẹ nó, Tống Lạc à, cậu có châm chọc khiêu khích người ta thì đừng có bất ngờ nhắc đến tôi chứ? Tôi không theo kịp nhịp của cậu đâu!
“Khách sáo quá rồi.” Phó Viễn xấu hổ khoác tay đặt lên vai Trần Mộ Tuyết: “Cũng không phải ngày đầu tiên mọi người quen biết tôi và Mộ Tuyết, sao tự dưng hôm nay khách sáo quá vậy?”
“Bởi vì không phải ngày đầu tiên quen biết nên chúng tôi càng xem trọng, đúng không?” Tống Lạc kéo ghế đặt mông ngồi xuống: “Bạn bè thân nhất ở trước mặt, người yêu thương nhất ở bên mình! Lâu ngày nảy sinh tình cảm, lâu ngày! Nảy sinh tình cảm! Cũng có lý phết, mọi người phải tin nhé!”
Tống Lạc còn cố tình nhấn mạnh vào cụm “lâu ngày” rồi chậm rãi phun ra mấy chữ “nảy sinh tình cảm”.
Mẹ nó chứ, Tống Lạc đúng là vương giả trong giới chua ngoa!
Cô ấy nheo mắt liếc về phía tôi, trong ánh mắt toàn là vẻ kiêu ngạo không thể ngăn cản, như thể đang nói: “Sao hả, người chị em? Chắc đang khen tôi tới tấp, sùng bái tôi đi?”
Tôi chỉ đáp lại: “Khoe khoang!”
“Cảm ơn mọi người đã nể mặt, tôi và Phó Viễn rất vinh hạnh! Mọi người muốn uống gì trước không?” Trần Mộ Tuyết nghiễm nhiên thể hiện dáng vẻ bề trên của nữ chủ nhân, nhanh tay lẹ mắt nhận lời chúc phúc không mấy tốt đẹp này.
“Không cần đâu, không sao, cô không cần để ý đến chúng tôi.” Tôi mỉm cười từ chối cô ta, mắt chạm mắt với Phó Viễn, anh ta vô thức quay đi.
Tôi đang nghĩ, ánh mắt mới vừa rồi có phải là ảo giác của tôi không? Hoặc có thể nói, có phải Khương Nghiên tôi đây đã từng có một khoảnh khắc nào đó bước vào trái tim Phó Viễn không? Có phải Khương Nghiên tôi đây cũng từng khiến anh ta cảm thấy rực rỡ tỏa sáng, đẹp đến mức không thể chống cự vào một khoảnh khắc nào đó?
Đương nhiên, tất cả những điều này toàn là suy đoán tự hạ thấp chính mình, tất cả những điều này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Kể từ năm tư đại học, mãi đến khi tốt nghiệp và đi làm, suốt hai năm ròng rã, hơn bảy trăm ngày cả ngày lẫn đêm. Bao nhiêu lần đau lòng, mặc sức hát vang trong đêm tối quạnh quẽ, bao nhiêu lần đau khổ, chìm chìm nổi nổi trong đêm tối ồn ào tấp nập.
Trái tim đã hóa băng giá cô độc từ lâu! Khóc cũng được, buồn cũng thôi, buông bỏ cũng được, không buông bỏ cũng đành thôi, cuối cùng, chớp mắt thoáng qua, hoa rơi trôi theo dòng nước.
Cả bữa tiệc, tôi ngồi ăn mà hồn vía trên mây, khó khăn lắm mới nhịn được đến khi tàn tiệc, Phó Viễn tinh thần thoải mái như người có chuyện vui, cực kỳ hào hứng, nhất quyết muốn đi hát karaoke.
Đương nhiên tôi cũng bị Tống Lạc lôi kéo đến đó, như cô ấy nói: “Khương Nghiên, mắc gì phải lùi bước? Phó Viễn là ai chứ? Dù sao cậu cũng phải bước qua mà, đúng không? Không chỉ phải vượt qua mà còn phải bò lên tới đỉnh kim tự tháp, khiến anh ta không đạt được điều anh ta muốn có và hối hận!”
“Đỉnh kim tự tháp? Đấy không phải mộ phần quy mô lớn à? Nhưng tôi ngồi trên mộ phần của người ta cũng không ổn lắm đâu nhỉ?”
Tống Lạc dở khóc dở cười vì bị tôi sửa lời: “Khương Nghiên, cậu tự học kiến thức lịch sử này từ bí kíp võ công hay gì thế? Cua gắt dữ?”
“Thôi được rồi, đùa cậu đấy, cục cưng Lạc Lạc à, tôi biết cậu tốt với tôi mà, tôi là ai chứ? Đây là thể chất bách độc bất xâm, kim cương bất hoại* đó! Cậu cứ yên tâm, qua tối nay, ai thèm quan tâm anh ta là Phó “Viễn” hay Phó “Cận”, ông đây chơi chết mẹ nó…”
*Bách độc bất xâm, kim cương bất hoại - 百毒不侵,金刚不坏: Kháng hàng trăm loại độc, cứng rắn không thể hủy hoại.
Phó “Viễn”? Phó “Cận”? Tôi bật cười, vô thức hừ một tiếng tự giễu rồi nói: “Khoảng cách giữa hai chúng tôi hình như là chợt xa lạ rồi chợt gần gũi…”
“Chậc chậc chậc, quả nhiên là tự học bí kíp võ công giang hồ! Học tới mức tẩu hỏa nhập ma luôn rồi…” Tống Lạc bất đắc dĩ nhún vai.

Bình Luận

0 Thảo luận