9.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ [Tôi đã đồng ý xác nhận lời mời kết bạn của bạn, hiện tại chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện] trong giao diện trò chuyện, ngẩn người hồi lâu!
Đúng là em trai hệ lạnh lùng kiêu ngạo, đồng ý thì đồng ý, đừng mong Tống Khiếu sẽ chủ động nói chuyện với bạn.
Tôi không nhịn được ấn mở vòng bạn bè của anh.
Trên màn hình hiển thị [Bảng tin chỉ hiển thị ở chế độ bạn bè trong vòng một tháng gần nhất]. Có duy nhất một bài viết gần đây có thể xem là bài viết được đăng vào tối qua.
“Mỗi người đều muốn theo đuổi tìm kiếm hạnh phúc nhưng lại cố chấp không buông bỏ quá khứ mang đến đau khổ! Chẳng lẽ em không biết cách duy nhất cắt đứt vòng lặp đau khổ này chính là chấp nhận tình trạng hiện tại, để bản thân trưởng thành hay sao?”
Hình đi kèm là ngón tay thon dài ưa nhìn kẹp điếu thuốc lá đang tỏa khói, nếu tôi nhớ không nhầm, bối cảnh trong tấm hình này là quán bar downtempo chúng tôi đến tối hôm qua.
Trái tim tôi hình như bị thứ gì đó siết chặt, dường như tôi hiểu anh đang nói gì nhưng tôi lại không bằng lòng muốn hiểu…
Tôi muốn nói gì đó với anh, viết rồi xóa, xóa rồi lại viết dưới khung giao diện trò chuyện, cuối cùng tôi chỉ gửi một dòng tin nhắn: [Tôi là Khương Nghiên.]
Ngay giây sau anh đã trả lời: [Biết.]
[Chuyện là, đêm qua tôi say quá, nên…]
[?]
Muốn chết! Mấy em trai này đúng là không biết nói chuyện gì hết! Tôi cứ cho là anh sẽ hiểu, tôi định nhắn là mặc dù đoạn sau không vui vẻ gì cho cam nhưng chị vẫn muốn cảm ơn sự chăm sóc của em.
Tôi hít một hơi thật sâu, dồn hết dũng khí: [Tay em, còn đau không?]
[Ừm.]
[Xin lỗi.]
[Ừm.]
Đang giữa mùa hè trời nắng rực, sao tôi lại thấy lạnh thế này? Anh trả lời như vậy nghĩa là đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi rồi sao? Nói nhiều thêm một chữ với tôi cũng không chịu đúng không?
Thôi bỏ đi, cứ thế này không thể nói chuyện nổi nữa rồi. Tôi bất đắc dĩ ném điện thoại sang ghế sô pha bên cạnh, trong đầu rối như tơ vò.
Mơ mơ màng màng, không biết đã trôi qua bao lâu, tôi trông thấy Phó Viễn ôm Trần Mộ Tuyết nở nụ cười dữ tợn với tôi nhưng khi tôi vừa chớp mắt một cái, cảnh tượng lại biến thành Tống Khiếu, anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt chất chứa lửa giận không thể nói rõ hệt như lúc rời khỏi khách sạn tối qua.
Tôi hoảng sợ giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy từ ghế sô pha. Hóa ra là mơ, vừa rồi tôi vừa ngủ quên.
Tôi cầm điện thoại lên, trên màn hình hiển thị năm cuộc gọi nhỡ từ Tống Lạc.
Bởi vì trước đó tăng ca sửa kế hoạch nên tôi đã chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, quên cài đặt lại.
Tôi lập tức gọi lại cho Tống Lạc.
“Khương Nghiên! Rốt cuộc cậu đang làm cái gì thế hả? Điện thoại reo mãi mà cậu cũng không nhận…”
“Tôi buồn ngủ mới ngủ quên.” Tôi ngắt lời cô ấy: “Điện thoại ở chế độ im lặng, tìm tôi có chuyện gì à?”
“Tống Khiếu bảo tôi gọi, nó nói cậu không trả lời tin nhắn Wechat.”
“Cậu ấy có gửi tin nhắn Wechat cho tớ à? Tôi không để ý.” Tôi ẩn giao diện cuộc gọi đi, vừa mở Wechat vừa hỏi Tống Lạc: “Cậu ta có việc gì à?”
“Không biết, từ ban sáng tớ gặp thằng nhóc kia đã cảm thấy là lạ rồi, rõ ràng nó đã hỏi tớ số điện thoại của cậu nhưng cứ nhất quyết kêu tôi gọi cho cậu…”
Wechat hiển thị, 20:32, sau câu trả lời [Ừm] kia, lần đầu tiên Tống Khiếu gửi một dòng tin nhắn cho tôi: [Quan tâm em à? Vậy đến CC Thời Quang đi, em chỉ chấp nhận gặp mặt xin lỗi.]
Giọng điệu cứng rắn như thế, mấy em trai này cứ phải chảnh như thế mới được à? Tôi xem lại đồng hồ, bây giờ cách lúc anh gửi tin nhắn đã hơn một tiếng đồng hồ rồi, trái tim tôi đột nhiên siết lại.
“Giờ cậu ấy đang ở đâu? CC?”
“Không biết. Lúc gọi điện thoại thì đang ở nhà nhưng cậu không nhận cuộc gọi, sau đó nó ra ngoài, tôi hỏi nó đi đâu nó không thèm trả lời.”
“Khương Nghiên, cậu có cảm thấy Tống Khiếu nhà mình hình như thật sự thích cậu không?”
“Thích tôi? Cậu nói đùa gì vậy? Con mắt nào của cậu nhìn thấy cậu ấyta thích tôi chứ? Sao cậu ấy có thể thích kiểu như tôi được?”
“Thật mà. Tối hôm qua, ban đầu, dù tôi có gọi nó thế nào, nó cũng không chịu ra ngoài, sau đó tôi nói người cậu thích đã thành đôi với người khác rồi, tôi nói cậu buồn lắm, nó nghe xong thì lập tức hỏi tụi mình đang ở đâu…”
“Sau đó, cậu biết rồi đấy, lúc nó rời khỏi quán karaoke vẫn không quên dẫn cậu theo, đến người chị ruột là tôi nó còn không thèm nhớ tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoa-ra-anh-van-ay&chuong=5]
Chuyện này chứng tỏ điều gì đây? Mặc dù nó hơi lạnh lùng thật, nói năng thận trọng nhưng thật ra trong lòng nó vẫn… Nói thế nào nhỉ? Dù sao nó cũng không phải kiểu người như vẻ bề ngoài…”
“Nhưng rốt cuộc thằng nhóc kia bắt đầu thích cậu từ khi nào nhỉ? Giấu kỹ thật đấy! Giấu cả tôi luôn mà, giấu kỹ ghê! Chẳng lẽ vì hồi trước cậu thường ghé nhà bọn tôi, vậy là nó rung động từ lúc đó à?”
“Tống Lạc, cậu tha cho cậu ấy đi…”
Tống Lạc hoàn toàn không thèm để ý đến tôi, tự nói theo ý mình: “Chắc chắn là vậy rồi, nếu không, với tính cách tự cao tự đại, xem thường mọi thứ trên đời của Tống Khiếu, tối qua sao nó có thể dẫn cậu đi được? Chẳng trách, trước đây cứ mỗi khi nhắc đến cậu, kiểu gì nó cũng sẽ thuận miệng hỏi vài câu liên quan đến cậu, nhìn cứ thờ ơ, giờ xem ra làm vậy là vì “có lòng riêng”!”
“Alô? Khương Nghiên, rốt cuộc cậu có đang nghe máy không đó?”
“Hở?” Tôi ngắt cuộc gọi với Tống Lạc: “Tống Lạc, tôi cúp máy trước đã!”
“Alô, Khương Nghiên… Alô…”
Tôi vội vàng ngắt máy, lời nói của Tống Lạc cứ như hòn đá nhỏ ném xuống mặt hồ yên tĩnh, trong chớp mắt đã khơi lên ngàn cơn sóng trong lòng tôi!
Thật sư như những gì Tống Lạc nói sao? Nếu thật sự như thế!
Khi anh nghe tôi nói “Khi mọi thứ trở về con số không”, lúc đó tôi còn thấy khó hiểu trước nụ cười hời hợt kia của anh.
Khi tôi nói tôi chỉ là chị gái của anh trước mặt các bạn học khác, biểu cảm kỳ lạ cùng với phản ứng quát to khó hiểu với mấy người bạn của anh.
Khi tôi khóc bù lu bù loa nói họ không thèm yêu tôi, anh trao tôi cái ôm dịu dàng ấm áp nhưng siết chặt đến nghẹt thở.
Khi tôi tránh né nụ hôn của anh, anh cho rằng tôi vẫn chưa quên được người kia nên tức giận đấm vào tường rồi rời đi.
Tất cả mọi chuyện này, hình như đã có thể giải thích rõ rồi! Nhưng thật sự là thế sao?
Còn nữa, bài viết trên vòng bạn bè của anh, nếu thật sự là thế, nghĩa là anh đang nói với tôi đừng nên chìm đắm trong quá khứ đau khổ kia nữa?
Không đúng, không phải như thế! Có lẽ bài viết người ta đăng hoàn toàn chẳng liên quan gì đến tôi nữa. Tôi nhớ rõ ràng lúc bạn học hỏi anh có muốn nỗ lực theo đuổi người ta hay không, anh trả lời không! Vậy chắc chắn Tống Lạc đang hiểu lầm rồi! Tôi tự vuốt ngực thở phào.
Nhưng đầu óc giờ cứ như đống bột nhão vậy, hoàn toàn không có sức lực để suy nghĩ. Tôi nằm xụi lơ trên ghế sô pha, đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên. Số máy lạ, nhận cuộc gọi.
“Alô…”
“Khương Nghiên…” Trái tim tôi chợt run lên, là Tống Khiếu.
“Khương Nghiên, tại sao không trả lời tin nhắn của em? Tại sao không đến?”
“Chị… Em sao vậy?” Tôi nghe thấy giọng nói đờ đẫn trong điện thoại, rõ ràng giọng điệu còn xen lẫn chút cảm xúc chán nản, không hiểu sao lòng tôi lại rối rắm cả lên.
“Này, Tống Khiếu, em… Em nói chuyện đi chứ?”
“Chị không cố ý, xin lỗi! Alô, Tống Khiếu?”
Từ đầu đến cuối, trong điện thoại không có tiếng đáp lại.
“Không cố ý… Hừ…” Tôi nghe thấy tiếng cười giễu: “Em cúp đây!”
“Alô, Tống Khiếu! Khoan đã, em nghe chị nói…” Tút tút tút, bên tai chỉ còn mỗi âm thanh này.
Trực giác mách bảo tôi, Tống Khiếu say rượu, mà tâm trạng còn đang cực kỳ sa sút.
Tôi lập tức gọi lại, anh cúp máy, bên tai chỉ có một tiếng trả lời: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang trong cuộc gọi khác…”
Gọi lại tiếp, đã tắt máy luôn rồi.
Trong nháy mắt, một loại cảm giác thất vọng và mất mát ập đến, thậm chí trong một khoảnh khắc nào đó khiến tôi cảm thấy trái tim mình hình như đang bị xé toạc từng chút.
Tôi luống cuống hốt hoảng, tôi bắt đầu gọi điện thoại liên tục cho anh nhưng câu trả lời nhận lại luôn là: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Tôi gọi lại lần nữa cho Tống Lạc: “Lạc Lạc, Tống Khiếu… Chắc là cậu ấy say rượu rồi, còn tắt máy nữa, cậu có thể gọi điện thoại hỏi thăm mấy người bạn thân của cậu ấy không?”
“Tắt máy? Tại sao nó tắt máy?” Giọng nghi ngờ của Tống Lạc truyền đến: “Còn nữa, sao cậu biết nó say rượu?”
“Tôi… Hồi nãy cậu ấy gửi tin nhắn Wechat cho tôi, bảo tôi ra ngoài gặp cậu ấynhưng tôi… Cậu biết tôi ngủ quên rồi mà, sau khi thức giấc tôi không đến, có lẽ… Có lẽ là cậu ấy giận rồi!”
“Ha ha ha, Khương Nghiên, tôi đã nói gì nào? Tôi đã nói Tống Khiếu nhà mình thích cậu rồi mà, cậu còn không tin à?”
“Tống Lạc, hiện tại đây không phải vấn đề chính, biết không hả?” Tôi lắc đầu bất đắc dĩ: “Nhưng cậu ấy cũng là em trai cậu mà, sự chú ý của cậu kỳ lạ quá rồi đấy?”
“Không sao đâu, để tôi hỏi Hướng Dư.” Hình như Tống Lạc càng thấy hứng thú với chuyện của tôi hơn: “Nghiên Nghiên, tôi hỏi cậu, giờ cậu có thấy lo lắng cho nó không? Hay khi cậu biết Tống Khiếu uống rượu say khướt vì cậu, cậu có cảm giác gì?”
“Hả? Chuyện này quan trọng lắm à?” Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng thì vô thức suy nghĩ thử, đúng thế, tôi có cảm giác gì? Khó mà miêu tả được, hình như hơi đau lòng xen với một chút cảm giác bất an, hơi… Dù sao cũng khó mà diễn tả thành lời.
“Rất quan trọng! Khương Nghiên, cậu mau nói cho tôi biết!”
“Tôi… Tôi không biết nói thế nào, dù sao… Dù sao… Ai da, cậu tha cho tôi đi mà.”
“Ha ha, Khương Nghiên, chuyện vui à nha!” Tống Lạc giễu cợt một phen: “Khương Nghiên, cậu không nhận ra sao? Phản ứng không biết nói thế nào của cậu, thật ra chính là câu trả lời chính xác rồi đó, chứng tỏ điều gì đây? Chứng tỏ sự chú ý của cậu đã bắt đầu chuyển từ Phó… Xí, là bắt đầu chuyển từ người kia, chứng tỏ cậu đã bắt đầu để ý tới Tống Khiếu nhà tôi rồi?”
“Cậu nói gì thế hả?” Dường như chính bản thân tôi dần mất hết sức lực: “Tôi…”
Hình như đúng là thế, không biết từ khi nào tôi phát hiện bản thân có cảm giác chờ mong khó hiểu, kỳ lạ, khó diễn tả thành lời! Đặc biệt là khi anh ôm tôi, cảm giác ỷ lại và say mê mãnh liệt, dù là với Phó Viễn trước đây, cũng chưa từng xuất hiện cảm giác si mê như thế.
“Khương Nghiên, tôi là người từng trải, cậu phải tin tôi. Câu nói người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê là chân lý đấy!”
“Chậc, còn bày đặt người từng trải nữa, chẳng phải nhiều hơn tôi hai mối tình thôi sao? Có gì mà ghê gớm chứ…”
“Nhiều hơn một lần cũng là nhiều hơn rồi!”
“Thôi thôi, chính bản thân cậu tự suy nghĩ cho kỹ đi! Còn về Tống Khiếu, cậu đừng lo, mấy người anh em cây khế của nó, người nào tôi cũng có số hết. Cậu nghỉ ngơi sớm đi, mai liên lạc!”
Sau đó, tôi nằm suy nghĩ mất hồn mất vía cả đêm, thậm chí còn không rõ cuối cùng mình có thật sự ngủ hay không nữa…
10.
Sáng ngày hôm sau, Tống Lạc nói tôi biết, khoảng hai giờ sáng Hướng Dư đưa Tống Khiếu về nhà, lúc này tôi mới hoàn toàn yên tâm.
Tôi gửi tin nhắn Wechat cho anh, giao diện cuộc trò chuyện với anh vẫn độc một màu xanh mướt, Tống Khiếu vậy mà không thèm để ý đến tôi.
Tôi cảm thấy bản thân là người bị bỏ rơi nhưng Tống Khiếu kiêu ngạo đến mức trái tim tôi còn chưa kịp nóng lên đã bị dội cho gáo nước tắt ngúm. Được thôi, chắc chắn anh đang định bốc hơi khỏi thế giới của tôi, vậy tôi cũng sẽ làm theo như thế. Mấy ngày kế tiếp tôi không gửi thêm bất kỳ tin nhắn nào cho Tống Khiếu, đương nhiên anh cũng không tìm tôi.
Hai tháng trước, Tập đoàn Hồng Tinh tuyên bố sẽ phân bổ lại nguồn lực nhằm mục đích hòa nhập và tối ưu hóa, hai công ty con A và B nắm giữ cổ phần sẽ tiến hành sáp nhập công ty. Điều này tất nhiên dẫn đến việc hình thành quy mô kinh tế lớn hơn, quy mô sản xuất mở rộng trên phạm vi lớn kéo theo nhu cầu nguyên vật liệu tăng cao. Để giành được đơn hàng cung ứng nguyên vật liệu loại A này, hai tháng sau cũng chính là ngày thứ năm liên tiếp tôi cắt đứt liên lạc với Tống Khiếu, tại trang viên cách nội thành 20km, không ngoài dự liệu, tôi uống rượu nhiều đến mức nhập viện.
Đối với vụ làm ăn này, toàn bộ các đồng nghiệp ở tổ B bộ phận marketing cũng vì tình thế bắt buộc cả, trong khoảng thời gian hai tháng này, từ khảo sát thị trường đến kế hoạch tìm hiểu, từ phân loại nhu cầu đến lên kế hoạch dự án, từ nỗi lo ban đầu đến hốt thuốc đúng bệnh, chúng tôi đã dốc hết tâm huyết vào đó.
Vì vậy, trước tình thế đó, đừng mơ có người nào có thể tỉnh táo về nhà, đừng mơ các đồng nghiệp khác có thể chăm sóc cho nhau.
Vậy nên, vào thời điểm gần cuối, khi bản thân tôi chưa say đến mức hoàn toàn bất tỉnh nhân sự, tôi dùng chút lý trí còn sót lại để giữ cho bản thân một đường lui, gửi tin nhắn Wechat cho Tống Lạc: “Trang viên Thủy Nguyệt, tòa Thanh Phong, tôi chịu hết nổi rồi, cậu nhớ nhất định phải đến vớt tôi về đó!” Sau đó, tôi còn gửi định vị đi.
Đúng thật không khiến tôi thất vọng, có người đến thật, chẳng qua người đến không phải Tống Lạc, mà là Tống Khiếu!
Khi Tống Khiếu đến, bữa tiệc đã kết thúc, đương nhiên tôi không còn tỉnh táo tí nào, đang nôn cả mật xanh mật vàng trong nhà vệ sinh. Xoay người lại, một gương mặt quen thuộc đập vào mắt, chắc chắn là say đến mức thấy ảo giác rồi. Tôi nhắm tịt mắt lại, rồi mở ra, không sai, là gương mặt hút hồn người ta.
Tôi mơ mơ màng màng, nhìn bóng người mờ mờ trước mắt, đang định há miệng lên tiếng, bất chợt thế giới xung quanh đảo lộn như dời sông lấp biển, anh nhanh chân bước đến đỡ tôi dậy: “Khương Nghiên, sao chị lại uống nhiều đến thế này? Không muốn sống nữa à?”
Ánh mắt đờ đẫn mất tiêu cự của tôi nhìn vào anh: “Tống Khiếu? Sao lại là em? Sao em lại ở đây? Không phải em không thèm quan tâm đến chị nữa à? Chị…” Ọe…
“Khương Nghiên, chị sao rồi?”
Ọe… Ọe… Nôn xong lần nữa, tôi cảm giác như chút sức lực cuối cùng cũng mất sạch rồi, như thể chỉ còn sót chút sức để chớp mí mắt: “Chị ra sao em còn không thấy à? Chị ra sao…”
Tôi muốn nhấc bước chân nhưng bắp đùi không nghe lời tôi, tôi lảo đảo té nhào vào lồng ngực Tống Khiếu, mùi hương say lòng người quen thuộc, cái ôm quen thuộc, cảm giác kỳ diệu này, tôi chỉ muốn ngủ say trong vòng tay này, cứ như thể chỉ có mỗi cái ôm này mới có thể gỡ bỏ mọi phòng bị và ngụy trang của tôi.
“Khương Nghiên, Khương Nghiên! Chị đừng ngủ, chỉ đừng dọa tôi, chị tỉnh lại đi…”
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, bản thân đã nằm trên giường trong bệnh viện. Trên tay tôi cắm kim truyền tĩnh mạch, chỗ hố khuỷu tay có một nốt sưng, chắc là dấu vết để lại do rút máu.
Còn Tống Khiếu đang ghé vào cạnh giường ngủ thiếp. Ánh mặt trời ngoài cửa sổ rọi xuyên qua cửa sổ thủy tinh xuống người anh, như đang phủ lên người anh một lớp ánh sáng hư ảo. Hình ảnh này dịu dàng như thế, chân thật đến thế.
Là Tống Khiếu đã đưa tôi đến bệnh viện sao? Vậy chuyện tôi nhìn thấy anh trước khi ngất đi không phải ảo giác, thật sự là anh! Trái tim tôi thắt lại, vậy là anh ở đây chăm sóc tôi cả đêm sao?
Tôi muốn động đậy cơ thể nhưng nhận ra toàn thân mềm nhũn chẳng còn tí sức nào.
Nhưng động tác nhỏ này đã đánh thức Tống Khiếu. Anh ngồi dậy, đôi mắt đầy mỏi mệt nhìn tôi, môi mỉm cười: “Tỉnh rồi à?”
“Ừm.” Tôi gật đầu: “Vậy là… Tối hôm qua… Chị… Hình như chị lại gây thêm phiền toái cho em rồi…”
“Cũng khá phiền…” Anh đứng dậy giơ tay sờ trán tôi: “Phiền vụ xe cộ, lái xe đưa về quá tốc độ, đến lúc đó chị đừng quên đi nộp tiền phạt giúp em.”
Tôi nhìn gương mặt đang hơi nhướng mày kia, khóe miệng vô thức cong lên: “Được!”
Bàn tay đang đưa ra giữa chừng của anh khựng lại, cuối cùng ánh mắt lại nhìn xuống mặt tôi: “Giờ cảm thấy thế nào? Có đau đầu không?” Giờ phút này tôi kịp phát hiện vẻ dịu dàng thoáng hiện lên trên nét mặt Tống Khiếu.
Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu.
“Vậy rốt cuộc là đau hay không đau?” Khóe miệng anh cong lên, nụ cười kia như hoa quỳnh vừa nở, khiến tôi mê muội chìm đắm.
“Toàn thân không còn tí sức lực, hơi chóng mặt nhưng cũng xem như tỉnh táo.”
“Nếu còn không tỉnh thì mọi chuyện có vẻ nghiêm trọng đấy, chị biết chị đang truyền gì không?” Ngón tay anh chỉ vào mấy túi lớn túi nhỏ không đồng đều, màu sắc khác nhau treo trên đầu: “Có túi truyền dịch giải rượu, có loại thúc đẩy tỉnh táo, có loại tránh để chị bị mất nước, rồi gì mà kali clorua, đường glucose, nhóm vitamin B, dung dịch dinh dưỡng, còn vài loại nữa em không nhớ nổi tên… Chị, chị nói xem, liều đến mức không thiết mạng sống thế kia, có đáng không?”
Tống Khiếu đang quan tâm tôi sao? Tôi mỉm cười nhìn về phía anh, gật đầu: “Nhưng ít nhất chị thành công rồi!”
“Nếu cái giá để đổi lấy thành công là mạng sống, vậy em mong chị chưa từng xuất hiện ở đó. Chị có biết trong lúc chị hôn mê mãi không tỉnh, bác sĩ nói với em chị xuất hiện tình trạng rối loạn ý thức, em có tâm trạng thế nào không?”
“Vậy em nói xem.” Tôi nói bằng giọng đùa giỡn: “Nói thử xem em có tâm trạng thế nào?”
Tống Khiếu thong thả đảo mắt nhìn tôi: “Khó chịu không thôi, đau lòng muốn chết!”
Đôi mắt sáng rực của anh trong vắt tĩnh lặng hệt như hồ nước ngày xuân, nước hồ ngày xuân đó âm thầm chảy vào đáy lòng tôi, lại một lần nữa tôi cảm nhận được rung động lạ kỳ trong trái tim mình, anh nói anh khó chịu? Đau lòng?
Đột nhiên tôi cảm thấy tim mình như bị cái gì đó đè nặng, ánh mắt hơi mờ mịt: “Em thật sự… Lo lắng cho chị sao?”
“Nói thừa!”
“Bác sĩ nói chị hấp thụ quá nhiều men rượu gây ra tác dụng gây tê đối với não bộ, xuất hiện hiện tượng ức chế trung khu làm hôn mê, chị có biết hậu quả nghiêm trọng hơn là gì không?”
Tôi thầm rầu rĩ, nhìn khuôn mặt đẹp trai sáng sủa của anh, dần dần, bất chợt trong lòng xẹt qua sự mừng rỡ: “Chị không muốn biết, bởi vì mấy tình huống nghiêm trọng hơn không liên quan gì đến chị hết! Vừa tỉnh lại có thể nhìn thấy em ngay, chị…”
Tống Khiếu nhướng mày nhìn tôi, không mở miệng nói gì, hình như đang chờ tôi nói tiếp.
Tôi hít vào thật sâu, đè nén sự rối loạn trong lòng, dồn hết dũng khí thốt thành lời: “Tống Khiếu, cảm giác vừa tỉnh lại có thể nhìn thấy em ngay, thật tốt!”
Bên khóe môi anh lại lần nữa xuất hiện nụ cười, ngay sau đó, hành động bất ngờ làm tôi suýt ngạt thở. Anh nắm chặt bàn tay phải của tôi, hơi cúi người xuống, khẽ hôn một cái, nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước rơi xuống mí mắt tôi. Giờ phút này, trái tim tôi như ngừng đập.
Đôi mắt như chứa đầy ánh sao gần trong gang tấc, nhìn thẳng vào tôi, ngón tay vuốt ve nhẹ nhàng trên gò má tôi: “Chị, từ hôm nay trở đi, không cho chị trốn tránh em…”
Mặt tôi đỏ tới mang tai, chờ đến khi tôi vừa hiểu đại khái câu nói kia của anh có ý gì, anh đã đứng dậy.
Tôi thoát khỏi cảm xúc kia: “Rõ ràng là em không thèm để ý tới chị…”
“Xin lỗi chị, thật ra mấy hôm nay em cũng rối rắm lắm, chị mau mau khỏe lại, đến lúc đó muốn phạt em thế nào cũng được!” Anh tỏ thái độ kiên định, khiến tôi thấy vừa ấm áp vừa cảm động vô cùng. Hóa ra, cảm giác được người khác nâng niu tốt đẹp như vậy!
Giờ phút này, trong lòng tôi không nhịn được dao động, Tống Khiếu, anh chẳng phải là góc áo mang theo làn gió mát xuất hiện chỗ góc rẽ cuối con đường, sau khi tôi đã bước qua cả đoạn đường toàn cảnh tượng hoang tàn, vắng vẻ và đầy thê lương hay sao?
Vào khoảnh khắc khi anh bước vào trái tim tôi, tôi như cánh chim mỏi mệt kiệt sức vượt biển lớn tìm được tổ ấm, như hạt giống bị cơn gió thổi bay cuối cùng được đáp xuống mảnh đất rộng lớn, bắt đầu cắm rễ, bám chặt mảnh đất này…
Vạn vật trên thế gian, gió xuân mười dặm, trăm hoa đua nở ngày hạ, sắc thu dào dạt, nắng ấm trời đông. Nhưng thời khắc tốt đẹp trong bốn mùa ấy đặt lên bàn cân so với anh lúc này, dường như chẳng còn ý nghĩa, ảm đạm lu mờ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận